Chương 1253: Biến cố Thanh Châu (hạ)

Chương 1253: Biến cố Thanh Châu (hạ)

Trương Liêu bất mãn thân binh kích động, trầm giọng nói:

- Không nên hoảng hốt, nói từ từ, chuyện gì xảy ra?

- Ty chức vừa mới nhận được tin tức, mệnh lệnh của Tào Chương đã truyền đạt, Vu Tín đang triệu tập tất cả Trung Lang Tướng và Nha tướng ở trong đại trướng nghị sự.

Trương Liêu cười lạnh một tiếng, mệnh lệnh của Tào Chương không phải vẫn luôn truyền hạ hay sao, việc này có gì kỳ lạ đâu.

Thân binh thấy Trương Liêu không để trong lòng, lập tức la lên:

- Tướng quân, lần này không giống, Tào Chương đã hạ Kim bài lệnh!

Kim bài lệnh tức là lệnh điều binh, Trương Liêu cũng biết, đó là quân lệnh cao nhất của Tào Chương, giống như đích thân Tào Chương đến, Trương Liêu cũng ý thức được vấn đề nghiêm trọng, y trầm tư một lát, xoay người ra lệnh:

- Thân binh lập tức tập kết!

Trương Liêu mấy chục năm chinh chiến sa trường khiến cho y có một mẫn cảm đối với nguy hiểm, khi y nghe được tin kim bài điều binh của Tào Chương đã đến quân doanh, y ý thức được thời khắc trở mặt sắp đến.

Trương Liêu mặc giáp trụ khôi giáp, trở mình lên ngựa, đúng lúc này, phía trước có ánh lửa mãnh liệt, chỉ thấy phó tướng Vu Tín suất lĩnh mấy ngàn binh lính theo ba mặt vây quanh mà đến, binh lính giơ cây đuốc, tay cầm chiến đao và trường mâu, đằng đằng sát khí.

Vu Tín và Trương Liêu đều vì chủ của mình, trong cuộc tranh đoạt quân quyền, bọn họ rốt cục trở mặt, phía sau Vu Tín, ba gã Trung Lang Tướng và mười mấy tên Nha tướng đều toàn thân khôi giáp, một đám ánh mắt hung ác, như dã lang nhìn chằm chằm Trương Liêu.

- Trương Liêu nghe đây.

Vu Tín không gọi Trương Liêu là tướng quân, mà gọi thẳng kỳ danh, thanh âm của y khàn khàn, trong cổ họng mang theo tiếng kêu của dã thú, giơ đao chỉ vào Trương Liêu:

- Chương công tử có lệnh, lệnh chúng ta trở về U Châu, đều là chủ tướng quân Tào, ngươi có thể đi, nếu ngươi dám ngăn trở, vậy đừng trách ta lòng lang dạ sói

Trương Liêu thở dài, Tào Chương quả nhiên là ra lệnh cho bọn họ rút lui về phía bắc, đây không thể nghi ngờ buông tha cho Thanh Châu rồi, y cũng không thể tránh được, đành phải cao giọng nói:

- Các ngươi muốn nghe theo mệnh lệnh của Chương công tử, ta cũng không có gì để nói, nhưng ta hi vọng Vu tướng quân lấy đại cục làm trọng, ở lại Thanh Châu, quân Hán Bắc thượng đi quận Bột Hải là kế hoãn binh, khẳng định bọn chúng muốn xuôi nam đánh Thanh Châu, hy vọng.

Không đợi Trương Liêu nói xong, tướng sĩ bốn phía đều quát to lên:

- Chúng ta là người U Châu, phải về quê hương.

Tiếng la ồn ào, che mất thanh âm của Trương Liêu, Vu Tín cười lạnh một tiếng, lại nói với Trương Liêu:

- Ngươi hiểu chưa? Chúng ta là U Châu quân, Thanh Châu còn quan hệ gì với chúng ta, ta cho ngươi thêm một cơ hội, hiện tại ngươi rời đi, nếu không...

Vu Tín khoát tay, mấy ngàn binh lính giương cung nỏ lên, nhắm vào Trương Liêu và năm trăm thân binh của y. Trương Liêu thở dài một tiếng, quay đầu nói với thân binh:

- Chúng ta đi!

Trương Liêu quay đầu ngựa lại, suất lĩnh năm trăm thân binh nhanh chóng hướng chạy ra ngoài đại doanh, Vu Tín ngăn cản binh lính xao động, hét lớn:

- Để họ đi.

Rất nhanh, Trương Liêu suất lĩnh thân binh rời khỏi quân doanh, đi vòng hướng tây, dần dần biến mất trong bóng đêm, Vu Tín đắc ý cười ha hả, quay đầu nói với các tướng lĩnh:

- Thu thập hành trang, sáng mai chúng ta về U Châu.

Trong đại doanh lập tức vang lên những tiếng hoan hô, bọn lính bắt đầu sửa sang lại hành trang, từng đỉnh lều lớn biến mất, từng túi lương thực thả lên xe ngựa, binh khí buộc lại, cũng đồng thời vào lúc này, trên ngọn đồi cách quân doanh không xa, Trương Liêu đang yên lặng nhìn chăm chú đại doanh, trong mắt y tràn ngập phiền muộn.

Lúc này, một gã tâm phúc đi theo y nhiều năm thấp giọng nói:

- Tào Ngụy loạn trong giặc ngoài, đại thế đã mất, tướng quân vì sao không mưu đường khác?

Trương Liêu lắc lắc đầu:

- Sao ta lại không biết, nhưng Ngụy công đối đãi ta không tệ, lúc ngài đang lo lắng nguy hiểm, sao ta có thể bỏ ngài ấy mà đi được.

Nói xong, Trương Liêu thở thật dài một tiếng, nói với thân binh phía sau:

- Chúng ta đi thôi!

Y quay đầu ngựa chạy xuống chân núi, các thân binh cũng đều giục ngựa, chạy theo Trương Liêu.

Sau khi trời sáng, U Châu quân thành công rời khỏi sự khống chế của Trương Liêu đã nhổ trại rút về phía bắc, tướng sĩ phần lớn là người U Châu, không hề chỉ bởi vì Tào Chương ra lệnh, phần nhiều là vì họ nhớ nhà sốt ruột, nóng lòng về quê hương, hai loại lực lượng phối hợp, khiến lần về bắc U Châu này vô cùng thuận lợi, Trương Liêu cũng chỉ có thể ảm đạm rời đi.

Hai ngày sau, ba vạn U Châu quân tiến vào quận Bình Nguyên, chuẩn bị theo huyện Cao Đường qua Hoàng Hà Bắc thượng, đối diện huyện Cao Đường Hoàng Hà đó là huyện Bình Nguyên, vùng này là khu sản xuất lương thực trứ danh ở Hà Bắc, ở quận Bình Nguyên có thể đạt được lương thực bổ sung.

Quan trọng hơn là, quân Hán ở quận Bột Hải, bọn họ nhất định phải vượt qua quận Bột Hải từ quận Hà Giang Bắc thượng trở về U Châu.

Huyện Cao Đường là bến đò trứ snh của hạ du Hoàng Hà, vùng này địa thế thấp phẳng, dòng nước bằng phẳng, là nơi lý tưởng qua Hoàng Hà, hơn nữa hai bên đều là địa khu nông nghiệp phát triển, nhân khẩu đông, nhu cầu qua sông cùng rất thịnh vượng.

Lúc buổi sáng, ba vạn U Châu quân đã tới bờ Hoàng Hà, lúc này đã là hạ tuần tháng mười, gió thu hiu quạnh, lá rụng bay tán loạn, kê lương thực đã thu gặt nhập kho, cả vùng đất bày biện ra một màu xám đen.

Năm nay là năm được mùa, lương thực thiên hạ đều vui mừng được mùa thu hoạch, quận Bình Nguyên là nơi sản xuất lượng thực hàng đầu của Hà Bắc cũng thu hoạch được mùa, trong kho hàng chất đầy lương thực mới, điều này đối với U Châu quân quân lương không đủ là một loại hấp dẫn cực lớn.

Khác với quân Tào, U Châu quân cũng là lợi dụng bè da qua sông, bè da mang theo rất tiện, có thể tùy ý tổ hợp, bè da cỡ lớn thậm chí có thể một lần chở hơn trăm kỵ binh, dù bè da không thể dùng cho thủy chiến, nhưng chỉ cần qua sông mà nói, nó cũng tiện lợi như thuyền, được quân Tào sử dụng phổ biến.

Trong vòng một canh giờ, mấy ngàn bè da lớn nhỏ ném vào Hoàng Hà, ba vạn binh lính ngồi trên bè da chèo qua sông, trên mặt sông xuất hiện những điểm đen rậm rạp, huyện Cao Đường tuy rằng tiện qua sông, nhưng mặt sông rất rộng, chừng hơn mười dặm, ít nhất phải một canh giờ mới có thể vượt qua Hoàng Hà.

Đại tướng Vu Tín cũng ngồi lên một bè da lớn, nhìn về hướng đông xa xa, không biết tại sao, trong lòng y nảy sinh cảm giác bất an, loại bất an này chính là y bắc thượng thuận lợi, từ Tề quân hành quân về phía tây bắc mấy trăm dặm, họ không gặp bất luận cản trở nào, cũng không gặp thám báo quân Hán, quân Hán dường như biến mất trong hư không.

Vu Tín nhập ngũ hai mươi năm, kinh nghiệm nói cho y biết, loại tình huống này rất khác thường, tất sẽ tồn tại tai họa ngầm, dù y mơ hồ ý thức được không ổn, nhưng tướng sĩ nỗi nhớ nhà như dao cắt, y cũng không thể bởi vì loại nội tâm bất an này mà nghỉ không tiến.

Đúng lúc này, có binh lính bỗng nhiên chỉ vào phía tây hô to:

- Tướng quân, chiến thuyền!

Vu Tín quay đầu nhìn, chỉ thấy phía sau trên mặt sông, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện vô số chiến thuyền, chiến buồm như mây, bổ sóng trảm biển chạy về hướng họn họ.

Vu Tín liên tục kêu khổ, y luôn phòng bị quân Hán tấn công từ mặt đông, phái ra vô số thám báo tuần tra trên mặt đông của Hoàng Hà, đều không phát hiện chiến thuyền của quân Hán, thật không ngờ quân Hán không ở quận Bột Hải, mà là ở phía sau họ.

Vu Tín gấp gáp hô to:

- Lui về bờ, mau lui về bờ!

Tiếng la của y bị tiếng gió che giấu, truyền không được bao xa, nhưng lúc này tướng sĩ U Châu quân trên mặt sông đều phát hiện chiến thuyền quân Hán đánh tới, bọn họ sợ hãi hoảng loạn, thời điểm quân Hán xuất hiện vô cùng tinh chuẩn, ngay khi quân Tào qua sông được một nửa thì giết ra, qua một nửa mà đánh, khiến đại bộ phận quân Tào lui về sau không kịp, đi tiếp cũng không kịp, trên mặt sông vọng lên những tiếng kêu la sợ hãi.

Trên một con thuyền hai ngàn thạch phía trước nhất, Cam Ninh cười lạnh, y suất quân đi Hà Bắc chính là vì giờ khắc này, phục kích U Châu Tào quân, quân Hán Bắc thượng đã có hơn hai tháng, sớm đã nghẹn một hơi thở, lúc này đại chiến rốt cục tiến đến, mười ngàn thuỷ quân đều xoa tay, anh dũng tiến lên, trăm chiến thuyền như lưỡi kiếm sắc bén lao tới quân Tào đang ngồi trên bè da.

Sóng đục ngút trời, tiếng kêu thảm thiết vọng khắp mặt sông, từng chiếc từng chiếc bè da bị chiến thuyền của quân Hán đụng phải mà lật đổ, khắp nơi là binh lính quân Tào rơi xuống nước, tiếng khẩn cầu, tiếng cầu cứu liên tiếp trên mặt sông, nhưng đổi lấy là mũi tên vô tình của quân Hán.

Bè da chỉ dùng để qua sông, mà gặp phải sự tấn công của chiến thuyền thủy quân, chúng không hề có lực đáp trả, thậm chí không cần chiến thuyền quân Hán đụng vào, sau khi bị sóng nước đập vào cũng đủ cho bè da nghiêng đổ.

Một trăm chiếc thuyền ngàn thạch của quân Hán tung hoành trên Hoàng Hà, mấy lượt qua lại, mấy ngàn bè da trên cơ bản bị đụng lật úp, tên bắn như mưa xuống, vô tình bắn chết những binh lính quân Tào đang giãy dụa ở trong sông, máu nhuộm đỏ cả mặt sông, khắp nơi là bè da bị tàn phá nổi lềnh bềnh.

Vu Tín được các binh lính liều chết chèo mái chèo, cuối cùng đã lên được bờ bắc Hoàng Hà, trên bờ bắc đã tụ tập hơn hai ngàn binh lính U Châu quân đã lên trước, họ mờ mịt nhìn chiến thuyền quân Hán giết chóc trên Hoàng Hà, ai nấy đều run sợ, không biết họ nên đi con đường nào.

Ngay lúc Đại tướng Vu Tín lên bờ, binh sĩ U Châu quân chợt bộc phát những tiếng hò hét khủng hoảng, Vu Tín ngẩng lên, chỉ thấy hai chi quân Hán một tả một hữu đánh về hướng quân Tào trên bờ, binh lính quân Tào sớm đã thành chim thấy cung gặp cành cong cũng sợ, không ai tổ chức chống cự mà đều bỏ chạy bốn phía.

Một viên quân Hán múa thiết thương đối diện đánh tới, chiến mã và đại đao của Vu Tín đã rơi xuống nước từ sớm, y chạy trốn không kịp, đành phải nhặt một trường mâu lên, đón đỡ, tướng Hán này chính à Lăng Thống, gã và Đinh Phụng đem năm nghìn quân chờ ở hai bờ nam bắc, tiêu diệt tàn binh bại tướng U Châu quân.

Lăng Thống sớm đã nhìn thấy Vu Tín, từ khôi giáp của Vu Tín đã biểu lộ thân phận không tầm thường của y, công lao này, Lăng Thống sao đồng ý bỏ qua, gã vung thiết thương lên, đánh bay trường mâu, tay áp xuống, phập một tiếng, một thương đâm xuyên qua Vu Tín. Vu Tín kêu thảm một tiếng, chết ngay tại chỗ, đáng thương cho y vừa thoát khỏi trận giết chóc ở trên mặt sông, lại bị chết trong tay Lăng Thống.

Lăng Thống móc thi thể của y giơ lên cao, quân Hán bốn phía hoan hô vang vọng khắp không trung.

Bờ nam Hoàng Hà, Đinh Phụng cũng dẫn theo năm nghìn quân Hán bao vây tiễu trừ hơn một ngàn binh lính quân Tào trốn về. Binh lính quân Tào đều quỳ xuống đất đầu hàng, ai cũng không còn lòng chống cự nữa.

Trong thời gian ngắn ngủi một canh giờ, ba vạn U Châu quân bị quân Hán tiêu diệt hoàn toàn, binh lính quân Tào chết trong Hoàng Hà hơn hai vạn người, số người thương vong còn vượt qua đại chiến Trung Nguyên.

Hai ngày sau, chiến thuyền quân Hán lại xuất hiện trên mặt biển ngoài quận Nhạc An, ba vạn quân Hán đổ bộ lên Thanh Châu, một lần nữa chiếm lĩnh Tề quận, lúc này đây quân Hán không hề giằng co với quân Tào, đại quân đằng đằng sát khí, quân tiên phong trực chỉ quân đội của Tào Hưu.

Nhưng ngoài dự kiến của Cam Ninh và Lục Tốn, ngay lúc quân Hán một lần nữa tiến vào chiếm giữ Tề quận, họ lại nhận được mệnh lệnh khẩn cấp của Hán vương, lệnh cho họ nghị hòa với Tào Hưu, hai nhà tiếp tục thế giằng co, không vội chiếm lĩnh Thanh Châu.

Đề xuất Voz: Chuyện nhà ngoại tôi
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN