Chương 1027: Điều binh khiển tướng

Chương 1027: Điều binh khiển tướng

Đúng ngọ, một thương đội gồm mấy mươi người và mấy trăm con la ngựa chở đầy hàng hóa từ đằng xa chầm chậm đi trên quan đạo. Những thương nhân này người nào người nấy dáng người tráng kiện, tinh thần dồi dào, khác nhau rất nhiều với những thương nhân bình thường phong trần mệt mỏi.

Thương đội này chính là đội thám báo đặc biệt do Phó thống lĩnh Ưng Kích Quân Nhâm Bình chỉ huy. Mục tiêu của bọn họ đương nhiên là muốn đi vào Uyển Thành. Tuy nhiên, trên đường bọn họ đã nhận được tin tức từ chỗ các thương đội khác, Tào Hồng phòng ngự cực kỳ nghiêm mật Uyển Thành, đã không còn cho thương đội từ ngoài vào thành. Y đặc biệt dời chợ ở trong Uyển Thành ra ngoài thành phía tây, gọi là chợ phiên, yêu cầu tất cả thương nhân đều phải giao dịch ở ngoài thành.

Không chỉ như thế, người vùng khác từ ba người trở lên cũng không được vào thành. Đây là quy củ do Trình Dục định ra năm đó, vẫn được Tào Hồng chấp hành một cách nghiêm khắc. Thương đội mấy chục người như bọn họ, căn bản là không có cơ hội vào thành.

Tuy rằng Uyển Thành kiểm tra nghiêm khắc, nhưng cũng không phải là không có cách, ví dụ như có thể phân tán ra rồi tự vào thành. Tuy nhiên, như vậy quá mất thời gian, cũng tương đối nguy hiểm. Nhâm Bình quyết định chọn dùng một phương pháp khác.

Cùng đi với Nhâm Bình đến Uyển Thành, ngoài bốn mươi ba tên thủ hạ ra, còn có Huyện lệnh huyện Trường An Đặng Hồng. Đặng Hồng thuộc gia tộc Đặng thị, một trong tam đại vọng tộc của Nam Dương, là con trai của Đặng Nghịa. Năm đó y và Thôi Thực, Tuân Chí cùng nhau trúng tuyển ở Tương Dương, trước kia được phái đi huyện Hoa Dương, Nam Quận để làm Chủ bộ, từng bước được thăng làm Huyện thừa và Huyện lệnh. Y làm việc kiên định, làm quan thanh liêm, có tiếng tăm rất tốt trong dân chúng.

Mùa hè năm ngoái, y được điều đến Quan Trung đảm nhiệm chúc Huyện lệnh huyện Trường An, bởi vì Trường An là đô thành, nên trên thực tế y đã mang quan giai tương đương với Quận thừa, trở thành người nổi bật trong lớp trẻ.

Bạn tốt của y Thôi Thực và Tuân Chí cũng không tồi. Mùa thu năm ngoái, Thôi Thực đã đảm nhiệm chức Thái thú Linh Lăng, mà vào năm kia thì Tuân Chí đã đảm nhiệm chức Thị ngự sử, chủ quản việc quan phủ tuần tra của Kinh Châu. Ở Trường AN đã truyền ra tin tức, sau khi nhiệm kỳ này của Tuân Chí kết thúc, rất có thể y sẽ được thăng làm Ngự sử Trung thừa.

Lần này, Đặng Hồng được Lưu Cảnh đặc biệt điều vào trong quân, làm một nhân vật quan trọng trong việc tấn công Nam Dương. Trong tam đại sỹ tộc quận Nam Dương, ngoại trừ Đặng gia ra, còn có gia tộc Hoàng thị của Lão tướng quân Hoàng Trung, cùng với gia tộc Trương thị của Trương Trọng Cảnh sở tại.

Tuy rằng Đặng Hồng làm quan ở Hán Quốc, nhưng dù sao y cũng là đích trưởng tử của gia tộc Đặng thị, có địa vị cực cao trong gia tộc, rất nhiều tộc nhân đều nhận ra. Đợi sau khi phụ thân Đặng Nghĩa của y qua đời, thì sẽ do Đặng Hồng tiếp nhận vị trí gia chủ.

Một đoàn người cách Nam Dương không đầy mười dặm, xa xa có thể thấy được tường thành hùng vĩ, giống như một con rồng vắt ngang trước mắt bọn họ. Hai bên quan đạo là đồng ruộng mênh mông bát ngát, cách đó không xa còn có những mảnh rừng cây cối xanh tốt, đứng sừng sững giữa những cánh đồng. Băng tuyết của vùng Nam Dương đã tan, đất đai đã nảy mầm những cây lúa mạch non xanh mượt, tiểu mạch vụ đông đã vượt qua mùa đông giá lạnh, bắt đầu sinh sôi nảy nở.

Đến giữa trưa, người đi trên quan đạo đã trở nên nhiều hơn, phần lớn đều là nông dân của vùng phụ cận, cũng có người giàu có đến Uyển Thành thăm người thân, ngồi trên xe ngựa rộng rãi, còn có không ít thương đội như bọn họ, hoặc là thương đội lớn có mấy trăm con la ngựa, hoặc là thương đội nhỏ mười mấy con la ngựa. Bọn họ đều đi đến chợ phiên ngoài thành phía tây.

- Đặng công tử, đây đều là đất đai của nhà công tử đó hả?

Nhâm Bình dùng roi ngựa chỉ về cánh đồng hai bên cười nói.

- Phía nam thì phải, phía bắc thì không phải. Phía bắc là đất đai của Hoàng gia, ít hơn Đặng gia mấy khoảnh.

- Nghe nói Đặng gia có năm trang viên ở quận Nam Dương, đây chỉ là một trong số đó à?

- Cũng không còn cách nào khác, nhân khẩu của Đặng gia khá là đông.

Đặng Hồng thản nhiên cười, chuyển đề tài. Y chỉ vào ngã ba trước mặt, nói:

- Nhâm đông chủ, đến ngã ba phía trước, chúng lại vòng sang hướng nam, đi thêm khoảng năm sáu dặm nữa thì đến.

Nhâm Bình gật gật đầu, quay đầu lại dặn dò:

- Tất cả đi theo, đừng để bị lạc.

Mọi người gia tăng tốc độ, rất nhanh đã đến trước ngã ba, lại đi vòng về hướng nam, đi khoảng năm sáu dặm, một tòa trang viên cổ xưa xuất hiện trước mắt bọn họ. Trang viên chiếm mấy trăm mẫu đất, ngoại trừ mười mấy kho hàng lớn ra, còn có mấy căn nhà bằng gỗ có hai tầng, chính là nơi ở của hơn trăm hộ tá điền.

Đây là trang viên Uyển Thành, một trong năm tòa trang viên của Đặng gia. Gần ba mươi khoảnh đất xung quanh đều thuộc về sở hữu của Đặng gia, do một người chấp sự phụ trách. Đặng Hồng thúc ngựa chạy vào trang viên, hô to:

- Long thúc có ở đây không?

- Công tử, là ngài sao?

Một ông lão tuổi tầm năm mươi từ trong căn nhà gỗ chạy ra, nhìn Đặng Hồng kích động vô cùng. Lúc này, có rất nhiều gia đinh đều đi ra thi lễ với Đặng Hồng, có mấy tên gia định vội vàng chạy vào trong nhà gỗ.

Nhâm Bình ở cách đó không xa lại cảm thấy có chút không ổn. Quá nhiều người biết Đặng Hồng trở về, sẽ mạo hiểm. Dù sao Đặng Hồng cũng là quan viên của Hán Quốc, một khi bị Tào Hồng biết được, y có phái người đến thẩm tra hay không?

Nhưng hiện tại phát hiện chuyện không ổn thì đã muộn rồi, Nhâm Bình đành phải áp dụng kế sách dự phòng, một khi vào thành, phải lập tức rời khỏi Đặng gia. Lúc này Đặng Hồng quay trở lại, cười nói:

- Nhâm đông chủ mời vào! Phụ thân ta vừa hay đang ở trong trang viên.

Nhâm Bình gật gật đầu, dẫn theo thủ hạ tiến vào nông trang Đặng thị. Bọn họ nghỉ ngơi ăn cơm trưa trong nhà gỗ. Khoảng nửa canh giờ sau, Đặng Hồng vội vã đi vào gian phòng, nói với Nhâm Bình:

- Nhâm đông chủ, xin mời đi theo ta!

Nhâm Bình căn dặn mọi người mấy câu, rồi mới đi theo Đặng HỒng đến một tòa nhà gỗ to lớn khác, đi thẳng vào trong phòng, chỉ thấy trong phòng có một lão nhân hai chân bị tật, tóc hoa râm, khuôn mặt gầy, chính là gia chủ Đặng Nghĩa của Đặng thị, cũng là phụ thân của Đặng Hồng, Trị trung Kinh Châu năm đó, ở Kinh Châu và Nam Dương đều có được uy vọng rất cao.

Mặc dù Tào Hồng cũng biết Đặng Nghĩa thiên về Kinh Châu, nhưng y có rất nhiều việc phải cầu cạnh Đặng Nghĩa, vô cùng khách khí với ông. Trên nhiều phương diện, Đặng Nghĩa cũng rất phối hợp với Tào Hồng, hai người cũng đã kết chút giao tình.

Nhâm Bình khom người thi lễ nói:

- Giáo úy quân Hán Nhâm Bình tham kiến Đặng công!

Từ miệng của con trai, Đặng Nghĩa đã nghe được tin tức quân Hán muốn tấn công quận Nam Dương, cũng biết là Hán Vương Lưu Cảnh đích thân dẫn quân tây tiến. Điều này khiến trong lòng ông giật mình. Lần này không tầm thường, chỉ e là quân Hán muốn chiếm lĩnh hoàn toàn Nam Dương rồi.

Dựa vào trí tuệ chính trị mấy mươi năm, Đặng Nghĩa đã biết mình phải xử lý việc này thế nào. Ông cười nói với Nhâm Bình:

- Ta có thể trợ giúp Tướng quân và thuộc cấp vào thành. Tuy nhiên, bên trong Đặng phủ có quân Tào đóng quân, trên danh nghĩa là bảo hộ nhưng trên thực tế là giám thị. Ta không thể dẫn các ngài vào Đặng phủ, hy vọng Nhâm tướng quân có thể hiểu cho.

Nhâm Bình lập tức nói:

- Cảm tạ Đặng công ủng hộ. Chúng ta không cần đến Đặng phủ, chỉ cần có thể vào Uyển Thành, chúng ta có thể tự mình sắp xếp.

Đặng Nghĩa mỉm cười:

- Bây giờ Uyên Thành không giống trước kia. Tào Hồng có treo giải thưởng, người vùng khác tập kết trên năm người, chỉ cần dân chúng tố cáo, có thể được trọng thưởng, cho nên các ngài vào thành cũng không thể tự tiện đi tìm lữ xá linh tinh, ta sẽ an bài chỗ ở cho các ngài. Ngoài ra, binh khí các ngài cần, Đặng gia cũng có thể cung cấp, cũng may là nhân số của các ngài không nhiều, nếu vượt qua năm mươi người thì ta cũng vô lực thôi.

- Đa tạ Đặng công, không biết chúng ta vào thành như thế nào?

- Nói đến thì cũng thật là khéo. Mấy hôm nay Tào Hồng mượn của ta một vạn thạch lương thực, cho nên hôm nay ta đến trang viên kiểm kê lương thực. Nếu các ngài không ngại ủy khuất, có thể giả dạng làm trang đinh của Đặng gia, mang lương thực vào thành!

Nhâm Bình trầm tư một hồi. Tuy rằng y cảm thấy đó không phải là phương án tốt nhất, nhưng ngoại trừ các này ra, y cũng không còn lựa chọn khác. Nhâm Bình đành phải gật gật đầu, khom người cảm tạ, nói:

- Đa tạ Đặng công đã an bài!

Đề xuất Tiên Hiệp: Hoàng Đế Này Không Chỉ Sống Buông Thả, Mà Còn Không Có Tố Chất
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN