Chương 855: Mưa gió Giang Đông (12)
Chương 855: Mưa gió Giang Đông (12)
Lưu Mẫn bước nhanh vào quan phòng, tiến lên thi lễ nói:
- Lưu Tham quân tham kiến Ngô Hầu!
Tôn Quyền đã rất quen thuộc với Lưu Mẫn rồi. Y cười tủm tỉm mời Lưu Mẫn ngồi, lại lệnh cho người dâng trà, hỏi:
- Có phải Hán Vương có chuyện gì muốn Lưu Tham quân truyền lại cho ta?
Lưu Mẫn gật gật đầu:
- Hán Vương Điện hạ nói thế cục hiện nay đang dần yên ổn, ông ấy chuẩn bị dẫn quân về Kinh Châu, nhưng nghe nói Ngô lão phu nhân bệnh nặng, ông ấy rất muốn trước khi đi đến thăm lão phu nhân, thể hiện tấm lòng hiếu thảo của hậu bối.
Lưu Cảnh là con rể của Ngô lão phu nhân, hắn yêu cầu đến thăm nhạc mẫu đang lâm trọng bệnh là việc hoàn toàn chính đáng, nhưng Tôn Quyền vẫn nhạy bén nhận ra, đây chỉ là cái cớ của Lưu Cảnh, mình thân cận Tào Tháo khiến Lưu Cảnh cảm thấy bất an, hắn là muốn mượn cơ hội để đàm phán với mình đây.
Nhưng vấn đề là Tào Tháo cũng muốn đến Kiến Nghiệp gặp mình, Tôn Quyền trầm tư hồi lâu, cuối cùng gật gật đầu:
- Tâm tình của Hán Vương ta hiểu, trên nguyên tắc ta đồng ý cho hắn đến thăm lão phu nhân, nhưng chi tiết an toàn cụ thể, Lưu Tham quân có thể nói chuyện với Gia Cát Thái thú và Lã Đô đốc.
Gia Cát Thái thú là chỉ Gia Cát Cẩn, Thái thú Đan Dương. Lã Đô đốc là chỉ Lã Mông mới nhậm chức Đô đốc thuỷ quân. Hai người bọn họ một người phụ trách an toàn địa phương, một người quản lý thủy quân, Lưu Cảnh tất nhiên sẽ không đến Kiến Nghiệp một mình, vậy thì đảm báo an toàn cho hắn cần thảo luận chi tiết với Giang Đông, đặc biệt trong lúc nhạy cảm thế này, sự an toàn của Lưu Cảnh càng quan trọng.
Trên thực tế, Lưu Diệp cũng cùng Bộ Chất đến Kiến Nghiệp, cũng đang thảo luận vấn đề an toàn vủa Tào Tháo. Tôn Quyền liền ý thức được lần gặp mặt ba bên này là một cơ hội ngàn năm có một, nếu khống chế tốt, y sẽ cò kè mặc cả giữa Lưu Cảnh và Tào Tháo, đặt được lợi ích lớn nhất.
Tôn Quyền cuối cùng đưa ra quyết định, y cử Bộ Chất và Lỗ Túc lần lượt đi sứ đến chỗ Tào Tháo và Lưu Cảnh, đồng thời gửi thư mời đến cho bọn họ, mời bọn họ đến Kiến Nghiệp gặp mặt, và có văn bản hứa hẹn, đảm bảo sự an toàn của bọn họ, thời gian định vào ngày tám tháng mừoi một, cũng là bảy ngày sau.
Trong cuộc đời này của Tào Tháo có ba mối hận lớn, một là trận chiến Uyển Thành, do lão vô ý làm đứa con cả của Tào Ngang chết thảm, vợ là Đinh Thị vì thế ly hôn, tạo nên nỗi đau tình thân khó bù đắp trong đời lão.
Lần nữa là trận chiến Nhương Sơn, lão không để tâm Lưu Cảnh, dẫn đến việc Lưu Cảnh trốn thoát, đến Tương Dương, cuối cùng trở thành căn nguyên khiến lão suy chuyển từ thịnh thành bại, Lưu Cảnh cũng trở thành kẻ thù lớn nhất của lão. Mỗi lần nhắc đến Lưu Cảnh, lão đều không thể quên việc này.
Mối hận thứ ba là lão sớm yêu thích chị em họ Kiều tuyệt sắc, tiếc là lão xuống tay quá muộn, bị Tôn Sách và Chu Du lấy mất, lão phát động trận chiến Xích Bích, chuẩn bị bình định phương nam, thống nhất thiên hạ nhưng ít nhiều cũng có một chút tâm chí mạnh mẽ “Đồ thiên hạ bá nghiệp, đoạt giang sơn mỹ nhân”, cướp lại Đại Kiều và Tiểu Kiều để bầu bạn tuổi xế chiều.
Trong ba mối hận hiện nay, con cả không thể chết đi sống lại, Lưu Cảnh đã phát triển lớn mạnh, khó mà lay động, duy chỉ có nhị Kiều là lão có thể có cơ hội cướp về, để bù đắp tiếc nuối lớn nhất của lão. Lần này lão liền mượn cớ Bộ Chất, kín đáo đưa ra điều kiện này với Tôn Quyền. Tào Tháo tin rằng chức Ngô Vương và sự viện trợ mười vạn thạch lương thực mỗi năm đủ để Tôn Quyền giao nhị Kiều cho mình.
Đương nhiên, Tào Tháo cũng không vì hai người phụ nữ mà đưa ra điều kiện khẳng khái như thế. Hai người phụ nữ chẳng qua chỉ là điều kiện thêm vào, mục đích chính của lão là muốn bài trừ liên minh Giang Đông và Lưu Cảnh, một khi Lưu Cảnh và Tôn Quyền trở mặt, Tôn Bí sẽ có cơ hội thống nhất Giang Đông, lúc đó Giang Đông sẽ là vật trong bàn tay của lão.
Tôn Quyền không ngờ lại tự vác mặt đến ngỏ lời thần phục, cơ hội này Tào Tháo làm sao có thể không nắm lấy chứ?
- Thừa tướng đã từng nghĩ đến việc Tôn Quyền tại sao muốn đến tỏ ý thần phục, cống nạp đất.
Trình Dục ngồi bên cạnh khẽ mỉm cười nói:
- Thừa tướng nghĩ ra là nguyên nhân gì chưa?
Tào Tháo trầm tư một chút nói:
- Ta nghe nói Lục Tốn dẫn ba nghìn thuỷ quân đến Ngô Quận, chắc là có liên quan đến việc này, chỉ là ta không hiểu tại sao hắn lại ủng hộ Tôn Thiệu?
Trình Dục gật đàu:
- Thừa tướng nói không sai, Lưu Cảnh quả thực là nghĩ đến việc quay ra ủng hộ Tôn Thiệu, lý do hắn ủng hộ Tôn Thiệu giống với Tôn Du, bởi vì trong ba Tôn ở Giang Đông, Tôn Thiệu là người dễ khống chế nhất. Khống chế được Tôn Thiệu rồi, cũng là khống chế Ngô Quận, khống chế được Ngô Quận thì ba phần Giang Đông không thể nào thống nhất được. Điều này phù hợp với lợi ích của Lưu Cảnh, sau này dùng cái giả nhỏ nhất để thâu tóm Giang Đông.
- Cho nên Tôn Quyền cực kỳ bất mãn với việc Lưu Cảnh ủng hộ Tôn Thiệu, mới chạy đến tỏ ý thần phục ta, là như thế phải không!
Tào Tháo thản nhiên nói.
Trình Dục thở dai:
- Vấn đề chính là ở đây. Tôn Quyền thần phục Thừa tướng không hẳn là thật tâm, y chỉ là mượn thủ đoạn này để tạo áp lực cho Lưu Cảnh, ép Lưu Cảnh nhượng bộ, vì Giang Đông có cái lợi Trường Giang đối với chúng ta, còn Kinh Châu lại không có bất kỳ phòng ngự nào. Kinh Châu lúc nào cũng có thể thâu tóm quận Dự Chương và quận Bà Dương. Tôn Quyền thực ra càng kiêng kị Lưu Cảnh, không dám dễ dàng trở mặt với Lưu Cảnh. Thừa tướng đồng ý cho y mười vạn thạch lương thực phải chăng hơi dễ dãi một chút rồi.
Câu nói sau cùng mới là trung tâm mà Trình Dục muốn biểu đạt. Gã phản đối việc quân Tào hàng năm viện trợ mười vạn thạch lương thực cho Tôn Quyền. Trong thâm tâm Tôn Quyền không dám trở mặt với Lưu Cảnh, mười vạn thạch lương thực không thể nghi ngờ là trôi theo dòng nước, chi viện cho Tôn Quyền không bằng viện trợ cho Tôn Bí.
Lúc này, Tào Tháo cười lạnh một tiếng:
- Trọng Đức thật sự cho rằng ta sẽ cho y mười vạn thạch lương thực sao? Binh bất yếm trá (chiến tranh không tránh dối lừa), nếu Tôn Quyền thực sự tin, thì chỉ có thể là y ngu xuẩn, vì ta liệu định lương thực của Tôn Quyền không đủ, cho nên mới vô căn cứ mà vẽ ra cái bánh có nhân cho y, chỉ cần phá được liên minh giữa y và Lưu Cảnh, thì chiếc bánh này không còn tồn tại nữa. Ngày xưa Trương Nghi phá vỡ liên minh Tề Sở, chẳng phải là vẽ ra chiếc bánh sáu trăm dặm sao?
Đương nhiên, Tào Tháo còn muốn dùng lời hứa hão mỗi năm mười vạn thạch lương thực để khiến Tôn Quyền ngoan ngoãn giao nhị Kiều cho lão, chỉ là tâm tư cá nhân này, lão ngại không nói rõ ra trước mặt Trình Dục.
Trình Dục lúc này mới hiểu rõ thâm ý trong lời hứa của Tào Tháo. Gã từ đáy lòng tán dương:
- Thừa tướng lật bàn tay là mây, đảo tay thành mưa, vi thần vô cùng khâm phục!
Tào Tháo lắc lắc đầu:
- Ta đã là chủ Nguỵ Quốc, lời nói đáng giá ngàn vàng, những việc tự huỷ hoại lòng tin này vẫn là ít làm thì tốt hơn. Lần này nếu không phải là để phá vỡ liên minh Tôn Lưu, ta cũng không trả cái giá lớn như vậy.
Trình Dục trầm tư chốc lát lại nói:
- Lần này gặp nhau ở Kiến Nghiệp, Tôn Quyền cũng đồng thời mời Lưu Cảnh. Y là muốn mọi việc thuận lợi ở giữa Thừa tướng và Lưu Cảnh, lợi dụng mâu thuẫn Tào Lưu, vơ vét lợi ích lớn nhất. Thần nghĩ y nhất định cũng sẽ đưa ra cái giá trên trời như vậy với Lưu Cảnh.
- Thế thì y nằm mơ rồi!
Tào Tháo cười lạnh một tiếng:
- Lưu Cảnh là người thế nào, lại bị y dắt mũi sao? Y tự cho rằng có thể thuận lợi mọi việc, e rằng kết quả cuối cùng lại là chim bay trứng vỡ, y chẳng đạt được bất cứ điều gì.
Nói đến đây, Tào Tháo khoanh tay đi đến cửa lớn, chăm chú ấnh nhìn vào bầu trời đêm đen kịt phía nam, hồi lâu, lão thấp giọng nói:
- Thực ra ta lại muốn lợi dụng cơ hội này để nói chuyện tử tế với Lưu Cảnh.
Ngày sáu tháng mười một, cách ngày họp mặt ở Kiến Nghiệp hai ngày, hai trăm chiến thuyền rời Vu Hồ, bảo vệ thuyền của Hán Vương Lưu Cảnh, trùng trùng điệp điệp đi về Kiến Nghiệp, theo sự thoả thuận của Lưu Mẫn và Giang Đông. Quân bảo vệ cho Lưu Cảnh lần này vẫn giống như trước đây, do sáu nghìn người vệ sĩ, trong đó năm trăm người có thể làm hộ vệ thân binh lên bờ.
Tào Tháo cũng có điều kiện an toàn tương tự. Trương Liêu dẫn đầu sáu nghìn quân và hai trăm chiến thuyền hộ vệ Tào Tháo đến Kiến Nghiệp. Lần này, Kiến Nghiệp đã làm đầy đủ những điều kiện an toàn, đảm bảo sự an toàn cho Tào Tháo và Lưu Cảnh. Gió mây Kiến Nghiệp tụ hội, một cuộc hội ngộ có ảnh hương sâu xa sắp được mở màn.
Cung Trường Can, vợ Tôn Quyền là Tạ Thị đến nơi ở của Đại Kiều. Đại Kiều và Ngô lão phu nhân ở cùng một chỗ. Nàng cũng tin Phật Giáo, phần lớn thời gian đều dùng để tu hành tụng kinh, cuộc sống thủ tiết mười mấy năm khiến nàng tâm tịnh như nước. Mấy năm trước phụ thân nàng Kiều Huyền cũng khuyên nàng tái giá nhưng trong lòng Đại Kiều hiểu rõ, thân phận Vương phụ Giang Đông của nàng khiến nàng không có cách nào có lựa chọn mới, nàng không thể tái giá được nữa.
Thời gian cứ như vậy trôi đi hàng năm, nỗi niềm tái giá của nàng cũng dần phai nhạt, cùng con gái Tôn Thiến sống nương tựa vào nhau, định bụng sống cuộc đời yên lặng, nhưng nàng lại hy vọng muội muội Tiểu Kiều tái giá. Tiểu Kiều không có áp lực thân phận nặng nề như vậy, hơn nữa không có con cái, nàng còn chưa tới ba mươi, hoàn toàn có thể lựa chọn lại cuộc sống mới.
Đại Kiều biết muội muội đã có ý tái giá, chỉ là muốn chọn cho nàng một người chồng hợp ý cũng không dễ. Đại Kiều đang nghĩ đến vấn đề này, thì một thị nữ đi tới cửa, quỳ gối thi lễ nói:
- Khởi bẩm chủ mẫu, Tạ phu nhân đến!
Đại Kiều vội đặt tấm thêu trong tay xuống nói:
- Mời nàng ấy vào!
Mấy ngày trước vì việc mẫu thân ngã bệnh mà Đại Kiều không khách khí với Tạ phu nhân, trong lời nói có ý trách cứ nhưng khi nàng bình tĩnh lại, nàng cũng biết mình đã hơi xúc động, trong lòng liền có vài phần hối lỗi. Nàng vội vàng ra cửa nghênh đón, chỉ thấy Tạ phu nhân đầu đầy châu ngọc dáng đi đon đả bước vào.
- Hôm nay em dâu sao lại có thời gian đến đây vậy?
Đại Kiều vẻ mặt tươi cười nói.
- Vừa đi thăm mẫu thân, tiện thể đến thăm chị dâu.
Bệnh tình của Ngô lão phu nhân dần dần ổn định lại, tuy rằng vẫn chưa khỏi nhưng ít nhất đã tạm thời thoát được nguy hiểm tính mạng, bà cần nghỉ ngơi nhiều hơn nữa, cho nên Đại Kiều cũng không thường xuyên hầu hạ bên cạnh bà nữa. Còn Tạ Thị, Ngô lão phu nhân không thích nàng, cũng không khiến nàng ở lâu.
Đại Kiều và Tạ Thị là chị em dâu nhưng quan hệ không hề thân thiết, qua lại cũng không nhiều. Nàng với một người vợ khác của Tôn Quyền là Bộ Thị quan hệ rất tốt. Trong lòng Đại Kiều hiểu rõ, Tạ Thị không có việc gì thì không đến điện Tam bảo, nàng ta đến tìm mình tất có chính sự. Dại Kiều vội mời Tạ Thị vào trong phòng ngồi, lại lệnh cho thị nữ dâng trà nóng.
Hôm nay Tạ Thị được Tôn Quyền nhờ đến, có việc quan trọng muốn thảo luận với Đại Kiều. Nàng ta cười tán gẫu một chút việc nhà với Đại Kiều, rồi thăm dò nói:
- Mấy ngày trước Ngô Hầu và Kiều Quốc lão nói chuyện về việc chị dâu và Tiểu Kiều. Kiều Quốc lão bày tỏ mong muốn chị dâu và Tiểu Kiều tái giá, thực ra Ngô Hầu cung rất ủng hộ. Dù sao chị dâu cũng còn trẻ, mới hơn ba mươi tuổi, Tiểu Kiều thậm chí còn chưa tới ba mươi, trẻ tuổi như vậy thủ tiết, cuộc sống sau này rất khó khăn. Ta cũng là phụ nữ, trong lòng rất rõ nỗi khổ này.
Đại Kiều vì lịch sự không ngắt lời Tạ Thị, nhưng cuối cùng nàng không nhịn được, không đợi nàng ta nói hết bèn lạnh lùng nói:
- Có cần tái giá hay không do chị em chúng ta tự quyết định, không liên quan gì đến Tiểu Quyền cả! Những việc ngồi lê đôi mách, Ngô Hầu nên tránh thị phi.
Những lời này của Đại Kiều không hề khách khí, chính là chỉ trích Tôn Quyền thích xen vào việc của người khác. Tạ Thị đỏ mặt, vội giải thích:
- Ngô Hầu dù sao cũng là vua một nước, có một số việc ông ấy không thể không can thiệp.
Đại Kiều nghe ra được ý tại ngôn ngoại, cười lạnh một tiếng nói:
- Em dâu có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi! Vòng vo lại làm lỡ việc của Ngô Hầu.
Tạ Thị biết tính cách Đại Kiều dịu dàng, nhưng khi đề cập đến vấn đề nguyên tắc lại vô cùng khí khái, nàng ta lại không thể nói trực tiếp việc Đại Kiều gả đi, bèn theo lời chồng dặn nói:
- Hiện nay Tôn Thiệu không để ý đến giang sơn đại cục, chia tách Giang Đông, còn mười mấy vạn quân Tào Tháo áp sát, Giang Đông loạn trong giặc ngoài, mắt thấy sắp bị tiêu diệt, trong lòng Ngô Hầu nóng như lửa đốt, ăn không ngon, ngủ không yên. Là một thành viên trong Tôn Thị, mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm bảo vệ xã tắc, bảo vệ giang sơn mà Tôn Thị không dễ dàng có được. Ta tuy là phận nữ, cũng quyên góp tất cả tiền tích cóp của mình, hy vọng chị dâu cũng có thể san sẻ với Giang Đông.
Tôn Thiệu được Đại Kiều nuôi lớn, Tạ Thị gán trách nhiệm làm chia tách Giang Đông cho Tôn Thiệu, kỳ thực cũng chính là ám chỉ trách nhiệm của Đại Kiều. Đại Kiều hiểu rõ ý của nàng ta, cũng không hề do dự mà nói:
- Chỗ ta cũng có một chút tiền lương tích cóp, cũng tích luỹ một ít trang sức, ta cũng sẽ quyên hết, gánh vác một chút với Giang Đông.
- Không! Không! Chị dâu không cần góp tiền. Nếu chị dâu thực có lòng chia sẻ với Giang Đông, hiện nay có một cơ hội, xác thực mà nói, hiện nay chỉ có chị dâu mới có thể cứu Giang Đông.
Đại Kiều ngẩn ra:
- Ta không rõ ý của ngươi. Ta chỉ là một người phụ nữ, tay trói gà không chặt, sao chỉ có ta có thể cứu Giang Đông được?
Tạ Thị cười khan một tiếng nói:
- Hiện nay Tào Tháo đưa ra một điều kiện rút quân, chính là chị dâu đến Nghiệp Thành làm con tin, lão sẽ rút quân. Giang Đông cũng được cứu rồi.
Đại Kiều bỗng đứng lên, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng xấu hổ và giận dữ đến đỏ bừng, giận dữ nói:
- Nam nhân bất tài, lại để nữ nhân ra chiến trường sao? Y không cần liêm sỉ, muốn dâng chị dâu mình cho kẻ địch, y sẽ ăn nói thế nào với người huynh trưởng đã mất của mình? Ăn nói thế nào với người dân Giang Đông? Ăn nói thế nào với ba quân tướng sĩ?
Tạ Thịn đỏ bừng mặt, nàng ta tự biết đuối lý, ngượng ngùng nói:
- Ngô Hầu cũng không muốn làm như thế, cho nên y để ta đến hỏi chị dâu có bằng lòng, nếu chị dâu đồng ý
- Hừ!
Đại Kiều nhổ vào mặt Tạ Thị:
- Để ta tự nguyện đi hoà thân, các ngươi thiếu dạo đức, nói thẳng ra là vô liêm sỉ hết mức, cút! Cút ra ngoài!
Tạ Thị vẻ mặt không nhịn được nữa, nàng ta cũng đứng dậy giận dữ nói với Đại Kiều:
- Ngươi không muốn thì thôi, ai áp ngươi!
Nói xong nàng ta xoay người nổi giận đùng đùng đi ra, ra đến cửa nàng ta còn quay đầu oán hận nói:
- Có một số việc không thể thuận theo ngươi được!
- Cút ra ngoài!
Tạ Thị giận đến mức dậm chân, bước nhanh ra. Đại Kiều tức giận đến độ ngực đập phập phồng, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, suýt chút nữa ngất đi.
Đề xuất Đô Thị: Ác Ma Doanh Địa