Chương 38: Thế cưỡi hổ. (2) (5)

Chương 38: Thế cưỡi hổ. (2) (5)

Giọng càng ngày càng nhỏ, vì hắn cảm giác không cách nào nói tiếp, chính hắn cũng thấy chuyện này quá tàn nhẫn, khác nào loại bỏ hoàn toàn cuộc sống của một con người. Người thân, bạn bè, đồng nghiệp, toàn bộ ai quen bết đều không được qua lại bình thường nữa, nếu là mình cũng phải suy nghĩ, nhưng Dư Tội còn không được tự quyết, hắn có chút thương cảm thay.

Thăng liền ba cấp chỉ là trò hề, một người không tồn tại, không được bước ra ngoài ánh sáng nữa, thăng cấp để làm gì.

Đột nhiên Dư Tội nghe thấy tiếng nhạc quen thuộc, ngẩng đầu lên thấy chuông điện thoại của Thử Tiêu, là bài ca cảnh sát, điên cuồng rống lên:” Tắt nó đi, con mẹ nó, bây giờ lão tử hận tất cả, hận nhất là cảnh sát biết không?”

“ Câu thứ tư chính là để cậu nghe cho hết bài hát này, đừng quên bài ca trường học của chúng ta.” Thử Tiêu không tắt, nghiêm túc nói:

Âm điệu quen thuộc cứ vậy phát ra qua cái loa chất lượng chẳng tốt lắm.

Ở thành phố phồn hoa

Ở sơn cốc tĩnh mịch

Bóng dáng cảnh sát nhân dân

Đi cùng mặt trăng lên, đi cùng mặt trời lặn

Ở bờ biển cuộn sóng

Ở bên cương đẫm sương

Bóng dáng cảnh sát nhân dân

Khoác lên người ánh trăng, tắm cùng sương buổi sớm …

Chương 023: Thăng liền ba cấp. (2)

Không giống tiếng ca trầm hùng trang trọng, mà đó là giọng nữ, không được ngọt ngào, chẳng du dương, song hết sức dễ nghe như chất chứa bên trong đó khao khát ước mơ, như dòng suối mát lạnh chảy qua tim, từ từ ngồi xuống ghế, ánh mắt thất thần ...

Là giọng cô ấy.

Con ác long vùng vẫy gào thét trong lòng Dư Tội, tựa hung thú muốn thoát ra họa hại thế gian trúng ngọn sét của thánh thần, lại lần nữa bị khuất phục, Dư Tội từ từ ngồi xuống.

Bài hát đã hết, vẫn văng vẳng bên tai, không xua đi được.

“ Công tác này, tuy hình thức khác nhau, nhưng thực chất giống nhau, đều là chịu tội cả thôi.” Bài hát đã hết, trong phòng rơi vào im lặng, Thử Tiêu bùi ngùi: “ Bây giờ tôi nghe bài hát này càng có thêm một tầng nhận thức mới, đó không phải là những lời lẽ thi vị hóa, mà là sự thực ... Nhớ ngày ở trường, dù lăn lộn huấn luyện mệt mỏi thế nào, chúng ta vẫn vui vẻ, vì có nhiều người bạn chung chí hướng bên cạnh, mỗi khi mặt trời lặn, cả đám toàn thân bùn đất ngồi ngắm mặt trời mơ tưởng về tương lai.”

“ Nhưng đó là lý tưởng, chúng ta đều sai rồi, làm cảnh sát không giống như thế, đây mới là hiện thực.”

Nói xong Thử Tiêu bật lại lần nữa, căn phòng nhỏ chỉ còn duy nhất tiếng ca không dễ nghe lắm, nhưng từng câu từng câu thấm vào lòng người ….

Bài hát này bọn họ đã nghe không biết bao lần rồi, có thể nói nghe tới nhàm rồi, trừ ngày đầu vào trường, về sau coi nó như phần nghi lễ buồn chán. Lúc này đây trong lòng Thử Tiêu bất giác sinh ra cảm giác nghiêm trang, bất kể thường ngày đám bạn học có trêu ghẹo mình là đồ vô sỉ, nhưng khi bước chân vào cái lò luyện lớn này, đều bất tri bất giác thành một thành viên trong đó, kỷ luật và tình cảm, lý tưởng và niềm tin đã đóng dấu sâu lên người, dù anh có là thành viên thấp kém thế nào, cũng mang một cái tên cao cả.

Cảnh sát nhân dân.

Nhạc hết lại bật, không biết qua bao lần, Thư Tiêu nhìn Dư Tội cúi gằm mặt xuống, là anh em sớm tối có nhau gần bốn năm trời, ít nhiều tâm linh có chút tương thông, đứng dậy đẩy di động tới: “ Gọi điện về nhà đi, chú nhất định nhớ cậu lắm đấy.”

Dư Tội ngẩng ngay đầu lên vồ lấy điện thoại, tiếp đó tay run run, bấm mãi mới được số điện thoại, chờ mãi mới có người bắt máy, nghẹn giọng gọi:

“ Cha ...!”

“ Ai đấy?”

“ Cha, không nghe ra giọng con à?” Dư Tội hít sâu một hơi áp chế cảm xúc hỗn loạn trong lòng, cô gắng để giọng mình thật bình thường, cha y là người hay lo:

“ A, Dư Nhi ... Cái thằng nhãi chết tiệt, mày còn biết có cha à, bao lâu rồi mới gọi điện, dù bận thế nào cũng không thể bỏ cả cha mày chứ ?.... Đúng rồi, bọn mày có kỷ luật, nói đi, bao giờ về, không gây họa gì chứ?”

Được nghe giọng cằn nhắn quen thuộc, lòng Dư Tội ngập tràn hạnh phúc, nở nụ cười, muôn vàn lời muốn nói, không biết bắt đầu từ đâu: “Cha, cha khỏe chứ?”

“ Nói vớ vẩn, cuộc sống ngày càng tốt, tiền ngày càng nhiều, không khỏe sao được? À, nhờ đám chiến hữu của mày giúp đấy.”

“ Cái gì ạ? Chiến hữu nào của con á?” Dư Tội không hiểu, đám Thử Tiêu à, bọn họ thì giúp được gì cha cơ chứ:

“ Ừ, giờ gần như cảnh sát cả thành phố toàn tới nhà ta lấy hàng, mấy đơn vị cơ đấy, nào là bố trí hội nghị, nào là nhà chiêu đãi, toàn dùng hoa quả của nhà ta hết. Cha phải thuê thêm những hai người mà làm không xuể. Khà khà, nói sao nhỉ, mày thấy cha có nhãn quang chưa, đưa mày đi làm cảnh sát chỉ có chuẩn, nếu không có mày làm cảnh sát, ai thèm để ý tới tiểu thương như cha? ... À phải, ở chỗ huấn luyện có nữ cảnh sát không, cha bảo này, mày tán một cô đem về, nhà ta mà có hai cảnh sát, càng đảm bảo ... Này mày có nghe cha nói không vậy?”

Trò này hiển nhiên là của Hứa Bình Thu rồi, dù thừa biết ông ta chẳng tính toán gì tử tế, nhưng làm cha vui vẻ như vậy, Dư Tội không có gì để trách, chuyện này, cha không biết thì hơn, cố lấy tinh thần đùa một câu: “ Con đang nghe đây, nhưng mà nhiệm vụ cha giao có chút khó khăn, cha sinh con ra chẳng đẹp trai chút nào, cũng chẳng cao ráo, người ta không nhìn trúng.”

“ Với cao không được vậy thì mày hạ thấp tiêu chuẩn xuống, kiếm con bé xấu vào, vợ xấu mới dễ giữ.” Dư Mãn Đường có vẻ rút kinh nghiệm chính bản thân:

“ ....”

“ Sao lại không nói nữa, cha biết mày không thích nghe mấy lời này, nhưng thuốc đắng giã tật con ạ, nghe cha đi, tuyệt đối không thể sai, tắt đèn đi ăn nhau ở có thân thể đầy đặn không, ngực có … à, khụ, e hèm …” Dư Mãn Đường có vẻ thấy đi hơi xa, phanh lại bẻ lái gấp: “ Ờ, tóm lại là ... Ở trong nhà không cần lo, lúc nào mày rảnh thì ghé qua là được. À phải, giờ cha thấy người trẻ tuổi đi làm đều bằng xe riêng, để cha mua mày một cái, con gái giờ hiện thực lắm, mày xấu một tí cũng được, nhưng mà không nhà không xe thì out ngay từ vòng loại con ạ, không dỗ được nó lên giường đâu ...”

“ .... ”

Dư Tội nghe, nghe mãi, những lời cằn nhằn nhàm tai ấy nghe sao mà ấm lòng, khiến y cứ muốn nghe mãi thôi, vất vả lắm mới trấn an được cha, nói mình vẫn ổn, khi huấn luyện xong sẽ về, cắn răng cắt đứt nhớ nhung dài vô tận của cha, đưa di động lại cho Thử Tiêu. Dư Tội biết có người cố ý dùng tình cảm bình thường trói chân y, sợ y đi quá xa, cho dù y ngàn vạn lần khinh bỉ ông ta, nhưng không thể từ chối được ý tốt đó.

“ Nhiệm vụ của tôi xong rồi.” Thử Tiêu thở nhẹ, nhìn sắc mặt Dư Tội cẩn thận hỏi thêm: “ Cậu có cần tôi mang lời gì về nhà không?”

“ Không, đợi tôi ra hẵng nói, giờ trong lòng tôi … tôi lúc này rất loạn. “Dư Tội nhất thời không thể suy nghĩ được gì nữa:

Thử Tiêu ngồi đó đợi Dư Tội ổn định lại tinh thần, trưng cầu ý y rồi mới mở cửa, nhìn Dư Tội bị quản giáo đưa đi, cách lưới ngăn nhìn Dư Tội bị đưa vào thế giới sau chấn song sắt, trong cái nơi hắc ám đó phát sinh bao chuyện người ngoài không biết, rốt cuộc chuyện gì mới có thế khiến Dư Nhi xưa nay hờ hững với mọi thứ lại đa sầu đa cảm như thế?

Hình như không phải xấu, ít nhất quen nhau mấy năm rồi, hôm nay Thử Tiêu mới thấy một mặt “người” nhất của người anh em này.

Xuống lầu, kiểm tra giấy tờ, đi qua hai cánh cửa sắt có người canh gác, rời cảnh cổng nhà giam, không khí như khác hẳn, nơi này là ngoại ô vắng vẻ. Cách đường cái quãng xa, xa xa là bóng Bạch Vân Sơn lờ mờ trong bóng đêm, xung quanh ruộng rau ao nước, côn trùng ra rả, cùng không khí tươi mát, không khí của tự do.

Có lẽ cả Thử Tiêu cũng có chút đa sầu đa cảm rồi, lúc này trời tối, nhưng nhìn quanh đây, hắn tựa hồ tưởng tượng ra đồng ruộng phì nhiêu, một khoảng hoa màu xanh mượt tít tắp, đàn vịt ồn ào đuổi nhau trong ao, vài nông dân ngồi nghỉ trong lán nhỏ, hai cảnh tượng đối lập một cách tức cười, hoặc có lẽ vì có sự hắc ám trong kia, mới có sự bình an ngoài này?

Dù thế nào nhiệm vụ chuyến đi này của Thư Tiêu cũng đã hoàn thành viên mãn, lên cái xe đợi sẵn trong bóng tối, vào xe đóng cửa lại rồi, hắn lặng lẽ ngồi đó, chẳng nói gì cả.

Chương 024: Bịn rịn chia tay. (1)

Trong chiếc xe không bật đèn chỉ có một người nữa, lái xe không ngờ lại chính là Hứa Bình Thu. Xe đi rất xa lên đường cao tốc trở về Quảng Châu, cửa sổ mở để cơn gió dòng Châu Giang ùa vào xe, có lẽ đợi tâm tình Thử Tiêu ổn định lại mới hỏi: “ Cậu ta thế nào?”

Thử Tiêu là chàng trai sổi nổi hay nói, vậy mà lúc này có chút trầm tính, khẽ lắc đầu:

“ Không được tốt lắm.”

“ Không tốt là thế nào?”

“ Cậu ấy khóc, cháu chưa từng nghĩ cậu ấy có thể khóc, Dư Tội là người cứng rắn mà cháu biết, trước kia cháu cứ hay mắng cậu ấy là thằng máu lạnh.”

“ Vậy là quá tốt mới đúng.”

Hứa Bình Thu nhẹ người, có vẻ rất vui vì tin tức mà Thử Tiêu mang về, Thử Tiêu không hiểu, nhưng không dám hỏi, vì hắn dần dà nhận ra sự khủng bố của lão già hay cười hiền hòa này. Ông ta có thể vờn Dư Tội trong lòng bàn tay dễ như không, vậy chơi chết mình thì mình cũng không cách nào phản kháng, cẩn thận hỏi: “ Chú Hứa, vậy bao giờ cháu có thể về?”

“ Cậu biết quá nhiều, không về được.” Hứa Bình Thu thản nhiên nói:

Thử Tiêu cũng đã lường trước được chuyện này rồi, cố vớt vát hi vọng: “ Chú Hứa, có phải đợi Dư Tội ra thì cháu được về không?”

“ Không, cậu ta không thể về, hai cậu kết bạn với nhau đi, tôi đoán cậu cũng không tin tưởng tổ chức nữa rồi phải không? Dư Tội cũng cần có người làm bạn để níu giữ lại lương tâm cậu ta.” Hứa Bình Thu quay sang đôi mắt nhìn xoáy vào tâm khảm Thử Tiêu: “ Cậu nên biết, Dư Tội từ nhỏ cô độc, tình anh em của rất có ý nghĩa với cậu ta.”

“ Vậy ...” Thử Tiêu không ngại đồng cam cộng khổ với Dư Tội, nhưng mà còn có băn khoăn: “ Vậy cháu có được thăng chức không, cậu ấy là cảnh ti cấp ba rồi, cháu không thể vẫn thực tập chứ?”

“ Được kiếm lúc nào rảnh, cho cậu vào trong đó, cậu mà làm được như Dư Tội thì không thành vấn đề, cho cậu lên làm cảnh ti.” Hứa Bình Thu mỉm cười ra điều kiện đơn giản:

Đấy đấy, chính là cái vẻ mặt hiền hòa này lừa hết đám anh em họ, dưới ánh đèn loang loáng của xe lướt qua, mảng sáng mảng tối như nụ cười ác ma, Thử Tiêu tựa như bị ong đốt, xua tay liên hồi: “ Thôi thôi, cháu cứ làm người qua đường, sống bình an là đủ, chỗ đó nhìn đã ớn, không biết làm sao cậu ta vượt qua được.”

Hứa Bình Thu "ừ" một tiếng, không nói thêm nữa, kỳ thực trong lòng tràn ngập áy náy.

…………… ………….

Thời gian khó qua nhất của một người không phải là lúc tuyệt vọng, mà lại là lúc hi vọng cận kề, nó làm anh lo được lo mất, tâm tình vì thế mà âm thầm thay đổi.

Dư Tội lúc này là thế.

Buổi sáng y thường là người dậy sớm nhất phòng, sau đó sẽ giỏng tai lên nghe tiếng mở cửa, quản giáo xuất hiện là anh là người đầu tiên ngồi vào chỗ, nóng ruột đợi điểm danh, chờ một câu nói thay đổi vận mệnh. Khi buổi sáng thất vọng còn trôi đi lại thầm nhủ vẫn còn buổi trưa, khi buổi trưa cũng chỉ có một nỗi thất vọng thì tối lại hồi hộp bất an, sống như thế vài ngày thôi con người đã thay đổi rồi.

Loại biến hóa ấy của Dư lão đại khiến ngay cả loại thần kinh thô như dây thừng trí tuệ không cao như Hắc Tử cũng phát hiện, gần như một tuần qua, Dư Tiểu Nhị không còn âm trầm cô độc suốt ngày ngồi một mình chơi với đồng xu nữa, ngược lại quan hệ với mọi người trở nên hài hòa hơn.

Thời gian trôi qua một cách buồn tẻ đều đặn, hôm đó tới giờ hóng gió, Hắc Tử cởi trần áp lưng vào sàn xi măng mát lạnh, tò mò nhìn về phòng giam hỏi: “ Lão Phó, Dư Nhị làm sao thế? Gần đây lạ lắm.”

Lúc này Dư Nhị hết sức thân dân, không ra tận hưởng ưu đãi hiếm hoi của ban quản lý mà chen chúc trên giường, chơi bài chung với đám người bốc mùi kia.

“ Chắc là cậu ta sắp ra rồi.” Phó Quốc Sinh rút một hơi thuốc, có vẻ từng trải nói:

“ Thật sao?” Hắc Tử không tin lắm:

“ Không giả được, khi sắp ra ai cũng đều như thế, khổ sở nhất không phải lúc mới vào, càng gần ngày ra thì càng dày vò người ta.” Phó Quốc Sinh cảm khái, giọng chứa sự tang thương, hắn thì cũng thế mà thôi, thời gian qua thân thiện hơn không ít:

A Bặc hâm mộ lắm:” Lão đại ra rồi có về thăm chúng tôi không?”

“ Đương nhiên, không thăm sao tính là anh em?” Phó Quốc Sinh trả lời khẳng định:

Tiếng ồn ào cắt ngang cuộc đối thoại giữa bọn họ, thì ra là Dư Tội và Lông Ngắn không phải đang chơi bài, lại cái trò ăn trộm, chơi tới hứng khởi, dù giấu "tiền" ở đâu, tên trộm đó cũng nhìn ra, mười lần hết chín lấy về. Nhưng không ngờ Dư Tội nói mình cũng biết, mọi người không tin đòi kiểm tra một phen. Í! Dư Tội tìm ra thật, trình độ đuổi sát Lông Ngắn rồi, người thán phục, người bảo y ăn may.

Thử lại lần nữa, Thằng Nhóc không tin, dấu tiền xong khuỳnh chân khuỳnh tay đi lại ở lối đi, trông ngu bỏ mẹ, không ra bộ dạng gì, thách thức Dư Tội, Dư Tội không tìm trêu: “ Thằng Nhóc, mày đắc ý cái rắm, dấu trong đũng quần chứ gì?”

Chưa đợi hắn phản ứng, người khác xông tới tụt quần, đống báo làm tiền giả rơi xuống, Răng Sún vỗ tay bôm bốp ngưỡng mộ nói: “ Nhị ca còn lợi hại hơn Lông Ngắn nữa.”

Dư Tội vốn có tiềm chất gian thương, hơn nữa ba năm rưỡi ở trường cảnh sát tuy thành tích không nổi bật nhưng cũng không phải toàn chơi bời, kết hợp nhiều yếu tố, y học nhanh hơn người khác: “ Có cái mẹ gì đâu, trên người chúng ta có mấy chỗ dấu chứ, nhìn không ra thì lừa ra, với lại nhìn dáng đi bố láo của nó, khẳng định không kẹp dưới nách, không ở sau cổ, vậy ở đâu được nữa?”

Ngay cả Lông Ngắn cũng phải tâm phục khẩu phục giơ ngón cái, tiếp đó mọi người chơi trò thích nhất "trộm ví", môn này cần kỹ thuật cao, trước tiên đánh lừa chú ý của "con mồi", sau đó là "gắp" đồ. Lông Ngắn ở chuyện này không dấu nghề, nói tên trộm giỏi không nhất định có kỹ thuật móc túi giỏi nhất mà là nắm thời cơ chuẩn nhất.

Lúc này thấy rõ công lực của Lông Ngắn, hai ngón tay hắn không khác gì Lục Tiểu Phụng kẹp Thiên ngoại phi tiên, vỗ vai một phát mà thứ trong túi, trong quần biến mất, trước mặt bao người cũng làm được.

Nếu mà ờ con phố đông người qua lại va chạm liên miên, trên xe bus chen chúc, không khác nào máy rút tiền tự động của hắn.

Dừ Tội từ nhỏ quen nhìn cha mình ngón tay khẽ đẩy một cái, cân lệch cả ly, cũng giống như tên này, đều ra tay vào khoảnh khắc người ta không để ý, trò dương đông kích tây y cũng luyện thuần thục lắm, thừa lúc Lông Ngắn lấy được đồ đắc ý cho vào túi, vỗ vai hắn: “Lông Ngắn, đừng vênh váo, chính vì mày coi thường anh hùng thiên hạ quá nên mới vấp ngã.”

“ Đâu có Nhị ca, em đang dạy chúng ra ngoài kiếm ăn thế nào mà.” Lông Ngắn vừa nói thì xung quanh cười rộ lên, sực tỉnh sờ túi, thứ vừa trộm của tên Vân Nam mất rồi, đang trong tay Dư Tội, rùng mình: “ Nhị ca đúng là thiên tài ... Anh đúng là sinh ra để làm trộm, năm xưa em theo sư phụ ba năm mới học được.”

“ Con mẹ nó, giờ mới tin Dư Nhị là thằng trộm, học nhanh thật.” Ở phía đầu kia của phòng giam, Hắc Tử nhìn đám Dư Tội chơi mà xuýt xoa, là thành viên ban lãnh đạo, rất ít khi giải trí cùng đám người dưới, chỉ Dư Tội là ngoại lệ, không lên mặt lãnh đạo:

“ Tôi đã nói rồi mà, cậu ta là tên trộm có lý tưởng” Phó Quốc Sinh nhìn Dư Tội được đám phạm nhân xúm quanh tung hô: “ Quan trọng không chỉ có thế, chẳng lẽ bọn mày không nhận ra, từ sau trận ngày hôm đó, trong phòng không có ác chiến nữa à?”

“ Đúng rồi!” A Bặc sực nhớ, trước kia trong phòng người nam và người bắc, cướp và trộm, bản địa và vùng ngoài luôn luôn như nước với lửa, nhìn nhau thôi đã chướng mắt, đánh nhau vỡ đầu chảy máu như cơm bữa, thế mà gần đây không khí có vẻ thân thiện hơn:

Chương 025: Bịn rịn chia tay. (2)

“ Xem kìa, cả thằng Vân Nam cũng gia nhập rồi.” Hắc Tử tặc lưỡi chỉ, thằng buôn thuốc phiện đó còn tách mình hơn cả Dư Nhị mà cũng nhảy vào tham gia trò chơi, với Dư Nhị, hắn có cảm giác, sợ hãi không phải là chủ yếu, mà đó là … hắn không biết nói thế nào nữa, chỉ A Bặc: “ Khi A Bặc chổng mông cầu trời khấn phật, cậu ta im lặng và tôn trọng nhất.”

A Bặc gật đầu, Dư Tội chưa bao giờ chê bai tín ngưỡng của hắn như những người khác, chính vì thế hắn rất tôn trọng Dư Tội.

“ Cho nên đó là một thiên tài phức hợp, dù cậu ta có làm ăn trộm thì tương lai cũng là vua ăn trộm.”

Bình luận của Phó Quốc Sinh làm A Bặc cười phá lên, cặn bã cũng có niềm vui của cặn bã, mấy ngày qua hết sức vui vẻ.

Trong tù chỉ cần không có chiến sự thì cuộc sống cứ thế trôi đi như đám mênh lờ lững trên trời, đôi khi làm con người mất cảm giác thời gian, hôm nay thứ hai hay thứ bảy chẳng có gì khác, cơm vẫn thế, lịch sinh hoạt vẫn vậy.

Lại một ngày như mọi ngày, sau bữa cơm Phó Quốc Sinh kẹp điếu thuốc ra chỗ hóng gió gọi Dư Tội theo, khi Dư Tội ra không ngờ phát hiện hắn hút Trung Hoa mềm, té ra có hàng tốt cỡ này mà dấu, lại còn xa xỉ tới mức mỗi người một điếu, chuyện chưa từng có.

Lão Phó vừa hút thuốc vừa hỏi: “ Có chắc được thả không?”

