Chương 814: Kinh Nam khủng hoảng.

Chương 814: Kinh Nam khủng hoảng.

Lúc trước, Lưu Cảnh vì liên kết với Tôn Quyền để đối phó với quân Tào đã để 4 quận Kinh Nam cho Giang Đông. Thực tế hắn có hàm ý sâu sắc, hắn biết lúc này Lưu Bị đã thống nhất được Giao Châu, cũng biết Lưu Bị khó mà có thể thích ứng được với khí hậu của Lĩnh Nam. Lúc nào cũng mơ ước quay về Trung Nguyên. Nhưng chỉ cần quân đội của Lưu Cảnh còn 1 ngày ở Kinh Nam thì Lưu Bị cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nhưng nếu là quân Giang Đông của Tôn Quyền chiếm lĩnh Kinh Nam thì Lưu Bị sẽ khác hẳn. Quân chủ lực Giang Đông ở xa Kiến Nghiệp, vận chuyển lương thực, vật tư không tiện, quân đội của Kinh Nam chắc chắn sẽ không nhiều. Nếu như xảy ra chiến tranh, quân Giang Đông cũng không kịp cứu biện, điều này đối với quân Giao Châu của Lưu Bị mà nói chính là cơ hội ngàn năm có một.

Điều càng quan trọng hơn là, lúc trước Lưu Cảnh và Tôn Quyền kí cam kết đã quy định rõ ràng là, Giang Đông đóng quân ở bốn quận Kinh Nam không được vượt quá con số một vạn người. Đây chính là điểm trói buộc của bản cam kết khiến quân Giang Đông của 4 quận Kinh Nam chỉ đóng được 8 ngàn người, do Thái thú quận Trường Sa kiêm đô đốc Kinh Nam là Bộ Chất làm thống soái.

Sự thật chứng minh, sự phỏng đoán của Lưu Cảnh không sai. Dục vọng về bắc của Lưu Bị đã khó có thể khống chế được, một tháng trước, Lưu Bị đã vững chắc ở Giao Châu bổ nhiệm cho Gia Cát Lượng dẫn 2 vạn quân bắc chinh Kinh Nam, lấy Trương Phi làm tiên phong, đột nhiên công kích 4 quận Kinh Nam của quân Giang Đông chiếm cứ.

Chỉ vẻn vẹn 3 ngày, Trương Phi đã chiếm được quận Quế Dương, Gia Cát Lượng chỉ huy lên bắc tiến quận Tương Đông, Thái thú quận Tương Đông là Trần Kỷ đầu hàng, quân Giao Châu thế như chẻ tre giết vào quận Hành Dương.

Lúc này, Bộ Chất đã luống cuống, một mắt hướng về chủ tướng thủy quân Kinh Châu, cầu viện An Nam tướng quân Cam Ninh, một mặt lại khẩn cấp phái người đi Giang Đông cầu cứu. Đồng thời, Bộ Chất lại lệnh cho Kiến Võ tướng quân Từ Thịnh dẫn theo 5 ngàn quân Giang Đông đi quân Hành Dương, ngăn cản quân Giao Châu cướp Hành Dương.

Quận Hành Dương, Lưỡng Giang Khẩu, đây là cửa sông Liên Thủy chảy vào Tương Thủy, chỗ giao nhau của hai con sông này thuộc địa phận huyện Tương Nam quận Hành Dương. Phía bắc hai cửa sông là quận Trường Sa, cũng là nơi dân sư đông đúc, bình nguyên hồ Động Đình có sản vật phong phú.

Gia Cát Lượng dẫn theo 3 vạn quân Giao Châu lại gặp năm ngàn tinh binh do Từ Thịnh suất lĩnh ở nơi giao nhau của hai cửa sông.

Quân Giao Châu trùng trùng điệp điệp lên bắc từ từ dừng lại, có thám báo chạy gấp quay về, bẩm báo với Gia Cát Lượng:

- Bẩm báo quân sư, phát hiện ra 5 ngàn quân Giang Đông, đóng quân ở Liên Thủy, cách chúng ra khoảng hơn 20 dặm.

Gia Cát Lượng phe phẩy quạt cười nói với Quan Vũ bên cạnh:

- Vân Trường, nghe Từ Thịnh này là tướng dũng mãnh đã lâu, hôm nay vừa thấy quả nhiên là danh bất hư truyền, nhưng lại phải chiến đến cùng.

Quan Vũ cười lạnh nói:

- Chúng ta có 3 vạn quân, lục tốt chiến binh, cho dù bọn họ có bối thủy thập chiến thì sao chứ? Xin quân sư hãy để Quan mỗ dẫn 1 vạn quân, đánh tan quân Giang Đông một trận.

Gia Cát Lượng khẽ mỉm cười:

- Thượng binh phạt mưu, không cần phải chiến đầu cứng rắn với bọn họ, ta chỉ cần phái một đội quân đánh bất ngờ Trường Sa, Từ Thịnh sẽ không chiến mà tự loạn.

Lúc này, Trương Phi cao giọng nói:

- Quân sư, để cho ta đi đi! Ta sẽ cắt đầu của Bộ Chất về.

Quan Vũ nhăn mày lại:

- Quân sư, nếu viện quân Trường Sa đã đến, thì đánh bất ngờ Trường Sa chẳng phải là rất nguy hiểm sao?

- Nguy hiểm?

Gia Cát Lượng lắc quạt lông cười nói:

- Viện quân Giang Đông từ đâu đến? Cho dù quân Giang Đông có mọc cánh, thì sau 3-4 ngày viện quân mới có thể đến được. Hiện giờ, Tôn Quyền có lẽ còn chưa biết Kinh Nam đã xảy ra chuyện, ta tin là Cam Ninh sẽ có cả 1 vạn lý do đến không đến được.

- Vì sao quân Kinh Châu lại không đến được?

Quan Vũ không hiểu hỏi.

- Đây vốn là cục diện mà Lưu Cảnh bố trí, lòng Giang Đông nóng như lửa đốt, một miếng nuốt chửng con mồi, còn muốn không liên quan không hề dễ dàng, quân Kinh Châu tuyệt đối sẽ không tới cứu viện.

Quan Vũ gật gật đầu, dường như y đã hơi hiểu ra.

Đúng là lúc này Từ Thịnh đã không còn lựa chọn nào khác, y chỉ có 5 ngàn quân đội đối mặt với áp lực hùng mạnh của 3 vạn quân Kinh Châu. Y chỉ có thể quyết đánh đến cùng với địch.

Lúc này, Từ Thịnh đã biết tin quân Giang Châu đánh tới, lúc quân địch còn cách hơn 10 dặm, y đã lập tức dẫn lính đến chỗ đất trống chuẩn bị quyết chiến với quân địch. Bọn họ rời khỏi Tương Thủy chưa xa, gió sông thổi mạnh, đại kỳ bay phấp phới. Năm ngàn binh lính Giang Đông đã xếp thành hàng, nón trụ minh giáp sáng loáng, quân dung chỉnh tề.

Từ Thịnh cưỡi chiến mã nhìn về phương xa, bọn họ chờ đã sắp được 1 canh giờ rồi nhưng vẫn không nhìn thấy bất kỳ bóng dáng của tên địch nào. Điều này khiến cho Từ Thịnh bất an trong lòng, lúc này có lính chỉ về phía xa hô to:

- Tướng quân, thám báo đã quay về!

Chỉ thấy có một chấm đen từ phía nam vội vã chạy tới. Tinh thần của Từ Thịnh phấn chấn hẳn lên, y đang đợi thám báo đến báo tin, không lâu sau, thám báo chạy gấp đến. Từ Thịnh giục ngựa lên lớn tiếng hỏi:

- Tình hình thế nào rồi?

Thám báo chạy đến gần ôm quyền nói:

- Khởi bẩm tướng quân, quân Giao Châu áng binh bất động tại chỗ, nhưng một đội quân khác đã vượt qua Tương Thủy đi về phía bắc.

Từ Thịnh sửng sốt, liền vội vàng hỏi:

- Có bao nhiêu quân đội vượt sông?

- Khoảng một vạn người, đại tướng cầm đầu là Trương Phi.

Từ Thịnh suy nghĩ, y bỗng nhiên hiểu ra, đây nhất định là đi cướp Trường Sa rồi. Y lập tức kinh sợ toát mồ hôi lạnh, bên đó Bộ Chất chỉ có 1 ngàn quân coi giữ, binh lực hư không. Nếu quân Giao Châu giết qua, quận Trường Sa mất là cái chắc, bây giờ nên làm gì đây? Lẽ nào rút quân về quận Trường Sa sao?

Từ Thịnh hơi suy nghĩ một chút, bây giờ không thể rút quân. Một khi rút về quận Trường Sa, quân Giao Châu sẽ giáp kích cả trước sau, y thua là cái chắc. Kế bây giờ, chỉ có thể là liều mạng, hiện giờ đối phương thiếu một vạn người, với 5 ngàn quân của y đấu với hai vạn người liều chết một trận, có lẽ còn có hi vọng thắng.

Y quyết định rồi quay đầu hô lớn:

- Chỉ có tử chiến mới có đường sống, các huynh đệ theo ta lên nghênh chiến với quân địch.

Ba ngàn tướng sĩ hò hét, đi theo Từ Thịnh đánh về phía quân Giao Châu đang cách đó mười mấy dặm.

Bọn họ mới xuất phát được chưa lâu thì thám tử đã mang tin đến báo cáo cho Gia Cát Lượng, y cười ha ha nói với Quan Vũ:

- Đúng như ta sự liệu, quân Giang Đông không nén được tức giận, đã không có quyết tâm tử chiến đến cùng, bọn chúng có thể kiên trì bao lâu chứ?

Quan Vũ đi theo Gia Cát Lượng trong chiến tranh thống nhất Giao Châu, đã vui lòng phục tùng tài năng của Gia Cát Lượng, lúc này y cũng cười nói:

- Trận chiến này, giao cho bọn vãn bối làm đi!

- Ta cũng có ý này.

Gia Cát Lượng tìm Quan Hưng và Trương Bao đến, cẩn thận dặn dò họ, hai người ngầm hiểu rồi cùng nhau ôm quyền nói:

- Mạt tướng tuân lệnh!

Hai người dẫn một đội quân chủ lực rời đi, lúc này Gia Cát Lượng cười nói với Quan Vũ:

- Thỉnh cầu Quan tướng quân chỉ huy quân đội phía sau rút lui đi!

Đây là chỗ thông minh của Gia Cát Lượng. Cho dù Lưu Bị giao quyền thống lĩnh quân cho y nhưng y biết mình không thể nắm hết quyền hành, vẫn phải tôn trọng Quan Vũ và Trương Phi mới có lợi cho cân bằng lợi ích khắp nơi. Cho nên lúc thích hợp y cũng sẽ trao quyền cho cấp dưới là Quan Vũ và Trương Phi.

Quan Vũ vui vẻ tiếp nhân sự trao quyền của Gia Cát Lượng, y thét lệnh quân đội rút lui về hướng nam. Quân đội của Từ Thịnh đã giết đến ngoài đó 10 dặm, Từ Thịnh cũng nhận được tin của thám báo. Quân Giao Châu rút lui toàn diện, Từ Thịnh cũng ý thức được đây chính là quân Giao Châu cố tình trốn tránh chiến tranh. Mục đích là vì tranh thủ thời gian cho quân đội tấn công Trường Sa. Trong lòng y càng thêm lo âu, y thét lệnh tăng tốc hành quân, cần phải đuổi theo quân địch.

Quân Giang Đông một đường đuổi nhanh, vùng này là nơi giao nhau của hai con sông, kênh rạch chẳng chịt, nhiều sông ngòi, xa xa là đồng ruộng và rừng cây, rải rác có mấy ngọn núi phân bố trên bình nguyên. Một con đường lầy lội quanh co hướng về phía nam.

Lúc này quân Giang Đông đã đuổi đến hơn 10 dặm, cách quân Giao Châu rút lui về phía nam chỉ còn 5 dặm. Từ Thịnh càng thêm lo lắng, lớn tiếng quát lính tăng tốc nhưng lúc bọn họ sắp qua một đồi núi thì bỗng nhiên hai bên có tiếng trống vang lên. Một trái, một phải các quân giết ra. Mặt phải là đại tướng Quan Hưng dẫn theo 3 ngàn quân. Mặt trái là đại trướng Trương Bao cũng dẫn 3 ngàn quân hung mãnh, chỉ trong nháy mắt đã chặt đứt đội quân Giang Đông thành 2 đoạn.

Quân Giang Đông liền đại loạn. Từ Thịnh thầm kêu không ổn, liên tục thét cho quân đội nhanh chóng tập kết nhưng bọn họ đã bị cắt làm hai, trước sau đều khó khăn. Trong sự đột kích của quân Giao Châu, trận hình đã hoàn toàn bị khống chế. Đúng lúc này, có một tên thân binh chỉ về phía trước hô lớn:

- Từ tướng quân, quân địch chủ lực đã quay lại!

Từ Thịnh vừa nghiêng đầu, như rơi vào hố băng, chỉ thấy phía trước tinh kì rợp trời. Quân địch mà bọn họ một lòng truy kích lại giết về, quân đội đông nghìn nghịt, cầm đầu chính là đại tướng Quan Vũ. Phó tướng Lã Đại gấp gáp hô to:

- Tướng quân, mau rút lui đi! Nếu không rút lui chúng ta sẽ bị tiêu diệt toàn quân.

Từ Thịnh thở dài một tiếng rồi cao giọng ra lệnh nói:

- Toàn quân theo ta rút lui.

Nói là rút lui, chứ trên thực tế là chạy trốn. Từ Thịnh vung đao thẳng hướng quân địch, Lã Đại theo sát phía sau liều mạng xông lên. Lúc này Trương Bao lớn tiếng hô, phóng ngựa đến, ngựa của y tốc độ rất nhanh, trường mâu đâm ra. Lã Đại không kịp tránh ngã xuống ngựa, bị một mâu đâm chết trên mặt đất.

Lúc này, Từ Thịnh đã mở một đường máu, đánh ngựa chạy về hướng tây, hơn 1 ngàn binh lính theo sát y. Quan Hưng dẫn quân đuổi giết, tử thi của quân Giang Đông ở khắp nơi, vô số kẻ đầu hàng. Cuối cùng Từ Thịnh chỉ dẫn được 300 quân rời khỏi chiến trường.

Không lâu sau, Gia Cát Lượng ngồi trên xe nhỏ được lính đẩy lên phía trước, Trương Bao và Quan Hưng quỳ xuống giao lệnh. Gia Cát Lượng vuốt râu cười nói:

- Hai vị tướng quân không hổ là danh tướng, trò giỏi hơn thầy, chủ công hưng thịnh có hi vọng rồi.

Quan Vũ cũng cười to, vô cùng vui mừng. Lúc này Quan Bình mới tiến lên bẩm báo:

- Khởi bẩm quân sư, chúng ta giết được hơn 1500 tên địch, số chạy trốn chưa đến mấy trăm, quân ta tổn thất chưa đến 100 người.

Gia Cát Lượng gật gật đầu, đây chính là kết quả mà y theo đuổi. Lấy cái giá nhỏ nhất để diệt địch, y nói với Tư Mã Mi Chúc:

- Trông đám tù binh đó trước, sau này có thể trao đổi lợi ích với Giang Đông.

Lúc này, Quan Vũ vẫn hơi lo cho Trương Phi ở bên kia liền đề nghị:

- Quân sư, quân địch đã tan tác, chi bằng chúng ta đi tiếp ứng cho Dực Đức đi.

- Cũng được!

Lúc này Gia Cát Lượng đã đồng ý, nhưng y lại bổ sung:

- Phải tạo điều kiện cho Dực Đức tướng quân, không được để bất kì tin tức nào đến huyện Lâm Tương.

Quan Vũ lập tức ra lệnh:

- Truyền lệnh, lập tức vượt sông Tương Thủy.

Quân Giao Châu ở Tương Thủy đã trưng dụng được mấy trăm thuyền bè. Hai vạn đại quân lúc này vượt Tương Thủy, lần lượt thẳng tiến lên bắc. Cùng lúc, Quan Vũ lại phái Quan Bình qua Liên Thủy, chặn Từ Tịnh từ phía bắc chạy trốn về Trường Sa.

Tính cách của Trương Phi khá nóng vội, cũng hơi thô lỗ, thích trực tiếp đấu tranh lấy kết quả, nhưng Trương Phi cũng không ngu xuẩn. Y cũng sẽ xem xét thời thế, y dẫn theo một vạn quân lên bắc cướp huyện Lâm Tương. Y biết đối phương chỉ có 1 ngàn quân, tất nhiên sẽ không quyết chiến với mình mà sẽ tử thủ ở thành trì chờ viện quân. Còn bọn họ không mang theo vũ khí công thành có muốn đánh hạ thành trì cũng không dễ dàng.

Lúc này, chỉ có thể dùng trí để lấy thành trì. Trương Phi nghĩ ra 1 kế, y không thẳng tiến về Trường Sa mà chia binh làm 2 đường, để Trần Lôi dẫn theo 3 ngàn quân hăng hái đường vòng lên bắc, còn mình thì dẫn 7 ngàn quân từ từ qua, hơn nữa gióng trống khua chiêng lên bắc.

Trần Lôi là con cả của đại tướng Trần Đáo dưới trướng của Lưu Bị. Năm nay mới 18 tuổi, võ công cao cường, vả lại bình tĩnh có năng lực, cũng là một người trẻ tuổi tài cao. Y là cấp dưới của Trương Phi, rất được Trương Phi tin cậy. Dưới sự yểm hộ của màn đêm, Trần Lôi lặng lẽ dẫn theo 3 ngàn người đến gần huyện Lâm Tương.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngạo Thế Đan Thần (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN