Chương 188
Siết chặt tay hơn, tôi kéo HN ngồi xuống cạnh mình.
- "Buông tay em ra đi, người ta nhìn kìa!"
Mặt cô nàng đỏ bừng quay đi chỗ khác. Miệng thì nói như vậy, nhưng tay vẫn cứ để yên cho tôi nắm. Chả hiểu!?
- "Người ta là ai? Anh nắm tay chứ có làm gì đâu mà..."
- "Không được. Em ngại lắm!"
- "Vậy anh buông tay ra nha?"
- "Vâng..."
- "Sao vâng rồi mà giữ tay anh chặt quá vậy", tôi suýt bật cười vì hành động mâu thuẫn của cô bé. Cho nên người ta mới bảo "đừng tin những gì con gái nói" quả không sai.
- "Vì em đồng ý để anh buông tay chứ em đâu có bảo em không giữ tay anh lại", cô nàng nhún vai.
- "Anh vẫn tưởng em hiền. Ai dè em rất biết cách lí sự đấy!"
- "Hiền với ai thì được, nhưng nhất quyết không phải với anh", cô nàng chớp chớp mắt.
Tôi vẫn luôn nghĩ HN của tôi là một cô nàng rất nữ tính và đầy e ấp, nhưng có lẽ tôi chỉ đúng một phần. Em cá tính và phá cách hơn nhiều những gì tôi biết. Dẫu vậy hình ảnh về một cô gái nhân hậu vẫn luôn tồn tại trong tôi...
- "Anh chị mua giúp em tờ vé số với!"
Một bé gái tầm mười tuổi chìa tập vé số trước mặt chúng tôi. Bé gái nhìn rất dễ thương cho dù quần áo không được tinh tươm cho lắm. Tôi rút trong túi quần một tờ năm nghìn rồi đưa cho cô bé nọ.
- "Cho anh một tờ!"
- "Chị có mua không? Anh mua tặng chị luôn đi!"
Tôi và HN phì cười trước sự lém lỉnh của bé gái.
- "Chị không mua đâu. Nhưng em đi ăn phở với anh chị nhé!"
- "Chị mời em à?", bé gái tỏ ra ngạc nhiên.
- "Ừ chị mời", HN bẹo má đứa nhỏ.
- "Chị... có thể cho bạn em ăn với được không? Sáng giờ nó cũng chưa ăn gì..."
- "Bạn em đâu?"
- "Dạ kia...", bé gái chạy vụt đi và không đầy nửa phút sau nó quay lại cùng một cô bé khác tầm tuổi.
- "Dạ bạn em đây. Anh chị cho bạn em ăn cùng nhé!"
Nó vừa nói vừa nín thở như sợ HN của tôi sẽ đổi ý. Tôi thích thú theo dõi câu chuyện, muốn xem nó sẽ đi đến đâu.
- "Đi nào. Mình sang quán phở đối diện bên đường nhé!"
- "Dạ...", hai đứa trẻ líu ríu theo sát HN như sợ em sẽ đổi ý.
HN hiểu chuyện, em nắm lấy tay cô bé nọ trấn an.
- "Chị không chạy đi đâu mà em sợ!"
Vào trong quán, sau khi đồ ăn được bê ra, hai đứa trẻ ăn uống ngon lành. Chúng thi nhau xuýt xoa về tô phở ngon tuyệt. Mặc dù vậy, sau khi mọi người ăn xong, tôi thấy tô phở của đứa bé đầu tiên vẫn còn quá nửa, nhìn vẻ mặt của em vẫn còn thèm thuồng. Tôi ngạc nhiên hỏi.
- "Anh tưởng em khen phở ngon lắm mà sao tô phở vẫn còn nguyên vậy?"
- "Dạ... tại vì...", bé gái nói ngắt quãng.
Đến lúc này, HN cũng quay sang chờ đợi câu trả lời của cô bé.
- "Dạ... tại vì... em muốn để phần cho mẹ em. Mẹ em đang ốm ở nhà ạ..."
Giọng cô bé bùi ngùi khiến cả tôi và HN đều sững sờ.
- "Em cứ ăn hết đi. Lát nữa chị mua cho mẹ em bát khác", em xoa đầu bé gái và cười thật hiền.