“ Chắc là không sai, hôm đó trong ví người ta có 200 thôi, nếu chẳng phải tôi còn đánh người, có khi vào đồn công an mấy ngày đã đá đi ra .... Tôi có vài người bạn làm công nhân vận chuyển ngoài kia, bọn họ giúp lo lót, người thẩm vấn nói không cần tới trải cải tạo.” Dư Tội trả lời theo căn dặn của Thử Tiêu, tưởng không ai hỏi tới cơ: “ Sao thế Lão Phó, không phải anh nói là sẽ ra trong thời gian ngắn à, không chừng còn ra sau tôi thế?”

“ Người của tôi bên ngoài nói đã lo lót xong cả rồi, sẽ ra ngay thôi, nửa tháng rồi mà chẳng có động tĩnh gì, cái bọn quan liêu này hại chết người, hiệu suất thấp quá.” Lão Phó bực bội, hắn cũng không rõ vì sao vẫn chết dí ở nơi này:

“ Ha ha ha, anh nên mừng vì hiệu suất cảnh sát thấp đi, nếu không cuộc sống của anh càng thê thảm, thôi, đã biết thế rồi thì cứ an tâm mà đợi.”

“ Ha ha, nói thế cũng phải, à cậu ra ngoài rồi sẽ làm gì?” Phó Quốc Sinh chuyển chủ đề:

Dư Tội nghĩ tới tương lai mờ mịt ngoài kia, chép miệng rồi chán nản phất tay:” Tôi thì làm gì được, kiếm ăn thôi, được tới đâu hay tới đó.”

“ Có muốn tới công ty tôi không?” Phó Quốc Sinh ngồi thẳng lên, dập tắt thuốc nhìn thẳng Dư Tội như chuyện này quan trọng lắm vậy:

“ Công ty anh ấy à?” Dư Tội không phản lần đầu được Phó Quốc Sinh chiêu một, chỉ là lần này hắn nghiêm túc hơn, kết quả vẫn thế, chẳng cần suy nghĩ, chỉ lắc đầu: “ Không đi.”

Phó Quốc Sinh thực sự nghĩ không thông, với tài lực hắn thể hiện trong tù, có ai là không muốn gọi hắn là cha, đây là lần đầu tiên chiêu mộ thất bại, có điều không nản, hạ thấp giọng: “ Lần này tôi nghiêm túc đấy, thứ cậu chơi chẳng có đẳng cấp gì cả, lãng phí tài hoa, tôi cho cậu địa chỉ, ra ngoài tìm tới đó, dù có tôi hay không cũng chiêu đãi cậu ... Nói nhỏ hai ta thôi nhé, xe này, gái này, tiền này, nhà này đều có, thế mới là cuộc sống, không tin cứ đi thử xem.”

“ Tôi tin chứ. “ Dư Tội lười nhác đáp, nhìn điếu thuốc lá cao cấp, tựa hồ hút một hơi cũng tiếc: “ Chính vì biết anh nói thật nên tôi không định đi.”

“ Vì sao?” Phó Quốc Sinh ngắn tũn mặt không hiểu, chẳng lẽ có thằng nào chịu nổi thứ cám dỗ đó:

Dư Tội nói thẳng:” Anh là thứ chả ra buồi gì, tôi chẳng biết anh kiếm tiền kiểu gì, nhưng công ty của anh làm sao tử tế được? Tôi làm một mình khoái hoạt tiêu diêu, mình làm thì mình chịu, giờ đi làm quân cho anh à, có khi chả biết vì sao mà chết, mơ đi.”

Lần này Phó Quốc sinh thực sự thất vọng:” Tôi thật tâm thật ý đấy, không có ý gì, chỉ mời cậu chơi thôi ... Chẳng lẽ còn lo tôi báo thú à?”

“ Muốn báo thù hả?” Dư Tội nhếch mép cười: “ Thế thì phải tìm được tôi đã.”

Xem ra người này tâm lý đề phòng rất cao, hai người họ lại khó mà thả ra cùng lúc, ở trong thành phố lớn thế này, e không có duyên gặp nhau nữa, huống hồ y chưa chắc đã ở lại Quảng Châu, trộm cướp thì đổi địa bàn là chuyện bình thường.

Phó Quốc Sinh đang suy tính thay đổi cách tiếp cận, không ngờ trong gian vang lên tiếng hô như cháy nhà của Thằng Nhóc.

Tập hợp!

Hai người mau chóng rời khoang hóng gió, rầm một cái cửa sắt mở ra, quản giáo quát một tiếng mà Dư Tội chờ đã lâu: “ 0022 dọn đồ đạc.”

Cạch, cừa phòng giam lạch xạch mở ra, trước tiên Hắc Tư ôm chặt Dư Tội một cái, sau đó là A Bặc làm động tác chúc phúc gì đó, lần lượt cán bộ trung tầng ra ôm Dư Tội, ai cũng biết thả người rồi, nếu bị bắt giữ hoặc là đi cải tạo sẽ không chỉ có một quản giáo mà phải có vũ cảnh đi kèm áp giải.

Người anh em Dư Nhị sắp ra rồi.

Thu hoạch ánh mắt hâm mộ của đám cặn bã, Dư Tội kích động tới gan ruột cứ cồn cáo hết cả, đồ đạc không có gì, cởi áo trên người ném cho người mới: “ Mặc vào, cướp của mày một lần, giờ hết nợ.”

Trong quần còn dấu điếu thuốc hút dở, ngậm vào mồm, chân còn đi đôi dép cho Thằng Nhóc, chớp mắt Dư Nhị chỉ còn lại mỗi cái quần, thời gian eo hẹp, Phó Quốc Sinh không ngờ ra nhanh thế, ngoáy vội vài chữ, nhét vào tay Dư Nhị: “ Địa chỉ, cất kỹ, ra ngoài quản giáo sẽ xoát người.”

Không ngờ Dư Tội vo viên ném đi, ôm Phó Quốc Sinh thì thầm bên tai: “ Lão Phó, biết anh có ý tốt, tôi cũng có ý tốt, chúng ta tốt nhất là đừng bao giờ gặp lại nhau.”

Nói rồi Dư Nhị mình trần chân đất mà uy phong hơn đại tướng quân rời đi, tên vong mệnh đó giây phút cuối cùng nở nụ cười sáng lạn chưa từng có.

Cửa đóng lại, không khí trong phòng trầm hẳn xuống, áo, dép, đồ riêng của Nhị ca vẫn còn đây mà người không thấy nữa rồi, ai cũng thương cảm, cả thằng Vân Nam cũng có chút nhớ.

Mỗi Phó Quốc Sinh là vẫn băn khoăn câu cuối cùng của "Dư Tiểu Nhị", nghe quai quái, hắn ngồi trên giường thở ngắn than dài.

Hắc Tử phổi bò thấy chướng mắt, lại chẳng phải sinh tử biệt ly, làm quái gì mà ủ ê làm người ta cũng mất tinh thần thao, quát tháo vài câu rồi ngồi xuống chỗ cũ mà mới: “ Lão Phó, thở dài cái gì, anh cũng sắp ra mà.”

“ Giang hồ hiểm ác vô đồng đạo, thật cô đơn.” Phó Quốc sinh thở dài.

Ngày hôm đó là ngày thứ 34 Dư Tội ở trong trại giam Bạch Vân, rời khỏi khu giam giữ, Dư Tội mình trần đứng ngay trước cảnh cổng sắt lớn đợi từ từ kéo ra, một chân bước ra khỏi cửa, cảm xúc dạt dào.

Mùa xuân ẩm thấp phương nam đã trôi qua, bầu trời chuyển sang màu xanh thăm thẳm, những cơn gió lồng lộng mang theo cái nóng hầm hập ngày hè. Dư Tội vốn không thích trời nóng lắm, nhưng lúc này y cảm giác mình thích tất cả mọi thứ trên thế giới này.

À không, cảm giác thế thôi, thực tế trên đời này thứ y thích thì ít mà ghét thì vô vàn.

Thử Tiêu đến đón cười thảm, sao lại là cười thảm, vì vừa cười liền bị Dư Tội xông vào chẳng nói chẳng rằng cho một đòn, sau đó y cướp lấy xe, phóng lên đường cao tốc tăng hết ga phóng ào ào, để gió mạnh lùa qua người, mang đi đi hết u uất.

Cuộc sống thế là lật qua một trang gian nan.

Đề xuất Voz: Con Gái Sếp Tổng Và Osin cấp cao
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN