Chương 541: Bắc Lương muốn cùng Bắc Mãng Lý Dương giảng đạo lý

Thành Thanh Thương sau cơn binh lửa đã dần lấy lại vẻ yên bình cố hữu. Dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt của Bắc Lương, trật tự được thiết lập nhanh chóng. Dù có bóng dáng quân giáp tuần tra khắp nơi, dân chúng lại không hề hoang mang, ngược lại còn được cung cấp vật tư dồi dào, xóa tan nỗi lo cấm vận muối và sắt đã đeo đẳng bấy lâu.

Dinh thự cũ của Phủ Long Vương đã được đổi thành Dinh thự Châu Mục, đánh dấu sự tái cơ cấu quyền lực hành chính của Bắc Lương tại vùng đất mới này. Trần Tích Lượng, người tạm thời nhậm chức Thành Mục Thanh Thương, đang gấp rút chế định hộ điệp, mở đường cho dân Thanh Thương tự do sang Lăng Châu làm ăn sinh sống, tạo nên một luồng sinh khí mới cho cả hai khu vực.

Trên tường thành Thanh Thương, ráng chiều đổ bóng xuống. Gió lộng mang theo hơi lạnh từ phương Bắc. Từ Phượng Niên và Trần Tích Lượng đứng cạnh nhau, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi cờ hiệu Bắc Mãng có thể đang khuấy động. Vị Bắc Lương Vương trẻ tuổi trầm mặc, ánh mắt sắc lạnh chứa đựng muôn vàn chiến lược.

Từ Phượng Niên khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo sự mệt mỏi nhưng kiên định: “Thanh Thương này là yết hầu, là con đường sống còn nối liền Lăng Châu. Ván cờ chiến sự với Bắc Mãng đã mở, quân ta phải giữ vững phòng tuyến này. Nếu mất Thanh Thương, Bắc Lương ta sẽ bị xé toạc.”

Trần Tích Lượng gật đầu, hiểu rõ tầm quan trọng chiến lược. Họ nhìn về phía Đông, nơi lãnh thổ của Ly Dương. Thế cục của Ly Dương lúc này thâm sâu khó dò, họ giữ binh bất động, chỉ chờ đợi Bắc Lương và Bắc Mãng tự tiêu hao lực lượng.

Bắc Lương Vương quay sang Trần Tích Lượng, ánh mắt đầy thăm dò: “Ta muốn giao chức Thứ Sử Lưu Châu cho ngươi, gánh vác việc hành chính toàn bộ khu vực phía Đông. Ngươi là người có tài trị quốc, không nên chỉ ở lại một thành này.”

Trần Tích Lượng cúi đầu, từ chối một cách ôn hòa nhưng dứt khoát: “Bẩm Vương gia, Tích Lượng chỉ mong được làm người bình thường, tránh xa khói lửa chiến tranh, an ổn lo liệu công việc dân sự tại Thanh Thương này. Lưu Châu trọng trách quá lớn, Tích Lượng xin được phép từ chối.”

Từ Phượng Niên im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài. Ông hiểu rõ ý nguyện của vị Thành Mục này. Chức Thứ Sử Lưu Châu cần một người có thể trấn an được phe võ tướng đang bất mãn trong nội bộ Bắc Lương. Quyết định đã được đưa ra, ông cần dùng vị trí đó để xoa dịu những cái đầu nóng, giữ vững sự đồng lòng.

“Thôi vậy,” Bắc Lương Vương cười nhạt. “Ngươi đã chọn con đường bình an, ta cũng không ép. Chu Tuấn Thần đang đợi ở Lăng Châu để nhậm chức Quận Thủ Hoàng Nam, ngươi nhớ tạo điều kiện cho y.”

Trần Tích Lượng hành lễ. Hai người chia tay nhau trên tường thành. Từ Phượng Niên nhìn về phía Bắc Mãng lần cuối, nơi chiến sự không bao giờ ngừng nghỉ, biết rằng con đường phía trước của Bắc Lương Vương này vẫn còn quá dài và đầy gian nan.

Đề xuất Voz: Gặp gái trong hoàn cảnh siêu lãng man.
BÌNH LUẬN