Chương 166
Vẻ mặt Jack có vẻ nghiêm trọng khiến tôi hơi mất bình tĩnh.
- "Mình tìm chỗ nào đó nói chuyện đi."
Biết không thể từ chối, tôi lẳng lặng bước theo sau. Jack dẫn tôi đến một bóng cây phía sau trường. Anh ngồi xuống, tựa hẳn lưng vào thân cây. Tôi chỉ biết đứng nhìn, không cảm xúc, không một phản ứng rõ rệt.
- "Em biết anh thích em mà, phải không?", Jack lên tiếng.
- "Dạ..."
- "Em không thể cho anh một cơ hội sao?", Jack nắm chặt tay, đặt lên ngực trái.
- "..."
- "Em có người yêu rồi à?", giọng Jack trùng xuống.
- "Vâng. Em xin lỗi."
Câu trả lời của tôi khiến Jack bàng hoàng. Anh lắc đầu như thể không muốn tin vào những gì tôi vừa nói. Tôi chỉ im lặng, muốn Jack hiểu dù thật hay không thì hiện tại tôi không thể mở lòng với anh.
Khi tôi định bỏ đi, bất ngờ Jack chạy đến và ôm chầm lấy tôi từ phía sau. Tôi hiểu cảm giác tê tái của anh lúc này, bởi lẽ tôi cũng từng trải qua cảm giác đó... cảm giác làm người thứ ba, chỉ khác một chỗ tôi không phải là người con gái may mắn trong cặp đôi kia.
Tôi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ tay anh ra. Tôi biết trái tim mình cần thời gian để vết thương lành lại trước khi nghĩ đến một mối quan hệ nghiêm túc khác. Tôi bước đi như người vô hồn. Tôi đang nhớ M, nhớ đến cồn cào...
Jack chạy vòng ra trước mặt tôi.
- "Nếu em không thể cho anh cơ hội, thì ít nhất em cũng không từ chối lời mời đi uống nước với anh chứ?", anh khẩn khoản.
- "Uống nước thì được, nhưng nếu hiện tại anh có ý định gì với em thì xin anh đừng cố gắng nữa," tôi thẳng thắn.
- "Anh hiểu rồi..."
Đôi mắt Jack u sầu, không một tia sáng hy vọng...