Chương 1083: Giằng co ở Hợp Phì.

Chương 1083: Giằng co ở Hợp Phì.

Tào Tháo gật đầu:

- Về điểm này Lưu Cảnh làm rất tốt, trước đây sau khi hắn chinh phạt người Đê và người Khương liền nghiêm cấm họ khai thác quặng nấu sắt, tất cả thợ thủ công của Hà Tây đều di chuyển vào trong, càng nghiêm cấm thương nhân bán vật tư chiến lược như sắt thô, dầu hỏa cho Hà Tây và thảo nguyên, kẻ trái lệnh sẽ bị tội chết, Phi nhi, những điều này đều là nguyên tắc, bất luận Lưu Cảnh hay là chúng ta đều phải tuân theo.

- Hài nhi nhớ rồi.

Trầm ngâm một lát, Tào Phi lại hỏi:

- Phụ thân chuẩn bị cứ giằng co với Lưu Cảnh như vậy sao?

Tào Tháo cười khổ một tiếng:

- Thế làm sao bây giờ? Ta không thể từ bỏ Hợp Phì, hắn không chịu rút quân, chẳng lẽ bảo ta rút quân sao?

- Nhưng kéo dài tiếp như vậy cũng không phải là cách, có thể nhanh chóng quyết chiến được không, trong ngoài phối hợp với quân đội trong thành Hợp Phì, tiêu diệt quân Hán ở dưới thành?

Tào Tháo khẽ lắc đầu:

- chúng ta chỉ có mười ba vạn quân, còn quân Hán lại có mười lăm vạn, không nói đến chuyện có thể giành thắng lợi hay không, kể cả chiến lực của chúng ta thắng đối phương một bậc, nhưng Lưu Cảnh muốn quyết chiến với chúng ta không? Quân đội chúng ta tới, hắn sẽ rút đi bằng đường thủy, thậm chí vòng sang phía bắc đánh lén Thọ Xuân, đốt hết lương thực của chúng ta bằng một mồi lửa, Phi nhi, Lưu Cảnh thân kinh bách chiến, cực kỳ giảo quyệt, chúng ta không thể có chút sơ suất nào.

Tào Phi mãi không nói nên lời, lời của phụ thân mặc dù có lý, nhưng lại không thể giải quyết vấn đề của Hợp Phì, Tào Phi bỗng hiểu ra, thực ra phụ thân cũng không biết nên làm thế nào?

Tào Tháo nhắm mắt lại, một lúc lâu sau, lại chậm rãi nói:

- Quân Hán dùng kế sách giằng co, ở lại Thọ Xuân cũng không có ỹ nghĩa, ta vẫn nên quay về Nghiệp Đô, để con trấn giữ Thọ Xuân, không được manh động, lắng nghe ý kiến của Trình Quân sư một chút.

- Hài nhi hiểu.

- Còn phía Tôn Quyền!

Tào Tháo lại dặn dò Tào Phi:

- Hai tháng trước, ta gây áp lực với Tôn Quyền, lệnh cho hắn phải phối hợp với quân ta hành động, gần đây ta nghe được tin, Tôn Quyền đã bắt đầu hành động từ một tháng trước, con phải chú ý chặt chẽ, một khi Tôn Quyền thành công, chiến dịch Hợp Phì sẽ chuyển biến xấu.

Tào Phi vội hỏi:

- Quân Giang Đông sẽ có hành động gì ạ?

Tào Tháo mỉm cười:

- Gọi là kế rút củi dưới đáy nồi!

Lão thì thầm với Tào Phi mấy câu, giờ Tào Phi mới hiểu ra liền gật đầu:

- Hài nhi biết rồi, sẽ để ý chặt chẽ tới hành động của quân Giang Đông, một khi quân Hán rút lui, hài nhi sẽ phản công quy mô lớn.

- Không được!

Tào Tháo biến sắc mặt, nắm lấy tay con trai:

- Nếu như con phản công, ắt sẽ rơi vào bẫy của Lưu Cảnh, hắn sẽ tương kế tựu kế, dụ con mắc câu, con quyết không được truy kích, cứ để chúng rút đi.

Tào Phi sợ toát mồ hôi, liên tục gật đầu:

- Hài nhi nhớ rồi.

Tào Tháo chăm chú nhìn y một lúc lâu, vẫn cảm thấy lo lắng, lại nói tiếp:

- Bất cứ chuyện gì đều phải bàn bạc với Trình Quân sư, không được sự đồng ý của Trình Quân sư, con tuyệt đối không được tự tiện hành động!

Tào Tháo lập tức lại triệu Trình Dục đến, dặn dò ông ta năm lần bảy lượt, bảo ông ta trợ giúp Tào Phi trấn thủ Thọ Xuân, còn lệnh chư tướng nghe lệnh của thế tử, sắp xếp xong rất nhiều công việc trong quân, Tào Tháo liền khởi hành quay về Thọ Xuân.

Cho dù tin Tào Tháo rời khỏi Thọ Xuân ngay cả rất nhiều tướng sĩ quân Tào cũng không được biết, nhưng quân Hán lại biết việc này trước tiên.

Trong đại doanh của quân Hán, Bàng Thống vội vàng đến trước đại trướng của Lưu Cảnh, hỏi mấy tên thị vệ:

- Điện hạ có trong đó không?

- Điện hạ có, đang trao đổi quân vụ với Cam Tướng quân.

- Hãy bẩm báo hộ ta, ta có việc quan trọng cầu kiến điện hạ.

Thị vệ bước nhanh vào đại trướng, trong đại trướng, Lưu Cảnh đang bàn bạc chuyện thuyền hàng mất tích cùng với Cam Ninh ở trước sa bàn, đây là chuyện xảy ra gần đây, một số thuyền thàng vô cơ mất tích trên sông, khiến Lưu Cảnh phải cảnh giác.

Do chiến tranh bùng nổ, Trường Giang đã cấm thương thuyền và thuyền chở khách đi lại, chỉ có thuyền hàng của quân đội và thuyền quan có thể đi trên đó.

Đội thuyền hậu cần của quân Hán thường đi thành đội, mấy trăm thuyền tạo thành một đội, nối liền gần trăm dặm, nhất định sẽ có chiến thuyền bảo vệ, kể cả như thế, mỗi lần đội thuyền tới đích đều nhận ra thiếu một hai chiếc thuyền, chuyện này xảy ra liên tục ba lần, mà không biết thuyền mất tích ở đâu.

Tổn thất mặc dù không lớn, nhưng bản thân chuyện này đã đe dọa đến vận chuyển hậu cần của quân Hán, Lưu Cảnh quyết định để Cam Ninh đích thân ra mặt, giải quyết ẩn họa.

Lưu Cảnh nói với Cam Ninh đầy tình ý sâu sa:

- Tích ít sẽ thành họa, một khi vận chuyển hậu cần không thông suốt, sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ chiến cuộc, Cam tướng quân, chuyện này phải giao cho ngươi rồi.

Cam Ninh ôm tay đáp:

- Xin điện hạ yên tâm, ty chức sẽ đích thân đi theo thuyền, trong vòng một tháng sẽ tìm được nguyên nhân và giải quyết ẩn họa.

Lúc này, thị vệ bẩm báo ở cửa trướng:

- Khởi bẩm điện hạ, Bàng quân sư có việc quan trọng cầu kiến.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Mời ông ta vào!

Một lát sau, Bàng Thống bước vào đại trướng, tiến nhanh lên thi lễ:

- Vi thần bái kiến điện hạ!

Lưu Cảnh dừng bàn bạc với Cam Ninh, cười hỏi Bàng Thống:

- Quân sư có việc gì quan trọng thế?

- Điện hạ, vi thần nhận được tin, Tào Tháo đã rời khỏi Thọ Xuân quay về Nghiệp Đô, hiện tại Thọ Xuân do Tào Phi trấn thủ.

Lưu Cảnh lập tức mỉm cười:

- Xem ra sức khỏe lão đúng là không chống đỡ nổi nữa, ta còn tưởng lão sẽ chống cự với ta đến cùng cơ!

Cam Ninh bên cạnh liền nói xen vào:

- Điện hạ, ty chức thấy, đây là Tào Tháo muốn để con trai lão gánh trách nhiệm chiến bại!

Lưu Cảnh khoát tay:

- Không thể nói như vậy, Tào Phi dù sao cũng là thế tử, thanh danh cũng rất quan trọng, nếu Tào Tháo có suy nghĩ này, chi bằng để Tào Chương chỉ huy, thật ra ta có thể hiểu, ngươi xem hiện giờ Tào Tháo bày trận ở các nơi, Tào Chương trấn thủ U Châu, Tào Hồng trấn giữ Nam Dương, Tào Nhân thủ Từ Châu, Tào Hưu giữ Thanh Châu, Hạ Hầu Đôn trấn giữ Trung Nguyên, Hạ Hầu Thượng thủ Tịnh Châu, toàn bộ đều là người trong gia tộc lão, quân quyền tuyệt đối không thoát ra ngoài, về phía Hợp Phì và Thọ Xuân, quân đội nhiều như thế, đương nhiên sẽ do đích thân lão trấn thủ, lão thực sự không duy trì nổi, đương nhiên là do thế tử Tào Phi tới thay thế, điều này chẳng phải rất bình thường sao?

Cam Ninh gật đầu:

- Điện hạ nếu không nói rõ, ty chức thật sự không chú ý đến, xem ra Tào Tháo đã không tin tưởng người ngoài nữa.

Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng:

- Tào tháo mất đi trí tuệ làm hùng vương, trở thành chủ giữ thành, e rằng kể cả Quan Trung của ta không có bóng lính nào, lão cũng không dám dòm ngó nửa bước.

Lưu Cảnh nói lời này là do bộc phát, quân đội hắn xuất binh Tịnh Châu và Lạc Dương, toàn bộ Quan Trung chỉ có ba nghìn binh lính trấn thủ Trường An, nếu hắn là Tào Tháo, hắn sẽ lập tức phái binh vượt Hoàng Hà, từ đường thẳng tiến vào Quan Trung, khi đó quân Hán không cần chiến sẽ tự loạn, đáng tiếc cả Tào Tháo và Tào Phi đều không có ý định này, chứng tỏ họ đã không còn suy nghĩ tiến công, chỉ muốn làm thế nào giữ vững được một chút địa bàn, chiến lược như thế sao có thể lâu dài?

Lúc này, Bàng Thống nói:

- Thọ xuân đã chuyển cho Tào Phi trấn thủ, chúng ta có thể tấn công Thọ Xuân, thử thăm dò hư thực của Tào Phi được không?

Lưu Cảnh lại lắc đầu:

- Cho dù Táo Tháo thay đổi thế trận thế nào, chúng ta đều không cần hành động, tiếp tục giằng co với quân Tào, cứ kéo dài tới mùa đông, Tào Tháo đương nhiên sẽ phải cầu hòa với chúng ta.

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Chi Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN