Chương 159
Tôi nghe câu được câu mất nhưng vẫn lờ mờ đoán ra được ý nghĩa của bài hát. Cũng chẳng khó khăn gì mấy, người đang buồn có bao giờ hát nhạc yêu đời bao giờ!?
- "Em sẽ quay lại đây chứ?"
- "Chắc không đâu ạ"
- "..."
- "Nếu không thật lòng thì đừng nói ra"
- "Sao cơ?"
- "Nếu anh không thật lòng muốn em quay lại thì đừng nói. Em thích sự thật dù nó đau lòng hơn là lời nói dối ngọt ngào"
- "Ừm..."
- "Anh sẽ tiếp tục với HN chứ?"
- "Anh không biết nữa"
- "Anh muốn nhưng lại không đủ can đảm phải không?", QC kéo lọn tóc ra đằng sau.
- "Em muốn anh nói thật hay không muốn đau lòng?"
- "Em đau đủ rồi. Em đang nói chuyện với tư cách một người bạn. Anh cứ nói đi, chẳng sao đâu"
- "Được thôi..."
- "Trả lời em đi. Anh sẽ tìm chị ấy chứ?"
- "Chắc chắn rồi", giọng tôi chắc nịch.
- "Và sẽ yêu lại?"
- "Anh cũng mong điều đấy"
- "Vậy được rồi"
- "..."
- "Hứa với em là anh sẽ là người yêu tốt chứ?"
- "Anh mong mình làm được..."
Tôi đáp lời của QC với một niềm vui len lỏi như dòng nhựa sống bỗng dưng tuôn chảy ồ ạt ở một cái cây khô cằn sau bao nhiêu lâu tàn rụi. Niềm hy vọng len lỏi cả vào trong góc kín nhất, nơi tôi đang cố giữ những hình anh còn sót lại của HN, để khơi dậy và hồi sinh nó. Ngay tại thời điểm đó, tôi đã biết tình cảm mình dành cho em chưa hề mai một, mà chỉ lấp ló ở một góc khuất nào đấy, và chỉ cần một niềm tin đủ lớn nó sẽ khẽ khàng bước ra như chưa có chuyện gì xảy ra. Đó là giá trị của tình yêu...