Chương 1060: Dương đông kích tây.
Chương 1060: Dương đông kích tây.
Sáng sớm một chiếc xe ngựa nhanh chóng rời khỏi thành Mạt Lăng đi về hướng Kiến Nghiệp, đây chính là xe ngựa của Kỵ Đô Úy Ngu Phiên. Thời gian gần đây Ngu Phiên không được vui cho lắm bởi vì huynh đệ của y Ngu Vọng đảm nhiệm Quận thừa quận Hội Kê khiến cho Tôn Quyền đối xử với y rất lạnh nhạt. Hơn nữa Ngu Phiên nhiều lần cứng rắn khuyên ngăn không nể mặt Tôn Quyền đã khiến cho Tôn Quyền vô cùng ghét y. Việc xảy ra ở Hội Kê chính là cái cớ để Tôn Quyền vịn vào đó giáng chức y xuống làm Huyện lệnh.
Ngu Phiên lấy một bức ra từ trong người, đây là thư tối hôm qua Hám Trạch phái người bí mật đưa tới. Ngu Phiên đến lúc này mới biết thì ra Hám Trạch đã đầu hàng quân Hán.
Hám Trạch ở trong thư nói rõ, Giang Đông đã hết hy vọng, Lưu Cảnh thống nhất phía nam là kết quả đã được định sẵn, khuyên y sớm đến Hội Kê. Lấy vị thế của Ngu gia ở Hội Kê, việc sau này Ngu Phiên xin vào triều đình Hán quốc hẳn là không thành vấn đề.
Ngu Phiên thầm thở dài, y biết rằng Hám Trạch nói đúng, Giang Đông quả thật đã hết hi vọng. Tuy Ngu Phiên là người cực kì sĩ diện, tuy y cũng rất bất mãn với Tôn Quyền nhưng muốn y lập tức phản bội Giang Đông, hàng quân Hán y lại không làm được. Hôm nay y tiếp tục khuyên can Tôn Quyền, mong Tôn Quyền có thể hiểu được nỗi khổ tâm của mình.
Xe ngựa đi vào trong thành Kiến Nghiệp, dừng lại trước cửa cung Kiến Nghiệp. Ngu Phiên xuống xe chỉnh lại mũ áo nhanh chóng bước lên bậc thang, hai thị vệ tiến lại ngăn cản, Ngu Phiên chắp tay cười nói:
- Xin bẩm báo với Ngô hầu có Ngu Phiên cầu kiến.
Thị vệ bước nhanh vào trong cung, trong nội đường cung Kiến Nghiệp, Tôn Quyền đang thảo luận chiến sự ở Ngô Quận với Trương Chiêu và Bộ Chất. Tôn Quyền đã nhận được tin tức của Lã Mông, Lục Tốn đã rút khỏi Ngô Quận, không chỉ có quân đội mà đại bộ phận dân chúng Ngô Quận cũng rút lui theo quân Hán. Ngô Quận trở thành tòa thành trống, tin tức này khiến Tôn Quyền vô cùng tức giận.
Trong lòng y hiểu rõ, nhân dân Ngô quận chưa chắc đã đồng ý rời khỏi quê hương, nhưng nếu tam đại thế gia Ngô Quận động viên bọn họ rút lui, dựa vào sức ảnh hưởng của tam đại thế gia rất dễ dàng tạo thành chuyện này. Hơn nữa theo tâm lý của dân chúng, đa số người sẽ rút lui theo, đây cũng là nguyên nhân Tôn Quyền không dám động đến tam đại thế gia, sức ảnh hưởng của bọn họ quá lớn.
Nhưng hiện tại tam đại thế gia Lục - Cố - Trương đang tìm chỗ đứng khác, quy phục quân Hán, đây có nghĩa là Tôn Quyền y đã đánh mất lòng dân Ngô Quận. Điều này khiến trong lòng Tôn Quyền vừa hận vừa vội, hận không thể tịch thu hết tài sản cùng giết hết tam đại thế gia, lại lo lắng mình không thể lấy lại Ngô Quận.
- Các ngươi nói xem, ta có nên hạ lệnh tiến đánh Hội Kê hay không?
Trương Chiêu dừng ở trước bàn trầm tư một lúc lâu nói:
- Lấy binh lực hiện tại của chúng ta cùng với hai vạn quân Tào, thực lực lớn hơn quân Hán rất nhiều hoàn toàn có thể đánh hạ Hội Kê. Tuy nhiên vi thần có chút lo lắng quân Hán, thực lực của bọn chúng không hề yếu, vạn nhất chúng chặt đứt đường lui của quân Giang Đông thì hậu quả rất khó lường.
Tôn Quyền gật gật đầu, lại hỏi Bộ Chất:
- Ý kiến của Trưởng sử thì sao?
Bởi vì Trương Hoằng ốm chết đợt đầu năm, Bộ Chất liền tiếp nhận chức Trưởng sử, trở thành nhân vật có quyền lực thứ hai ở Giang Đông, chỉ sau Trương Chiêu, điều này cũng có nghĩa đang chiếm được ưu thế ở Giang Đông. Bộ Chất dùng cây gỗ chỉ sông Chiết Thủy:
- Kì thật thần lo lắng quân Giang Đông không qua được sông Chiết Thủy. Binh lực thủy binh của quân Hán hơn chúng ta rất nhiều. Một khi quân Hán phong tỏa sông Chiết Thủy, chúng ta không thể vượt qua sông. Hơn nữa quân sư vừa nói, quân Hán ở Thái Hồ chặt đứt đường lui của chúng ta, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, vi thần đề nghị không nên gấp gáp tiến về phía nam, vẫn nên án binh chờ cơ hội.
Tôn Quyền khoanh tay đi tới đi lui vài bước, rốt cục thở dài nói:
- Đây cũng là ý đồ quân Hán bố trí quân ở Thái Hồ để làm chệch hướng quân xuôi nam của chúng ta. Các ngươi nói đúng không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Đúng lúc này, một tên thị vệ ở ngoài bẩm báo:
- Khởi bẩm Ngô hầu, Ngu Đô úy cầu kiến.
- Không gặp.
Tôn Quyền khoát tay, không vui nói:
- Mời y về, nói ta không có thời gian gặp y.
Trương Chiêu ở bên cạnh khuyên nhủ:
- Ngu Trọng Tường là danh môn đứng đầu Hội Kê, lúc này Ngô hầu tận lực lôi kéo y để chuẩn bị cho việc thu hồi Hội Kê.
- Nhưng người này nói năng lỗ mãng, không biết tốt xấu, ta sớm đã không thể nhịn được y nữa, nếu không phải y đứng đầu Ngu gia thì ta đã sớm giết y rồi.
Tôn Quyền oán giận nói.
Bộ Chất cũng khuyên Tôn Quyền:
- Vi thần cho rằng bây giờ Ngu Trọng Tường đến mạng mình cũng khó giữ sẽ không tiếp tục khuyên ngăn Ngô hầu nữa. Ngô hầu cứ trấn an y sau đó thông qua y liên hệ với Ngu Vọng, để Ngu Vọng xoay chuyển lòng dân Ngô Quận, đây thực ra cũng là một con đường.
Bộ Chất nói vậy thực sự đã lay động được Tôn Quyền, dân chúng Ngô Quận đang được Ngu Vọng quản lí, hiện tại y quả thật cần cầu Ngu gia. Y hiện tại phải trấn an Ngu Phiên, phòng ngừa Ngu Phiên chạy trốn. Nghĩ vậy Tôn Quyền đành phải nhịn xuống cơn tức nói:
- Cho y vào.
Sau khi đại chiến Xích Bích kết thúc Tôn Quyền rời đô đến Kinh Khẩu, một năm sau lại dời đô đến Kiến Nghiệp. Hai lần dời đô khiến cho y hao tốn không ít nhân lực vật lực để xây dựng thành đô mới. Sau khi hoàn thành đô thành, Giang Đông cũng không còn nhiều của cải để tiếp tục xây dựng công trình gì lớn nữa, ngay đến việc bức thiết như đào kênh Tiền Đường cũng không làm được.
Có thể nói kênh đào này chính là mạch máu của Giang Đông, kênh đào này nối liền sông Tiền Đường và Trường Giang, chính là mấu chốt liên hệ toàn bộ Giang Đông. Do thiếu nhân lực vật lực nên Giang Đông chỉ đào thông từ huyện Bì Lăng đến Ngô huyện và khơi thông Tư Giang.
Như vậy sông Tiền Đường vắt qua sông Ô Trình, Thái Hồ, Tư Giang, kênh đào, vẫn có thể đến huyện Bì Lăng. Theo kế hoạch đoạn kênh từ huyện Bì Lăng đến Trường Giang sẽ hoàn thành trong vòng năm năm sau đó.
Trước đó, vận tải đường thủy từ Ngô Quận đến Kiến Nghiệp chỉ có thể đi đường vòng, đi Vu Hồ vào sông Lật Thủy. Trước khi nổ ra cuộc chiến ở Hợp Phì, những vận chuyển kiểu như vậy đều phải đi đường vòng mà cũng gặp rất nhiều chướng ngại.
Nhưng bây giờ quân Hán chiếm lĩnh Vu Hồ, cắt đường thủy trọng yếu này khiến cho quân Giang Đông không thể xuôi nam đến Ngô Quận, đương nhiên cũng có thể đi đường biển nhưng trước đây bởi vì Kinh Châu có hiệp ước hạn chế, chỉ cho chiến thuyền nhỏ đi qua, đa số là thuyền tám chín trăm thạch, hơn nữa không đủ kiên cố không thể đi trong biển. Thủy quân Kinh Châu lại khác vì để đi trên biển đã làm mấy trăm chiến thuyền có thể chống lại sóng to gió lớn.
Như vậy khiến quân Giang Đông rơi vào tình thế hết sức khó xử. Chiến thuyền ở Trường Giang không có cách nào cùng đại quân xuôi nam tiến về phía Ngô Quận. Quân Giang Đông chỉ có thể thông qua nhân lực, dùng xe vận chuyển lương thực vật tư đến quận Bì Lăng, lại từ Huyện Bì Lăng vận chuyển bằng thuyền nhỏ đến Ngô Quận.
Giang Đông có năm vạn đại quân thì có ba vạn quân xuôi nam tiến đánh Ngô Quận, đóng quân ở Kiến Nghiệp chỉ còn lại hai vạn quân, trong đó thủy quân chỉ còn lại mười nghìn, chiến thuyền còn lại hơn bảy trăm đang thả neo ở bờ sông, trong một tòa thủy trại rất lớn trên sông.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)