Chương 158

Cũng may lần đầu chơi bowling của tôi không đến nỗi nào. Chơi được mấy game, cả đám lại rủ nhau đi ăn, vẫn là quán gỏi cuốn nước dừa hôm trước bốn đứa đi với nhau. Nhỏ L lên tiếng.

- "Sao nay tự nhiên tốt tính lại rủ tụi tao đi chơi bời ăn uống vậy?"

- "...", tôi nhún vai chẳng đáp.

- "Mai em đi chị ạ...", QC cười nhẹ.

- "Mai em đi đâu?", nhỏ H bất ngờ.

- "Mai em phải về lại Pháp"

- "Sao em bảo cuối tuần sau mà", nhỏ L tiếp.

- "Dự định ban đầu là thế... hì... nhưng ba em về đây chị ạ", QC thở dài đánh thượt.

- "..."

- "..."

- "..."

Tất cả đều im lặng sau câu trả lời của em. Mọi chuyện đã quá rõ. Hôm nay là ngày cuối cùng cô bé ở lại đây. Mọi chuyện đến quá nhanh và đột ngột. Như vẫn chưa dám tin lời QC nói, nhỏ L hỏi lại với cái giọng pha chút hy vọng.

- "Sao em không năn nỉ ba em...?"

- "Hihi. Ba em mà đã quyết thì có trời cản, chị ạ"

Bữa ăn hôm đó không vui như hai đứa bạn tôi mong đợi. Tất cả chỉ gói gọn lại trong ba hành động chính: ăn, dặn dò và hẹn ngày gặp lại. Mặc dù chỉ mới gặp nhau được một tuần, nhưng tôi tin hai đứa bạn thân của tôi cũng rất quí QC. Ăn xong, tôi tính rủ hai nhỏ bạn đi chơi tiếp, nhưng tụi nó từ chối vì muốn dành thời gian ít ỏi còn lại ở đây của QC cho tôi nhiều hơn.

- "Muốn đi đâu đây người đẹp", tôi quẩy quả quay sang hỏi QC khi hai nhỏ bạn vừa đi khỏi.

- "Em không muốn đi đâu hết"

- "Hở?"

- "Em muốn ở đây"

- "..."

- "Em không muốn về", cô nàng nói với giọng nghiêm túc.

- "Về đâu? Về nhà hay về bển?"

- "Bển mới ghê chứ" QC ôm bụng cười.

Tiếng cười của cô bé trong vắt như pha lê thảy vào không khi một dư âm khiến người nghe chộn rộn. Nhưng trong miếng pha lê trong suốt đó, tôi vẫn có thể cảm nhận được một thứ cảm xúc không khiến ngươi ta trọn vẹn. Nó giống như một tia sáng mặt trời chợt lóe lên ở một khoảnh khắc để sau đó lại mờ dần và tắt hẳn khi cụm mây đen ngòm ngang qua. Tiếng cười tiếp nối bằng nỗi buồn ấy cũng giống như quyết định của QC... thà rằng hạnh phúc trong một thời gian ngắn ở bên cạnh người mình thích còn hơn chẳng bao giờ có được. Lựa chọn là do em và tôi tin không bao giờ cô bé hối hận vì quyết định của mình cho dù mọi chuyện có tệ thế nào.

Tôi chở QC đến một nơi thật yên tĩnh. Trước biển, chỉ có tôi và em. Cả hai đều im lặng... Bất chợt cô bé cất tiếng hát

Right back where we started
Falling apart at the seams
You've tagged your name on my heart
And I sat there and let it bleed
Sweetheart so now this is goodbye
I'm letting you go
You're letting me down
Been caught in your reign and I almost drowned
I'm letting you go, our love's black and blue
How many words does it take
To say I'm through?
I...I...I... I'm, I'm Through
I...I...I... I'm, I'm Through
I...I...I... I'm, I'm Through
I'm through with you..

Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Lãnh Chúa
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN