Chương 460: Nham hiểm
"Ta không tin! Ngươi chỉ có tu vi Thiên Nhân cảnh, sao có thể ngưng tụ được lực lượng thần thông? Chắc chắn là do bí pháp nào đó! Lăng Tiêu, ta muốn giết ngươi!"
Ánh mắt Phong Phối Long tràn ngập vẻ khó tin, sát khí bùng lên ngùn ngụt.
Hắn không thể tin Lăng Tiêu lại mạnh hơn mình, điều này khiến hắn gần như phát điên. Quanh thân hắn, lực lượng tinh quang vô tận tràn ngập, thậm chí còn bùng lên ngọn lửa màu bạc chói lòa.
Một thanh thiên đao màu bạc bỗng dưng ngưng tụ thành hình, ẩn chứa một luồng sức mạnh Phá Diệt tất cả!
Thế nhưng, thiên đao kia lại mang đến một cảm giác vô cùng thần bí, phảng phất như không hề tồn tại trong khoảng không này, chém thẳng về phía Lăng Tiêu.
"Phối Long lại cưỡng ép ngưng tụ Ngân Hà Hư Không Trảm thành lực lượng thần thông ư? Đứa nhỏ này quá lỗ mãng rồi!"
Lão giả áo bào đen biến sắc, Phong Phối Long làm vậy cố nhiên sẽ khiến uy lực của Ngân Hà Hư Không Trảm tăng gấp bội, nhưng bản thân e rằng sẽ phải gánh chịu hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Sau khi chém ra một đao này, sắc mặt Phong Phối Long trở nên trắng bệch tột độ.
Ầm!
Thiên đao màu bạc chém tới, tựa như sức mạnh thiên phạt, khủng bố mà mênh mông.
Trong mắt Lăng Tiêu lóe lên hàn quang, một đao này quả thực bất phàm, khiến hắn cũng cảm thấy một tia uy hiếp, nhưng cũng chỉ là một tia uy hiếp mà thôi.
Ầm ầm!
Quanh thân Lăng Tiêu lượn lờ Ngũ Sắc Thần Quang, theo cú đấm của hắn, năm cột sáng thần quang phóng thẳng lên trời, hóa thành một mảnh kết giới Ngũ hành, như một tòa thần sơn ngũ sắc trấn áp về phía Phong Phối Long.
Răng rắc!
Thiên đao màu bạc chém lên ngọn thần sơn do Ngũ Hành Phong Thiên Thức hóa thành, ánh sáng rực rỡ, vô tận phù văn đan xen, cuối cùng đột nhiên nổ tung, đồng thời quy về hư vô.
Mà Lăng Tiêu chân đạp lưu quang, triển khai Na Di Bí Thuật, trong nháy mắt đã đến bên cạnh Phong Phối Long, sau đó tung ra một quyền.
Ầm!
Cú đấm này hung hăng nện vào mặt Phong Phối Long, khuôn mặt anh tuấn của hắn tức thì sưng vù lên, một hàng răng văng ra ngoài, máu tươi trong miệng phun tung tóe.
Đây là kết quả do Lăng Tiêu đã hạ thủ lưu tình, nếu không thì cú đấm này giáng xuống, đầu của Phong Phối Long đã trực tiếp nổ tung.
"Tiểu súc sinh, ngươi muốn chết à?!"
Lão giả áo bào đen nhất thời tức giận đứng bật dậy, hắn không ngờ Phong Phối Long lại bại nhanh đến thế, ngay cả chiêu Ngân Hà Hư Không Trảm thi triển bằng cái giá phải trả rất lớn cũng không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Lăng Tiêu.
Ầm!
Lăng Tiêu dường như không nghe thấy lời của lão giả áo bào đen, lại tung thêm một quyền, khiến nửa bên mặt còn lại của Phong Phối Long cũng sưng vù lên.
"Lăng Tiêu, ta nhất định phải giết ngươi... Giết ngươi a..."
Phong Phối Long hoàn toàn điên cuồng, ánh mắt tràn ngập vẻ oán độc.
Thế nhưng một khắc sau, hắn liền không mắng nổi nữa.
Lăng Tiêu một tay giữ chặt cổ họng, nhấc bổng hắn lên.
Tay của Lăng Tiêu như một chiếc kìm sắt, khiến sắc mặt Phong Phối Long đỏ bừng, suýt chút nữa thì ngạt thở. Hơn nữa, hắn có thể cảm nhận được trong lòng bàn tay Lăng Tiêu có luồng phong mang kinh khủng đang tràn ngập, phảng phất như có thể bóp nát cổ họng của hắn bất cứ lúc nào.
"Ực... ực..."
Phong Phối Long lập tức lạnh toát toàn thân, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng, triệt để cảm nhận được sự uy hiếp của cái chết.
"Xem là ngươi giết ta trước, hay là ta giết Phong Phối Long trước!"
Lăng Tiêu xách Phong Phối Long lên như xách một con gà, ánh mắt lạnh như băng, thản nhiên nói.
Trên đỉnh đầu Lăng Tiêu, có một đạo chưởng ấn khổng lồ, ẩn chứa uy năng cực kỳ kinh khủng, dường như có thể phá hủy tất cả, nhưng giờ khắc này lại không thể nào giáng xuống.
Sát khí trong mắt lão giả áo bào đen lạnh thấu xương, nhưng hắn vẫn chậm một bước, Phong Phối Long đã rơi vào tay Lăng Tiêu.
"Lăng Tiêu, thả Phối Long ra, nếu không ta đảm bảo ngươi sẽ sống không được, chết cũng không xong!"
Giọng lão giả áo bào đen lạnh lẽo, gần như là nghiến răng nghiến lợi nói.
"Lão già, cút đi! Tốt nhất ngươi đừng uy hiếp ta, nếu không Phong Phối Long chắc chắn sẽ chết trước!"
Lăng Tiêu cười lạnh một tiếng, hắn xách theo Phong Phối Long, nắm trong tay sự sống chết của y, khiến lão giả áo bào đen nhất thời có chút ném chuột sợ vỡ bình.
Trong lòng Lăng Tiêu cũng hơi cảm khái, lão giả áo bào đen dù sao cũng là cường giả Hoàng đạo, đã ngưng tụ thần thông Pháp tướng, chỉ cần phất tay cũng có sức mạnh vô cùng.
Lăng Tiêu tuy rằng bây giờ sức chiến đấu cực kỳ biến thái, nhưng cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của cường giả Hoàng đạo.
"Nhất định phải cố gắng đột phá đến Vương Hầu cảnh! Trong Chiến Thần đại lục cường giả nhiều như mây, không vào Vương Hầu cảnh thì ngay cả cơ hội giao thủ với những thiên tài đó cũng không có!"
Lăng Tiêu thầm nghĩ trong lòng.
Những thiên tài tuyệt thế của Chiến Thần đại lục ít nhất đều là cường giả Vương Hầu cảnh, hơn nữa ai nấy đều sở hữu vô số võ học tuyệt thế, ngưng luyện ra những thần thông vô cùng mạnh mẽ, khủng bố tuyệt luân.
Vương Hầu cảnh tuy rằng cần ngưng tụ chín đại thần thông, nhưng rất nhiều thiên tài tuyệt thế vì để chứng đạo Chí Tôn, đặt nền móng võ đạo vững chắc, cũng sẽ cố gắng ngưng tụ ra thần thông cường đại ở Vương Hầu cảnh, đồng thời áp chế tu vi của bản thân.
Kiếp trước, Lăng Tiêu đã từng gặp một thiên tài tuyệt thế ngưng tụ ra tám mươi mốt đạo thần thông ở Vương Hầu cảnh, sau khi đột phá đến cường giả Hoàng đạo, chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi đã liên tiếp phá vỡ chín tầng cảnh giới, trực tiếp chứng đạo Chí Tôn!
"Lăng Tiêu, ngươi thả Phong đại ca ra, chúng ta bảo đảm sẽ để ngươi an toàn rời đi, nếu không có ông nội ta và Phong gia gia ở đây, ngươi không thể nào rời khỏi nơi này được đâu!"
Trên mặt Lưu Uyển Nhi cũng lộ ra vẻ khẩn cầu.
"Lưu gia các ngươi ngay cả chuyện lấy oán báo ân cũng làm ra được, lấy gì để bảo đảm?"
Lăng Tiêu cười lạnh một tiếng, không hề nể mặt Lưu Uyển Nhi.
Sắc mặt Lưu Hùng Sư và Lưu Thiên Lâm trở nên cực kỳ khó coi, Lăng Tiêu đây là đang vả thẳng vào mặt Lưu gia của bọn họ.
"Phụ thân, lấy bảo vật kia ra đi, nó ít nhất có thể giữ chân Lăng Tiêu trong một khắc, đến lúc đó hắn chắc chắn phải chết!"
Lưu Thiên Lâm truyền âm cho Lưu Hùng Sư, trong giọng nói sát khí lạnh lẽo vô cùng.
Ánh mắt Lưu Hùng Sư lộ ra một tia do dự, cuối cùng lệ khí lóe lên, gật đầu nói: "Được, nếu kẻ này không biết sống chết, vậy cũng đừng trách chúng ta không khách khí! Lưu gia ta và Phong gia kết thông gia, không cho phép bất kỳ ai phá hoại!"
"Lăng Tiêu, Phối Long là đệ tử nội môn của Tinh Thần Cung, sư tôn của hắn là một vị nửa bước Chí Tôn, nếu ngươi dám giết hắn, Tinh Thần Cung sẽ không bỏ qua cho ngươi, toàn bộ Chiến Thần đại lục cũng không có chỗ cho ngươi dung thân!"
Sát khí trong mắt lão giả áo bào đen dường như đã hóa thành thực chất, thế nhưng Phong Phối Long đang ở trong tay Lăng Tiêu, hắn không có cách nào động thủ, khiến trong lòng vô cùng phẫn nộ.
"Bớt nói nhảm đi, lão già mau cút khỏi đây cho ta! Chờ ta rời khỏi nơi này, tự nhiên sẽ thả hắn! Nếu không, các ngươi cứ chờ nhặt xác cho hắn đi!"
Lăng Tiêu cười lạnh nói.
"Được, tất cả mọi người tránh ra, để hắn đi!"
Lão giả áo bào đen cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp, lửa giận trong mắt gần như muốn phun ra ngoài, nhưng vì tính mạng của Phong Phối Long, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Lăng Tiêu rời đi.
"Lăng Tiêu, chuyện hôm nay đều tại Lưu gia ta, hy vọng ngươi không làm tổn hại đến tính mạng của Phong Phối Long! Trong này có mười ngàn viên Thuần Dương đan, xem như là vật bồi tội của Lưu gia ta, xin ngươi nhất định phải nhận lấy!"
Lưu Hùng Sư cười khổ với Lăng Tiêu, sau đó ném cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật.
"Không cần! Đồ của Lưu gia, ta không dám nhận!"
Lăng Tiêu cười lạnh một tiếng, một đạo chưởng phong đánh ra, định hất chiếc nhẫn trữ vật kia trở về.
Thế nhưng, chiếc nhẫn trữ vật kia không hề bay ngược lại, trái lại còn tăng tốc đột ngột, phóng thẳng về phía mi tâm của Lăng Tiêu.
"Không ổn!"
Lăng Tiêu biến sắc, cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh khủng ập tới, đó căn bản không phải là nhẫn trữ vật, mà đã hóa thành một viên cổ ngọc màu xanh, trong nháy mắt dính chặt vào mi tâm của hắn.
Trên cổ ngọc, một chữ triện cổ xưa thần bí tỏa ra hào quang óng ánh.
Cấm
❇ Vozer ❇ Cộng đồng dịch giả
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Vương Tha Mạng (Dịch)