Chương 1059: Gai độc.

Chương 1059: Gai độc.

Liêu Lập và Thẩm Di hợp tác đã nhiều năm, quan hệ rất tốt, y vuốt râu cười nói:

- Lúc còn trẻ đến Ngô quận học từng đi thuyền ra Thái Hồ chơi, nhưng mà chỉ đi không xa bờ lắm, đây là lần đầu tiên vào sâu trong Thái Hồ như vậy.

Thẩm Di chỉ vào một bóng đen ở phía xa xa nói:

- Kia chính là đảo Tây Sơn, Thái Hồ có hai đảo, một đảo liền với lục địa, được dân bản xứ gọi là đảo Đông Sơn. Một đảo khác độc lập gọi là đảo Tây Sơn, bây giờ Lâu Phát tướng quân đã chiếm được đảo Tây Sơn, trú doanh ở trên đảo, đã trở thành hậu phương thiết yếu rồi.

Liêu Lập gật gật đầu cười nói:

- Bên Lâu Phát tướng quân có hai trăm chiến thuyền thêm ba trăm chiến thuyền của chúng ta vậy thì có năm trăm chiến thuyền rồi. Có một đội tàu lớn ở trong địa phận Giang Đông tin chắc rằng Tôn Quyền sẽ khó ăn khó ngủ đây.

- Đây chính là ý của Hán Vương điện hạ, nếu Tôn Quyền không thức thời thì sẽ giáo huấn y một chút, thủy quân của chúng ta đến Giang Đông sẽ không rút về nữa.

Lúc này bởi vì do liên quân Tôn Tào dốc sức xuôi nam, mười tám nghìn quân chủ lực của quân Hán do Lục Tốn đứng đầu rút về quận Hội Kê, còn Lâu Phát thì dẫn năm ngàn người chia ra ngồi ở hai trăm chiến thuyền, trú đóng ở trên đảo Tây Sơn giữa Thái Hồ, trở thành một cây gai độc trong lòng Giang Đông.

Đi cùng quân Hán chủ lực rút khỏi Ngô quận không chỉ có tam đại thế gia mà còn cả hơn ba vạn gia đình ở Ngô quận, đem theo hết tất cả vật tư lương thực ở trong kho của quan huyện, chỉ lưu lại cho quân Giang Đông một tòa thành rỗng, một nơi vắng vẻ hoang tàn.

- Keng Keng keng!

Trên một tòa tháp ở đảo Tây Sơn vang vọng tiếng chuông, tất cả binh lính đi ra khỏi đại doanh, nhìn về phía mặt hồ, chỉ thấy một đoàn chiến thuyền trùng trùng điệp điệp đang đi về hướng đảo. Khi binh lính nhìn rõ Hắc Long chiến kỳ của quân Hán thì lập tức hoan hô, chủ lực thủy quân của quân Hán đã đến.

Đội tàu chậm rãi cập bến, Lâu Phát nhanh chóng ra chào đón, gắt gao ôm lấy Thẩm Di vừa xuống thuyền, bọn họ là phụ tá đắc lực của Cam Ninh, có giao tình mấy chục năm.

- Lão Thẩm, vết thương trên đùi không sao chứ

Lâu Phát quan tâm hỏi.

- Chỉ là da thịt bị tổn thương không phải vấn đề gì lớn.

Thẩm Di lấy ra quân lệnh của Lưu Cảnh, đưa cho Lâu Phát cười nói:

- Đây là mệnh lệnh của Hán Vương, ngươi làm chủ tướng ta làm phó tướng, chúng ta đều phải nghe theo đề nghị của Liêu quân sư.

Lâu Phát thi lễ với Liêu Lập, y nhìn lại quân lệnh một chút, hỏi:

- Mọi người lần này mang đến bao nhiêu quân đội.

- Tổng cộng sáu nghìn thủy quân, ba vạn thạch lương thực và năm nghìn thùng dầu hỏa, còn lều trại nơi này hẳn là không thiếu.

- Lương thực và lều trại không thiếu chỉ thiếu dầu hỏa.

Ba người đi vào lều lớn, Liêu Lập sai người mang sa bàn vào, Lâu Phát lập tức mỉm cười:

- Không ngờ mọi người lại mang đến đồ tốt như vậy, đây là một vũ khí lợi hại để giết giặc.

- Đây là sa bàn mới nhất điện hạ cấp cho chúng ta, vẽ vô đường sông hồ nước ở Giang Đông cùng tỉ mỉ, đúng là vũ khí lợi hại để đánh giặc, tại hạ muốn biết bây giờ quân Giang Đông đang ở đâu?

Lâu Phát nhặt một cây gỗ nhỏ chỉ vào Huyện Bì Lăng:

- Theo tin tức ta do thám được, năm nghìn quân tiên phong của Giang Đông đã qua huyện Bì Lăng, đến giữa trưa là có thể đến Ngô huyện, có ba vạn quân đội. Ngoài ra còn có hai vạn quân Tào cũng vào quận Bì Lăng, hiện tại vẫn chưa biết liên quân Tôn Tào có tiến đánh Hội Kê không?

Thẩm Di trầm ngâm một lúc nói:

- Quân Giang Đông biết chúng ta đóng quân ở đây không?

Nhưng lời này rất quan trọng, nếu quân Giang Đông biết có quân đội đóng quân ở trong Thái Hồ, bọn họ chưa chắc dám xuôi nam tấn công Hội Kê, sẽ cho nhiều quân trấn giữ Ngô quận và quận Bì Lăng, Lâu Phát hiểu ý của Thẩm Di, cười nói:

- Lục đô đốc cũng có ý này, muốn cho quân Giang Đông và quân Tào biết có sự xuất hiện của chúng ta để không cho bọn họ xuôi nam đánh Hội Kê.

Đúng lúc này, có một binh lính chạy đến cửa vội vàng bẩm báo:

- Khởi bẩm Lâu tướng quân, trong Thái Hồ phát hiện một đội tàu thăm dò khoảng mười thuyền nhỏ, đang tiến tới đây từ phía bắc.

Lâu Phát cười lạnh nói:

- Đây chính là thuyền đến từ trạm canh gác quận Bì Lăng, đến cũng nhanh thật.

Lâu Phát vừa muốn hạ lệnh cho quân đội xuất kích, Liêu Lập ở bên cạnh lại cười cười, nói nhỏ vài câu với hai người, Lâu Phát gật đầu nói:

- Không hổ là quân sư, như vậy chúng ta liền làm theo ý quân sư đi.

Sau nửa canh giờ, liền có một đội tàu do thám gồm mười thuyền nhỏ của quân Giang Đông đến gần bến tàu đảo Tây Sơn. Khi cách bên tàu còn một dặm, bọn họ liền không thể tiến lên, đằng trước là hơn mười thuyền trinh sát tuần tra của quân Hán xếp thành một hàng ngăn cản đường đi của bọn họ.

Mặc dù vậy bọn họ vẫn thấy được quy mô quân đội của quân Hán ở phía xa xa, gần bốn trăm chiến thuyền nghìn thạch thả neo ở bến tàu, hơn nữa còn có trăm thuyền hàng năm trăm tấn thạch, có rất nhiều lương thực vật tư, bọn lính đã bận rộn xếp hàng xuống.

Ở trên bờ có vô số lều trại, bốn phía xung quanh có hàng rào gỗ, lều trại phân bố kéo dài mấy dặm, quy mô lớn. Thuyền do thám không dám ở lại lâu, lập tức quay đầu chạy về phía bờ bên kia.

Lúc này, quân Giang Đông dưới sự chỉ huy của tướng quân Lã Mông đã chiếm được Ngô huyện. Nhưng điều khiến Lã Mông tức giận chính là, không ngờ Ngô huyện chỉ còn là một tòa thành rỗng, chỉ để lại mấy trăm người già, nhà kho quan huyện cũng trống rỗng, lương thực vật tư đều được chuyển đi không còn chút gì. Binh lính lục soát toàn thành chỉ tìm được không đủ trăm thạch lương thực.

Không bao lâu sau quân đội phái đi các huyện xung quanh đó cũng đều hồi báo là tất cả các huyện còn lại đều giống Ngô huyện, đa số nhân dân đều theo quân Hán rút về quận Hội Kê, đều đã trở thành tòa thành rỗng. Toàn bộ ba vạn dân chúng ở Ngô quận không ngờ chỉ còn không đến hai phần dân chúng.

Trong lòng Lã Mông khiếp sợ, không ngờ dân chúng Giang Đông lại cam tâm tình nguyện đi theo quân Hán rút lui, tránh khỏi sự quản lí của Giang Đông. Đây quả thực là sự sỉ nhục vô cùng lớn cũng đồng nghĩa với việc Ngô hầu đang dần mất đi sự tín nhiềm của nhân dân.

Đứng trên thành, Lã Mông nhìn thành trì trống trải, thở dài quay đầu nói với người vừa mới nhậm chức Thái Thú Ngô Quận - Hám Trạch:

- Hám Thái Thú, đã không còn dân chúng vậy Ngô quận còn ý nghĩa gì nữa.

Hám Trạch cười khổ một tiếng nói:

- Những lời này hẳn nên để tại hạ nói mới phải, làm Thái Thú một quận nhưng lại không có dân chúng để quản, đây coi như là tin lạ từ xưa đến nay đi.

Lã Mông trầm tư một lúc nói:

- Lúc chuẩn bị đi, Ngô hầu từng phân phó, nếu lần xuôi nam này thuận lợi có thể trực tiếp tiến đánh Hội Kê, lấy thực lực của chũng ta và quân Tào, năm vạn đại quân xuôi nam, quân Hán ở Hội Kê khó mà ngăn cản. Nhưng ta ở quận Bì Lăng nghe được đội tàu của quân Hán rút lui vào trong Thái Hồ, vậy thì có chút phiền toái, Hám Thái Thú thấy việc xuôi nam tiến đánh Hội Kê còn thực hiện được không?

Hám Trạch ngẫm nghĩ một chút nói:

- Điều này còn phải xem thực lực của quân Hán ở trong Thái Hồ thế nào, nếu chỉ có mấy nghìn người vậy thì không sao, chỉ cần để lại mười nghìn quân bảo vệ trọng địa hậu cần Ngô huyện, còn lại bốn vạn đại quân xuôi nam vẫn có thể lấy lại được quân Hội Kê. Nhưng nếu như quân đội trong Thái Hồ nhiều, vậy thì cần phải suy nghĩ kĩ.

Đang nói thì có binh lính đứng dưới thành bẩm báo:

- Lã đô đốc, đội tàu đi trinh sát đã trở lại.

Lã Mông cũng nhìn thấy cách đó không xa có một đội thuyền đang nhanh chóng tiến về phía này. Y mừng rỡ trong lòng, thuyền do thám do y phái đi lúc ở quận Bì Lăng rốt cục đã trở về.

Không bao lâu sau binh lính tuần tra đưa một binh lính đi do thám lên thành, người quân hầu cầm đầu quì xuống bẩm báo:

- Khởi bẩm đô đốc, chúng ta đã có tin tức của quân Hán.

- Tình hình quân Hán thế nào.

- Quân Hán chiếm đảo Tây Sơn, ở bến tàu có thả neo hơn năm trăm thuyền hàng, còn thuyền nghìn thạch thì có bốn trăm thuyền, thanh thế rất lớn.

Lã Mông như rơi vào hầm băng, một lúc lâu sau hỏi:

- Có bao nhiêu quân?

- Ty chức đếm qua số lều trại của quân Hán ước chừng có hơn ba nghìn lều, ty chức đoán có chừng hai vạn quân.

- Hai vạn?

Lã Mông thất thanh kêu lên, y quay đầu nói với Hám Trạch:

- Thái Thú nghĩ sẽ có đến hai vạn quân đội hay sao?

Hám Trạch thở dài nói:

- Ban đầu chiến thuyền của quân Hán chỉ có khoảng hai trăm thuyền, hiện tại tăng lên năm trăm thuyền thì chắc chắc viện quân đã đến từ Vu Hồ rồi. Tại hạ nghĩ Lưu Cảnh cực kì coi trọng quận Hội Kê, sẽ không ngồi yên xem chúng ta tấn công quận Hội Kê. Kì thật có hai vạn quân Hán cũng không phải là điều kì quái gì.

Tâm tình của Lã Mông hết sức nặng nề, Ngô hầu đã quá xem thường sự quyết tâm của Lưu Cảnh. Trước đây còn có thể đàm phán để quân Hán rút quân nhưng hiện tại Ngô Hầu đã bắt tay với Tào Tháo, không thể đàm phán nữa, quân Hán cũng sẽ không rút khỏi Giang Đông.

- Hám Thái Thú thấy tình hình Giang Đông bây giờ thế nào? Có thể thẳng thắn nói cho tại hạ biết không?

Hám Trạch lắc đầu:

- Nếu Lã tướng quân muốn nghe lời nói thật ta cũng không ngại nói rõ. Giang Đông chín quận thì hơn một nửa đã rơi vào tay quân Hán. Bốn quân Lư Giang, Hội Kê, Kiến An, Tân Đô đều bị quân Hán chiếm, quận Dự Chương và quận Cửu Giang bị Trường Giang khống chế, trên danh nghĩa thuộc về chúng ta nhưng trên thực tế lại do quân Hán khống chế. Mất đi sáu quận chúng ta chỉ còn Đan Dương, quận Bì Lăng và Ngô quận, nay tam đại thế gia của Ngô quận cũng theo quân Hán rút lui, chẳng lẽ bọn họ còn không hiểu rõ tình thế hay sao? Lã đô đốc, tình thế rất không ổn.

Lã Mông thở dài nói:

- Xem ra Ngô hầu liên minh với Tào Tháo là quyết sách sai lầm lớn nhất rồi.

- Tại hạ cảm thấy chưa hẳn đã sai lầm, Ngô hầu cũng biết nguy cơ đến gần mới cầu cạnh Tào tháo, ý đồ muốn có được sự ủng hộ của Tào tháo để khôi phục lại thế lực trước kia của Giang Đông. Chỉ có điều liên minh quá muộn, thực tế, Giang Đông đã mất gốc rễ, không phải bởi vì quân Hán mở rộng về phía dông mà là nội chiến ở Giang Đông. Chỉ có thể nói là Lưu Cảnh quá mạnh, tai họa ngày hôm nay của Giang Đông chính là sự việc đã định từ lần thất bại ở Sài Tang năm xưa.

Lã Mông yên lặng gật đầu, năm đó Lưu Cảnh nhiều lần bắt được rất nhiều binh lính Giang Đông lại toàn bộ thả đi, sớm thu được lòng dân. Ngô hầu lại hiếu chiến, sưu cao thuế nặng, mất đi lòng dân, cuối cùng rơi vào hoàn cảnh hôm nay, Lã Mông y mới ba mươi mấy tuổi, y nên đi nơi nào? Trong lòng Lã Mông vô cùng rối rắm.

Lúc này, Hám Trạch cười nói:

- Tại hạ chuẩn bị đi quanh Ngô quận một vòng, có thể là đi vài ngày, mong Lã đô đốc thay tại hạ chuẩn bị một con thuyền nhỏ.

Lã Mông đồng ý, lập tức sai người chuẩn bị thuyền cho Hám Trạch, buổi chiều, Hám Trạch mang theo hai gã tùy tùng rời đi.

Đảo Tây Sơn Thái Hồ, quân Hán vốn đã tháo xong vật tư, bọn lính xây dựng cơ sở tạm thời ở trên đảo, cực kì bận rộn. Thuyền trinh sát bốn phía cũng tăng lên hai trăm thuyền, xung quanh đảo Tây Sơn có rất nhiều thuyền trinh sát tuần tra.

Lúc này, một con thuyền trinh sát phát hiện ra một con thuyền nhỏ tiến lại từ phía đông, thuyền trinh sát tiền lại gần, binh lính quân Hán chấp mâu quát lớn:

- Dừng lại.

Thuyền nhỏ chậm rãi dừng lại, chỉ thấy từ trong thuyền đi ra một văn sĩ trung niên, chắp tay cười nói:

- Tại hạ là Thái Thú Ngô quận Hám Trạch, tại hạ muốn gặp tướng quân của mọi người.

Đề xuất Voz: Tâm sự chuyện tình đẹp nhưng đầy đắng cay!!!
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN