Chương 162
Khi anh viết những dòng này... thật sự anh chưa dám tin vào những gì anh được nghe kể. Nếu chuyện HN em vẫn còn là sự thật, anh cam đoan rằng chuyện đó thường xảy ra ở trong giấc mơ nhiều hơn. Chẳng ai có thể tưởng tượng được mối tình học sinh của hai con người cách nhau cả 1/4 trái đất lại mãnh liệt và đầy rẫy những thử thách như vậy. Dù có thành hay không, anh dám tin một điều mối tình này sẽ đi theo anh đến hết cuộc đời.
Em là một cô gái biết sống vì người khác, thậm chí chấp nhận thiệt thòi mong rằng người thân của mình sẽ hạnh phúc hơn. Tạm thời anh xem anh là người thân của em nhé.
HN biết không!? Chỉ qua đức tính nêu ở trên, không khó khăn gì để anh có thể tin rằng em là mẫu phụ nữ của gia đình mà đàn ông, con trai tụi anh vẫn luôn hướng đến. Nhưng, nếu người thân của em biết rằng vì hạnh phúc của mình mà em phải chịu cực, đối với những người biết nghĩ chắc chắn họ sẽ không cam tâm đâu. Anh vừa nói tạm thời anh đóng vai người thân của em phải không? Vậy em biết cảm xúc của anh bây giờ rồi chứ?
Nếu đặt anh vào hoàn cảnh của em, anh cũng sẽ khó xử như em vậy. Nhưng để làm những điều như em, quả thật anh không dám chắc mình có đủ vị tha hay không!? Ít ra cho đến bây giờ, anh có thể khẳng định một điều, anh chọn không nhầm người...
Phong đã đỡ nhiều chưa em? Ba, mẹ, anh trai, chị dâu, bé NHNM và Tun thế nào rồi? Mọi người vẫn ổn chứ? Cho anh gửi lời hỏi thăm đến mọi người nhé.
Nếu được, mong em hãy trả lời anh sớm. Anh chỉ muốn biết mọi chuyện vẫn ổn là được rồi. Còn những chuyện khác, chúng mình sẽ nói sau.
Anh mong..."
Không phải đơn giản để bày tỏ hết tâm tư tình cảm của mình trong một lá thư. Điều đó là không và sẽ chẳng bao giờ đủ cả. Tôi chỉ đang cố gắng hết sức nói cho em hiểu những gì tôi thật sự nghĩ về em. Khen có, trách móc cũng có. Không trách làm sao được khi em cứ nhận hết thiệt thòi về mình mà đâu biết rằng chắc gì tôi đã vui vẻ khi em làm như vậy, và một điều quan trọng hơn thảy là sự day dứt và không dễ chịu khi tôi nhận ra "có người sẵn sàng vì mình làm mọi thứ". Ngoài gia đình, rất khó để tìm một người dám hy sinh vô điều kiện vì mình. Bạn thử nhìn xung quanh xem, có tổng cộng bao nhiêu người như vậy? Chỉ cần một thôi, bạn đã là người may mắn lắm rồi.
Gặp và quen HN là may mắn của tôi. Chưa bao giờ tôi hối hận vì điều đó. Cho đến cả sau này, tôi vẫn luôn giữ nguyên quan điểm đó của mình. Và em chứng minh cho điều tôi nghĩ là hoàn toàn có cơ sở...
***
Một tuần sau ngày tôi gửi lá thư, tôi nhận được câu trả lời. Phong cách điềm đạm và sâu sắc vẫn tồn tại ở một cô gái tôi đã, đang và sẽ dành tình cảm.
"Chào anh,
Lâu lắm rồi mình không nói chuyện với nhau anh nhỉ? Chắc lí do thuộc về em nhiều hơn. Nếu em vô tình khiến anh buồn, mong anh hãy bỏ qua cho em. Anh hãy tin rằng em không bao giờ muốn điều đó xảy ra cả.
Em định chờ Phong khỏi hẳn mới liên lạc lại với anh nhưng bây giờ Phong gần bình phục rồi, nên em tự thưởng cho mình vậy.
Lý trí và trái tim. Không biết bao nhiêu lần trong đầu em xảy ra tranh cãi giữa chúng. Ôi! Trái tim bé nhỏ và non nớt này cũng không ít lần phải bật khóc khi chấp nhận đầu hàng trước lí lẽ thuyết phục của lý trí kia. Vậy mà, em vẫn không hối hận anh ạ! Làm được điều gì cho người thân chưa bao giờ khiến em phải suy nghĩ nhiều. Cả anh cũng vậy nữa. Anh nằm trong số những người em thật lòng yêu thương.
Dẫu vậy, sự chọn lựa giữa tình và nghĩa luôn luôn khiến con người ta phải đau khổ. HN em cũng chẳng phải ngoại lệ.
Nếu quay lại gặp anh, Phong sẽ khó qua được. Nếu anh là em, anh có nhẫn tâm làm điều đó không? Em cũng chẳng thể vừa bên cạnh Phong vừa liên lạc với anh được. Anh hiểu điều đó còn tồi tệ hơn chuyện em quay về gặp anh, phải không? Hoàn cảnh buộc em phải quyết định như vậy chứ trong trường hợp này em không làm điều đó vì anh đâu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Đạo Chí Tôn