Chương 140: Tru Dị Nhập Mệnh, Niềm Tin Bất Diệt
Tuyển kiếm kết thúc, tiếp theo các đệ tử mới nhập môn sẽ đi đến Tu Luyện Đường, nhận lấy các loại tài nguyên và công pháp cần thiết cho việc tu luyện.
Đây là cơ hội duy nhất để tất cả đệ tử mới nhập môn nhận lấy tài nguyên miễn phí. Lần tiếp theo, bọn họ sẽ cần dùng điểm cống hiến của bản thân để đổi lấy.
Thân là đệ tử ngoại môn cảnh giới Nội Khí, điểm cống hiến có hai nguồn gốc: một là tiến độ tu luyện, tiến độ càng nhanh điểm cống hiến càng cao; hai là làm tạp dịch.
Thông qua tạp dịch thu hoạch điểm cống hiến rất thấp, cơ bản đều là những đệ tử có tiến độ tu luyện hạng chót mới phải dùng lượng lớn thời gian để đổi lấy tài nguyên tu luyện.
Tà Thiên quét mắt nhìn Vạn Kiếm Điện lần cuối, quay người muốn đi gấp. Tam trưởng lão hơi nhíu mày, quát lạnh: "Đứng lại, ngươi cũng chọn một thanh!"
Tà Thiên đang định nói không cần, đã thấy trong đôi mắt kiếm kia trừ sự âm lãnh còn có một chút mỉa mai. Hắn ngẫm nghĩ, đi đến cửa đại điện, chỉ một cây đoản kiếm nói: "Thì nó đi."
Cây đoản kiếm này chính là thanh Bách Luyện binh bị người ta chọn qua rồi bỏ lại, chuyên cung cấp cho võ giả Man Lực cảnh trong giang hồ thế tục sử dụng.
Tam trưởng lão liếc nhìn đoản kiếm, trong lòng cười lạnh, tiện tay phất một cái, đoản kiếm hóa thành bột mịn.
"Chỉ là Bách Luyện binh, sao xứng với thiên tài độc nhất vô nhị như ngươi!"
Hắn lần nữa phất tay. Một thanh kiếm nằm trong Thập đại Danh Kiếm thâm tàng tại nơi sâu nhất của Vạn Kiếm Điện phá không bay ra, kiếm quang như hoa, trực tiếp đâm về phía Tà Thiên!
Tà Thiên mặt không đổi sắc, lùi lại mười bước. Trong mười bước đó, ngón trỏ tay phải hơi cong, búng liên tục mười lần vào mũi kiếm. Mười lần sau, kiếm khí tiêu trừ, mũi kiếm nội liễm.
Sau đó, hắn đưa tay nắm chặt thanh kiếm.
Tam trưởng lão cũng dán mắt vào thanh kiếm đó.
Vụt!
Một tiếng kiếm ngân vang lên, tay phải Tà Thiên xuất hiện một vết máu.
"Kiếm này xứng với ngươi!" Tam trưởng lão cười mỉa mai, liếc nhìn Tà Thiên đang định rời đi, "Đem kiếm này buộc sau lưng. Ngươi dám cởi xuống, ta liền dám giết ngươi!"
Trong khi nói chuyện, tay phải Tà Thiên lại thêm một vết máu. Hắn xóa đi tia áy náy cuối cùng trong lòng, hướng về phía bóng lưng Tam trưởng lão hỏi: "Kiếm này tên gì?"
"Tru Dị!"
Tà Thiên cười cười, thu liễm nội khí tràn ngập tay phải, xé một đoạn vải, buộc Tru Dị sau lưng.
Làm xong tất cả, tay phải hắn tràn đầy máu tươi, mà phần lưng nơi Tru Dị tiếp xúc cũng có vết máu chậm rãi thấm qua quần áo.
Đây chính là Tru Dị, một trong Thập đại Danh Kiếm của Kiếm Trủng. Kiếm khí không bằng Sửu Kiếm (Kiếm Xấu), sát phạt không bằng kiếm gãy của Lưu Húc, nhưng luận về kiếm ý thịnh vượng, Tru Dị đứng đầu Thập đại Danh Kiếm.
Tà Thiên cũng không biết, phẩm giai của Tru Dị sớm đã vượt qua Tiên Thiên Thần Binh. Kiếm ý mạnh đến mức ngay cả đệ tử nội môn, thậm chí là đệ tử hạch tâm như Lý Kiếm đều không thể thừa nhận.
Nhưng hắn hiểu được, đây là sự phản kích không lưu tình chút nào của Kiếm Trủng. Tam trưởng lão muốn mượn kiếm ý của Tru Dị để cưỡng ép phá hủy võ đạo chi tâm của hắn. Kiếm ý không chỉ làm tổn thương nhục thân hắn, mà còn tàn phá niềm tin của hắn.
Ngươi Tà Thiên nghịch đạo của Kiếm Trủng, ta liền đem đạo của Kiếm Trủng áp lên thân ngươi!
Ngươi chết, Kiếm Trủng thắng, bởi vì niềm tin của ngươi cho dù đến chết không đổi, người chết cũng vô hại với Kiếm Trủng!
Ngươi sống, Kiếm Trủng thắng, bởi vì điều đó có nghĩa là ngươi đã thay đổi niềm tin, tán đồng kiếm đạo của Kiếm Trủng!
Đây chính là sự phản kích của Kiếm Trủng, vừa ra tay liền đẩy Tà Thiên vào tuyệt địa.
Gánh vác Tru Dị, Tà Thiên vẻn vẹn đi được mười mấy bước, khóe miệng đã tràn ra một vệt máu tươi. Hắn lau đi vết máu, không vận chuyển nội khí chống cự kiếm ý toàn diện xâm nhập, ngược lại buộc vải càng chặt hơn.
Con đường này cho dù máu me đầm đìa, hắn cũng muốn đi tiếp.
Tu Luyện Đường cách Vạn Kiếm Điện không xa. Chờ Tà Thiên đi đến bên ngoài Tu Luyện Đường, phát hiện trong trong ngoài ngoài đều chật ních người. Đám người Mục Lượng đang xếp hàng chờ đợi ở vòng ngoài, ai nấy đều im lặng nín thở, nhìn không chớp mắt.
Bọn họ không dám thở mạnh, bởi vì giờ khắc này bên ngoài Tu Luyện Đường có ít nhất ba mươi vị đệ tử nội môn cảnh giới Tiên Thiên trở lên.
Tà Thiên ngẫm nghĩ, chậm rãi thả ra khí tức tu vi, yên lặng đứng ở cuối hàng.
Không bao lâu sau, rốt cục có mấy đệ tử nội môn chú ý tới hàng người này. Khi thấy trường kiếm trên lưng Mục Lượng và Lưu Húc, mắt mấy người này lập tức phát sáng, đi về phía bên này.
"Các ngươi chính là đệ tử mới nhập môn?"
Đệ tử nội môn dẫn đầu cao ngạo quét mắt nhìn Mục Lượng, liền dán mắt vào thanh kiếm xấu xí, trong mắt tràn đầy tham lam.
Mục Lượng trong lòng run lên, tranh thủ thời gian cúi người hành lễ, cung kính nói: "Đệ tử ngoại môn Mục Lượng, gặp qua chư vị sư huynh."
"Ngươi họ Mục?" Người đầu lĩnh hơi nhíu mày, không cam lòng hỏi, "Ngươi là người nhà họ Mục?"
"Vâng, Mục Vũ chính là gia tổ."
"Ha ha, nguyên lai là một mạch của Mục Vũ tiên sinh." Người đầu lĩnh thoải mái, vỗ vỗ vai Mục Lượng, "Cố gắng nỗ lực, đừng phụ lòng Khuyết Tinh."
Mục Lượng sững sờ: "Khuyết Tinh?"
Trong mắt người đầu lĩnh lại toát ra ánh sáng tham lam, hâm mộ nói: "Thanh kiếm trên lưng ngươi chính là một trong Thập đại Danh Kiếm của Kiếm Trủng, tên là Khuyết Tinh. Ngày sau ngươi liền biết sự lợi hại của nó."
Nói xong, hắn lại đi đến trước mặt Lưu Húc. Còn chưa mở miệng, Lưu Húc liền cúi rạp người, mặt mũi tràn đầy cười nịnh nói: "Tại hạ Lưu Húc của Lưu gia Hoài An, gặp qua chư vị..."
Người đầu lĩnh sầm mặt lại, quát: "Lưu gia cái gì chưa từng nghe qua! Đưa Tàn Thương ra đây!"
Lưu Húc biết Tàn Thương chính là thanh kiếm gãy của mình, nhất thời sắc mặt trắng bệch, gượng cười nói: "Sư huynh, kiếm này là Tam trưởng lão..."
"Hàn trưởng lão? Hàaa...!" Người đầu lĩnh dữ tợn cười một tiếng, chỉ vào mũi mình rống lên, "Lão tử là đệ tử nội môn, trưởng lão ngoại môn nào mắt mù dám quản lão tử! Ta nói lại lần nữa, đưa Tàn Thương cho ta, nếu không thì chết!"
Nói xong, khí thế người đầu lĩnh hơi bùng phát. Lưu Húc nhất thời phun ra một ngụm máu tươi, sợ vỡ mật vội vàng dâng Tàn Thương lên bằng hai tay, còn gượng cười nói: "Mời sư huynh vui vẻ nhận."
"Hừ, bằng vào ngươi cũng xứng dùng Tàn Thương, thứ rác rưởi!"
"Ha ha, được rồi! Tiểu tử này cũng không biết đi vận cứt chó gì, thế mà chọn trúng thanh kiếm này."
"Mặc dù không bằng Khuyết Tinh, nhưng cũng là Thập đại Danh Kiếm a!"
Không bằng Khuyết Tinh? Lưu Húc nghe vậy sững sờ, bên tai lại nhớ tới lời Tà Thiên, nhất thời giận dữ, oán độc liếc Tà Thiên một cái, đột nhiên cười nói: "Chư vị sư huynh, kiếm này không phải do ta chọn."
"Ồ?" Người đầu lĩnh khẽ giật mình, nhíu mày nói, "Tuyển kiếm chỉ có thể tự do, chẳng lẽ Tam trưởng lão gian lận?"
Lưu Húc lắc đầu, cười nịnh nói: "Cũng không phải là như thế, là Tà Thiên sư đệ giúp ta chọn. Mục sư huynh có thể cầm được Khuyết Tinh, cũng tất cả đều là công lao của Tà Thiên."
Tà Thiên nghe vậy, huyết nhãn hơi co lại, nhìn về phía Lưu Húc, một sợi lãnh quang lướt qua.
"Ai là Tà Thiên!"
Lưu Húc oán độc chỉ vào Tà Thiên, cười lệ nói: "Chính là hắn!"
"Ngươi chính là Tà Thiên?"
Đệ tử nội môn dẫn đầu ngạo nghễ hỏi một câu, lập tức nhìn về phía kiếm của Tà Thiên. Cái nhìn này làm hắn lập tức lùi lại mấy bước, dọa đến vong hồn đại mạo!
"Tru, Tru Dị, làm sao có thể!"
Tà Thiên nhàn nhạt nhìn đối phương, nói khẽ: "Đúng là Tru Dị, Tam trưởng lão ban tặng."
Người đầu lĩnh kinh hãi đến mức không nói nên lời. Nhưng vào lúc này, Tà Thiên khẽ cười hỏi: "Chẳng lẽ sư huynh cũng muốn Tru Dị? Vậy thì tốt, chờ ta cởi xuống dâng cho sư huynh..."
"Không cần! Chính ngươi giữ lấy!"
Mấy đệ tử nội môn mặt đầy kinh hoảng lại lui thêm mấy bước. Người đầu lĩnh chợt thấy tay phải đẫm máu của Tà Thiên, lại nhìn về phía khuôn mặt bình tĩnh của hắn, trong mắt lại nhiều thêm một tia sợ hãi.
Có thể mang Tru Dị trên lưng mà mặt không đổi sắc, tâm chí rốt cuộc phải cường đại đến mức nào!
Sợ là ngay cả đệ tử hạch tâm Lý Kiếm cũng không bằng kẻ này!
Loại người này, cho dù là đệ tử ngoại môn mặc người sai khiến, hắn cũng không dám đắc tội!
Nhưng hắn không dám đắc tội, có người dám.
"Tà Thiên?"
Thanh âm mang theo giọng mỉa mai vang lên phía sau Tà Thiên.
Tà Thiên toàn thân run lên, chậm rãi quay đầu...
Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư