Chương 1143: Lại tiến về phía đông.

Chương 1143: Lại tiến về phía đông.

Danh sách trúng bảng* của nước Hán, nằm trong dự liệu của rất nhiều người, đại bộ phận tên trúng bảng đều là con cháu danh môn, đây cũng là chỗ ưu thế của họ.

* trúng bảng: đỗ kì thi, nếu trượt gọi là lạc bảng.

Mặc dù có người hoài nghi khoa cử có gian lận, nhưng phần đông dư luận lại công nhận danh sách thứ hạng lần này, đó là bởi trong lòng mọi người đều hiểu rõ, con cháu hàn môn không có khả năng cạnh tranh với con cháu danh môn.

Đối với đại đa số con cháu hàn môn, bọn họ đều khao khát tên mình trúng bảng, nhưng bọn họ vẫn phải chấp nhận sự thật, bước vào Quốc Tử Học đọc sách.

Mà cái tên đứng đầu yết bảng lại nằm ngoài dự liệu của mọi người, không phải thế gia đến từ Kinh Châu hay Ích Châu, cũng không phải danh môn của Lũng Tây hay Quan Trung, mà lại đến từ quận Thường Sơn Hà Bắc, sĩ tử đứng đầu tên là Lư Tông, nghe nói người này là cháu của Lư Thực.

Nhất thời, đủ loại phỏng đoán về Lư Tông cứ ùn ùn kéo đến, có người hoài nghi y vì là đồng hương của Triệu Vân nên mới lấy được cao trung, cũng có người cho rằng đây là vì nước Hán muốn lôi kéo thế gia Hà Bắc, còn có người thần thần bí bí đồn đại rằng, lần này Lư Tông đã đem một vạn lượng hoàng kim đến Trường An.

Nói tóm lại, từ xưa văn nhân luôn đố kị lẫn nhau, ai có được ngôi đầu, đương nhiên phải hứng chịu đủ loại lời đồn nhảm nhí.

Trời còn chưa sáng, trên quảng trường Cần Chính, Vị Ương cung, một trăm sĩ tử cao trung đã tắm gội thay y phục nga quan bác bào màu trắng, tập hợp trên quảng trường chờ vào điện.

Mọi người phấn khởi, tràn đầy khát vọng với con đường làm quan trong tương lai. Khương Duy bước nhanh qua đám người, đi tìm Lư Tông.

Lần này Khương Duy là cao trung đứng thứ hai mươi bốn, mặc dù chưa thể vào được mười thứ hạng đầu, nhưng với tư cách là sĩ tử nhỏ tuổi nhất trên bảng, cậu cũng khiến người ta phải chú ý tới một chút, mới mười bảy tuổi, đã trúng bảng khoa cử, khiến rất nhiều sĩ tử hơn ba bốn mươi tuổi cảm thấy xấu hổ.

- Lư huynh!

Khương Duy tìm được Lư Tông, hăm hở chào hỏi y từ xa.

Lư Tông cũng nhìn thấy Khương Duy, vội vàng đi tới, có phần oán giận nói:

- Ta vẫn luôn tìm đệ khắp nơi, còn tưởng rằng đệ chưa tới, đệ đi đâu vậy?

- Đệ thay y phục chậm hơn một chút, vừa mới xong.

Lư Tông kéo Khương Duy qua một bên, thấp giọng nói:

- Ta nhận được một tin tức, lần này có thể tự chọn hướng đi cho mình, có thể về địa phương làm quan huyện, cũng có thể ở lại Trường An làm thư tá, còn có thể rèn luyện trong quân, đệ định đi đâu?

- Đệ định nhập ngũ!

Quyết định này của Khương Duy không khiến Lư Tông kinh ngạc. Khương Duy vốn là đồ đệ của Triệu Vân, cậu lựa chọn nhập ngũ cũng là lẽ thường.

- Lư đại ca, huynh thì sao?

Khương Duy cũng hỏi.

- Ta định về địa phương làm quan huyện, tuy rằng rất nhiều người khuyên ta, ở lại kinh thành có thể mở rộng mạng lưới quan hệ, nhưng ta một lòng muốn vì dân làm chút gì đó thiết thực.

- Ba người đứng đầu có thể tự chọn quận huyện, Lư đại ca định chọn nơi nào?

Lư Tông cúi đầu trầm tư một lát:

- Ta muốn đi Hà Tây hoặc Linh Châu, hoặc khu vực Hà Hoàng.

Khương Duy yên lặng gật đầu, cậu biết Lư Tông là người có hoài bão lớn lao, sẽ không ham cái lợi trước mắt:

- Đệ ủng hộ quyết định của đại ca!

Lúc này, Lư Tông lại nghĩ tới một chuyện khác:

- Người đứng thứ ba tên là Vương Chí, còn nhớ rõ chuyện ta từng nói với đệ không?

Khương Duy khẽ gật đầu, cậu đương nhiên nhớ rõ, Vương Chí tên thật là Trương Chí, là cháu của Trương Chiêu, không ngờ gã lại là cao trung đứng thứ ba, không hổ là con cháu danh môn của Trương thị.

Lúc này, bỗng nhiên có người gọi bọn họ:

- Lư huynh, Khương lão đệ!

Hai người vừa quay đầu lại, đã thấy Cố Hàn chen chúc qua, cười hưng phấn nói:

- Hóa ra các huynh ở đây!

Lần này Cố Hàn đứng khảo trung thứ bảy mươi ba, cũng trúng bảng, đáng tiếc Trương Đình lại lạc bảng, đứng thứ hơn hai trăm.

Tuy rằng giao tình giữa hai người Lư Khương và y không phải quá thân thiết, nhưng dù sao cũng quen biết, lại từng ở chung, hai người bọn họ vẫn cười nói:

- Chúc mừng Cố huynh đỗ cao!

- Ta còn không sánh bằng các huynh, đứng gần cuối bảng, thật hổ thẹn.

Cố Hàn lại thấp giọng nói:

- Nghe nói có thể tự chọn hướng đi, các huynh có dự định gì không?

Lư Tông và Khương Duy nhìn nhau, đều lắc đầu:

- Chúng ta tạm thời vẫn chưa nghĩ kỹ.

Khương Duy hỏi:

- Cố huynh định thế nào?

- Đương nhiên ta muốn ở lại Trường An, đây cũng là kỳ vọng của gia tộc, lần này tám sĩ tử Giang Đông trên bảng đều nhất trí quyết định ở lại Trường An.

Lư Tông cũng có thể nhìn ra quyết định của Cố Hàn. Cố gia bọn họ ở Giang Đông không thiếu danh vọng, chỉ không có giao thiệp, giữ con cháu ở lại Trường An, cũng là để từng bước gây dựng mạng lưới quan hệ ở Trường An.

Lúc này, xa xa có lễ quan hô lớn:

- Xếp thành hàng, vào điện!

Trăm sĩ tử đều xếp thành hàng, đón ánh bình minh, hai hàng tiến vào đại điện Cần Chính, để tránh hiềm nghi, trước mắt ba tòa chủ điện của Vị Ương cung cũng chưa chính thức đưa vào sử dụng, chỉ lúc tổ chức nghi thức trọng đại như bây giờ mới dùng đến.

Hôm nay trăm sĩ tử trúng bảng đều tập hợp yết kiến, mới dùng điện phủ lớn nhất của Vị Ương cung này. Trăm sĩ tử theo lễ quan dẫn đường nối đuôi nhau bước vào, hai bên đại điện có mười mấy đại thần văn võ nước Hán ngồi đó, đều châu đầu ghé tai bàn luận. Trên vị trí tối cao, Hán Vương Lưu Cảnh ngồi đó, phong thái uy nghiêm.

Đám sĩ tử trước đó đã được huấn luyện phải hành lễ, bọn họ cùng tiến lên trước hành lễ:

- Tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh cười khoát tay:

- Các vị tài tuấn miễn lễ!

Mọi người đứng thẳng lên. Lưu Cảnh đứng dậy đi đến trước bậc thang, chậm rãi nói với mọi người:

- Lần này có năm vạn người tham gia kì thi khoa cử, cuối cùng chỉ có một trăm người trúng tuyển, năm trăm người trúng chỉ có một trúng bảng, các khanh đều là nhân trung tuấn kiệt, là sĩ tử ưu tú nhất, cũng sẽ trở thành trụ cột của nước Hán ta, các khanh sẽ có cơ hội đi tới thành công, nhưng cũng có thể xuống dốc, tất cả đều dựa vào cố gắng của chính các khanh.

Nói đến đây, Lưu Cảnh vẫy tay một cái, hai quan viên chừng ba mươi tuổi đi ra từ hai bên, thi lễ với Lưu Cảnh. Lưu Cảnh chỉ vào bọn họ nói:

- Vị bên trái này là Hình bộ Tả thừa Thôi Thực, là đệ nhất danh khoa cử Tương Dương năm đó, vị bên phải này là Ngự sử Trung thừa Tuân Chí, cũng từng là đệ nhất danh khoa cử Tương Dương, tin rằng mọi người đều đã nghe nói. Chỉ trong năm sáu năm ngắn ngủi, bọn họ đã trở thành quan lớn hai ngàn thạch, bọn họ đã làm quan huyện, từng làm Quận thừa, Thái thú, đi tới các nơi tuần tra giám sát, mặc dù tư lịch không sâu, nhưng bọn họ lại dựa vào chiến tích trác tuyệt mà từng bước thăng chức, cuối cùng trở thành quan lớn hai ngàn thạch trẻ tuổi nhất của Hán Vương.

Tấm gương bày ra trước mắt khiến chúng sĩ tử nhiệt huyết đều sôi trào lên, bọn họ đều khao khát mình cũng có thể giống Thôi Thực, Tuân Chí, chỉ trong năm sáu năm có thể đứng ở vị trí đại thần.

Lưu Cảnh lại cười nói:

- Hai vị Sứ quân Thôi - Tuân mặc dù là người nổi bật trong khoa cử Tương Dương, cũng không có nghĩa những người khác sẽ bị hòa tan. Ở khoa cử Tương Dương có 120 người trúng tuyển, chỉ có hơn ba mươi người vẫn quanh quẩn ở chức Huyện lệnh thôi, hơn tám mươi người còn lại đã đảm nhiệm Quận quan, thậm chí Thái thú, các vị cũng giống họ, đều gặp đúng cơ hội vương triều Đại Hán ta đang phục hưng, chỉ cần các khanh nỗ lực phấn đấu, thanh bạch liêm khiết, thì nhất định sẽ đạt được thành công.

Chúng sĩ tử kích động cùng nhau vỗ tay, bắt đầu hô lớn lên.

…..

Tiếp kiến sĩ tử trúng bảng xong, Lưu Cảnh về tới quan phòng của mình. Mặc dù hắn rất quan tâm đến khoa cử lần này, nhưng bây giờ hắn càng quan tâm đến việc xuất binh đến Giang Đông hơn, bây giờ đã là đầu tháng tám, bọn họ nhất định phải kết thúc chiến dịch Giang Đông trước Tết.

Thời gian còn lại của hắn không nhiều, hắn nhất định phải mau chóng hành động. Trở về quan phòng, Lưu Cảnh lập tức triệu Thượng thư Tướng quốc đến, cả Trung thư tỉnh Tả Hữu thừa cùng nhau bàn bạc.

Bên trong nghị sự đường, mọi người tụ tập dưới một mái nhà. Lưu Cảnh lấy ra một mẩu tin nói với mọi người:

- Đây là tin tức khẩn cấp Hoàng Trung gửi từ Sài Tang tới, trước mắt bảy vạn đại quân đã tụ họp xong xuôi, tính cả hai vạn quân Hán ở bờ bắc Kiến Nghiệp và mười ngàn quân quận Hội Kê, tổng cộng đại quân một trăm ngàn người, thời cơ diệt trừ Giang Đông đã chín muồi.

Tư Mã Ý cũng đứng dậy nói với mọi người:

- Căn cứ vào tin tức chúng ta lấy được từ Giang Đông, mấy tháng trước Tôn Quyền để đối phó vói nguy cơ đã tiếp tục vận động ba vạn lính nhập ngũ, lại tăng thêm mười vạn dân phu đào kênh Giang Nam, thuế phí nặng nề, khiến cho Giang Đông trời oán dân giận, lòng dân không phục, dân chúng bỏ trốn tới quân Hội Kê nhiều vô kể, hai quận Dự Chương và Cửu Giang đều tỏ vẻ nguyện ý quy thuận nước Hán. Chúng ta không thể lại cho phép Giang Đông tiếp tục suy bại nữa, nếu không cho dù có thống nhất, cũng sẽ trở thành gánh nặng của chúng ta.

Tất cả mọi người đều hiểu được quyết tâm tiêu diệt Giang Đông của Lưu Cảnh, bọn họ không thể ngăn cản được. Lúc này, Tương Uyển đứng lên nói:

- Tuy rằng tài lực của chúng ta chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng lượng lương thực các nơi thu hoạch vào vụ chiêm vụ mùa, lương thực của quan phủ đều đã có nguồn dự trữ nhất định. Trước mắt Kinh Châu đã điều động hai trăm ngàn thạch lương thực tới Sài Tang, còn có sau khi chiếm lĩnh Giang Đông cần có ít nhất hai trăm ngàn thạch để duy trì trật tự, chúng ta vốn có thể ứng phó với chiến dịch Giang Đông lần này. Mặt khác, chiến dịch Giang Đông không bằng chiến dịch Hợp Phì, chúng ta cũng không cần hao phí quá nhiều tướng sĩ bỏ mình, mấu chốt là chiến dịch không thể kéo dài tới mùa xuân năm sau, nếu không sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn tới dân chúng Giang Đông sau khi khôi phục, chúng ta có lẽ sẽ không chống đỡ nổi.

Lưu Cảnh cười nói với mọi người:

- Trên thực tế, chiến dịch Hợp Phì ta chỉ cần hai ba tháng đã có thể chấm dứt, chỉ vì kéo cho Tào Ngụy sụp đổ, mới kéo dài hơn nửa năm. Còn Giang Đông thì hoàn toàn khác, chúng ta đã đặt cơ sở vô cùng vững chắc ở Giang Đông, ta có thể cam đoan với các vị, chấm dứt chiến dịch Giang Đông trong hai tháng.

Tất cả mọi người mỉm cười, Từ Thứ lại hơi lo lắng:

- Điện hạ nhất định phải xuất chinh sao? Chỉ dựa vào hai vị tướng quân Hoàng Trung và Cam Ninh cũng có thể diệt hết Giang Đông rồi.

Lưu Cảnh khẽ lắc đầu:

- Mặc dù bọn họ có thể đánh bại quân Giang Đông về mặt quân sự, nhưng bọn họ lại không cách nào ổn định được Giang Đông về chính trị. Cướp lấy Giang Đông không khó, nhưng muốn khiến Giang Đông vui lòng phục tùng, quy thuận nước Hán, nhất định phải để ta tự mình xuất mã.

Đề xuất Tiên Hiệp: khởi tận bách diệt
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN