Chương 108
6h45 cơm nước xong xuôi, tôi giục em lên thay quần áo. Chỉ chờ tiếng cửa đóng lại, tôi lao ngay về phòng, vội vội vàng vàng thay quần jeans với áo phông rồi phóng xuống nhà lấy xe của bố. Mọi việc xảy ra trong vòng chưa đầy 1 phút. Tôi mở cửa lao xe đến trường mà không chờ QC...
- "QC đâu rồi?", mấy thằng con trai đến sớm thấy tôi đi một mình liền hỏi.
- "Để ở nhà rồi. Cho đi để mà phá à?", tôi đáp.
- "Em họ mày dễ thương thật đấy M ạ", thằng Long lên tiếng.
- "Em tao mà", tôi vuốt cằm.
- "Con bé có bạn trai chưa?"
- "Tao cũng không rõ nữa, em tao kín tiếng lắm."
- "Tao nghe thằng Linh bên lớp toán kể thằng Dũng "bột" đang có ý định tán QC."
- "Tao thách cả nhà nó đấy", tôi hừ mũi.
- "Mày đừng chủ quan. Nó không phải là cái loại "mèo mả gà đồng" đâu. Tốt nhất bảo QC tránh xa nó ra."
- "Tao nhắc con bé rồi. Đừng lo. Có chết tao cũng không cho nó có cơ hội đâu", tôi vỗ vai thằng bạn thay cho lời cảm ơn.
- "Ừ. Tao nhắc thế thôi. Mà đ biết sao 7h rồi mà mới có mấy mống thế nhỉ?", thằng Long quay đầu nhìn xung quanh.
- "Biết thế đi muộn muộn chút cho rồi", tôi bực mình.
Đi muộn thì lúc đấy QC đã chuẩn bị xong, tức là tôi có muốn cũng không trốn được. Tự dưng tôi thấy lương tâm của mình hơi day dứt. Không biết tôi có quá đáng không khi để QC ở nhà như vậy... Ngồi suy nghĩ thêm 10 phút, tôi quyết định phóng xe về để đón em. Vừa ra đến cổng tôi gặp ngay 2 xe máy đang đi ngược lại. Tiếng nói cười râm ran, là của nhỏ H, nhỏ L với QC. QC đang ngồi sau xe nhỏ L. Em nhìn thấy tôi, đôi mắt không biểu lộ cảm xúc...
- "Mày đi mua cái gì mà QC phải gọi điện cho tao đến đón đó?", nhỏ L hỏi dò.
- "À, ừm... tao...", tôi tỏ ra ấp úng.
- "Định đi đâu đấy? Lớp mình đến hết chưa?", nhỏ H tiếp.
- "Còn vài ba mạng nữa thôi", tôi để chân xuống đất đẩy ngược xe lại, nhường đường cho 2 nhỏ bạn.
Hình như QC giận tôi. Từ lúc đến, em không thèm nhìn tôi thêm một lần. Tôi như đứa trẻ phạm lỗi mon men đến gần rồi ngồi xuống cạnh em. Tôi không hỏi cũng chẳng nói gì, chỉ ngồi như vậy cho đến khi cô bé đứng dậy và bỏ đến ngồi trên băng ghế quanh một gốc cây khác. Tôi đứng dậy theo và từ từ tiến đến ngồi cạnh em.
- "Em có cảm giác là mình đang làm phiền anh", bất ngờ QC quay sang nhìn tôi.
Tôi không biết đáp trả thế nào mà chỉ biết ngồi im.
- "Nếu anh trả lời là đúng, em hứa danh dự ngày mai em sẽ đổi vé để về ngay", giọng QC đầy chất thép. Sau này ai mà lấy "nhầm" cô bé này chắc là "toang".
- "Thật ra... anh đang định quay về đón em."
- "Tại sao không phải đi cùng từ ban đầu mà đi rồi anh mới định quay lại?", giọng em nhỏ xíu nhưng lại có sức mạnh không tưởng. Tôi ngồi nghe mà muốn toát mồ hôi hột.
- "... cho xin lỗi đi."
QC không đáp mà cúi xuống cầm một lá bàng khô lên.
- "Em nói một lần và chỉ một lần thôi", QC làm mặt nghiêm trọng. "Đây là anh", em lấy ngón tay chỉ vào cái lá bàng đang cầm. Tôi gật đầu, nuốt nước miếng đánh ực.
- "Nếu anh mà còn làm em buồn, thì cuộc đời của anh sẽ giống cái lá này", dứt lời em lấy tay bóp vụn chiếc lá bàng khô nghe rào rạo. Tôi thấy mà sởn hết da gà.
- "Anh biết chưa?", em nhấn mạnh. Tôi gật đầu như cái máy.
- "Đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, nếu mà có lần sau đừng trách sao một người nhân hậu và xinh đẹp như em lại độc ác đến thế..."
Tôi bật cười sau câu nói của cô bé. QC nhìn tôi, em cũng cười theo. Tôi thò tay bứt một chiếc lá bàng tươi và đưa ra trước mặt em.
- "Nếu mà có lần sau cuộc đời anh sẽ như chiếc lá này. Em bóp lại cho anh xem", tôi nhét chiếc lá vào tay em rồi mím môi cười.
Cầm chiếc lá huơ huơ trước mặt, QC nhún vai.
- "Với trường hợp này phải vò, phải xé, anh ạ", nói rồi em làm mẫu cho tôi xem. Ghê hết người.
....
Bất ngờ, cô bé dịu giọng.
- "Chẳng còn lâu đâu, M à. Em muốn sau khi em rời xa nơi này, mỗi khi em nhớ về chỉ toàn là kỷ niệm đẹp. Hãy giúp em thực hiện điều đó, nhen anh."
QC nhìn tôi, đôi mắt em thật ấm áp. Tôi có thể cảm nhận được cả trái tim, cả tâm hồn của em trong câu nói.
Không hiểu sao tôi lại có cảm giác khi QC ra đi em sẽ rời xa tôi mãi...
Tôi thở dài, đứng dậy và chìa tay ra trước mặt em.
"Đưa tay đây anh kéo dậy..."