Chương 137
Trời bắt đầu nhá nhem tối. Bóng người hiện ra bắt đầu mờ dần. Không khí mỗi lúc một sôi động hơn. Dòng người đi theo thành từng tốp, từng nhóm nhỏ. Thi thoảng vang lên tiếng cười đùa, xuýt xoa của mấy anh thanh niên choai choai trường tôi khi có một em gái dễ thương từ trường ngoài đi qua. Và trong những lần như vậy, một phần tôi nghe được tiếng nguýt dài cả ngàn dặm của những cô em đó thay cho câu nói "tội nghiệp mấy cưng trường chuyên, lần đầu mới thấy gái đẹp đây mà", một phần tôi nghe tiếng cười khúc khích đáp trả, phần còn lại là bỏ chạy.
Công nhận một điều là con trai trường chuyên khổ lắm. Khổ trong cái quyền của một nam thanh niên phát triển tâm sinh lí bình thường được hưởng, mà phái mạnh xướng tên "thưởng thức cái đẹp". Tôi không bảo con gái trường chuyên ai cũng xấu cả, ý tôi là trên mặt bằng chung thì điểm số sắc đẹp của con gái trường tôi nói riêng và trường chuyên nói chung là không được cao cho lắm. Trường càng dân lập, con gái càng xinh. Đời nó thế đấy!
Điều tương tự cũng xảy ra cho dân Bách Khoa mà tôi là một nhân chứng sống...
Chả là trước khi đi du học, tôi học ở khoa điện trường Bách Khoa một năm. Tôi nhớ lớp tôi hồi đó sĩ số hơn một trăm và chỉ có hai bạn là nữ. Cả hai đều nhìn bình thường. Một bạn thì ít nói và nhìn hiền khô, còn một bạn có vẻ năng động và xung phong làm lớp trưởng ngay từ ngày đầu tiên gặp lớp. Con gái Bách Khoa có truyền thống cao giá, đặc biệt là khoa điện, bởi vì xung quanh là vô số những thằng FA, vã thuốc lâu ngày.
Tôi không nằm trong số những thằng vã thuốc vào thời gian đấy, sau này thì hên xui. Vì vậy nên tôi hết sức bất ngờ trước chuyện hai cô bạn Bách Khoa của tôi có vô số vệ tinh trong lớp. Hiền Khô sau một tháng là có người yêu. Lớp Trưởng thì kén chọn và... vênh hơn. Tôi dùng từ "vênh" để mọi người hiểu tôi không ưa tính cách, mới có chút quyền hành mà đã không coi người khác ra gì, kiểu như "chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng đấy".
Một lần, tôi phải nộp một cái giấy gì đó cho Lớp Trưởng. Tôi đến và hỏi, cô bạn ấy không thèm nhìn tôi lấy một cái, vừa ghi chép cái gì đấy, vừa hỏi cộc lốc.
- "Tên?"
- "M"
- "Họ tên đầy đủ?"
- "M"
- "Bạn có hiểu mình nói gì không? Mình hỏi họ tên đầy đủ cơ mà", Lớp Trưởng gắt và ngẩng đầu lên nhìn tôi.
- "Ít ra cũng phải nhìn người ta rồi mới hỏi bạn nhé", dứt lời tôi đặt tờ giấy xuống bàn rồi ném lại họ tên đầy đủ của mình.
- "Đúng là cái đồ tinh vi", Lớp Trưởng bĩu môi.
Tôi không thèm đáp, quay mặt bỏ đi. Tự dưng cô bạn ấy làm tôi ác cảm với mấy đứa con gái kênh kiệu. Tôi quyết định cho Lớp Trưởng một bài học. Và ông trời giúp tôi bằng một cách không thể ngọt ngào hơn.
Đầu năm, trường Bách Khoa tranh thủ tổ chức các hoạt động thể thao nhằm kết nối sinh viên mới vào trường lại gần nhau hơn. Lớp trưởng của 4 lớp Điện, 1 của Kĩ sư tài năng, 1 của Việt-Pháp sẽ thay mặt lớp đến văn phòng của Hội sinh viên để nghe phổ biến để sau đó thông báo lại cho mọi thành viên trong lớp mình. Cô bạn Lớp Trưởng có mặt ở chỗ họp trước thời gian hẹn khoảng 15 phút và thấy tôi đang ngồi trên một băng ghế phía ngoài cửa. Thấy Lớp Trưởng, tôi khẽ gật đầu chào. Cô bạn nguýt dài.
- "Chi Hội khoa Điện hẹn lớp trưởng để họp ở đây. Bạn ngồi đây làm cái gì?"
- "À. Mình chờ bạn mình ấy mà", tôi đáp.
- "Hứ", cô bạn thủng thẳng bỏ vào trong.
Giờ họp bắt đầu bằng lời giới thiệu của anh Hội Trưởng về chi hội và thành tích của khoa các năm trước. Anh kết thúc bằng một câu "Và giờ mời đồng chí M, phó Hội Trưởng khoa Điện, phổ biến cho mọi người về nội dung các môn thể thao trong phong trào năm nay". Tôi bước từ ngoài vào trong ánh mắt sững sờ và bối rối của cô bạn Lớp Trưởng. Cô bạn không dám nhìn tôi lấy một cái. Kể từ sau vụ đó, Lớp Trưởng nhìn tôi với một ánh mắt hoàn toàn khác và tôi thấy cô bạn cư xử với thành viên trong lớp nhã nhặn hơn nhiều...
Tôi kể chuyện của tôi ở Bách Khoa với hai mục đích. Một là để chứng minh sự thiếu thốn tình cảm của con trai học tự nhiên ở trường chuyên cấp 3 và cao hơn là mấy trường đại học kỹ thuật. Thứ hai là gửi đến những ai tự cho mình là đứng trên thiên hạ mà không biết tôn trọng, không biết lắng nghe người khác thì hãy suy nghĩ lại. "Núi cao còn có núi cao hơn". Ý thức về giá trị của bản thân là không hề sai, nhưng tự tung hê và lúc nào cũng cho mình là đúng chỉ là biểu hiện của một kẻ thất bại...