Chương 136

Tôi định quay đi thì QC đã túm lấy cổ tay tôi, kéo thẳng về phía gian hàng của lớp Hoài Anh...

- "Em làm gì vậy QC?", tôi giằng tay ra, thoát khỏi cái nắm của em.

Có vẻ hơi bất ngờ trước hành động của tôi, nhưng rồi QC nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.

- "Đi ăn thôi mà anh. Đi với em. Nào!", cô bé chìa tay ra trước mặt tôi, đôi mắt nhìn tôi đầy chờ đợi.

- "Hết chỗ rồi hay sao mà em lại rủ anh vào chỗ đó?", tôi nhăn mặt nhìn QC, rồi quay sang nhìn Hoài Anh với ánh mắt e dè.

- "Anh đừng lo, không có chuyện gì đâu", cô bé lắc nhẹ đầu trấn an tôi.

QC mà bảo yên tâm mà có người tin ngay, thì chỉ có hai trường hợp, một là người đó chẳng hiểu gì về em, hai là bị ấm đầu. Tôi không bị ấm đầu, cũng thuộc dạng hiểu về em kha khá qua việc không ít lần méo mặt vì những hành động chẳng giống ai của cô bé, cho nên việc tôi không dám tin ngay cũng chẳng phải là khó hiểu.

- "Anh không tin. Em nói có trời mới dám tin", tôi lắc đầu nguầy nguậy.

Đúng lúc đó, tôi thấy Hoài Anh đang nhìn tôi có vẻ khó hiểu. Đáp lại, tôi chỉ cười nhạt và kéo QC sang hướng khác. QC cũng chẳng vừa, em ngồi thụp xuống, nhất quyết không chịu đi.

- "Đi anhhhh. Em chỉ muốn ăn thôi. Em nói thật đấy", em làm cái mặt ngây thơ như thể mình chưa từng mắc lỗi bao giờ.

- "Có mà quỷ chứ ngây thơ cái nỗi gì", tôi rủa thầm.

- "Sang quầy bên cạnh! Anh nói có nghe không?", tôi nghiêm mặt lại.

Biết là không thể thuyết phục tôi theo cách này, QC đành ngậm ngùi đứng lên. Nhìn cái mặt bí xị của em, tôi vừa thương vừa buồn cười.

Tôi vừa nói rằng khi QC nói đừng lo mà có người tin ngay thì rất có thể người đó chẳng hiểu gì về em, nhưng trong một tình huống khác, nếu ai nghĩ rằng cô bé dễ dàng bỏ cuộc thì người đó còn chẳng biết gì về em nhiều hơn. Bằng chứng là cái mặt như "bánh bao nhúng nước" được QC giữ nguyên xi bên cạnh tôi một lúc thật lâu, và một biểu hiện khác, tôi hỏi gì em cũng chỉ ậm ừ cho xong chuyện. Tôi biết cách giải quyết, chỉ có điều tôi không dám đặt niềm tin vào em trong chuyện này. Nhìn thấy QC như vậy, tôi cũng chẳng vui vẻ gì...

- "Đừng khiến anh phải ân hận vì quyết định của mình đấy", giọng tôi trùng xuống.

- "Anh bảo sao?"

- "Quay lại gian hàng lớp Hoài Anh đi. Không phải em đang chờ đợi điều đó hả?", tôi nhún vai.

- "Là anh nói đấy nhé", QC cười tươi rói, đúng như những gì tôi nghĩ.

- "Anh tin em..."

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của cô bé và nói với một âm lượng vừa đủ nghe. Tôi không biết QC có cảm nhận hết được thông điệp từ ba từ đầy sức nặng đó không, nhưng tôi có thể nhận thấy việc em khẽ mỉm cười và gương mặt như giãn ra. Có lẽ, chắc là chỉ có lẽ thôi, trong mỗi hành động của em từ giờ trở đi sẽ luôn đi kèm theo một suy nghĩ "mình làm vậy có bị mang tiếng là thất hứa với anh ấy không!?".

Tôi cùng em quay lại gian hàng lớp 10 Anh của Hoài Anh. Thấy tôi một lần nữa, Hoài Anh có vẻ đôi chút bối rối...

- "Anh ủng hộ lớp em nhé", cô bé nhìn tôi cười hiền. Sau đó, em khẽ liếc sang phía QC, rồi rất nhanh đánh mắt về vị trí cũ.

- "Lớp bạn có món gì?", QC là người cướp diễn đàn.

- "À, ừm. Lớp mình có... gỏi cuốn và bánh tráng trộn."

- "Anh ăn gì?", QC quay qua hỏi tôi.

- "À, ờ... em ăn gì?", tôi tỏ rõ vẻ lúng túng.

- "Hoài Anh cho mình 20 cái gỏi cuốn nhé", QC dõng dạc.

- "À... vâng... để mình nói bạn mình lấy".

Tôi bấm tay QC, hỏi nhỏ.

- "Sao em mua nhiều quá vậy?"

- "Để em mang về cho mấy anh chị lớp anh và..."

- "Và gì?"

- "Em muốn thay anh ủng hộ lớp Hoài Anh..."

Bỗng dưng tôi im bặt sau câu trả lời thật lòng của QC. Thật tình mà nói, từ khi gặp em, QC đưa tôi đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Những khi tôi hy vọng em sẽ làm điều tốt đẹp, thì em lại khiến tôi thất vọng, và ngược lại, mỗi khi tôi nghĩ điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra, thì như các bạn thấy đấy, em lại khiến tôi đứng hình vì cử chỉ đẹp của mình...

Cầm túi gỏi cuốn mà Hoài Anh đưa, đi được một lúc, tôi vẫn còn gật gù. Thấy có điều bất bình thường, QC lên tiếng hỏi ngay.

- "Anh bị làm sao vậy?"

- "Sao trăng gì?", tôi lấy tay quẹt mắt.

- "Em thấy anh cứ tủm tỉm nãy giờ", cô bé nheo nheo mắt nhìn tôi.

- "Hơi bất ngờ vì hành động của em thôi."

- "Vậy hả?"

- "Ừ."

- "Bất ngờ chỗ nào?"

- "Anh nghĩ em sẽ lên gối và cho Hoài Anh mấy chỏ, trước khi túm tóc và dần cho cô bé ấy một trận", tôi gật gù trước trí tưởng tượng phong phú của mình.

- "Anh xem phim hành động Mỹ nhiều quá rồi đấy", QC bật cười.

- "Dù sao thì... anh cũng hơi hơi thích hành động đó của em."

- "Chỉ hơi hơi thôi à?", em nháy mắt.

- "Chỉ hơi hơi thôi."

Mặc dù rất muốn khen QC một câu cho nó đàng hoàng, nhưng dễ dàng tán dương một người không phải là tính cách của tôi. Tôi rất trân trọng những lời tán thưởng của mình, vì vậy, nếu ai hiểu tính tôi, người đó sẽ biết rằng khi tôi khen tức là tôi thật lòng.

Đề xuất Voz: Kí sự về ngôi nhà đáng sợ
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN