Chương 164

Nàng:...

Tôi:...

Nàng: ừm...

Tôi: anh đây

Nàng: lâu lắm rồi mình chưa nói chuyện anh nhỉ

Tôi: cũng nửa năm rồi thì phải

Nàng: 5 tháng 11 ngày

Tôi: sao...

Nàng: sao em nhớ chính xác vậy hả?

Tôi: ừ

Nàng: bởi vì em đếm từng ngày

Tôi: tội nghiệp em

Nàng: QC kể hết cho anh nghe rồi à?

Tôi: ừ anh biết hết rồi

Nàng:...

Tôi: em đang khó xử lắm phải không?

Nàng: chuyện gì?

Tôi: chuyện QC về đây

Nàng: em thấy bình thường vì đó là cách em của em bày tỏ tình cảm

Tôi: em phản ứng như thế nào?

Nàng: tại sao anh muốn biết?

Tôi:...

Nàng: anh muốn thấy mặt xấu của em phải không?

Tôi: anh không...

Nàng: anh có biết là em muốn phát điên lên khi nghe tin QC về chỗ anh không?

Tôi:...

Nàng: em không phải thánh thần mà vô cảm với mấy chuyện đó

Tôi: anh đâu thể cấm ai làm điều họ muốn

Nàng: rõ ràng anh có thể tránh mặt

Tôi: ngay cả khi biết cô bé ấy là em họ của em và vẫn mặc nhiên tin rằng em không còn trên cõi đời này sao HN?

Nàng:...

Tôi: hãy thử một lần đặt mình vào vị trí của anh, em sẽ thấy khó xử thế nào

Nàng: ý anh tất cả là lỗi của em?

Tôi: chẳng ai có lỗi trong chuyện này cả. Tất cả là do hoàn cảnh thôi.

Nàng: tại sao anh liên lạc lại với em?

Tôi: đó không phải là thứ em chấp nhận thiệt thòi để gieo hy vọng vào nó sao?

Nàng: anh nhầm rồi. Em chẳng thiệt thòi gì cả. Lòng em thanh thản đến lạ.

Tôi: chỉ mình em nghĩ vậy thôi. Những người còn lại đều nghĩ ngược lại.

Nàng: anh đang trấn an em phải không?

Tôi: anh chỉ nói sự thật thôi

Nàng:...

Tôi:...

Nàng: tại sao anh liên lạc lại với em?

Tôi: chẳng phải anh trả lời rồi sao?

Nàng: em muốn nghe câu trả lời khác

Tôi: là vì...

Nàng: vì gì?

Tôi: vì em là mối tình đầu, anh muốn đó cũng là mối tình cuối cùng

Nàng: chỉ vậy thôi à?

Tôi: anh nghĩ lí do đó đủ nói lên tất cả rồi chứ

Nàng: em muốn nhiều hơn...

Tôi:...

Nàng: tại sao anh lại thích em?

Tôi: haha. Thích cũng cần lí do nữa hả?

Nàng: nói đi. Em muốn nghe...

Tôi: cái tính nhõng nhẽo của em vẫn không bỏ được hả?

Nàng: nhanh nào

Tôi: vì em... giống mẫu con gái anh thích

Nàng: như thế nào?

Tôi: thì dễ thương, tốt tính và con nhà lành

Nàng: anh nói cũng đúng. Em tự thấy bản thân mình xinh đẹp nữa

Tôi: em có nghe nhầm không? Anh dùng từ dễ thương chứ không phải xinh đẹp :cười lớn:

Nàng: chỉ là một cách để anh nói giảm nói tránh thôi, phải không?

Tôi: vẫn sắc sảo lắm

Nàng: chuyện

Tôi:...

Nàng: mình sẽ nói chuyện tiếp khi em sẵn sàng nhé anh

Tôi: bây giờ thì sao?

Nàng: em cần một chút nữa để ổn định và sắp xếp mọi chuyện. Anh có chờ được không?

Tôi: em biết câu trả lời của anh rồi còn gì?

Nàng: vậy thì tốt. Giờ em phải đi ra ngoài đây. Chúc anh một ngày tốt lành

Tôi: đi cẩn thận nhé

Nàng:...

Tôi: làm ơn...

Nàng: hì, vâng
 

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Hủ Gia Tộc, Ta Có Thể Thay Đổi Tử Tôn Tư Chất
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN