Chương 1145: Ban đêm tập kích Thái Hồ.
Chương 1145: Ban đêm tập kích Thái Hồ.
Để đối phó với sự uy hiếp của nước Hán đến Giang Đông, Tôn Quyền chẳng những không tiếc bất cứ giá nào chuẩn bị chiến tranh, hơn nữa còn hy vọng nhận được viện trợ từ bên ngoài. Y phái người cầu viện Tào Tháo, khẩn cầu quân Tào phái binh tấn công Nam Dương hoặc Giang Hoài để rời đi sự uy hiếp của nước Hán với Giang Đông. Nhưng Tào Tháo lại lấy lí do thực lực một nước chưa hồi phục, khéo léo từ chối thỉnh cầu của y, đến khi truyền tới tin tức Tào Lưu liên hôn, Tôn Quyền không còn trông chờ gì vào Tào Tháo.
Hắn lập tức lại phái người đi Giao Châu, hy vọng kết liên minh với Lưu Bị, hai nhà cùng đồng lòng đối phó quân Hán, làm bước đệm thống nhất phía nam. Vì thế y lại bảo Gia Cát Cẩn viết thư cho Gia Cát Lượng, hy vọng có thể thuyết phục Gia Cát Lượng.
Nhưng Giao Châu bên kia lại không có tin tức gì, Gia Cát Lượng dường như cũng không có hồi âm, điều này khiến trong lòng Tôn Quyền nóng như lửa đốt. Mà hai ngày trước, Tôn Quyền được mật thám bẩm báo, con thứ của Gia Cát Cẩn là Gia Cát Kiều sắp bí mật đi Giao Châu, điều này lại khiến Tôn Quyền sinh lòng nghi ngờ, phái người ngày đêm giám thị nhất cử nhất động của Gia Cát Cẩn.
Gia Cát Cẩn liền vội vàng khom người nói:
- Khởi bẩm Ngô hầu, tạm thời vẫn chưa có tin tức.
Tôn Quyền cũng không tin lời của hắn, nếu Gia Cát Lượng chưa có hồi âm, làm sao Gia Cát Cẩn phải đưa con đi?
Tôn Quyền cười lạnh một tiếng:
- Đã qua hơn hai tháng, sao lại vẫn chưa có tin tức nhỉ? Gia Cát đô hộ, ngươi có phải là có chuyện gì giấu ta không?
Dù Gia Cát Cẩn là người rộng lượng, tính tình vô cùng tốt, nhưng lúc này ông cũng không thể chịu đựng được sự hoài nghi của Ngô hầu với mình, mặt đỏ bừng bừng:
- Vi thần đi theo Ngô hầu cũng đã mười lăm năm, trung thành và tận tâm, Ngô hầu vì sao phải hoài nghi vi thần?
- Vậy ngươi nói cho ta biết, con thứ của ngươi đi đâu vậy?
Tôn Quyền dứt khoát nói rõ ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn ông ta.
Gia Cát Cẩn toàn thân chấn động, hoá ra Ngô hầu đã biết bí mật của mình, ông ta cũng ăn ngay nói thật mà rằng:
- Em của ta Gia Cát Khổng Minh lập gia đình gần hai mươi năm, dưới gối chỉ có một đứa con gái, khổ không có con nối dõi. Y đã vài lần viết thư cho ta, hy vọng ta có thể để con thứ Kiều nhi làm con thừa tự của y, ta cũng đồng ý rồi, cho nên hai ngày trước, tiễn con thứ tới Giao Châu, cho làm con thừa tự của đệ đệ ta. Đây là việc riêng của ta, vì sao Ngô hầu lại quan tâm như thế?
- Hừ! Nếu y không có tin đến, sao lúc này ngươi lại đưa con thứ đi, ngươi còn nói Gia Cát Lượng không có tin tức nữa không?
- Hồi bẩm Ngô hầu, đệ đệ ta quả thật không có tin tức, ta đưa con thứ đi vào lúc này, là bởi vì…
- Bởi vì sao?
Tôn Quyền mắt sáng rực dõi theo ông ta.
Gia Cát Cẩn hít sâu vào một hơi nói:
- Bởi vì ta biết quân Hán chuẩn bị đánh Sài Tang, nếu không đưa đi, chỉ sợ cũng không còn cơ hội.
Tôn Quyền lập tức giận tím mặt, đập bàn quát:
- Ý ngươi là, Giang Đông ta sắp diệt vong hả?
- Thần tuyệt không có ý đó!
- Vậy vừa rồi ngươi nói là có ý gì?
Tôn Quyền gầm lên như sấm.
Trương Chiêu bên cạnh cũng sợ tới kinh hồn bạt vía, lão cũng chưa bao giờ thấy chủ công gầm lên với hạ thần như vậy, vội vàng khuyên nhủ:
- Chủ công bớt giận, Gia Cát đô hộ nhất định là lo lắng tuyến đường an toàn Trường Giang bị phong tỏa, còn đi đường bộ, không chỉ đường xá xa xôi mà còn vô cùng nguy hiểm…
Tôn Quyền cũng dần dần bình tĩnh lại, y ngồi xuống, Trương Chiêu một câu nhắc nhở y, chẳng lẽ Giao Châu không có tin tức, là vì quân Hán phong tỏa tuyến đường an toàn?
Kỳ thật Tôn Quyền cũng phần nào tin tưởng lời của Gia Cát Cẩn là thật, việc đem cho đứa con thứ cho Gia Cát Lượng là việc huynh đệ bọn họ đã sớm quyết định từ lâu, chỉ có điều Tôn Quyền hận Gia Cát Cẩn đưa con đi vào lúc này, rõ ràng cho thấy Giang Đông khó lòng giữ được, khiến y không còn chút mặt mũi nào.
Tôn Quyền hung hăng trừng mắt nhìn Gia Cát Cẩn, ra lệnh:
- Ngươi lui ra đi!
Gia Cát Cẩn cũng âm trầm thi lễ, xoay người đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai người Tôn Quyền và Trương Chiêu. Tôn Quyền thở dài một tiếng nói:
- Quân sư, quân Hán sắp xuất binh tới, ta nên làm thế nào mới phải?
Trương Chiêu trầm ngâm chốc lát nói:
- Năm đó Ngô hầu xuất binh đánh Vũ Xương, giết chết Hoàng Tổ, mấy vạn quân Kinh Châu toàn bộ bị diệt, chỉ còn lại một tòa thành đơn độc là Sài Tang, binh lính chưa tới một vạn, được có vài người, đối phó với chúng ta chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, nhưng Lưu Cảnh lại có thể lấy yếu thắng mạnh, đánh bại chúng ta. Còn có trận chiến Xích Bích, Tào Tháo bắt quét sạch phương Bắc để thị uy, đích thân dẫn mấy chục vạn đại quân nam chinh, cuối cùng lại đánh không nổi mấy vạn liên quân Tôn - Lưu, có thể thấy được trên chiến trường không có chuyện mạnh thắng yếu thua một cách tuyệt đối. Lại nói, Giang Đông hôm nay yếu, cũng chỉ yếu bằng Sài Tang năm đó, quân Hán hôm nay mạnh, cũng chỉ mạnh như quân Tào năm đó, một tòa thành Sài Tang đơn độc còn có thể nghịch chuyển, Tào quân hùng mạnh cũng bại trận mà thôi, Ngô hầu cần gì phải tự coi nhẹ mình, tự tuyệt lòng tin đây?
Lời nói của Trương Chiêu khiến Tôn Quyền tỉnh ngộ, y rút kiếm nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ta thà rằng chiến đấu tới khắc cuối cùng, cũng sẽ không làm chuyện chưa chiến đã hàng!
Mặc dù Sài Tang vẫn chưa xuất binh, nhưng ngòi nổ chiến tranh vẫn đang cháy âm ỉ bên trong Giang Đông. Canh hai ban đêm, mây đen bao phủ mặt nước Thái Hồ mênh mông vô bờ, trên mặt nước gió thổi sóng cuộn, thuyền đánh cá cũng không dám vào hồ đánh cá.
Mà lúc này, ba mươi chiến thuyền ngàn thạch và bảy mươi khoái thuyền trăm thạch nhanh chóng tạo thành một đội thuyền đi về phía đông Thái Hồ cuồn cuộn sóng. Gió lớn sóng cao, con thuyền lắc lư dữ dội, nhưng chúng vẫn như không bị nguy hiểm làm cho gục ngã, đội thuyền thuận theo hướng gió mà đi, chạy vô cùng nhanh nhẹn vững vàng, không lệch khỏi quỹ đạo chút nào.
Tại chiến thuyền ngàn thạch dẫn đầu, đại tướng thủy quân Thẩm Di tay cầm thiết thương, ánh mắt kiên định nhìn chăm chú vào mặt nước phía trước. Y là chủ tướng Vu Hồ và Nhu Tu Khẩu, dẫn đầu năm nghìn binh lính và ba trăm chiến thuyền đóng ở đây, tại cửa sông Lật Thủy Thái Hồ, cũng có một ngàn binh lính và mười chiến thuyền, binh lính trú đóng cũng không nhiều lắm, nhưng lại khống chế nghiêm ngặt Lật Thủy và phía tây Thái Hồ.
Ngay chiều hôm qua, Thẩm Di nhận được mệnh lệnh của Cam Ninh, bảo y xuất binh phá hủy bãi đóng thuyền Giang Đông, Giang Đông bí mật đóng chiến thuyền ở phía đông Thái Hồ, không thể qua mắt quân Hán. Thẩm Di biết hết nhất cử nhất động trong bãi đóng thuyền, biết Giang Đông đã đóng được hơn ba mươi thuyền gọi là thương thuyền nhưng thật ra là chiến thuyền ngàn thạch, rồi thả neo ở trong bãi đóng thuyền.
Sau khi Thẩm Di nhận được mệnh lệnh, lập tức dẫn hai ngàn quân xuất chinh, đi mất một ngày một đêm, bọn họ đã tới bãi đóng thuyền của Giang Đông. Bãi đóng thuyền nằm trong một hồ vịnh ở bờ đông, hồ vịnh này tên là Hoành Loan, có một con sông sâu nối thẳng với Tư Giang.
Bên ngoài thủy vịnh có một hòn đảo nhỏ, trên đảo có năm trăm binh lính Giang Đông đóng quân, có thể ngăn trở thuyền đánh cá tiến vào thủy vịnh bất cứ lúc nào, đồng thời cũng là trạm gác, giám thị Thái Hồ, một khi có tình báo của địch, sẽ châm ngòi lửa báo hiệu cho thuyền trong thủy vịnh rút lui.
Đội thuyền quân Hán vượt qua vịnh vào canh ba, lúc này trên mặt hồ càng tối đen, ba trăm bước ngoài tiểu đảo thủy vịnh không thể nhìn rõ, chỉ mơ hồ thấy một màu đỏ dần dần lan xa.
- Tướng quân, bám theo cánh phía bắc đi, trên đảo không nhìn thấy chúng ta đâu!
Một người đánh cá ở Thái Hồ cất giọng nói với Thẩm Di.
Thẩm Di gật gật đầu, y cũng nhìn ra hai bên thủy đạo của đảo nhỏ này rộng hẹp không đều, phía bắc rộng hơn mặt phía nam rất nhiều, tuy nhiên cũng chỉ có thể cho khoái thuyền đi vào, chiến thuyền ngàn thạch của bọn họ vào đương nhiên sẽ bị phát hiện.
Cũng không phải lo sợ quân đóng trên đảo nhỏ đó tấn công, mà lo trên đảo châm lửa báo hiệu, khiến chiến thuyền Giang Đông trong thủy vịnh chạy thoát. Thẩm Di lập tức hạ lệnh:
- Thuyền lớn ngừng chạy, khoái thuyền men theo bờ biển cánh bắc mà đi!
Đội thuyền chạy về hướng đông bắc, thuyền lớn dừng lại thả neo cách đảo nhỏ vài dặm, bảy mươi khoái thuyền trăm thạch chậm rãi di chuyển nương theo bờ bắc. Mặt nước phía bắc rộng chừng ba trăm bước, trong màn đêm đang nặng nề phủ xuống, khoái thuyền đi cách đảo nhỏ ngoài ba trăm bước, quân canh giữ trên đảo nhỏ vốn không thể phát hiện ra.
Bãi đóng thuyền của Giang Đông đèn đuốc sáng trưng, bốn phía cắm hơn mười ngọn đuốc cao tới hai trượng, ánh lửa hừng hực, chiếu sáng công trường như ban ngày. Gần một ngàn thợ đóng thuyền từ các nơi được đưa tới đang bận rộn đóng chiến thuyền ở trên bờ, nhiều đội binh lính tuần tra xung quanh, canh phòng nghiêm ngặt.
Giang Đông có kinh nghiệm đóng thuyền phong phú, bọn họ biết rõ trong một năm vốn không thể đóng được thuyền lớn ngàn thạch, vẻn vẹn chỉ long cốt cũng cần tới hai năm trời, nửa năm, bọn họ nhiều nhất cũng chỉ đóng được một số thuyền nhỏ trăm thạch, nhưng dựa vào thuyền nhỏ trăm thạch thì không cách nào chống lại quân Hán được, chỉ có chiến thuyền ngàn thạch mới có thể đánh một trận với quân Hán.
Nhưng Giang Đông tự có cách. Bọn họ dỡ bỏ toàn bộ hơn mười thương thuyền lớn, tận dụng long cốt và boong thuyền của nó kiến tạo lại, như vậy có thể làm được hơn mười chiến thuyền ngàn thạch trong một khoảng thời gian ngắn.
Đây là nguồn lực cuối cùng của thủy quân Giang Đông, nếu mất đi hơn mười chiến thuyền này, ưu thế lớn nhất của thủy quân Giang Đông cũng hoàn toàn tiêu vong. Để bảo vệ bãi đóng thuyền, Tôn Quyền không tiếc phái năm nghìn quân đội trú đóng ở đây.
Bộ Chất đang tuần tra trong công trường, gã nhận được bồ câu đưa thư của Ngô hầu, Lưu Cảnh đã rời khỏi Trường An, chiến tranh sắp bùng nổ, thời gian còn lại của bọn họ không còn nhiều nữa, gã liền lệnh cho thợ thủ công ngày đêm thi công, cần phải làm ra chủ thuyền ba nghìn thạch trong vòng mười ngày.
Chiếc chủ thuyền ba nghìn thạch này đã làm xong được bảy phần, thân thuyền đã hoàn thành, đám thợ thủ công đang tiến hành xử lý bên trong và chuẩn bị buồm với cột buồm. Nếu thi công suốt đêm không nghỉ, nhiều nhất trong năm ngày bọn họ có thể hoàn thành chiếc chủ thuyền này, nói không chừng còn có thể tái tạo mấy chục thuyền trăm thạch nữa.
- Tât cả mọi người khổ cực rồi, đảm bảo thời gian hoàn thành con thuyền, ta sẽ tăng tiền công gấp bội!
Bộ Chất không ngừng khích lệ đám thợ thủ công, cho bọn họ một lời hứa sẽ thưởng hậu, khiến đám thợ thủ công càng thêm ra sức làm việc.
Đúng lúc này, trên mặt nước phía tây truyền đến một tiếng hét. Bộ Chất ngẩn ra, hỏi binh lính xung quanh:
- Chuyện gì xảy ra?
Bọn lính đều ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ cũng không biết xảy ra chuyện gì. Bỗng nhiên, ánh lửa ngút trời, tiếng trống, tiếng kêu vang dội, một binh lính lảo đảo chạy tới hô to:
- Khởi bẩm Trưởng sử, có quân địch tiến vào phóng hỏa rồi.
Bộ Chất thất kinh, vội hỏi:
- Có bao nhiêu tên?
- Cụ thể không rõ, nhưng toàn bộ là khoái thuyền của quân địch, có khả năng gồm mấy ngàn tên.
Bộ Chất khẩn trương, chuyện gã lo lắng nhất quả nhiên đã tới, gã lập tức ra lệnh:
- Lệnh cho toàn quân tiến lên nghênh chiến!
Năm nghìn quân Giang Đông đều chưa nghỉ ngơi, khi Bộ Chất ra lệnh, quân sĩ Giang Đông đều đánh tới bờ hồ. Tuy rằng toàn thể mọi người có thể ngăn cản quân Hán đổ bộ, nhưng bọn họ không cách nào ngăn cản lửa lớn lan ra, lửa lớn càng cháy càng mạnh, đã nuốt trọn nửa bãi đóng thuyền. Trong công trường hỗn loạn, hơn ngàn thợ thủ công bỏ việc chạy thục mạng. Binh lính Giang Đông cũng đều trốn hết, chạy ra khỏi công trường.
- Trưởng sử, mau rút lui!
Mấy tên thân vệ nhấc Bộ Chất lên, kéo ra khỏi công trường, rất nhanh, lửa cháy ngút trời, khói đặc cuồn cuộn. Mắt thấy chủ thuyền ba nghìn thạch đã sắp hoàn công cũng bị ngọn lửa lớn nuốt chửng, Bộ Chất không kìm nổi thở dài, đáng tiếc quá! Vẫn chậm mất vài ngày.
Nhưng gã cũng không đấm ngực dậm chân mà vui mừng thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau khi gã nhận được bồ câu đưa thư, gã đã lập tức lệnh cho ba mươi mấy chiến thuyền ngàn thạch lui vào trong sông sâu, đề phòng quân Hán đánh tập kích.
Bộ Chất phán đoán cũng không sai, quân Hán quả nhiên đến đây, mặc dù chủ thuyền chưa hoàn công bị thiêu hủy, khiến gã cảm thấy tiếc nuối sâu sắc, nhưng gã vẫn bảo vệ được nguồn lực cuối cùng của thủy quân Giang Đông, đây cũng coi như là một tiếc nuối của quân Hán.
Đề xuất Voz: Cát Tặc