Chương 161
Sáng hôm QC đi, tôi đến lớp và nhận được một tràng trách móc từ đám bạn.
* "Sao QC đi mà không báo để anh em làm bữa chia tay. Mày tệ quá!"
* "Cô bé đi tao còn không được báo trước, huống chi tụi mày."
* "Sao hôm qua đi cùng em ấy mày không rủ anh em đi chung cho vui?"
* "Ờ thì..."
* "..."
* "..."
Vài tuần sau ngày QC về nước, tôi chủ động hỏi thăm em qua email:
"QC,
Em vẫn khỏe chứ? Tình hình học hành của em thế nào rồi? Bạn bè anh bên này vẫn nhắc em suốt. Anh mong mọi sự tốt lành sẽ đến với em.
HM."
Không lâu sau, tôi nhận được thư trả lời:
"Em vẫn khỏe. Anh đừng lo. Anh cho em gửi lời hỏi thăm ba mẹ anh nhé. Em có việc phải ra ngoài đây. Khi nào có thời gian mình nói chuyện sau anh nhé."
Bức thư trả lời của QC khiến tôi hiểu nhiều điều. Trong số đó, điều tôi tâm đắc nhất chính là cho dù tình cảm em dành cho tôi nhiều đến thế nào thì đã đến lúc em cần có cách cư xử rõ ràng hơn đối với tôi. Hay nói cách khác, tôi là của HN và cô bé không cho phép mình gây thêm bất kì một sự hiểu lầm nào nữa.
Sự rõ ràng trong tình yêu không phải ai cũng làm được, nhất là đối với những người đa tình. Thật lòng mà nói, ranh giới giữa có cảm tình và thích mong manh vô cùng. Vì vậy chuyện đang cặp kè với một người mà bỗng dưng vào một hôm đẹp trời lại thích thêm một người khác không phải chuyện hiếm. Nếu như cái người vừa nhắc đến ở trên chia tay với người thứ nhất để đến với người thứ hai bằng một câu nói "anh nghĩ mình hợp với cô gái kia hơn. Mình chia tay nhé", thì tôi với tư cách của người thứ hai sẽ buồn, chắc chắn rồi, nhưng vẫn giữ nguyên sự trân trọng cho người ta. Nhưng chỉ cần tôi phát hiện ra bạn gái cũ của mình bắt cá hai tay, tôi tin mình dám quay phắt lưng lại, bước đi kiêu hãnh với suy nghĩ "cô ấy không xứng đáng với mình". Tôi không hiểu tại sao người ta có thể yêu nhiều người một lúc được. Chỉ cần yêu một người tôi đã muốn ngộp thở khi không có đủ thời gian để nghĩ đến chuyện khác, huống hồ gì...
Nói thật, tôi rất dị ứng với tuýp người bắt cá hai tay. Rất may trong đám bạn của tôi đa phần thuộc loại người rất đàng hoàng trong chuyện tình cảm, vì vậy khi nghe nhiều người treo status đại loại như "đàn ông bây giờ đểu lắm" tôi vừa thương vừa tức. Tức vì cái kiểu nói vơ đũa cả nắm, nhưng thương vì tin rằng không phải ngẫu nhiên người ta lại nói như vậy. Tôi phải công nhận một điều đàn ông bây giờ nhiều người đểu thật. Đểu như vậy mà vẫn mong tìm một người vợ trong trắng, ngây thơ và ngoan ngoãn!? Những suy nghĩ nông cạn như vậy chỉ làm khổ phái yếu mà thôi. Công nhận phụ nữ sinh ra đã thiệt thòi đủ điều...
Từ xưa, phụ nữ đã chịu thiệt thòi từ cách xã hội nhìn nhận cho đến đối xử. Cũng may thời đại bây giờ, người ta đã có cái nhìn công bằng hơn. Hơn chứ không phải là hết. Đó là lí do tại sao tồn tại những tổ chức đấu tranh vì nữ quyền chứ làm gì có tổ chức nào đấu tranh vì nam quyền bao giờ.
***
Chúng ta, có lẽ, ai cũng đã từng trải qua cảm giác chờ đợi một thứ gì đó trong hy vọng. Là kì thi thành phố, thi tốt nghiệp, thi đại học, là khoảng thời gian chờ kết quả học bổng hay công việc, rất nhiều những sự kiện như thế. Đối với tôi lần này nó có hơi đặc biệt, bởi vì nó đánh dấu sự hồi sinh của mối tình đầu.
Tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi bắt tay vào viết thư cho HN. Mọi chuyện khó khăn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều...
"HN,