Chương 464: Thánh tông đại sư huynh (2)

Tu vi của hắn sâu dày, thực lực không kém đám người Thần Tiềm là bao. Nếu hắn đột ngột biến mất khỏi mắt mọi người, nhất định sẽ khiến người khác hoài nghi. Nhưng nếu hắn liên tục bại trận, thua thảm hại trong các cuộc khiêu chiến, mọi ánh mắt sẽ không còn đổ dồn vào hắn nữa. Vài năm sau, mọi người sẽ lãng quên hắn. Khi đó, Tịch Ứng Tình có thể tuyên bố Phong Mãn Lâu uất hận mà chết, e rằng cũng không còn mấy ai nhớ đến hắn, nhớ đến phong thái chói mắt một thời của Phong Mãn Lâu.

- Đại sư huynh ở đâu?

Giang Nam đau khổ hỏi.

Vân Bằng chỉ đường, Giang Nam tìm thấy Phong Mãn Lâu đang một mình uống rượu trong một hoa viên của Vạn Hoa Lâu. Hôm nay, Thánh Tông Đại sư huynh ý chí sa sút, đạo bào có vẻ xám trắng, thần thái cô đơn. Thua liên tiếp hơn hai mươi trận đã biến hắn từ một ôn văn nho sĩ thường ngày thành thư sinh nghèo túng, trông vô cùng cùng quẫn. Nhưng Giang Nam biết, Phong Mãn Lâu không phải vì thực lực không đủ, mà là vì Thánh Tông nên mới cam tâm chịu hơn hai mươi trận thất bại liên tiếp, cam chịu trở thành trò cười cho người khác!

Giang Nam đi tới, cùng Phong Mãn Lâu ngồi sóng vai, cả hai trầm mặc.

- Giang sư đệ, lòng ta từng có bất mãn.

Phong Mãn Lâu trầm mặc chốc lát, ngửa đầu uống một hớp rượu, tự giễu cợt, cười khổ nói:

- Ta bất phục, vì sao sư tôn khiến ta thành cái bóng của ngươi, trở thành đao trong tay ngươi! Phong mỗ từ nhỏ đã là thiên tài, dù không kinh người như sư đệ ngươi, nhưng trong thiên hạ có thể vượt qua ta, được mấy người?

Hắn cười ha ha, cười đến chảy nước mắt:

- Ta cũng từng ảo tưởng về tương lai mình sẽ trở thành Thánh Tông Chưởng Giáo, từng ảo tưởng mình oai phong một cõi, tiếc thay, ảo tưởng mãi chỉ là ảo tưởng. Thực tế tàn khốc hơn ảo tưởng rất nhiều...

Giang Nam không nhịn được nói:

- Đại sư huynh, ta sẽ thưa với Chưởng Giáo...

Phong Mãn Lâu lắc đầu nói:

- Sư tôn đối đãi ta như con ruột, người muốn ta làm gì, ta sẽ làm nấy. Huống hồ người nói cũng đúng, ta thật sự không bằng sư đệ. Sư tôn có dã tâm, muốn Thánh Tông ta trở thành thiên hạ đệ nhất đại phái, ta không làm được, chỉ có sư đệ ngươi mới có thể làm được điều này.

Thần thái của hắn đối với Tịch Ứng Tình lộ rõ sự sùng kính vô hạn, thanh âm trầm giọng nói:

- Chỉ có ta mới biết được, Chưởng Giáo vì Thánh Tông rốt cuộc đã hy sinh bao nhiêu. Người từng không chỉ một lần quỳ gối trước bức họa tổ sư, lặng lẽ rơi lệ, hận thực lực của mình không đủ. Chỉ khi ra khỏi đại điện mới khôi phục thành Tịch Ứng Tình mà mọi người vẫn thấy kia. Chỉ có sư đệ ngươi tới Thánh Tông, ta mới phát hiện nụ cười của người dần dần nhiều hơn, áp lực cũng giảm đi rất nhiều.

Phong Mãn Lâu điều chỉnh sắc mặt, nghiêm mặt nói:

- Sư đệ, Chưởng Giáo nói ngươi có thể lãnh đạo Thánh Tông ta vượt qua thời điểm hắc ám nhất, vậy thì nhất định có thể làm được! Người tính toán không sai một ly, biết trước tiền đồ của mình chẳng lành, quyết tâm liều chết đối kháng Thái Hoàng. Sau này, ngươi phải thừa nhận áp lực khổng lồ chưa từng có, bỏ ra nhiều hơn. Ta vì Thánh Tông hy sinh chút này, đáng là gì? Sư đệ, ta kính ngươi!

Giang Nam cầm lấy bầu rượu còn dở, nói:

- Ta kính sư huynh, vì Thánh Tông!

- Vì Thánh Tông!

Hai người nâng ly. Phong Mãn Lâu đứng dậy, vẻ suy sụp trên mặt hắn lập tức biến mất, cười ha ha nói:

- Trước đây ta còn có chút khó chịu, nhưng sau khi nói chuyện với ngươi, tâm tình khó chịu liền tan biến! Sư đệ, chúng ta đi tìm đám Thần Tiềm uống rượu!

Giang Nam thấy hắn khôi phục phong thái thường ngày, mỉm cười nói:

- Tốt!

Hai người đi ra ngoài, chưa kịp đến tửu lâu của Thần Tiềm, đột nhiên thấy bốn năm người nghênh ngang đi tới. Nam tử cầm đầu còn khá trẻ, ánh mắt rơi trên người Phong Mãn Lâu, cười nói:

- Đây chẳng phải Phong sư huynh của Huyền Thiên Thánh Tông sao? Lần trước Phong sư huynh thua trong tay ta, chẳng lẽ thương thế đã khỏi hẳn rồi sao?

Sắc mặt Giang Nam trầm xuống, hướng mấy người này nhìn lại. Người vừa lên tiếng là Vũ Lạc Đạo Nhân, thủ tịch đại đệ tử Thiên Ma Bảo, còn những người khác đều là đệ tử danh môn đại phái, Thần Tú Đạo Nhân cũng có mặt.

Một người khác cười ha ha nói:

- Phong sư huynh, lần trước tiểu đệ lỡ tay, đánh ngươi trọng thương không dậy nổi, may mắn ngươi còn chạy thoát thân. Xem ra hiện tại ngươi khôi phục không tệ.

- Phong sư huynh bản lĩnh chẳng ra sao, nhưng mạng lại rất dai. Liên tiếp bại hơn hai mươi trận mà không chết, mạng này so với gián, rùa đen còn cứng rắn hơn, tiểu đệ xin bội phục!

...

Sắc mặt Giang Nam trầm xuống. Phong Mãn Lâu kéo ống tay áo Giang Nam, cùng hắn đi ra ngoài. Tiếng cười của đám Vũ Lạc Đạo Nhân và Thần Tú Đạo Nhân vẫn vẳng đến, cười to không dứt.

- Sư đệ, chớ để ý.

Phong Mãn Lâu khinh thường, cười nói:

- Cứ để bọn chúng cười nhạo. Nếu ta thật sự động thủ, bóp chết bọn chúng dễ như bóp chết một đám gà con!

Hắn dù cam chịu ẩn lui, nhưng hào khí vẫn còn, khiến Giang Nam không khỏi bội phục.

- Đại sư huynh, tu vi thực lực của ta không bằng huynh. Nếu bọn chúng thua trong tay ta, cũng chính là huynh thắng. Thần Thứu, thay ta hạ chiến thiếp!

Giang Nam đưa tay vẽ vời giữa không trung, chỉ thấy đạo văn bay ra, trên không trung kết thành từng dòng văn tự. Y đưa tay khẽ vỗ, những văn tự này hóa thành một tờ chiến thiếp, giao cho Thần Thứu Yêu Vương, trầm giọng nói:

- Ngươi đi đưa cho Vũ Lạc Đạo Nhân. Ngày mai, ta sẽ cùng hắn quyết thắng thua tại Đấu Chiến Pháp Trường!

- Giang Nam Giang Tử Xuyên muốn khiêu chiến ta?

Đám Vũ Lạc Đạo Nhân và Thần Tú Đạo Nhân trên cao nhìn xuống, khinh miệt nhìn Thần Thứu Yêu Vương. Nhận lấy chiến thiếp, Vũ Lạc tiện tay đưa cho một Đạo Nhân bên cạnh, cười nhẹ nói:

- Hắn thật sự tưởng mình là Tà Vương rồi sao? Hổ Bảng rốt cuộc vẫn là Hổ Bảng, vĩnh viễn không thể là Chân Long!

Bá...

Đạo nhân bên cạnh hắn mở chiến thiếp, nhìn kỹ từng dòng văn tự bên trong. Y từng chữ từng câu đọc cho Vũ Lạc Đạo Nhân và những người khác nghe, chỉ trong khoảnh khắc liền đọc xong chiến thiếp, cười nói:

- Giang Tử Xuyên này khẩu khí thật lớn, lại trong chiến thiếp nói, muốn Vũ Lạc đại sư huynh tan xương nát thịt...

Chữ "toái" (tan nát) hắn còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, đột nhiên hai mắt nhô ra, đứng bất động tại chỗ, sắc mặt đỏ bừng.

Thình thịch!

Thân thể vị đệ tử Thiên Ma Bảo kia đột nhiên nổ tung, chia năm xẻ bảy, huyết nhục vương vãi khắp đất! Đám Vũ Lạc và Thần Tú thất kinh. Vị đệ tử Thiên Ma Bảo này dù không phải cao thủ hiếm có gì, nhưng dù sao cũng là cường giả đã tu thành Dao Đài, thế mà lại bị chấn vỡ một cách vô hình!

Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Tôn Đồng Thuật Sư: Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư