Chương 815: Bốn quận đổi chủ.

Chương 815: Bốn quận đổi chủ.

Huyện Lâm Tương cũng chính là Trường Sa ngày nay, phía tây gần Tương Thủy, bắc gần Lưu Thủy. Hai nhánh sông này một bảo vệ phía bắc, một bảo vệ phía tây làm cho áp lực phòng hộ huyện Lâm Tương được giảm bớt. Hơn nữa, tường thành cao lớn, vững chắc dễ thủ khó công, cũng chính là một điều kiện ưu việt, Bộ Chất mới phái 5 ngàn quân đến cứu viện quận Hành Dương, chỉ để lại 1 ngàn tinh binh lại thủ thành.

Bộ Chất cũng đã trù tính, cho dù Từ Thịnh không cứu nổi Hành Dương, bị quân Giao Châu đánh bại thì cũng sẽ có một phần quân đội trốn về. Hơn nữa, trưng dụng một phần dân phu thủ thành mới có thể bảo vệ được cho huyện Lâm Tương, đợi viện quân Giang Đông đến.

Nhưng dù sao Bộ Chất cũng là văn nhân, không có kinh nghiệm tác chiến, có rất nhiều chuyện y không thể ngờ tới. Đầu tiên là dân chúng Trường Sa căn bản cũng không nợ y, y năm lần bảy lượt phái người đi động viên dân chúng thủ thành, nhưng cuối cùng phải trả một cái giá cao mới chiêu mộ được hơn 1 ngàn người.

Tiếp theo là y chưa suy xét về quân đội của Từ Thịnh có khả năng sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, nếu y có thể nghĩ đến hậu quả đó thì cũng sẽ không phái một đội quân xuôi nam, mà sẽ dùng 6 ngàn quân tử thủ thành Lâm Tương. Bộ Chất đã có quyết sách sai lầm ở điểm mấu chốt, khiến cho y lâm vào sự bị động.

Trên đầu thành, Bộ Chất nhìn về phía nam với tâm trạng nặng nề, lúc này y đã nhận được tin. Trương Phi dẫn một đội quân đã đến bên ngoài trấn Mịch Thủy 10 dặm, cũng đang khẩn trương chế tạo vũ khí công thành. Điều này khiến y vô cùng lo lắng cho tình hình quân đội của Từ Thịnh. Y biết rằng đây là phân binh tác chiến của quân Giao Châu, nếu Từ Thịnh thất bại, quân Giao Châu nhất định sẽ tấn công trên quy mô lớn. Bộ Chất thở dài, trong lòng hối hận không nói lên lời, tại sao phải phái Từ Thịnh đi cứu Hành Dương? Với chút binh lực đó của Từ Thịnh thì có thể cứu được quận Hành Dương sao?

Lúc này, Quận thừa Lục Lập đi lên trước khuyên bảo:

- Thái thú hãy đi nghỉ ngơi đi! Quân Giao Châu chắc là đã chế tạo vũ khí suốt đêm, đêm nay sẽ không sao, ngàu mai sẽ tấn công quy mô lớn, đêm nay phải nghỉ ngơi cho tốt.

Bộ Chất gật gật đầu, Lục Lập nói rất có lý, y dặn dò mấy tướng lính bên cạnh:

- Để lại 100 người tuần tra trên dầu thành là được, tất cả binh lính đi ngủ, tĩnh dưỡng tinh thần, chuẩn bị ngày mai nghênh chiến.

Mấy tên tướng lĩnh trả lời rồi dẫn binh lính về doanh trại ngủ. Bộ Chất tuần tra một vòng tường thành rồi cũng xuống thành nghỉ ngơi. Trên đầu thành chỉ còn lại mấy trăm tên lính chia làm 5 đội tuần tra.

Thời gian dần đến canh 1, ngoài bắc thành xuất hiện một đội quân, khoảng 3 ngàn người. Bọn họ dần dần đến con sông đào bảo vệ ngoài thành, sau khi mai phục ở một đám nhà dân cách sông đào bảo vệ thành khoảng 300 bước, dưới màn đêm bao phủ, trong khoảng cách này thì dù là ở trên đầu thành cũng không thể nhìn thấy bất cứ động tĩnh gì ở ngoài thành.

Một lát sau, có 1 gã thám tử vội vàng chạy lên bẩm báo:

- Khởi bẩm tướng quân, quân tuần tra đều tập trung ở Nam thành và Tây thành, Bắc thành chỉ có 1 đội binh khoảng 20 người.

Trần Lôi mừng rỡ, khoát tay:

- Lên!

Ba ngàn binh lính xông lên như thủy triều, bọn họ khiêng những tấm gỗ dài và thang phá thành. Mười cái thang phá thành đều là bọn họ tự mang theo, đã chuẩn bị từ lâu. Trương Phi ở trấn Mịch Thủy chế tạo thành công vũ khí phá thành nhưng vì mê hoặc đối phương, yểm hộ cho Trần Lôi tấn công ban đêm.

Trên tấm ván gỗ sông đào bảo vệ thành, 3 ngàn binh lính Giao Châu xông qua sông đào bảo vệ thành, họ dựng lên thang phá thành. Bọn lính bám mà leo lên, đúng lúc này 20 tên lính gác Bắc thành mới phát hiện ra vô số bóng đen đang trèo lên thành, bọn họ cả kinh hô to:

- Có địch, có địch!

- Keng...... keng....... keng.......

Trên đầu thành tiếng kẻng báo động vang lên rất to, trong đêm nó lại càng truyền xa. Lúc này Nam thành cũng dồn dập truyền đến những tiếng báo động khẩn cấp. Ngoài Nam thành phát hiện ra vô số quân địch đang ép gần đến thành trì.

Bộ Chất vừa mới nằm ngủ đã bị tiếng đập cửa làm bừng tỉnh, chỉ nghe binh lính ngoài cửa hô lên khẩn cấp:

- Thái thú, quân địch vào thành rồi!

Bộ Chất chấn động xoay người ngồi xuống, khoác thêm một bộ y phục rồi vội vàng đẩy cửa hỏi:

- Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

- Bắc thành và Nam thành đồng thời xuất hiện quân địch, nhưng quân địch đã tấn công lên đầu Bắc thành, giết vào trong thành rồi, Thái thú đi mau!

Bộ Chất lập tức cả kinh, chân tay luống cuống. Lúc này cả thành toàn là tiếng kêu la, trên đầu thành phía xa xa ánh lửa ngút trời, tình thế vô cùng nguy cấp. Mấy tùy tùng của y dắt chiến mã đến, mặc kệ Bộ Chất có muốn lấy công văn cơ mật hay không thì cũng đẩy y lên chiến mã. Hơn 100 lính hộ vệ y chạy về hướng đông. Trước mắt chỉ có thể đi về Đông thành, mới chưa có địch vào.

Lúc này, trong thành đã loạn thành một bầy, mấy ngàn binh lính Giao Châu xông vào thành ác chiến với hơn 1 ngàn lính Giang Đông. Lính bảo vệ cho Bộ Chất giết liên tục mười mấy tên địch, mở một đường máu bảo vệ cho y lao đến cửa đông, cửa Đông thành từ từ mở ra, mọi người một hơi xông ra khỏi thành.

Không ngờ mới vừa đến cửa thành, ánh lửa từ 4 phía bốc lên, hơn 1 ngàn binh lính bao vây bọn họ, giương cung múa kiếm, đằng đằng sát khí. Trong ánh lửa có một viên tướng tay cầm Trượng bát xà mâu, tiếng nói như chuông, đúng là Trương Phi, y cười to nói:

- Các ngươi thực sự cho rằng Trương Dực Đức là là kẻ ngu dốt sao?

Bộ Chất giật mình há mồm trợn mắt, trái phải đều không có đường trốn, thấy quân địch đồng loạt xông lên, y đành xoay người xuống ngựa bó tay chịu trói.

Trưa ngày hôm sau, Gia Cát Lượng dẫn đại quân từ từ tiến vào thành Lâm Tương. Trương Phi dẫn mười mấy tướng lính ra khỏi thành nghênh đón:

- Trương Phi tham kiến quân sư, không làm nhục sự dặn dò của quân sư, cướp được thành Lâm Tương, bắt sống Bộ Chất và Lục Lập.

Gia Cát Lượng đã nghe kể tỉ mỉ về chuyện Trương Phi dùng trí để cướp thành Lâm Tương liền vui vẻ cười khen ngợi:

- Dực Đức tướng quân cũng có thể dùng kế, là phúc của chủ công rồi!

Trương Phi mừng rỡ, vội vàng nói:

- Phi nguyện lĩnh quân tiếp tục đông chinh, cướp lấy quận Bà Dương và Dự Chương, xin quân xư ân chuẩn!

Lúc này, Quan Vu ở bên cạnh bị chiến tích của Trương Phi kích thích, rốt cuộc cũng không nhịn được liền nói:

- Quan mỗ cũng nguyện đông chinh.

Gia Cát Lượng cười ha ha nói:

- Có 2 quận, hai vị tướng quân mỗi người lấy một quận là được, không cần tranh nhau.

Hai người Quan - Trương rút thăm, Quan Vũ ngẫu nhiên rút được quận Dự Chương, Trương Phi rút được quận Bà Dương, mỗi người dẫn theo 5 ngàn quân đội lập tức xuất phát đi cướp hai quận này. Trước đó bọn họ đã xác minh tin tình báo, hai quận này đều chỉ có mấy trăm quận binh, không chịu nổi 1 kích.

Lúc này, chủ bộ Dương Nghi tiến lên khuyên nhủ:

- Quân sư lập tức xuất binh đi Bà Dương và Sự Chương, có phải đã quá lo lắng rồi không?

- Sao Uy Công lại nói như vậy?

Gia Cát Lượng cười hỏi.

- Thuộc hạ chỉ là lo lắng cho quân Kinh Châu sẽ xuất bộ binh can thiệp, chúng ta một hơi cướp lấy 4 quận Kinh Nam, Lưu Cảnh sao có thể dễ dàng tha thứ chứ? Nên ngó trước nhìn sau rồi xuất binh cũng không muộn. Quân sư vẫn luôn cẩn thận, vì sao lần này lại gấp gáp như vậy?

Gia Cát Lượng khẽ mỉm cười:

- Nếu chúng ra dừng binh bất động, quân Kinh Châu mới xuất binh can thiệp. Ta xuất binh đi Bà Dương và Dự Châu chính là theo ý của Lưu Cảnh, hắn cầu còn không được, sao lại xuất binh đánh chúng ta chứ?

Lúc này Dương Nghi mới hơi tỉnh lại:

- Ý của quân sư là, Lưu Cảnh hi vọng chúng ta và Giang Đông giao chiến sao?

Gia Cát Lượng gật gật đầu:

- Nếu không thì sao hắn lại chia 4 quận Kinh Nam cho Giang Đông, Tôn Quyền lòng tham vô đáy, nuốt con mồi vào rồi không dễ gì mà nhả ra đâu.

- Thuộc hạ hiểu rồi, nhưng nếu ngộ nhỡ Tôn Quyền không tha cho 4 quận Kinh Nam thì sao? Lưu Cảnh cũng sẽ không dễ dàng để chúng ta chiếm lĩnh.

Gia Cát Lượng vẫn luôn dốc lòng tìm kiếm, bồi dưỡng quan văn có tài học cho Lưu Bị. Giống như đám người Vương Luy, Hoàng Quyền không chịu trung thành với Lưu Cảnh, ngược lại đầu quân cho Lưu Bị, còn có Tôn Giản, ba huynh đệ họ Mi vẫn luôn đi theo Lưu Bị, cùng với Trần Trấn, Mã Tắc, Dương Nghi, Trần Chi, Lã Nghệ... làm cho bên cạnh Lưu Bị cũng quy tụ những nhân sĩ tài học ngưỡng mộ thanh danh ông ta.

Cho nên, đối với nghi ngờ của Dương Nghi, y cũng hết lòng giải thích, để gã hiểu được đại cục trước mắt. Thấy Dương Nghi thông minh, phản ứng cực nhanh y lại cười tủm tỉm nói:

- Cho nên ta mới vội vã tấn công Dự Chương và Dà Dương. Tôn Quyền có thể buông tha cho 4 quận Kinh Nam nhưng y không thể từ bỏ cho Dự Chương và Bà Dương, chắc chắn sẽ xuất binh, cái này giống như người ta lâm vào vũng bùn, càng giãy dụa thì càng bị chìm sâu. Chỉ cần Tôn Quyền chìm sâu vào khốn cục Kinh Nam, thì Lưu Cảnh nhấy định cũng sẽ không can thiệp vào chúng ta, tùy ý để chúng ta làm Giang Đông suy yếu. Một khi Tôn Quyền bỏ cuộc thì chúng ta cũng tấn công vô ích rồi.

- Nhưng quân Giang Đông có chiến thuyền, chúng ta không có, có phải là rất bị động không?

Dương Nghi lại lo lắng hỏi.

- Uy Công cứ yên tâm đi! Vấn đề thuyền bè Lưu Cảnh sẽ giải quyết thay cho chúng ta, hắn cũng không hi vọng chúng ra bị đánh bại nhanh vậy đâu.

Nói đến đây, Gia Cát Lượng lại nói với Dương Nghi:

- Ta có một bức thư thân binh, phải chuyển cho Lưu Cảnh, Uy Công có thể đi Giang Lăng một chuyến giao bức thư này cho Cam Ninh không?.

- Cam Ninh đang ở Giang Lăng sao?

Dương Nghi kinh ngạc hỏi, Đô đốc thủy quân Cam Ninh phải ở Hạ Khẩu mới đúng chứ?

Gia Cát Lượng gật gật đầu cười:

- Ta nghĩ, chắc là y ở đó!

Lúc trước, sau khi Lưu Bị thống nhất Giao Châu đã bắt đầu suy nghĩ lên bắc thu phục quận Quế Dương hoặc Linh Lăng để làm cơ sở của ông ta lên bắc. Nhưng Gia Cát Lượng lại kiên quyết phản đối, vì biết rõ Lưu Cảnh hi vọng bọn họ có thể khai phá, phát triển Giao Châu. Nói cách khác, chỉ cần bọn họ không có lòng lên bắc thì quân Hán cũng sẽ không xuôi nam Giao Châu tấn công bọn họ. Ít nhất là trong vòng 20-30 năm, bọn họ có thể bình an vô sự.

Nhưng Lưu Cảnh sau khi giao 4 quận Kinh Nam cho Giang Đông, tiếng nói phản đối của Gia Cát Lượng về việc bắc chinh càng yếu đi, tính thế có thay đổi. Hai nhà Lưu Tào bãi binh, bắt đầu tu sửa nội chính, phát triển lệ binh mạt mã, nhưng Lưu Cảnh lại không cho Giang Đông cơ hội phát triển. Hắn muốn mượn tay Giao Châu để làm Giang Đông suy yếu, hoặc để làm cản trở sự phát triển của Giang Đông.

Đề xuất Voz: [Hồi Ký] 11 năm
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN