Chương 184

HN nhìn tôi buồn lắm. Chưa khi nào tôi đọc ra hết những tâm sự, nỗi niềm, ẩn chứa đằng sau đôi mắt sâu thăm thẳm của em. Có thể nói, ngày đó, tôi chưa đủ từng trải và tinh tế để cảm được những gì mà người con gái của tôi đang nghĩ. Tôi chỉ biết em có tâm sự mà không biết cách chia sẻ để nỗi đau trong em dịu hơn. Thế mới hiểu đàn ông từng trải và hiểu biết có giá trị nhường nào. Thế mới biết tại sao nhiều người vợ cho dù có chồng rất thành đạt vẫn cảm thấy không hạnh phúc. Bởi vì thứ quan trọng nhất đối với họ không phải là tiền mà là sự đồng cảm từ người bạn đời của mình...

- "Anh có thể từ chối nếu điều đó làm phiền anh"

- "Em mâu thuẫn quá! Vừa nãy còn chắc nịch anh sẽ đồng ý mà giờ đã vậy rồi"

- "Em thử lòng anh thôi", HN hất lọn tóc ra đằng sau nhìn rất điệu nghệ.

- "Anh đồng ý với một điều kiện"

- "Anh nói đi"

- "Anh không muốn là bạn. Đã làm thì làm cho chót. Anh muốn là... bạn trai của em", tôi ngập ngừng, giọng ngài ngại.

- "Em tưởng điều đó là hiển nhiên rồi", HN bật cười.

- "Ủa vậy hả...", tôi giả khờ.

- "Chứ còn sao nữa", em vẫn chưa thôi cười.

- "Tức là anh có quyền làm như này..."

Chưa dứt lời, tôi đưa tay chụp lấy bàn tay của em đang đặt trên bàn và nghênh mặt đầy thách thức. Quá bất ngờ trước tình huống vừa diễn ra, cô bé hét lên the thé.

- "Anh làm gì vậy? Mình... mình... chưa tìm hiểu nhau mà"

Mặc dù nói là "hét" cho oai chứ thật ra tính HN giống tôi, không thích phô trương chuyện tình cảm của mình cho thiên hạ biết, âm thanh trong câu nói của em có cao độ chắc chỉ đủ cho mình tôi nghe. Thêm nữa, bình thường với những cô nàng đang bị một chàng trai tán tỉnh bất ngờ nắm tay, 99 phần trăm cô nàng đó sẽ rụt tay lại ngay, đằng này cô nàng của tôi cứ để lì tay ở đó, như kiểu "em đang cố tỏ ra xấu hổ và cho anh thấy là em có chống đỡ một cách yếu ớt, chứ thật ra trong lòng em đang sướng muốn chết". Hết muốn nói!

- "Sao kháng cự kiểu gì mà yếu ớt như thể anh ơi anh đừng bỏ tay ra nha vậy", tôi cố nín cười.

Bị trêu, HN rụt tay lại. Lần này là rụt thật.

- "Anh hay lắm. Hứ"

Mặt cô bé đỏ bừng bừng và quay đi chỗ khác. Tôi kéo ghế, đi sang phía đối diện và ngồi xuống cạnh em.

- "Anh biết những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi thế này không thể kéo dài mãi. Nhưng, anh nguyện như bây giờ và thắt lòng mỗi khi nghĩ đến sau này còn hơn chẳng bao giờ có được. Đời người nếu như không có thăng trầm cảm xúc chỉ là tồn tại, anh muốn mình sống từng giây, từng phút, từng giờ trên cõi đời này...", tôi kéo tay em lại gần phía mình.

- "Khi em về, chắc em sẽ nhớ anh phát điên mất...", đôi mắt to tròn của HN như trực khóc.

- "Đừng nghĩ đến khi về, hãy hưởng thụ những ngày ít ỏi còn lại đi, được không?"

- "Hứa với em một chuyện..."

- "Em nói đi"

- "Khi em đi, chúng mình sẽ trở thành hai người xa lạ. Em sẽ có cuộc sống của riêng em. Anh đừng cố tìm cách liên lạc nếu thật sự anh muốn em thanh thản. Hứa với em điều đó đi"

- "Đừng nhắc đến chuyện đó nữa... được không?"

- "Xem như là một lời chấp thuận nhé... Mình đi ăn đi anh"

- "Bún chả nhé!"

- "Ok. Em thích bún chảaaaaa"

Aristotle đã định nghĩa "hạnh phúc là ý nghĩa, là mục đích của cuộc sống, là sự cố gắng và kết thúc của một đời người". Hạnh phúc chính là khoảng thời gian tuy ngắn ngủi nhưng ấm áp bên cạnh em. Nếu bây giờ để cho tôi quyết định lại, tôi vẫn sẽ làm như thế, không một chút hối hận...

- "Về nhà em cất xe, rồi mình đi xe đạp nhé", HN tủm tỉm.

- "Hả? Em nói gì anh không nghe rõ"

- "Về nhà em cất xe, rồi anh chở em bằng xe đạp", em thản nhiên nói lại, rõ ràng, rành mạch.

Tôi đưa tay sờ lên trán em.

- "Hôm nay trời hơi nắng phải không? Thôi! Ngồi đây nghỉ ngơi chút nữa cho nó trở lại bình thường đã nhé"

- "Anh biết không M. Em vẫn hy vọng bạn trai em có thể hiểu mình. Vậy mà em đã nhầm rồi anh ạ...", cô bé nói với một cái giọng đầy tâm trạng như kiểu mình đang rất bất mãn với cuộc đời ấy. Ghét thế!

- "Anh biết là khi yêu người ta vẫn hay sống ở trển", tôi chỉ lên trời. "... nhưng em biết không... đạp xe ấy, vào buổi trưa ấy, rất là có hại cho người ngồi sau, chứ đừng nói là người ngồi đằng trước. Để tối, anh chở em đi vòng quanh nhà, chịu không?"

- "Thế mới bảo người ta đâu có yêu thương gì mình đâu mà", HN cố thở một cái dài cả thước

- "Có yêu, nhưng để tối đi. Giờ nắng nôi thế này tìm chỗ nào mát mẻ được không?"

- "Về nhà em đi..."
 

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Thượng Thần Đế (Dịch)
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN