Chương 163
Đừng nghĩ em cao thượng sẵn sàng làm mọi thứ, bởi vì đôi khi em tự thấy mình ích kỉ khi muốn bỏ lại sau lưng tất cả để quay lại với hạnh phúc riêng của mình. Em chẳng biết nữa anh ạ. Không biết có phải ông trời trước khi ban tặng hạnh phúc, người bắt em phải trải qua một cơ số những thử thách, giống như thầy trò Đường Tăng phải trải qua 81 kiếp nạn trước khi thỉnh được chân kinh, hay không!? Hay người bắt em giống đa số những cô gái hồng nhan khác, thường sẽ bạc mệnh. Nếu như câu nói "hồng nhan bạc mệnh" là sự thật, em chỉ ước mình bớt xinh đi để có một cuộc sống đỡ lận đận hơn...
Em biết anh đang cố gắng bù đắp và nối lại mối quan hệ với em. Nhưng hiện tại em cần thời gian. Có rất nhiều chuyện đã xảy ra. Và bây giờ em chưa sẵn sàng. Có duyên chúng mình sẽ gặp lại. Nhanh thôi...
HN."
Để hiểu hết những gì giấu đằng sau những câu chữ em gửi không phải là điều dễ dàng. Đứng đối mặt để đoán ý người ta đã khó huống hồ là...
Đọc bức thư em gửi, cảm xúc trong tôi lẫn lộn buồn vui. Vui vì chuyện em bình an vô sự là sự thật. Buồn vì những tưởng việc em trả lời đồng nghĩa với chuyện hai chúng tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu, nhưng không phải. Tại sao HN lại chưa sẵn sàng? Tại sao em lại nói là có duyên chúng mình sẽ gặp lại? Chẳng lẽ vẫn còn khúc mắc nào đấy em không thể tỏ cùng tôi? Hay là em nghĩ việc QC về đây đã khiến tôi thay lòng? Rất nhiều giả thuyết được đặt ra bỗng dưng khiến lòng quyết tâm trong tôi bị chùn bước.
Không được! Chắc chắn là nàng đang thử tôi. Nếu tôi mà bỏ cuộc bây giờ, rất nhiều khả năng tôi sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại em. Nói vậy thôi, làm sao mà buông tay dễ dàng được, tôi phải chứng minh cho em thấy tôi thật lòng muốn đến với em.
Tôi chưa đáp thư của HN vội mà cứ để vậy. Tôi nghĩ em cần một thời gian ngắn để suy nghĩ thật. Và tôi có thể chờ...
***
Tôi lục lại những lá thư HN gửi cho tôi và đoạn nói chuyện giữa hai đứa để ôn lại kỉ niệm cũ trước khi dùng nó làm bàn đạp cho lòng quyết tâm của tôi sau này.
Người ta bảo mối tình đầu thường tuyệt đẹp và khó quên không phải bởi vì nó là mốc son đánh dấu cho lần đầu tiên một người bước vào một mối quan hệ mà bởi vì mối tình đầu thường khiến người đó đặt nhiều hy vọng nhất, nhiều ước mơ nhất, không vụ lợi, không đề phòng, chỉ muốn yêu và được đáp lại chân thành.
Nhưng không phải mối tình thứ hai hay thứ ba lại không lãng mạn hay đáng nhớ bằng. Không phải như thế. Mối tình nào cũng đẹp, cũng khó quên nếu như người ta dám yêu như mối tình đầu. Chỉ có một vấn đề là người đó có sẵn sàng mở lòng mình ra một lần nữa hay không thôi. Những ai đã từng trải qua mất mát sẽ biết trân trọng những thứ xung quanh mình. Tôi sẽ chứng minh bằng hai ví dụ trước khi quay lại câu chuyện của mình.
Ví dụ thứ nhất là câu nói "đàn ông trải qua một lần ly hôn là báu vật, nhưng đến lần thứ hai chỉ là đồ bỏ đi". Bạn thử ngẫm với những người đàn ông đàng hoàng lại xem, có đúng không!?
Ví dụ thứ hai là khi đứa em họ nhờ tôi xem xem trong đám bạn của tôi có ai đàng hoàng để giới thiệu cho nó. Yêu cầu được đặt ra là có học thức, con nhà lành và nhìn ổn. Cái lí do "nhìn ổn" em tôi đưa ra không phải vì bản thân ẻm mà là "tại vì em phải nghĩ cho con em sau này chứ". Thế đấy! Vì thương con mà mong chồng mình đẹp trai. Nghe hoàn cảnh gớm. Ngồi ngẫm một hồi tôi cũng tìm được một anh bạn thỏa yêu cầu của đứa em tôi và quan trọng hơn cả là anh ấy vẫn thân đơn gối chiếc. Sau khi tôi kể tường tận lý lịch bạn tôi cho đứa em tôi, nó lắc đầu quầy quậy "không ổn đâu anh ơi! 26 tuổi mà chưa yêu, chưa cầm tay, chưa hôn ai bao giờ thì có vấn đề đấy". Tôi ngạc nhiên "vấn đề gì?". Ẻm thủng thẳng đáp lại "không có chút kinh nghiệm nào yêu đương, mệt lắm. Lấy phải người suốt ngày cứ chăm chăm nghĩ đến công việc... tủi lắm. Vả lại có kinh nghiệm, có mất mát thì người ta mới biết chiều chuộng và gìn giữ em hơn".
Quay lại câu chuyện...
Một kế hoạch được đặt ra để vá lại trái tim tơi tả nơi người con gái của tôi. Khi một tâm hồn đang phải gánh chịu những tổn thương không thể tỏ, yêu thương sẽ là liều thuốc nhiệm màu nhất. Tôi hiểu được rằng chỉ có thứ tình cảm chân thành từ tận sâu trong đáy lòng mới có thể từng bước mang em về lại câu chuyện cổ tích mà em vẫn thường hay kể tôi nghe...
Em mong một thế giới không còn những lo toan, nhọc nhằn. Nơi em có thể tìm thấy sự bình yên, qua từng ánh mắt và nụ cười. Là nơi em có thể thả hồn mình thênh thang trong buổi chiều hè lộng gió. Và cũng có thể là nơi em cảm nhận rõ ràng nhất sự âu yếm êm đềm bên cạnh người thương trong những đêm dài thao thức. Hay cái mơ mộng ngọt ngào về những con người thật thà bên ruộng lúa tre xanh.
***
Sự kiên nhẫn của tôi đã được đền đáp.
Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thiên Sư