Chương 4: Vân Lam Tông
Trong đại sảnh, Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão đang trò chuyện với một lão giả xa lạ. Song, vị lão giả này dường như có điều gì khó nói, lời đến bên miệng lại bất đắc dĩ nuốt vào. Mỗi lần như vậy, thiếu nữ kiều diễm ngồi bên cạnh lại không nhịn được mà liếc mắt nhìn ông ta.
Lắng tai nghe một hồi, Tiêu Viêm có chút nhàm chán mà lắc đầu.
“Tiêu Viêm ca ca, huynh có biết thân phận của họ không?” Đúng lúc Tiêu Viêm đang nhàm chán đến muốn ngủ gật, Tiêu Huân Nhi khẽ lật giở cuốn sách cổ trên tay, mỉm cười hỏi.
“Muội biết sao?” Tiêu Viêm tò mò quay đầu lại, kinh ngạc hỏi.
“Huynh có thấy họa tiết ngân kiếm vờn mây trên bào phục của họ không?” Huân Nhi mỉm cười đáp.
“Ồ?” Trong lòng chấn động, ánh mắt Tiêu Viêm chuyển hướng đến ba người, quả nhiên phát hiện một họa tiết ngân kiếm ẩn trong mây.
“Bọn họ là người của Vân Lam Tông?” Tiêu Viêm kinh ngạc hạ giọng.
Tuy chưa từng ra ngoài rèn luyện, nhưng Tiêu Viêm đã từng đọc qua giới thiệu sơ lược về Vân Lam Tông trong một vài cuốn sách. Tiêu gia ở tại một thành thị tên là Ô Thản thành, thuộc Gia Mã đế quốc. Tòa thành này nhờ vào địa lợi của Ma Thú sơn mạch mà được xếp vào hàng các đại thành thị, dù chỉ là ở cuối bảng.
Tiêu gia tại Ô Thản thành rất có sức ảnh hưởng, nhưng không phải là duy nhất. Trong thành còn có hai đại gia tộc khác, thực lực không hề thua kém Tiêu gia. Ba bên không ngừng minh tranh ám đấu mấy chục năm qua, vẫn bất phân thắng bại…
Nếu nói Tiêu gia độc bá Ô Thản thành, thì Vân Lam Tông chính là thế lực độc bá toàn bộ Gia Mã đế quốc! Chênh lệch giữa hai bên tựa như trời với đất, khó trách ngay cả phụ thân, người ngày thường vốn nghiêm túc, trong lời nói cũng không giấu được vẻ kính sợ.
“Bọn họ đến gia tộc chúng ta làm gì?” Tiêu Viêm có chút nghi hoặc, thấp giọng hỏi.
Ngón tay thon dài khẽ dừng lại, Huân Nhi trầm mặc một thoáng rồi mới nói: “Có lẽ liên quan đến Tiêu Viêm ca ca…”
“Ta ư? Ta đâu có quen biết họ?” Nghe vậy, Tiêu Viêm giật mình, vội lắc đầu phủ nhận.
“Huynh có biết tên của thiếu nữ kia không?” Huân Nhi nhàn nhạt liếc nhìn thiếu nữ kiêu kỳ ở phía đối diện.
“Là gì?” Tiêu Viêm nhướng mày, truy vấn.
“Nạp Lan Yên Nhiên!” Gương mặt Huân Nhi thoáng chút cổ quái, nàng liếc nhìn thân hình đang dần cứng lại của Tiêu Viêm.
“Nạp Lan Yên Nhiên? Cháu gái của Sư Tâm Nguyên Soái Nạp Lan Kiệt của Gia Mã đế quốc? Người đó… là hôn thê của ta?” Sắc mặt Tiêu Viêm cứng đờ.
“Hi hi, năm đó gia gia và Nạp Lan Kiệt là hảo hữu tri kỷ, vừa hay huynh và Nạp Lan Yên Nhiên lại cùng lúc chào đời, thế nên hai vị lão gia đã quyết định hôn sự này. Chỉ là, sau khi huynh ra đời được ba năm, gia gia trong một trận giao chiến với kẻ thù đã trọng thương mà mất. Thời gian trôi qua, quan hệ giữa Tiêu gia và Nạp Lan gia cũng ngày một phai nhạt…” Huân Nhi khẽ dừng lại, thấy đôi mắt Tiêu Viêm mở lớn, nàng không khỏi đắc ý cười khẽ rồi nói tiếp: “Nạp Lan Kiệt lão gia tử này vô cùng kiêu ngạo, lại cực kỳ coi trọng thể diện. Hôn sự năm đó là do chính miệng ông ta đồng ý, cho nên mấy năm nay dù thanh danh của Tiêu Viêm ca ca có tệ đến đâu, ông ta cũng chưa từng phái người đến hủy hôn…”
“Lão đầu này quả thật kiêu ngạo đến mức đáng yêu…” Nghe đến đây, Tiêu Viêm cũng không nhịn được cười, lắc đầu.
“Nạp Lan Kiệt có quyền uy tuyệt đối trong gia tộc, lời ông ta nói ra không một ai dám phản đối. Tuy nhiên, ông ta cũng hết mực yêu thương cháu gái Nạp Lan Yên Nhiên của mình, nhưng muốn ông ta tự mình mở miệng giải trừ hôn ước thì quả là có chút khó khăn…” Đôi mắt xinh đẹp của Huân Nhi híp lại, giọng nói đầy vẻ hài hước: “Nhưng năm năm trước, Nạp Lan Yên Nhiên đã được tông chủ Vân Lam Tông là Vân Vận thu làm đệ tử. Trong năm năm, Nạp Lan Yên Nhiên đã thể hiện ra thiên phú tu luyện tuyệt đỉnh, được Vân Vận vô cùng sủng ái… Khi một người có đủ thực lực để thay đổi vận mệnh của mình, họ sẽ tìm mọi cách để giải quyết những chuyện mà mình không thích… Và thật không may, hôn sự giữa huynh và nàng ta lại chính là thứ khiến nàng ta không hài lòng nhất!”
“Ý muội là, lần này nàng ta đến đây để từ hôn?”
Sắc mặt biến đổi, trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một ngọn lửa giận dữ. Cơn giận này không phải vì Nạp Lan Yên Nhiên, nói thật, thiếu nữ đối diện tuy vô cùng xinh đẹp, nhưng Tiêu Viêm cũng không phải kẻ háo sắc. Nếu không thể kết thành duyên Tần Tấn, hắn cũng chỉ có chút tiếc nuối mà thôi. Nhưng nếu nàng ta thật sự ở trước mặt mọi người, đề nghị phụ thân hắn hủy bỏ hôn ước, vậy thì phụ thân hắn, với thân phận tộc trưởng, sẽ mất hết thể diện!
Nạp Lan Yên Nhiên không chỉ xinh đẹp, địa vị hiển hách, mà còn có thiên phú tuyệt hảo. Bất cứ ai khi nhắc đến chuyện này đều sẽ cho rằng hắn là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cuối cùng lại bị thiên nga giẫm nát dưới chân…
Những lời như vậy, sau này không chỉ Tiêu Viêm, mà ngay cả phụ thân hắn cũng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, mất hết uy nghiêm.
Hít sâu một hơi khí lạnh, bàn tay giấu trong tay áo của Tiêu Viêm đã siết chặt lại: “Nếu bây giờ mình là một Đấu Sư, ai còn dám chà đạp lên ta như vậy?”
Đúng vậy, nếu Tiêu Viêm lúc này có thực lực của một Đấu Sư, cho dù Nạp Lan Yên Nhiên có Vân Lam Tông chống lưng cũng không dám làm càn. Một Đấu Sư mười lăm tuổi, trong suốt lịch sử của Đấu Khí Đại Lục cũng chỉ có vài người, mà những người đó sau này đều trở thành những nhân vật tầm cỡ thái sơn bắc đẩu trong giới tu luyện!
Một bàn tay mềm mại lặng lẽ luồn qua ống tay áo, nắm lấy bàn tay đang siết chặt của Tiêu Viêm, Huân Nhi dịu dàng nói: “Tiêu Viêm ca ca, nàng ta làm vậy chính là tổn thất của nàng ta mà thôi. Huân Nhi tin rằng, sau này nàng ta sẽ phải hối hận vì ánh mắt nông cạn của mình!”
“Hối hận?” Tiêu Viêm cười khẩy một tiếng, gương mặt tràn đầy vẻ tự giễu: “Ta bây giờ, có tư cách đó sao?”
“Huân Nhi, muội dường như rất rõ về bọn họ? Có những chuyện muội kể, e rằng ngay cả phụ thân ta cũng không biết. Vì sao muội lại biết được?” Vỗ nhẹ tay áo, giọng điệu của Tiêu Viêm đột nhiên thay đổi, cất tiếng hỏi.
Huân Nhi thoáng sững người, rồi chỉ mỉm cười mà không nói.
Nhìn dáng vẻ lảng tránh của Huân Nhi, Tiêu Viêm chỉ có thể bất đắc dĩ liếm môi. Huân Nhi tuy cũng họ Tiêu, nhưng lại không có chút quan hệ huyết thống nào với hắn. Hơn nữa, Tiêu Viêm cũng chưa bao giờ gặp qua cha mẹ của Huân Nhi. Mỗi khi hắn hỏi phụ thân, ông đều ngậm miệng không nói, hiển nhiên ông đối với cha mẹ của Huân Nhi rất kiêng kị, thậm chí là… sợ hãi!
Trong lòng Tiêu Viêm, thân phận của Huân Nhi vô cùng thần bí. Nhưng mặc cho hắn có gặng hỏi thế nào, tiểu nha đầu này lại khéo léo dùng sự im lặng để đối phó, khiến cho Tiêu Viêm dù có kế sách cũng không có đất dụng võ.
“Haiz, coi như ta thua muội, không nói thì thôi vậy…” Lắc đầu, sắc mặt Tiêu Viêm bỗng nhiên trở nên âm trầm, bởi vì dưới ánh mắt thúc giục không ngừng của Nạp Lan Yên Nhiên, vị lão giả kia cuối cùng cũng đã đứng dậy…
“Ha ha, mượn uy của Vân Lam Tông để thị uy với phụ thân sao? Nạp Lan Yên Nhiên này thật sự rất có thủ đoạn…” Trong lòng Tiêu Viêm vang lên tiếng cười lạnh phẫn nộ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tân tác Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)