Chương 165

Tôi đã quay lại cuộc sống bình thường của mình, cuộc sống trước khi về Việt Nam gặp anh. Tôi chỉ cho bản thân mình một cơ hội duy nhất làm theo tiếng nói từ con tim đang quặn lên vì tổn thương, để sau đó quay lại và lắng nghe những phân tích khô khốc nhưng lại đầy tính thuyết phục của khối não. Người ta bảo tình yêu chẳng có lỗi gì, nhưng tôi lại không nghĩ thế. Yêu nhầm người, đặc biệt là người yêu của người chị mình hết mực yêu thương, là một sai lầm không thể tha thứ.

Nghĩ cũng hay. Nếu anh và chị tôi chả là gì của nhau hoặc thậm chí tôi cũng được Hân kể cho nghe về anh cũng giống với HN, thì chắc tôi sẽ bỏ qua anh ngay lập tức. Những đoạn hội thoại giữa hai người hay như cái cách HN hạnh phúc mỗi khi kể về anh... tất cả những điều đó đã ảnh hưởng đến tôi. Tự nhiên tôi muốn biết đó là người con trai như thế nào mà lại có sức hút với chị tôi nhường vậy. Tôi từng bước tìm hiểu và bỗng nhận ra trái tim mình lạc điệu lúc nào không hay.

Tôi chưa bao giờ có ý định sẽ kéo anh về phía mình. Thật lòng đấy. Tôi về gặp anh chỉ để thỏa mãn lòng ích kỉ và một lần được cảm nhận dư vị của hạnh phúc. Nếu anh ấy đột nhiên dành tình cảm cho tôi, chắc chắn tôi sẽ đánh giá thấp nhân cách của con người ấy. Nhưng không, anh chứng minh được tại sao mình lại chiếm được trái tim của chị tôi.

Tôi tưởng ba sẽ giận lắm khi tôi cứ thích làm theo ý mình, nhưng lần này tôi đã nhầm. Ba kéo đầu tôi dựa vào vai ông trên suốt chuyến bay và đưa tay lau những giọt nước mắt lăn dài trên má khi tôi tủi thân và bật khóc. Tôi vòng tay ôm chặt lấy ba khi bờ vai không thôi nấc lên từng hồi. Tôi muốn khóc một lần thật to, cạn hết nước mắt để không bao giờ phải buồn vì chuyện này nữa.

Tôi chợt nhận ra một chân lý "tôi và anh không phải để dành cho nhau, vì vậy cố gắng làm gì khi mọi chuyện chẳng đi đến đâu". Sau này nhìn hình ảnh hai người đó nắm tay nhau chắc tôi buồn nát ruột mất. Chắc chắn những lúc đó tôi sẽ tránh mặt. Đành vậy, nếu một thứ nào đó không phải của mình cách tốt nhất là học cách buông tay.

Tôi vẫn trách anh một điều "tại sao ngày tôi đi anh không thể chào tôi dù chỉ một câu". Lẽ nào một hành động nho nhỏ như thế lại khó khăn vậy à!? Vào phòng, đặt lên trên bàn một lá thư, lúc ra tôi đã cố gắng đi chậm nhất có thể, nhưng chờ hoài mà tiếng gọi tôi mong chẳng thấy đâu. Cánh cửa đóng lại như khép luôn giấc mơ ngọt ngào vẫn còn dang dở.

Khi trở về nước, tôi đã chủ động liên lạc với HN. Tôi kể tất cả chuyện tôi làm và cả những suy nghĩ của tôi dành cho anh. Tôi biết ban đầu chị giận tôi, nhưng có lẽ giọng điệu chân thành và một câu nói "em mong chị hãy xem đó như một chuyến đi mà em có thể nhớ về trước khi em quay lại với cuộc sống bình thường của mình có được không?" đã khiến cho chị mềm lòng. Không phải HN là một người nhẹ dạ và hay yếu lòng trước người khác mà đơn gian bởi vì chị tin tôi, tôi là người đã hứa được thì sẽ làm được.

Lên lại trường sau kì nghỉ đông chan đầy kỉ niệm, tôi co ro trong chiếc áo bông dài quá đầu gối. Luôn miệng xuýt xoa vì cái rét dưới 0 độ C, tôi xoa hai tay liên tiếp vào nhau mà không để ý đã vô tình đụng vào người trước mặt. Ngẩng mặt lên đang định xin lỗi thì tôi nhận ra Jack. Hình như anh đã đợi tôi từ lâu lắm. Nhìn mặt anh có vẻ nghiêm trọng khiến tôi hơi mất bình tĩnh.

*   "Mình tìm chỗ nào nói chuyện đi."

Đề xuất Voz: Tình yêu học trò
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN