Chương 167

Người ta nói rằng thời gian là phương thuốc hiệu nghiệm nhất để chữa lành mọi vết thương. Nhưng cũng có những nỗi đau, thời gian chỉ có thể xoa dịu.

Sự mất mát là một trong những nỗi đau tôi muốn nói đến. Hãy thử hình dung vào một ngày ba hoặc mẹ của bạn không còn trên đời, cảm giác của bạn sẽ như thế nào? Bạn mất đi một người sẵn sàng chịu mọi khổ cực để mang đến cho bạn những điều tốt đẹp nhất, sẵn sàng vì bạn quên đi tuổi thanh xuân, luôn biết cách yêu thương bạn một cách vô điều kiện.

Tôi thương ba mẹ tôi, nhưng tôi không phải là người giỏi bày tỏ tình cảm của mình. Tôi chứng tỏ qua hành động nhiều hơn. Tôi chợt nhận ra mình quá may mắn khi vẫn còn cả ba lẫn mẹ khi đi viếng ba của một thằng bạn. Nhà nó có hai anh em, nó là anh cả. Ba mất, nó nghiễm nhiên trở thành chỗ dựa cho cả mẹ và em. Khi tôi đến, nó nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ luyến tiếc...

M ạ! Đời người ngắn lắm. Mày sẽ không thể biết lúc nào người thân của mày ra đi đâu. Ba tao trở bệnh và ra đi quá nhanh khiến đôi lúc choàng dậy tao vẫn chưa dám tin là ba tao không còn nữa. Trong bệnh viện tao không tiếc bất cứ thứ gì, miễn sao cho ông cảm thấy dễ chịu nhất. Tao chỉ tiếc là trước đây tao không đưa ba đi đây đi đó được nhiều hơn. Giờ tao còn mẹ. Tao sẽ bù đắp cho mẹ thêm phần của ba...

Con người ta đến khi mất đi một thứ quan trọng mới cuống cuồng quay về tìm, để rồi đau đớn nhận ra rằng sẽ không bao giờ có cơ hội nhận lại. Người thân là điều quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Điều đó có nghĩa là tôi không sẵn sàng làm một công việc mơ ước ở trời Âu, nơi mà tôi chỉ có thể thăm ba mẹ một năm một lần, hoặc có thể là không. Đối với tôi, hạnh phúc từ người thân là nền tảng của mọi nguồn hạnh phúc khác.

Sự mất mát người thân là nỗi đau tột cùng, nhưng cũng có những sự ra đi khiến con người ta hụt hẫng và mất phương hướng, như hình ảnh chú cầy vằn Kolo bị lạc mất gia đình sau một cuộc hỗn chiến giữa hai gia đình nhà cầy để tranh giành lãnh thổ. Dẫu vậy, Kolo vẫn còn may mắn vì trong nó vẫn tồn tại một tia hy vọng để tìm gặp người thân, bởi lẽ nó đã thấm nhuần một chân lý... sự cô độc đối với loài cầy vằn ở Kalahari chẳng khác nào tự sát.

Có những người không được may mắn như Kolo vì khi có chuyện xảy ra, họ mới kịp nhận ra đã quá muộn để cứu vãn mọi thứ...

*
**
***

Tôi và HN nói chuyện với nhau nhiều hơn. Ban đầu, cả tôi và em vẫn còn giữ khoảng cách, nhưng thời gian sau khoảng cách dần dần được chúng tôi thu hẹp lại. Phong đã bình phục và tỏ ra là người biết nghĩ khi không gây phiền phức cho HN nữa. Những tưởng qua bao nhiêu sóng gió, bầu trời sẽ yên bình trở lại, nhưng không... đất trời lại nổi cuồng phong như muốn dập tan mọi thứ...

Là một bức thư Sophia, bạn thân của QC, gửi tôi.

HM,

Em không biết phải bắt đầu lá thư này như thế nào. Nó thật đau đớn...

Em thân với QC từ những ngày đầu nhập học. Từ khi quen, chưa bao giờ em thấy bạn em có tình cảm với ai. Anh là mối tình đầu của nó. Một cuộc tình đầy nước mắt...

Khi QC quyết định quay trở về Việt Nam để gặp anh, nó đã phải đấu tranh rất nhiều. Hai đứa tụi em đã nói chuyện với nhau thật lâu. Khi nó vẫn còn đang lưỡng lự giữa điều được và mất, em đã đặt hai tay lên vai, nhìn thẳng vào mắt nó "tao biết điều đó là hết sức khó khăn, nhưng hãy một lần lắng nghe những gì trái tim của mày lên tiếng". Và bạn em đã quyết định về như anh thấy đấy. Ngày đi nó chờ đợi và hào hứng bao nhiêu, thì ngày về nó ủ rũ và bệ rạc bấy nhiêu. Qua lời nó kể, em biết những thứ cảm xúc trái chiều đó không phải tại chuyến đi không thành công như mong đợi, mà bởi vì nó đẹp hơn những gì QC có thể tưởng tượng.

Giá mà không có chuyến đi ấy thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra... Anh có tự hỏi bản thân tại sao 2-3 ngày hôm nay QC không liên lạc với anh? Đúng rồi, liên lạc làm sao được khi nó chẳng còn nữa...

QC bị người ta ép uống thuốc ngủ. Một lượng vừa đủ khiến cho nó không bao giờ có cơ hội nhìn mặt người khác. Jack, thằng khốn nạn ấy, viết trong lá thư để lại rằng nó không muốn QC thuộc về một ai khác, rằng nó xin lỗi, rằng nó không còn lựa chọn nào khác. Jack cũng uống thuốc để tự vẫn ngay sau đó.

Gia đình Jack đã đến tạ tội với ba mẹ QC, nhưng lời xin lỗi đâu thể khiến nó sống lại được, phải không anh? Mẹ QC ngất lên ngất xuống như vẫn chưa dám tin vào những gì đang xảy ra. Nhìn nụ cười tươi rói với lúm đồng tiền của nó trên di ảnh khiến mọi người không khỏi quặn lòng. Đó là một đám tang buồn bã và nghiệt ngã nhất mà em từng biết.
 

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Vực Chi Vương
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN