Chương 160

Ba QC cho phép em ngủ lại nhà tôi đêm cuối trước hôm em đi. Vả lại ba em cũng muốn em phải trực tiếp cảm ơn ba mẹ tôi vì những ngày em ở nhà tôi. QC vẫn ngủ với mẹ tôi... chắc chắn rồi.

Tôi cứ nghĩ đêm hôm đó mình sẽ khó ngủ lắm, ai dè tôi đã lầm. Với bản tính vô tâm vô ngã, tôi bắt đầu ngáy o o sau một lúc nằm nghĩ ngợi linh tinh. Dù vậy, tôi vẫn nhớ đặt báo thức vào lúc 5 giờ, trước nửa tiếng so với lúc ba sang đón em...

Đêm hôm đó, tôi có một giấc mơ kì lạ. Tôi mơ thấy mình đi lạc vào trong một khu rừng đẹp như truyện cổ tích. Tôi cứ đi mải miết mà không thể tìm thấy lối ra. Khi tôi bắt đầu hoảng loạn thì bỗng dưng nghe thấy một tiếng gọi từ đằng sau.

- "Này chàng trai..."

Không phải bụt, vì ông này tuy đầu tóc bạc trắng nhưng nhìn tây lắm. Cũng không phải thiên thần gì, vì tuy mặt tây thật nhưng ông này lại nói tiếng việt rất sõi và còn mặc áo the khăn xếp. Tôi tạm gọi cụ ông là Ange-bụt đi.

- "Dạ. Cụ gọi con?", tôi khoanh tay lễ phép đáp.

- "Đừng gọi cụ, già lắm. Gọi ông thôi", Ange-bụt nghiêm mặt bảo tôi.

- "Vâng" tôi líu ríu thưa.

- "Con có muốn thoát ra khỏi chỗ này không?", Ange-bụt vuốt râu.

- "Dạ! Nếu con muốn ra thì con phải làm theo một điều kiện của ông phải không ạ?"

- "Sao con biết?"

- "Con xem phim hoài chứ gì"

- "Đúng kịch bản rồi đấy"

- "Điều kiện của ông là gì?"

- "..."

Tôi choàng tỉnh khi tiếng chuông hẹn giờ réo rắt vang, nhưng tôi không dậy, tôi vẫn nằm và chờ đợi. Chẳng biết tôi đang đợi thứ gì!? Chờ QC vào chào tôi hay sao? Không phải... Tôi không biết mình cứ nằm vậy bao lâu mà chỉ nhớ có tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng em bước vào. Cô bé ngồi xuống giường và khẽ vuốt tóc tôi.

- "Em phải đi đây. Cảm ơn anh vì tất cả..."

Cô bé cúi người xuống, nhẹ nhàng thơm lên má tôi rồi đứng dậy, đặt một bức thư ở trên bàn và bước ra ngoài.

Đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao mình không dũng cảm ngồi dậy và chào QC một câu trước khi em đi. Tôi tin là cô bé biết tôi đã thức, nhưng cũng vì một lí do nào đấy em lại giả vờ như tôi vẫn còn đang ngủ. Hình như em cũng sợ sự chia xa như tôi thì phải. Tôi đủ mạnh mẽ để dám quay mặt, bước thẳng vào trong phòng chờ và không một lần quay lại đằng sau ngoái nhìn dù biết đằng sau có bao nhiêu người thân đang dõi theo. Nhưng rồi sẽ mềm lòng mà quíu chân ngay tức khắc khi có một người bật khóc. Đó là lí do tại sao dù xa nhà cả 5-6 năm trời và về nhà rất nhiều lần, nhưng chưa một lần mẹ dám đưa tiễn tôi...

Khi tiếng cửa đóng vang lên, tôi định bật dậy... nhưng rồi lại thôi. Phải cả chục lần như vậy. Và kết quả là tôi vẫn nằm bất động một chỗ mãi cho đến khi mẹ vào và lay tôi dậy.

- "Sao con không tiễn em?"

- "Con chẳng biết nữa", tôi chống tay ngồi dựa vào đầu giường.

- "Con trai lớn rồi chắc làm việc gì cũng suy xét. Mẹ tin con...", mẹ hiền từ vuốt tóc tôi.

Khi mẹ vừa ra khỏi phòng, tôi đến bên bàn, cầm lá thư của QC lên. Phong bì ở ngoài khá đẹp. Từ từ mở bức thư ra, ấn tượng đầu tiên là chữ của em nhìn khá con nít, tròn trĩnh và rất nắn nót. Chứng tỏ một điều cô bé đã dành mọi tâm tư, tình cảm vào những gì em để trong bức thư...

Anh à,

Khoảng thời gian ở đây tuy không lâu, nhưng thật sự em rất hạnh phúc cho dù đôi khi em cũng bật khóc vì nhận ra những thứ không phải của mình. Mặc dù vậy em chưa bao giờ hối hận vì quyết định của mình. Nếu cho em được quay lại, em vẫn sẽ quyết định như vậy... về đây, gặp anh và ra đi...

Em biết! Sẽ không ít người xem chuyện em về đây là không hay, là thiếu nữ tính, là bốc đồng... em chẳng quan tâm đến chuyện đó. Em làm theo những gì mình thấy đúng. Lẽ nào làm theo những gì con tim mách bảo là sai sao anh? Chỉ tiếc một điều, anh không phải là chàng trai dành cho em.

Anh biết không! Em chưa bao giờ trách vì anh không đáp lại tình cảm của em. Nếu em là anh, em cũng sẽ làm như vậy cho dù anh có một chút gì dành cho em chăng nữa. Nếu anh biết em trước, mọi chuyện có thể sẽ khác, và em tin mình sẽ có một cái kết trọn vẹn hơn.

Em thật sự rất trân trọng những ngày ở đây. Em đã rất vui khi nhận ra rằng chàng trai mình thích đúng với những gì mình tưởng tượng. Anh nhân hậu, không biết làm đau lòng người khác. Anh biết khi nào đúng khi nào sai. Anh là người vô tâm, nhưng anh biết khi nào cần phải quan tâm đến người khác. Và còn rất nhiều những điều khác nữa.

Anh không biết em đã hạnh phúc thế nào những lúc anh quan tâm đến em đâu. Em tin rằng những hình ảnh đó sẽ theo em đến suốt cuộc đời này. Mối tình đầu! Ôi, ngọt ngào những cũng thật đắng cay.

Cảm ơn anh vì tất cả...

Đã đến lúc em phải trả anh cho HN rồi...

QC.

*
**
***

Sau khi QC đi khoảng một tháng, tôi đã tìm cách liên lạc với HN. Còn về phần QC, thi thoảng tôi cũng có hỏi thăm em. Tưởng rằng tất cả sẽ quay lại với quỹ đạo vốn có, nhưng không...
 

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Đạo Độc Tôn
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN