Chương 1058: Quyết sách Giang Đông.

Chương 1058: Quyết sách Giang Đông.

Trong Kiến Nghiệp cung, Tôn Quyền sắc mặt nghiêm túc nhìn Trần Quần ngồi đối diện, nghe Trần Quần nói lại ý tứ của Tào Tháo:

- Ngụy công hi vọng Ngô hầu không vì một hậu phương nho nhỏ mà phá bỏ liên minh Tôn Tào. Dù sao cuộc chiến ở Hợp Phì cũng ảnh hưởng lớn tới Giang Đông. Tại hạ biết Ngô hầu hiểu được, một khi quân Hán chiếm được Hợp Phì, bắc nam tiến công, Giang Đông chắc chắc sẽ lâm vào tình thế nguy hiểm. Khi đó cho dù Ngụy công muốn cứu Giang Đông thì cũng lực bất tòng tâm. Còn về chuyện Giang Đông gặp phải khó khăn trước mắt, Ngụy công hoàn toàn có thể lý giải, hi vọng Giang Đông có thể nhanh chóng đánh duổi quân Hán, nếu Giang Đông cần viện trợ về vật tư, Ngụy công sẵn sàng giúp đỡ hết lòng.

Tôn Quyền trầm ngâm một lúc không nói gì, thái độ của Tào Tháo nằm trong dự liệu của y. Y cũng hiểu rằng Giang Đông rút khỏi cuộc chiến ở Hợp Phì ảnh hưởng rất lớn đến quân Tào, cũng biết hậu quả sau khi quân Hán chiếm được Hợp Phì. Nhưng Ngô quận và Hội Kê thất thủ làm cho y không thể bình tĩnh đối mặt được.

Đương nhiên Tôn Quyền biết cũng có thể dùng phương pháp tốc chiến tốc thắng để đoạt lại Ngô quận. Nhưng Vu Hồ ở trong tay quân Hán, bọn họ có thể tăng thêm binh bất cứ lúc nào cho Ngô quận qua Lật Thủy. Quan trọng hơn là y đã cầu hòa với Lưu Cảnh, hiện tại y lật mặt không nhận, nếu quân Giang Đông chịu nhục một lần nữa, y muốn cầu hòa cũng chỉ sợ không được. Hậu quả này khiến Tôn Quyền thấy vô cùng lo sợ, Tôn Quyền rơi vào thế khó xử.

Lúc này Trương Chiêu ở bên cạnh chậm rãi nói:

- Ngô quận thất thủ tạo áp lực rất lớn cho chúng ta, chúng ta nhất định phải nhanh chóng đoạt lại Ngô quận. Cho dù có đoạt lại được Ngô quận, chúng ta cũng phải tụ tập trọng binh cho Ngô quận, như vậy, binh lực tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì cũng giảm bớt. Bây giờ quân Giang Đông cũng chỉ có khoảng sáu vạn người, ngoại trừ mười nghìn quân trấn giữ Kiến Nghiệp, chúng ta chỉ có thể điều động chưa đến năm vạn quân đội. Trấn thủ Ngô quận và Lăng quận ít nhất phải cần ba vạn quân. Như vậy cuối cùng chúng ta cũng chỉ còn có hai vạn quân đội trợ giúp cuộc chiến ở Hợp Phì, cũng chỉ là muối bỏ bể. Giang Đông hiện tại lâm vào hoàn cảnh khó khăn, chúng ta lực bất tòng tâm mong Trần sứ có thể chuyển lời đến Ngụy công.

Trần Quần lại nói:

- Khó khăn của Giang Đông Ngụy công hoàn toàn có thể hiểu được, vừa rồi tại hạ cũng nói, nếu Giang Đông nhân lực vật lực không đủ, quân Tào sẽ hết mức viện trợ.

Ngụ ý của Trần Quần chính là quân Tào đồng ý xuất quân đánh Ngô quận, cũng đồng ý cung cấp lương thực vật tư. Nói tóm lại chỉ cần Giang Đông xuất binh, quân Tào sẽ trợ giúp tất cả.

Đã nói đến mức này, Tôn Quyền cũng không thể cự tuyệt được, Tôn Quyền trầm ngâm một lúc nói:

- Như vậy để chúng ta thảo luận một chút, mời Trần trung thừa đi nghỉ ngơi trước, nếu có kết quả chúng ta sẽ lập tức thông báo cho trung thừa.

Trần Quần lui xuống nghỉ ngơi, trong sảnh chỉ còn bốn đại thần là Trương Chiêu, Bộ Chất, Lã Mông và Lỗ Túc. Lỗ Túc cảm thấy Tôn Quyền đã hơi dao động, trong lòng ông ta sốt ruột, vội vàng nói:

- Ngô hầu đã đáp ứng Lưu Cảnh sẽ không thay đổi dễ dàng như vậy chứ, chuyện này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự của Ngô hầu.

- Lời của Tử Kính thật khiến ta kinh ngạc.

Bộ Chất ở bên cạnh nói:

- Sự tình liên quan đến sự tồn vong của Giang Đông, sao có thể vì một chút thể diện mà dao động, không nói đến Ngô hầu cũng chưa nói lời hứa hẹn chính thức nào. Cho dù đã hứa hẹn, liên quan đến việc có được nhiều lợi ích cho Giang Đông, phá vỡ một lời hứa thì cũng có gì lạ đâu, Tử Kính không cần nhắc đến danh dự để ảnh hướng đến quyết định của Ngô hầu.

Lỗ Túc đang định phản bác, Tôn Quyền phất tay nói:

- Tử Kính không nên quá lo lắng như vậy, mọi người cùng thảo luận, cân nhắc lợi hại, ta tin tưởng nhất định sẽ tìm được biện pháp tốt nhất.

Nói đến đây, Tôn Quyền liếc qua Lã Mông nói:

- Ta muốn nghe ý kiến của bên quân đội.

Lã Mông cười khổ nói:

- Nếu như nói đến binh lực, sợ là chúng ta không thể chia thành hai hướng để chiến đấu. Giống như lời quân sư vừa nói, Ngô quận phải tăng thêm binh giữ thành, Kiến Nghiệp cũng cần có binh lính giữ thành, cuối cùng cũng chỉ có 2 vạn quân đội hỗ trợ cuộc chiến ở Hợp Phì, kì thật cũng chỉ là muối bỏ bể. Ngược lại còn bị quân Hán tập trung binh lực tiêu diệt trong một trận chiến. Tại hạ thấy chuyện quan trọng lúc này chính là có nên nhận sự trợ giúp của quân Tào hay không?

Trương Chiêu gật đầu:

- Nếu chúng ta nhận sự trợ giúp của quân Tào, để quân Tào thay chúng ta giữ Ngô quận, như vậy chúng ta có thể tập trung binh lực tham dự cuộc chiến ở Hợp Phì. Tại hạ đoán đây cũng là phương án của Tào Tháo, tuy để quân Tào giữ Ngô quận hộ có chút không ổn nhưng tại hạ tin rằng Tào Tháo nhất định sẽ không chiếm Ngô quận, hơn nữa sẽ tận tâm giữ vững.

- Nhưng chúng ta phải ăn nói thế nào với nhân dân Giang Đông cùng với dân chúng Ngô quận?

Lỗ Túc rốt cục không kìm được, lớn tiếng trách Trương Chiêu:

- Để quân Tào đóng quân ở Giang Đông như vậy có khác gì mất nước không? Dân chúng Giang Đông sao có thể tiếp nhận?

Sắc mặt của Trương Chiêu lập tức trầm xuống, người lão hận nhất chính là Lỗ Túc, trước kia đẩy Lỗ Túc đến quận Dự Chương chính là thủ đoạn của Trương Chiêu. Bây giờ Lỗ Túc dám trách cứ mình ngay trước mặt Ngô hầu, điều này khiến Trương Chiêu vô cùng tức giận, lão vừa muốn phát giận, Bộ Chất vội vàng hòa giải nói:

- Tử Kính hiểu nhầm rồi, đây chỉ là kế sách tạm thời thôi, khi cuộc chiến ở Hợp Phì chấm dứt, quân Tào sẽ rút khỏi, tuyệt đối sẽ không để quân Tào đóng quân lâu dài ở đây.

Lỗ Túc hừ một tiếng mạnh:

- Tại hạ kiên quyết phản đối để quân Tào đóng quân ở Giang Đông, nếu mọi người nhất quyết làm như vậy, tại hạ cũng không có gì để nói, ta chỉ là một quan chức nhỏ không thích hợp tham dự loại thảo luận như vậy.

ông ta thi lễ với Tôn Quyền:

- Ty chức cáo lui.

Không đợi Tôn Quyền đồng ý, ông ta đã xoay người cáo lui. Sắc mặt của Tôn Quyền vô cùng khó coi không ngờ Lỗ Túc lại vô lễ như vậy.

Đã không còn Lỗ Túc phản đối, mọi người rất nhanh liền đưa ra quyết định, Giang Đông nhất định phải giữ lại liên minh với Ngụy quốc, Tào Ngụy phải liên kết với nhau chống lại sự mở rộng của quân Hán về phía đông. Theo nguyên tắc này, Tôn Quyền lệnh cho Lã Mông làm đô đốc nam chinh, dẫn ba vạn đại quân nhanh chóng giành lại Ngô quận.

Cùng lúc này, Tào Tháo phái đại tướng quân Vu Cấm dẫn hai vạn đại quân đến bờ bắc Trường Giang, ngồi chiến thuyền của Giang Đông qua sông, cùng quân Giang Đông tiến đánh Ngô Quận.

Sáng sớm, một đội ba trăm chiến thuyền đi nhanh trong làn sương sớm có những tia nắng hắt xuống mặt hồ Thái Hồ. Thái Hồ rộng ba mươi sáu nghìn mét khoảnh (rộng 100 mẫu Trung Quốc, chừng 6,6667 hec-ta), giống như biển mênh mông không bờ. Trên con thuyền dẫn đầu, đại tướng thủy quân Thẩm Di đang chống thương đứng thẳng, mặc dù trên đùi y có thương tích nhưng không ảnh hưởng đến việc chỉ huy đội tàu.

Gió nhẹ miên man mang theo một chút mùi của buổi sớm, trong những ngày hè oi bức cơn gió này lại khiến cho người ta cảm thấy sảng khoái vô cùng. Gió lạnh quất vào khuôn mặt màu đồng, khuôn mặt đầy nếp nhăn tràn đầy sự kiên nghị, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía xa xa, nơi đó chính là nơi đến của chuyến đi lần này, Tây Sơn trong Thái Hồ.

- Liêu tiên sinh trước đây đã từng đến đây chưa?

Thẩm Di cười hỏi tùy quân mưu sĩ Liêu Lập. Liêu Lập ba năm trước được bổ nhiệm làm thái thú quận Võ Lăng, gần đây được điều về làm thái thú quận Ba Tây. Y đến Trường An báo cáo công tác vừa hay có cuộc chiến ở Hợp Phì, y được Lưu Cảnh bổ nhiệm làm quân sư tham nghị tạm thời, theo quân nam chinh lần này. Lần này Thẩm Di mang quân viện trợ cho Ngô Quận, Lưu Cảnh lo bọn họ sơ suất liền cho Liêu Lập đi cùng y.

Đề xuất Voz: Nghề bồi bàn.
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN