Chương 1144: Khốn cục của Giang Đông.
Chương 1144: Khốn cục của Giang Đông.
Kể từ đầu năm, sau khi Lưu Cảnh và Tôn Quyền đạt thành hiệp nghị lui binh, Tôn Quyền chấp nhận cho quân Hán chiếm lĩnh bờ bắc Trường Giang, còn quân Hán rút lui khỏi đảo Tây Sơn Thái Hồ. Tuy nhiên quân Hán cũng chưa hoàn toàn từ bỏ Thái Hồ, mà rút lui về cửa sông Lật Thủy bờ tây Thái Hồ, kiểm soát chặt chẽ Lật Thủy, đường sông hoàng kim từ Trường Giang tới Thái Hồ.
Cùng lúc đó, quân Hán lại hoàn toàn buông tha cho Ngô Quận, rút lui đến phía nam Chiết Thủy, kiểm soát được quận Hội Kê, trên thực tế vẫn tạo thành tình thế bao vây ba mặt Giang Đông như trước.
Tôn Quyền cũng biết quân Hán chỉ tạm thời bỏ qua cho Giang Đông, chậm nhất là cuối năm, quân Hán sẽ tấn công quy mô vào Giang Đông, áp lực thời gian quá lớn khiến Tôn Quyền cực kỳ căng thẳng. Nếu y không bày cách đối phó, y sẽ không còn thời gian nữa.
Vì thế Tôn Quyền tiến hành đồng bộ, nâng binh lực Giang Đông lên sáu vạn người, mặt khác tìm cách khôi phục thủy quân Giang Đông, Giang Đông có binh lính thủy quân đã được huấn luyện kĩ càng, nhưng lại không có thuyền. Tôn Quyền liền lệnh cho Bộ Chất để đóng thuyền, chọn bờ đông Thái Hồ, lấy danh nghĩa tạo thương thuyền để lén lút làm ra chiến thuyền ngàn thạch.
Nhưng dù cho chiến thuyền có tốt, bọn họ cũng không thể đưa chiến thuyền tới Trường Giang, hải ngoại có chiến thuyền quân Hán phong tỏa quận Hội Kê, mà duy chỉ có Lật Thủy thông với Trường Giang lại bị quân Hán kiểm soát nghiêm ngặt.
Để khai thông đường sông Trường Giang, Tôn Quyền chấp nhận đề nghị của Trưởng sử Trung lang tướng Tiết Tống, tăng cường một trăm ngàn dân phu đào kênh Giang Nam, khai thông trăm dặm đoạn đầu sông giữa Lăng Huyện và Ngô Huyện, đó là công trình đã đứt quãng mười mấy năm qua, giờ vẫn chưa hoàn thành, nhưng bây giờ lại thành con đường sông cứu mạng Giang Đông.
Một khi khơi thông kênh đào, chiến thuyền vừa tạo ở Thái Hồ sẽ có thể lái thẳng từ Thái Hồ vào Kiến Nghiệp và Trường Giang, khôi phục thủy quân của Giang Đông. Hơn nữa lúc sắp đi Vu Cấm có để lại mấy nghìn thùng dầu hỏa ở Giang Đông, bọn họ có thể đánh một trận với quân Hán rồi.
Buổi chiều, một chiếc xe ngựa có hơn mười kỵ mã tùy tùng hộ vệ, hối hả chạy về huyện Mạt Lăng trong thành, trong xe ngựa, Trương Chiêu tâm trạng nặng nề nhìn ra đường cái bên ngoài cửa sổ xe.
Đây là đường cái náo nhiệt nhất Kiến Nghiệp, thậm chí của cả Giang Đông, tên là đường Đan Dương, dài hơn tám dặm. Vào lúc cường thịnh nhất, hai bên đường lớn cửa tiệm san sát nhau, lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt, tửa quán lữ xá kinh doanh nhộn nhịp, rất nhiều quan lớn Giang Đông đều ngấm ngầm đầu tư cửa tiệm trên đường cái này.
Nhưng bây giờ, đường cái Đan Dương lại vô cùng tiêu điều, đường xá vắng tanh, bảy phần cửa tiệm đều đóng cửa ngừng kinh doanh, hơn chục tửu quán lại không có nhà nào mở cửa, tiêu điều thế này khiến mỗi quan viên Giang Đông đều lấy làm khổ sở trong lòng.
Nhưng bọn họ cũng đều biết, đây vẫn chưa phải do ảnh hưởng của chiến tranh, ngay cả khi đại chiến Hợp Phì gian khổ nhất cũng như giai đoạn vững vàng, đường cái Đan Dương cũng chưa tiêu điều như thế, đây hoàn toàn là do một tay Giang Đông tự mình gây nên.
Đầu tiên là cấm rượu hoàn toàn, không cho bất cứ ai dùng lương thực để ủ rượu, ai vi phạm sẽ tịch thu tài sản toàn gia, giết kẻ phạm tội. Tiếp theo là thực thi chính sách khoán lương thực, mỗi người mỗi tháng chỉ có thể mua nhiều nhất một đấu gạo. Thêm vào đó, nam nhân từ năm mươi tuổi bị ép đi đào kênh cũng là một nguyên nhân quan trọng. Vẻn vẹn hai vạn người của huyện Mạt Lăng bị ép đi, cửa tiệm và tửu quán đã không còn tiểu nhị, việc buôn bán cũng không khá khẩm được.
Trong lòng Trương Chiêu rất khó chịu, Tôn Sách giao một Giang Đông cường thịnh cho Tôn Quyền, trải qua gần hai mươi năm, Giang Đông chẳng những không cường thịnh lên chút nào, trái lại còn ngày càng sa sút, suy bại như thế, tuy rằng nguyên nhân căn bản là Kinh Châu xuất hiện một Lưu Cảnh mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng Ngô hầu lại không thấy rõ tình thế, nhiều lần đề xuất phát động chiến tranh.
Chiến tranh là một con dao hai lưỡi, bản thân mình hao phí một lượng lớn vật tư tiền của không nói, nếu thắng lợi, đưa đến lợi ích chiến tranh rất lớn, nhưng một khi thất bại, sẽ phải hứng chịu tổn thất thê thảm và nghiêm trọng. Từng năm từng năm phải hứng chịu thất bại từ chiến tranh khiến Giang Đông dần dần suy bại.
Trong lòng Trương Chiêu cũng quá khát vọng, nghĩ rằng chỉ cần một lần chiến thắng Kinh Châu, bọn họ có thể đoạt lấy lượng lớn nhân khẩu và vật tư lương thực của Kinh Châu, không chỉ đền bù lại chi phí chiến tranh, còn có thể đẩy mạnh sự phồn vinh của Giang Đông.
Đáng tiếc, từ Kiến An năm thứ tám đến nay, bọn họ chưa từng một lần chiến thắng Kinh Châu, cứ chiến là bại, tổn thất thảm trọng, quân Hán lại chiếm được một khoản bồi thường và vật tư binh khí vô cùng lớn. Chính nhờ vật tư này, quân Hán mới có thể tiếp tục tây tiến, công chiếm thêm vùng Ích Châu trù phú.
Từ sau khi đại chiến Hợp Phì kết thúc, quân Hán chiếm lĩnh toàn bộ Giang Hoài, Trương Chiêu liền biết, thời gian của Giang Đông không dài, cho dù bây giờ Tôn Quyền không để ý đến tiếng kêu than dậy đất, liều mạng tăng cường quân bị chuẩn bị chiến tranh, thời gian cũng không còn kịp nữa rồi.
Ngay đêm hôm qua, lão nhận được thư nhà, biết được cháu của lão là Trương Chí bất ngờ đỗ đệ tam danh ở khoa cử Trường An, điều này khiến Trương Chiêu có chút cảm động trong lòng, cũng không phải cháu lão tài học không đủ, cháu lão học thức hơn người, ý chí như gấm, có tài làm Tể tướng, nó thi đỗ khoa cử Trường An, đều dựa vào thực lực của bản thân.
Nhưng Trương Chiêu tin tưởng, Lưu Cảnh nhất định biết thân phận của cháu trai lão, Giang Đông rất nhiều người đều biết, người khác không nói, Tương Uyển cũng biết nó, lúc trước Tương Uyển học ở Ngô Quận, đã khen ngợi Trương Chí là thần đồng.
Lưu Cảnh biết rõ Trương Chí là cháu của lão, lại vẫn cho cậu ta đỗ cao, trúng đệ tam danh, điều này làm cho Trương Chiêu không thể không bội phục lòng dạ của Lưu Cảnh, năm đó mình làm khó hắn như vậy, hắn lại không so đo chút nào, vẫn lôi kéo lão về phía mình, người như vậy nếu không có được thiên hạ, đúng là thiên lý bất dung mà!
Trong lòng Trương Chiêu xúc động thật lâu, lúc này, xe ngựa lái vào Kiến Nghiệp cung, rồi chậm rãi dừng lại trước bậc thang. Cùng lúc đó, xe ngựa của Tả đô hộ Gia Cát Cẩn cũng đỗ trên bậc thềm.
Trương Chiêu xuống xe ngựa, thấy Gia Cát Cẩn đứng ở bên cạnh xe ngựa, sắc mặt âm trầm, vẻ mặt mất hứng đang nhìn mình, liền tiến lên, lấy làm kì lại hỏi:
- Tử Du, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Gia Cát Cẩn hừ lạnh một tiếng:
- Gia Cát Cẩn ta đi ngủ cũng bị người ta nhìn trộm, Quân sư quá tận tụy với công việc rồi!
Trương Chiêu sửng sốt, bỗng nhiên hiểu được, vội vàng nói:
- Tử Du hiểu lầm rồi! Giám sát viện chỉ còn lại mười người, trước mắt đều không ở Kiến Nghiệp, không phải do bọn họ gây nên.
Trương Chiêu giám thị Giám sát viện, phụ trách giám sát quan lại các cấp, đắc tội với không ít người. Nếu là trước kia, Trương Chiêu sẽ không để ý tới nỗi oán giận của các đại thần, nhưng hiện tại lão phải giữ lại đường lui cho mình, không nên tiếp tục đắc tội với người khác.
Lão vội vàng kéo Gia Cát Cần qua một bên, thấp giọng nói:
- Cho dù là Giám sát viện, cũng sẽ không lẻn vào nhà quan viên nhìn trộm, đây là Mỏ Ưng gây nên.
Gia Cát Cẩn nhướn mày:
- Mỏ Ưng không phải đã giải tán rồi sao?
Sau lần đầu tiên Tôn Quyền đoạt quyền từ tay Tôn Bí thất bại, liền thành lập một tổ chức điều tra bí mật – Mỏ Ưng, do Giáo úy Nội vụ quân, cũng là tâm phúc của Tôn Quyền là Vương Ninh đảm nhiệm chức thủ lĩnh. Vương Ninh ngông nghênh ngang ngược, thủ đoạn độc ác, giám thị nhất cử nhất động của đủ mọi quan lại, khiến ai ai cũng cảm thấy bất an.
Nhưng hai năm về trước lộ ra sự kiện Vương Ninh có ý đồ cướp đoạt Đại Kiều. Để che giấu chân tướng, Tôn Quyền đổ hết trách nhiệm cho Vương Ninh, chỉ trích gã ham mê sắc đẹp của Đại Kiều, hạ lệnh xử trảm Vương Ninh, lại công khai tuyên bố giải tán Mỏ Ưng nhằm trấn an quan lại các cấp.
Trương Chiêu cười lạnh một tiếng:
- Một cây đao sắc bén như vậy, Ngô hầu há lại dễ dàng bằng lòng từ bỏ?
Gia Cát Cẩn lập tức cả giận nói:
- Giang Đông cho tới bây giờ xảy ra tình trạng như thế, sao có thể dựa vào giám thị để xoay chuyển lòng người?
Lúc này, Trương Chiêu thấy một gã thị vệ bước nhanh tới, lão vội vàng nháy mắt với Gia Cát Cẩn:
- Đừng để Ngô hầu đợi lâu, Tử Du huynh, chúng ta mau vào thôi!
Gia Cát Cẩn rầu rĩ lên tiếng rồi cùng Trương Chiêu trước sau bước vào Kiến Nghiệp cung.
Trong thư phòng Kiến Nghiệp cung, Tôn Quyền khoanh tay đứng trước cửa sổ, ánh mắt tối tăm nhìn ra rừng cây ngoài cửa sổ. Bất kể là đại thần hay thị vệ bên cạnh y, đều có rất ít người thấy nụ cười của y, hơn nữa nửa năm gần đây, tính tình y biến đổi kinh người, động một chút là hạ lệnh giết người, ngay cả thê thiếp trong cung của y cũng nơm nớp lo sợ, cẩn thận hầu hạ y, thỏa mãn mọi yêu cầu của Tôn Quyền, e sợ sẽ chọc giận y.
Tâm tình của Tôn Quyền bây giờ không tốt lên nổi. Nửa năm qua y không tiếc dùng thủ đoạn tát ao bắt cá, bóc lột của cải của dân chúng, cướp lấy tiền lời của thương nhân, chính là để mở rộng quân đội trong thời gian ngắn nhất, khôi phục thủy quân. Y cũng biết Giang Đông tiếng than dậy đất, ai cũng hận y thấu xương, nhưng để bảo vệ Giang Đông, bảo vệ vị trí của mình, những điều này y đều không hề để tâm.
Dựa vào phân tích từ đầu năm, Lưu Cảnh rất có thể sẽ ra tay với Giang Đông vào mùa xuân năm tới, như vậy bọn họ vẫn có một khoảng thời gian chuẩn bị, mặc dù thời gian một năm cũng rất ngắn ngủi, nhưng chí ít bọn họ vẫn còn một tia hy vọng.
Nhưng tin tình báo bất lợi cứ nối tiếp nhau truyền đến, quân Hán nhanh chóng bình định phản loạn ở Hà Tây, Lưu Cảnh lại thành công liên hôn với Tào Tháo, ổn định phương bắc. Tất cả những việc này đều cho thấy, Lưu Cảnh đang tích cực chuẩn bị phát động chiến tranh với Giang Đông rồi.
Càng làm cho Tôn Quyền kinh hồn táng đảm chính là, vào tháng sáu, Sài Tang bỗng nhiên bắt đầu chuẩn bị chiến tranh, lực lượng lớn quân đội tập kết ở Sài Tang, vô số thuyền lương thực và đội thuyền bốc xếp vận chuyển vũ khí lên đường đến Sài Tang. Dựa vào quy luật nắm bắt quân Hán của bọn họ, nếu như chuẩn bị chiến tranh vào mùa thu, ắt hẳn sẽ phát động chiến dịch vào mùa xuân năm sau. Nhưng nếu như chuẩn bị chiến tranh vào mùa hè, chắc chắn sẽ không đợi đến mùa xuân năm sau nữa, mùa thu hoặc mùa đông, chiến tranh nhất định sẽ bùng nổ.
Tôn Quyền ý thức được, quân Hán rất có thể sẽ ra tay với Giang Đông trước tiên, điều này khiến tâm tình y trở nên cực kỳ tồi tệ.
Lúc này, thị vệ vào cửa bẩm báo:
- Trương trưởng sử và Gia Cát đô hộ tới rồi ạ!
- Mời bọn họ vào!
Tôn Quyền trở lại chỗ ngồi của mình, đây cũng là điểm khác biệt lớn nhất của Tôn Quyền và người anh họ Tôn Bí của y. Khi nguy hiểm sắp cận kề, tình cảnh vô cùng nguy cấp, Tôn Bí sẽ giống đà điểu vùi đầu vào cát, cả ngày ăn chơi đàn điếm, sống cuộc sống vô cùng xa hoa, hưởng thụ ngày nào hay ngày đó.
Còn Tôn Quyền sẽ trăm phương nghìn kế đối phó với nguy hiểm, thậm chí không từ thủ đoạn tăng cường quân bị chuẩn bị chiến tranh, chưa đến thời khắc cuối cùng, y sẽ chống cự đến cùng, tuyệt đối không từ bỏ. Chỉ có điều lòng dạ Tôn Quyền không đủ rộng lượng, khi nguy cơ sắp đến, y thử yêu cầu tất cả quan lại cùng đối mặt như mình, rồi lại hoài nghi quan lại lén đầu hàng quân Hán, sử dụng mọi tổ chức bí mật tiến hành giám sát các quan lại.
Một lát, Trương Chiêu và Gia Cát Cẩn cùng tiến vào. Hai người tiến lên thi lễ:
- Tham kiến Ngô hầu!
Tôn Quyền liếc qua Gia Cát Cẩn, rồi thản nhiên nói với Trương Chiêu:
- Ta có được một tin tức, Lưu Cảnh đã rời khỏi Trường An, bắt đầu tuần tra Kinh Châu, Quân sư có biết không?
Trương Chiêu nhướn mày:
- Vừa mới cử hành khoa cử, hắn đã vội vã rời khỏi Trường An sao?
- Vấn đề chính là ở đây, khoa cử yết bảng thì hôm sau hắn đã xuất phát luôn, vội vã như thế, Quân sư cảm thấy hắn có ý gì?
- Có lẽ hắn muốn đi Kinh Nam. Đầu năm hắn thị sát Tương Dương và Giang Hạ, tháng tư hắn lại thị sát Hán Trung và Ích Châu, sau nữa lại thị sát Lũng Tây và Hà Hoàng, duy chỉ chưa thị sát Kinh Nam. Vi thần nghĩ rằng, hắn không nhất định muốn tới Sài Tang, cũng có thể là tới Kinh Nam lắm chứ.
Trương Chiêu tận lực tránh kích thích Tôn Quyền, trước khi chưa xác định được hành trình của Lưu Cảnh, ông ta sẽ không hướng đến chiến tranh, Tôn Quyền chăm chú nhìn ông ta một lát, xoay chuyển ánh mắt, lại dừng lại ở Gia Cát Cẩn.
- Ta muốn hỏi Gia Cát đô hộ một câu, bên Giao Châu kia có tin tức gì không?
Đề xuất Voz: [Tư vấn - Review] Vô tình hôn gái ... em phải làm sao?