Chương 39: Gặp lại cấp trên. (1) (1)
Chương 39: Gặp lại cấp trên. (1) (1)
Chương 026: Gặp lại cấp trên. (1)
Một tuần sau!
Sáng hôm đó bầu trời âm u, đám mây xám xịt che hết ánh nắng, Dư Tội kéo rèm ra mới phát hiện ra là trời mưa, giọt nước mưa li ti cứ tí ta tí tách chảy từ trên mái ngói xuống ban công, cả thành phố như bao phủ trong làn sương mờ, giống sư sương sớm đậm đặc ở phương bắc, chỉ khác là lúc này ở phương bắc vẫn lạnh căm, nhưng ở đây ngột ngạt oi bức lắm rồi.
Ra ngoài được một tuần rồi, người muốn gặp không thấy, người không muốn gặp thì ngày ngày lượn lờ bên cạnh. Cái thằng béo khốn kiếp đó ngày nào chỉ ăn với chơi, toàn bộ thắng cảnh của Quảng Châu đi bị nó hết lượt. Dư Tội không có hứng thú ấy, cảm giác chưa thích ứng lắm với thế giới bên ngoài, y ở lỳ trong phòng thể dục của nhà khách luyện tập phục hồi thể lực. Có lẽ y ít nhiều mắc chứng nghiện tập luyện, ăn nhiều, ngủ nhiều, vận động nhiều, thêm vào tắm trong ánh nắng mặt trời tự do, mọi mầm bệnh ngầm sinh ra trong trại đều biến mất.
Dư Tội mở toang cửa sổ, để nước mưa ùa vào phòng, nơi này không có tuyết lạnh thấu xương mà y yêu thích, mưa cũng tạm vậy, để nước mưa li ti âm ấm bắn lên mặt, ngây ra nhìn cơn mưa nhỏ. Đường phố bên ngoài vẫn náo nhiệt, xuất hiện thêm nhiều chiếc ô đủ màu đẹp đẽ tăng thêm vài phần cho các cô gái phương nam, lòng y chỉ có sự xa lạ, đây không phải thế giới thuộc về mình, đôi lúc y hoài niệm thế giới trong nhà giam, thân thể mất tự do, nhưng linh hồn giải phóng, không phải mang cái mặt nạ mà sống như bây giờ.
Đúng vậy, lúc này Dư Tội đã đeo mặt nạ lên rồi, vì y cực kỳ muốn gặp cái người đã tống y vào trong đó, nhưng lại cứ tỏ ra chẳng hề bận tâm, giấu cảm xúc thật sâu. Mấy lần dọa Thử Tiêu là y về Sơn Bắc làm thằng đó sợ vãi đãi, hết lời dỗ dành.
Kỳ thực Dư Tội rất muốn mặc lên người bộ cảnh phục, đeo hàm cảnh ti cấp ba, vì y thấy đó là phần thưởng xứng đáng cho hi sinh của y, nhưng y lại làm ra vẻ không muốn làm cảnh sát.
Y vũng vẫy đấu tranh, vì đã thất vọng tràn trề, thất vọng tột đỉnh với cái nghề này, đồng thời mặt khác, y cũng muốn trở thành họ, vì thứ đặc quyền đó, muốn trở thành người dẫm đạp người khác chứ không phải là người bị dẫm đạp.
Vì thế tuy có cả dòng dùng nham âm thầm chảy trong người, Dư Tội vẫn kìm nén.
Tuyệt đối y sẽ không bỏ cái nghề này, thậm chí phải leo lên cao, rồi sẽ tới một ngày, y sẽ có đủ quyền lực thao túng cuộc chơi.
Đó tạm thời là mục tiêu của Dư Tội lúc này.
Quyết định ở lại rồi thì tất nhiên nảy sinh các câu hỏi, bước tiếp theo bọn họ muốn làm gì? Mục tiêu trong phòng giam là ai? Vì sao đợi lâu như thế? Mình phải ứng phó thế nào?
Thứ làm Dư Tội khó chịu nhất là nhiệm vụ này bắt đầu một cách hồ đồ, tiến hành một cách hồ đồ, trừ người sau màn nắm rõ tất cả, con cờ như y không hiểu được chuyện gì xảy ra, cứ nghĩ rằng mình ra rồi sẽ có quan lớn tới hỏi chi tiết chuyện xảy ra bên trong, nhưng y nhầm, chẳng ai hỏi gì cả, hiện giờ chỉ có thằng ăn hại Thử Tiêu bên cạnh.
"Phải rồi, thằng béo đó không dấu diếm gì mình đấy chứ?”
Cộc! Cộc! Cộc!
Khi Dư Tội tới gõ cửa phòng bên cạnh đứng ngoài hành lang yên tĩnh nghe thấy tiếng nhạc, giai điệu quen thuộc vang lên một cái ai cũng biết, chính là Tom và Jerry, mấy năm rồi mà trình độ thưởng thức của thằng này chẳng tiến bộ gì cả.
Một lúc sau Thử Tiêu mặc quần lửng ống rộng mở cửa, sau đó vội vã quay về xem bộ phim thiếu nhi toàn thế giới say mê trên chiếc TV màn hình rộng.
Dư Tội cầm điều khiển tắt nghiến TV đi, Thử Tiêu la chói tai, hùng hổ bò dậy mắt nhìn Dư Tội chằm chằm, đúng chuẩn hành bi bọn thiếu nhi bị lấy mất đồ chơi yêu thích. Dư Tội đẩy cái mặt tròn tròn của hắn sang bên, thả mình xuống giường.
Vốn Thử Tiêu không đấu lại được Dư Tội, huống hồ bây giờ khí chất cặn bã của Dư Tội đã hình thành càng không có dũng khí đó, hắn xìu ngay xuống làm giọng đau khổ: “ Dư Nhi, đừng dọa tôi nữa, tôi không biết thật mà, tôi chỉ được dặn bồi tiếp cậu ăn chơi, tập luyện khôi phục gì đó, cái khác tôi không biết.”
“ Bằng vào bản mặt anh, người ta chẳng cho biết gì ... Thử Tiêu, anh ở Quảng Châu đã đi tìm Tế muội tử chưa?” Dư Tội đi đường vòng, hỏi trực tiếp xem ra không moi được gì:
Hỏi tới chuyện thương tâm, mí mắt Thử Tiêu cụp xuống, mặt xị ra: “... Tìm rồi, mấy lần nhưng không tìm thấy, ngay ngày hôm sau tới nơi này tôi đã lẻn ra ngoài tìm cô ấy, căn nhà thuê chưa hết hạn nhưng không còn ai ở nữa, tôi muốn tới quê cô ấy tìm mà không rút mình ra được ... Số di động đã không dùng nữa, con mẹ nó chứ, cứ tưởng nhất dạ phu thê bách nhật ân, cậu nói xem chúng tôi ăn ngủ với nhau lâu như thế, sao tôi đi cô ấy cũng biến mất? Chẳng lẽ cô ấy bám lấy tôi vì tôi kiếm được tiền sao?”
Xem ra Thử Tiêu thực sự động lòng với Tế muội tử rồi, chỉ vì nhiệm vụ mà bỏ lỡ nhân duyên, không tìm thấy người, chỉ còn lại vô vàn suy đoán.
Còn vì sao à? Có lẽ xã hội này là thế, vợ chồng qua đường một hồi thôi, anh nhớ người ta, người ta chưa chắc coi ra gì. Dư Tội vốn tràn ngập thành kiến với xã hội, cho nên chẳng thấy bất ngờ, cũng chẳng phải tới an ủi Thử Tiêu: “ Vậy tổ chức biết chuyện phong lưu của anh chưa?”
Thử Tiêu áp giọng xuống rít nhỏ:” Vớ vẩn, tôi dám nói à?”
“ Anh không dám cũng không sao, tôi nói.” Dư Tội hời hợt buông một câu:
Thử Tiêu nhảy dựng lên, nghiến răng hăm dọa: “ Cậu dám à?”
“ Chẳng lẽ anh nghĩ tôi không dám, tôi phản ánh với xử trưởng Hữa, anh có vấn đề tác phong nghiêm trọng, khi thi hành nhiệm vụ chẳng những lừa được cả vạn đồng, còn dụ dỗ một cô gái nhà lành chưa tròn 18. Tệ hơn nữa còn bỏ rơi người ta, và tệ nhất là không hệ có ý khai báo với tổ chức.” Dư Tội nói mỗi lúc một nặng:
Thử Tiêu nghiến răng trèo trẹo, hắn không rõ Dư Tội nói bao nhiêu phần thật bao phần hăm dọa, hắn không chắc về con người Dư Tội lúc này:” Đừng nói như kiểu cậu chỉ làm việc tốt.”
“ Đúng thế, tôi chả làm cái mẹ gì hay ho, nhưng tôi vào trại giam rồi, xem như là đáng tội đi, còn anh, vấn đề lớn, còn mơ mặc cảnh phục à?”
“ Cậu ... Cậu, rốt cuộc cậu muốn gì, mấy ngày qua tôi phục vụ cậu như con, chỉ còn thiếu lên giường với cậu nữa thôi, cậu còn muốn gì?” Thử Tiêu biết Dư Tội uy hiếp có mục đích:
“ Tôi chẳng muốn gì hết, chỉ muốn biết tiếp theo tôi sẽ thế nào? Tiết lộ chút đi, nếu không tôi tiết lộ hết ... Không phục hả, dù anh mặc cảnh phục thật, giờ tôi là cảnh ti cấp ba, xử lý một tên thực tập dễ như trở bàn tay thôi.” Đủ cả cứng lẫn mềm, Dư Tội cảnh cáo: “ Đừng kiếm cớ, tôi biết anh vẫn báo cáo với người ta sau lưng tôi. Thử Tiêu, đó là tội phản bội anh em đấy.”
“ Chuyện đó, chuyện đó ....” Mặt Thử Tiêu dài như mặt lừa, bốn chữ "phản bội anh em” đâm thấu tim hắn, tức thì hết lời bao biện, chứng tỏ là đã báo cáo rồi:
Dư Tội gây sức ép tâm lý đã đủ, bắt đầu tra hỏi: “ Hứa Bình Thu ở Quảng Châu phải không?”
Quả nhiên Thử Tiêu không quanh co mà gật đầu.
Dư Tội vung tay tát một phát, đây là thói xấu ở trong trại giam:” Biết ngay là anh lừa tôi, lúc tới đây có mấy người?”
“ Chỉ tôi và xử trưởng Hứa.”
“ Có gặp ai không?” Dư Tội đưa tay ra bóp mũi Thử Tiêu:
Thử Tiêu kêu khổ không thôi: “ Không có, không có, chỉ mấy người đó, tôi cũng không biết tên, chú ấy không cho tôi tiếp xúc với họ.”
“ Ai?”
Chương 027: Gặp lại cấp trên. (2)
“ Chính là ....” Thử Tiêu vừa nói tới đó thì di động reo làm hắn giật bắn mình, rất ăn hại rối rít nhận máy, vâng vâng dạ dạ vài tiếng, nhìn Dư Tội như trút được gánh nặng: “ Không cần hỏi nữa, tôi dẫn cậu đi.”
“ Anh dẫn tôi đi?” Dư Tội cười khẩy khinh bỉ, hiển nhiên không coi hắn có đủ sức nặng:
“ Dư Nhị, cậu vào trại giam chứ không phải tới tổng bộ hình cảnh, chúng ta đừng thế được không? Mẹ nó, sớm biết được cảnh ti cấp ba thì tôi cũng đi, tôi còn ấm ức hơn cậu, đi đâu cũng bị người ta chửi mắng như con cháu vậy ...”
Thử Tiêu hơi giận, mặc quần áo, hầm hầm rời nhà chiêu đãi vũ cảnh đã ở một tuần.
Đựa điểm gặp mặt ở tòa nhà Than Đá, tòa nhà này do sở than đá tỉnh Sơn Bắc đầu tư kiến thiết, giao dịch bạc tỷ đều diễn ra ở đây. Dư Tội sớm nghe rồi, tòa nhà này xây dựng đã lâu, khi vào thấy ngay được phong cách trang trí của thế kỷ trước, mọi thứ đã lỗi thời. Từ trang trí, lối đi, vách tường, đều đã cũ kỹ, nhưng vẫn được bảo dưỡng rất tốt, toát ra một cái vẻ xa xỉ mà không phô trương, Dư Tội nghĩ, chọn chỗ này rất hợp lý, vừa kín đáo, dễ trà trộn với nhân viên chính phủ, lại tiết kiệm được kinh phí.
Nơi tụ hội ở tầng trên cùng, toàn bộ lối đi lên đó bị phong bế, bên ngoài treo tấm biển Ban nghiên cứu kiểm nghiệm than đá, canh gác rất nghiêm, ở cửa có hai người ngồi xem báo chí, Dư Tội nhìn một cái là biết cảnh sát thường phục.
Rất đơn giản, đó là báo quảng cáo, trừ kẻ thất nghiệp đói mờ mắt, ai lại đi xem thứ báo đó chăm chú như vậy.
Không ai ngăn cản, Thử Tiêu đi trước dẫn đường, gõ cửa phòng 1706, bên trong đáp lời, hắn xoay nắm đấm cửa, rất tự giác làm động tác mời, tươi cười mới vị cảnh ti cấp ba.
Dư Tội sải bước đi vào, Thử Tiêu ở sau đóng cửa lại, theo yêu cầu mệnh lệnh, đứng nghiêm canh giác, kỳ thực lòng đang chửi bới, vì sao chuyện tốt không tới lượt mình, tới lượt chỉ có đi cùng, truyền lời, giờ thêm gác cửa.
Toàn thân cảnh phục chỉnh chu, Hứa Bình Thu vẫn khuôn mặt hằn sâu nếp nhăn khắc khổ, ngồi sau bàn gỗ lim sáng bóng, bên trên đặt cái valy màu bạc tinh xảo, tay ông ta gõ lên đó một cách có tiết tấu, mày hơi nhướng lên quan sát Dư Tội bước vào tích tắc đã che dấu đi mọi hoạt động tâm lý thể hiện ra mặt, khuôn mặt đó như tượng sáp, vô cảm: “ Ngồi đi, sao lại yên tĩnh như thế, tôi tưởng cậu phải có phản ứng kịch liệt lắm.”
Nơi này trang trí như cái công ty vỏ bọc, trừ bàn và ghế ra thì chẳng có chút trang trí nào khác, bốn mặt trường trống không, Dư Tội chẳng nói gì, kỳ thực ở trong nhà giam, y đã vẽ lên vô số kế hoạch khi gặp nhau.
Trước tiên là bất thình lình cho ông ta một cước vào hạ bộ, bồi thêm vài cú đá, đấm vỡ bộ mặt giả dối của ông ta, sau đó dẫm lên ngực nhổ nước bọt vào mặt bỏ đi.
Nhưng kết cục là gì? Thỏa mãn nhất thời hậu họa vô cùng, bao nhiêu chuyện y chịu đựng trước đó sẽ thành vô nghĩa, vì thế mà y im lặng, vì nếu nói, sợ để lộ ra ngọn lửa đang thiêu đốt toàn thân.
“ Hoan nghênh trở về.” Hứa Bình Thu khách khí nói, lấy thuốc lá ra, nói thế nào thì nói, ông ta cũng khó mở miệng, chỉ là quên mất mình đã quyết tâm cai thuốc, lục túi không có, ai dè Dư Tội lấy thuốc lá ra, tự châm tự hút, còn chẳng thèm đưa cho Hứa Bình Thu, múi khói thuốc khiến ông ta bất giác chảy nước bọt: “ Trông sành điệu lắm, thôi tôi không khuyên cậu cai thuốc nữa.”
Không đáp, Dư Tội từ từ nhả thuốc ra, mắt nhìn không chớp, như đang đánh giá đối thủ sinh tử.
Thái độ này làm Hứa Bình Thu gạt bỏ hết những lời chuẩn bị nói, quyết định tùy cơ ứng biến, bất cẩn một chút có khi ăn một đấm vào mặt, khi đó khó coi lắm, hai bên cũng khó xuống nước: “ Tôi biết cậu có oán hận trong lòng, nếu tôi có cách nào giúp cậu phát tiết hết, tôi không tiếc mọi thứ để làm. Cậu đã chứng kiến rất nhiều chuyện tệ hại, sẽ sinh ra vô số hoài nghi, thành kiến, cho dù là chiến sĩ kiên định nhất cũng dao động. Có thể nói cho tôi biết cái nhìn của cậu về cảnh sát và tội phạm thế nào không?”
“ Một thứ chính nghĩa giả dối, một thứ tội ác trần trụi.” Dư Tội hồi tưởng lại đãi ngộ của mình ở trong tay cảnh sát cùng phạm nhân, dập thuốc đi, lòng chợt bình tĩnh lạ thường: “ Tôi tán thưởng cái sau hơn.”
Hai hàm răng Hứa Bình Thu khẽ va vào nhau một cái, tác dụng phụ mà ông ta lo lắng nhất đã tới, từng có chuyện con tin bị bắt cóc cùng tội phạm đối phó với cảnh sát, cuối cùng thành đồng phạm, hiệu ứng đồng hóa ấy vượt qua ước thúc niềm tin và chức trách. Ông ta cẩn thận châm chước nói: “ Rất tốt, cậu nghĩ thế chí ít như thế tôi đỡ áy náy.”
“ Thế à, tôi chẳng nhìn ra ông có chút áy náy nào.” Dư Tội chế nhạo:
Hứa Bình Thu thong thả cầm di động lên mân mê trong tay, như nói chuyện không liên quan: “ Giờ tôi có thể lộ đề cho cậu, cái gọi là tuyển chọn tinh anh là chọn người có thể trà trộn vào giới tội phạm, tôi không dùng cảnh sát tại chức, vì trên người họ có mùi thể chế, không qua được mắt những kẻ đó. Tôi cũng không muốn dùng những cảnh sát thực địa ẩn mình ngoài tỉnh, vì trên người họ có quá nhiều chuyện, không đơn thuần nữa ...”
“ Nên ông dùng một người lý lịch thanh bạch, bồi dưỡng thành thứ cặn bã?” Dư Tội cắt ngang:
“ Thẳng thắn mà nói, tôi không bồi dưỡng cậu, thiên phú của cậu quá ưu tú, cậu chưa nhận ra sao?” Hứa Bình Thu nói một câu không rõ khen hay chê:
Dư Tội hơi nheo mắt, không có bẩn kỳ phản ứng nào.
“ Gia đình đơn thân, từ bé thiếu thốn tình cảm của mẹ, cha không biết cách nuôi con, cho nên tính cách của cậu có phần bạo ngược. Chúng tôi đã hỏi chuyện giáo viên tiểu học của cậu, mới tiểu học thôi mà cậu vì đánh nhau mà hai lần chuyển trường, lên sơ trung thì chuyển trường ba lần, trong đó một lần vì thu tiền bảo kê bạn học. Cao trung à, không có gì nữa, nhưng tôi tin vì khi đó cậu đã học được cách che giấu tội lỗi của bản thân rồi, cậu trưởng thành hơn hẳn đứa bé khác ... Tôi xem bảng thành tích học tập của cậu, rất tệ, năm xưa vào được trường cảnh sát hẳn cha cậu phải tốn không ít tiền nhỉ? Tình huống như cậu mà có thể vào trường cảnh sát, chứng tỏ hệ thống giáo dục bây giờ có vấn đề.” Hứa Bình Thu liên tục bóc vết thương cũ của Dư Tội ra, tựa hồ muốn y không còn mặt mũi nào đối diện với bản thân, chứng minh Dư Tội vốn là thứ cặn bã rồi:
Dư Tội cười, y không rõ vì sao mình cười, nhưng mà lại cứ cười, cảm giác nghe được chuyện cười hay nhất thiên hạ.
“ Cậu sống ở trường cảnh sát không tệ, uống rượu, đánh bạc, đánh nhau, chẳng những tự chơi, còn lôi kéo thêm được một đám bạn hư hỏng theo. Về phần vì sao cậu qua được các kỳ thi thì tôi không hứng thú, chắc là tốn không ít tâm tư. “ Hứa Bình Thu vắt tắt chuyện xấu của Dư Tội, sao ra đào tận gốc rồi, di động của ông ta đã lấy ra được thứ mình cần, bật lên để trước mặt Dư Tội: “ Sở dĩ tôi đưa các cậu tới thành phố xa lạ này, huấn luyện sinh tồn là để tìm một người dám coi thường mọi quy tắc, sự thực chứng minh tôi không sai, đại đa số các cậu đều dám, làm tốt nhất là cậu, vì cậu không coi bất kỳ một quy tắc nào ra gì, ở cậu không hề có chướng ngại về đúng sai.”
Chương 028: Gặp lại cấp trên. (3)
Những lời nhận xét của Hừa Bình Thu làm lòng Dư Tội trầm xuống, trên di động là mấy thằng đập cửa xe trộm đồ, tên trộm ở sân bay, cùng ảnh đàm phán với ông chủ hiệu sửa xe, cứ tưởng qua mặt được bọn họ, thì ra toàn bộ nằm trong sự khống chế của ông ta.
Tất cả những chuyện đó đủ đưa y vào trại giam, nhưng y vào trại giam lại chẳng phải vì những chuyện đó, khiến y có cảm giác kỳ quái, vui mừng mang theo phẫn nộ vì vượt ngoài quy tắc, cảm giác ấy khiến y cười khẩy, rất giống điệu cười đắc ý.
“ Tốt lắm, tôi thích người có năng lực chịu đựng tinh thần cường hãn như cậu, đi thẳng vào chủ đề, tôi chính thức hỏi cậu, có muốn tiếp nhận sự chỉ huy trực tiếp của sở hình sự tỉnh, thành một đặc vụ trong biên chế không?” Hứa Bình Thu thu lại di động đi thẳng vào vấn đề, mỗi lần tuyển dụng đặc vụ, ông ta đều gặp lực cản như thế, người bình thường rất khó tiếp nhận công việc này:
Dư Tội lấy hộp thuốc, lấy một điếu, tách, không ngờ là Hứa Bình Thu châm lửa cho y, nghiêng đầu hít sâu một hơi, khói thuốc mông lung làm mờ hai mắt y.
Cho dù đã đoán ra được mệnh đề này, Dư Tội không thể đưa ra quyết định, vào nhà giam một chuyến làm đảo lộn thế giới quan của y. Y thậm chí đã có kích động buông thả hết tất cả, muốn cho mồi lửa thiêu cháy mọi thứ đề báo thù, nhưng như thế tức là cũng hủy diệt cả cha mình. Cái lão gian thương mỗi ngày đi cãi nhau đấu khấu với nữ nhân chỉ vì vài đồng bạc lẻ để mong sau này con mình không phải đi bán hoa quả.
Đó là thứ níu tay y không đấm vỡ bộ mặt đểu giả của Hứa Bình Thu.
Nhưng nhận hay không?
Bất kể lựa chọn nào, Dư Tội cũng thấy mình sẽ hối hận.
Căn phòng yên tĩnh tới chỉ còn hơi thở của hai người, Dư Tội không đồng ý cũng không từ chối, cứ thế dùng ánh mắt phức tạp nhìn Hứa Bình Thu, như muốn nhìn thấu ông ta.
“ Thẳng thắn mà nói, cảnh sát và tội phạm ở nhiều tầng cấp không có ranh giới nghiêm ngặt, đôi khi so gan dạ và tàn nhẫn, đôi khi đấu trí, dùng âm mưu quỷ kế. Nhìn từ góc độ đạo đức, chúng ta cũng chịu nhiều khiển trách bằng với tội phạm.” Hứa Bình Thu thản nhiên nói: “ Cho nên rất nhiều đồng nghiệp mặc cảnh phục lâu năm cũng hoang mang như cậu, chúng ta đứng ở lằn ranh đen và trắng, bờ vực của đúng sai, băn khoăn giữa nhân tính và hợp pháp, không ai có thể làm rõ được giới hạn đâu, nên ở loại chuyện này, không cần tốn công suy nghĩ làm gì.”
Chỉ có thẳng thắn mới có được đồng cảm, Hứa Bình Thu hiểu ra phương thức nói chuyên với Dư Tội.
“ Nhưng cậu phải hiểu rõ một đạo lý, tội phạm có nhân tính tới mấy thì cũng làm mọi thứ vì bản thân, tối đa vì đoàn thể nhỏ, gây rối loạn trật tự, còn cảnh sát vô nhân tính thì đa phần làm việc vì sự tồn tại của thể chế và quy tắc. Thể chế tốt hay xấu tôi không có quyền bình luận, nhưng đảm bảo đại đa số mọi người phải làm việc trong quy tắc là trách nhiệm mà cảnh sát phải gánh vác.”
Cho dù ông ta dùng cách giải thích thông tục nhất, Dư Tội vẫn không có phản ứng, ánh mắt vẫn xa xăm không rõ nhìn tới phương trời nào.
“ Không cần phí tâm tư nghĩ vấn đề đúng sai nữa, dù sao đó là chuyện chúng ta không thao túng được, vậy nghĩ về bản thân đi. Tôi cho cậu hai lựa chọn, một là thành cảnh ti cấp ba, nhận chỉ huy trực tiếp của sở công an tỉnh, vấn đề đãi ngộ không phải lo, chắc chắn tốt hơn đại đa số cảnh sát. Lựa chọn thứ hai, về nguyên quán, cho dù là tôi xóa hết lý lịch của cậu ở Quảng Châu, cậu nghĩ với biểu hiện trước kia của cậu, công an địa phương có tiếp nhận học viên như cậu không? Dù có, cậu nghĩ cha cậu phải bỏ bao nhiêu tiền nữa để lo một chỗ làm tốt cho cậu?”
Dư Tội từ từ quay đầu liếc Hứa Bình Thu, lão già này lại giở trò uy hiếp rẻ rách ra rồi, nói hay lắm, nhưng rõ ràng ép người ta đi theo đường mình lựa chọn, mà y có một loại tâm lý nổi loạn, cho nên trầm mặc xem ông ta biểu diễn.
“ Cậu có định lựa chọn không, cứ tốn thế gian thế này à?” Hứa Bình Thu có chút mất kiên nhẫn:
“ Bắt được rồi.” Dư Tội đang lười biếng dựa vào ghế hút thuốc tỏ vẻ bất cần đời ngồi, trong tích tắc ngồi thẳng lên, tựa thợ sắt phát hiện con mồi, chỉ mặt Hứa Bình Thu: “ Có phải ông đang lo, nếu tôi trì hoãn, ông sẽ thua trắng bàn, và nếu tôi chấp nhận không làm gì, ông cũng sẽ ông về một đống thất vọng. Ha ha ha, tôi nhận ra rồi, cuộc chơi không chỉ nằm trong tay ông.”
Á à, cái thằng nhãi này, Hứa Bình Thu không ngờ chỉ một thoáng để lộ sự sốt ruột liền bị Dư Tội phát hiện, cái thái độ cặn bã đó làm ông ta hận không thể tát cho y vài cái, nhưng ông ta nhịn, làm ra vẻ thản nhiên: “ Đừng đánh giá bản thân quá cao, trong tay tôi có ngàn vạn hình cảnh, không thiếu người dùng.”
“ Ồ! Vậy cơ à, tôi đợi xem sao, ông có nhiều người như thế thì tôi chẳng cần lựa chọn nữa rồi, không phải xong rồi sao, ông kiếm người khác mà làm đi, hai ta khỏi phải nhìn mặt nhau, thế chẳng phải mọi người đều vui vẻ à?” Dư Tội nói xong câu này nhìn thấy ngót áp út của ông ta giật giật vài cái, lộ rõ sự lo lắng của vị xử trưởng này, rít một hơi thuốc cũng là hít vào khoái cảm báo thú:
Tốn bao nhiêu công sức an bài như thế, cuối cùng đổ vỡ vào giây phút cuối cùng, chắc càng đau khổ hơn là bị ngồi nhà giam cả tháng.
Hứa Bình Thu gặp khó, cực khó, suy đoán ý nghĩ chân thực của người này khó hơn bất kỳ người nào trước đó, không còn cách nào, nhà tù là cái trường học phải đóng học phí rất cao, xem ra y học được rất nhiều.
Lấy phương thức nào để đối diện với người này là cả vấn đề, ngay cả sự thẳng thắn của ông ta cũng không thu được tác dụng mong muốn, đằng sau tính cách gian xảo, sau cả tâm lý nổi loạn và sự phẫn hận với cuộc đời, hình như vẫn còn thứ gì đó mà ông ta chưa nắm bắt được.
Nếu Hứa Bình Thu gặp Phó Quốc Sinh, có lẽ tìm được câu trả lời.
Nhưng ông ta có biện pháp của riêng mình, kinh nghiệm sống, sự từng trải của Hứa Bình Thu là thứ Dư Tội không có, ông ta mau chóng ổn định tâm tình, vỗ cái va ly: “ Đổi cách khác, chúng ta đánh cược đi.”
“ Đánh cược?” Dư Tội chau mày, lão già có trò gì đây:
“ Đánh cược thứ bên trong va ly này, tôi cược rằng cậu không biết được dụng ý chân chính của lần an bài này, tôi tin cậu đã đoán ra mục tiêu muốn đối phó, nhưng tôi cược cậu sai.” Hứa Bình Thu giọng điệu xem thường: “ Cậu tưởng mình biết hiết, nhưng cậu chỉ là thằng nhóc đánh giá bản thân quá cao giống bao người trẻ tuổi khác thôi, cậu còn non lắm, cậu chưa tới cái tuổi hiểu được cuộc đời này đâu.”
Dư Tội bị kích thích tức thì, cười ha hả: “ Xử trưởng Hứa, ông quá khinh người rồi, nếu tôi không đoán ra dụng ý của ông, nói không chừng tôi đã tiếp nhận mệnh lệnh.”
“ Thế à, mạnh miệng quá đấy, chuyện này sở công an hai tỉnh không quá 4 người biết, còn biết kế hoạch chi tiết, tính cả tôi chỉ có hai người thôi.” Giọng nói Hứa Bình Thu nhanh hơn bình thường:
“ Chẳng qua là tiếp cận nghi phạm trong phòng giam, kiếm cơ hội để gây dựng quan hệ, vài người, ngày ngày ăn ỉa một chỗ, quanh đi quẩn lại chỉ chừng đó người thôi, lừa được ai.” Dư Tội cười khẩy:
“ Được, cậu đoán là ai, nếu đoán đúng, tôi cam tâm nhận thua, đem thứ trang bị giá trị không nhỏ này tặng cậu, cậu tự tiện thoải mái lựa chọn đi ở. Nếu cậu không đoán ra thì phải nghe tôi an bài.” Hứa Bình Thu đưa mặt tới, bộ dạng lừa người không đền mạng:
Chương 029: Gặp lại cấp trên. (4)
Dư Tội thích kiểu đấu trí này, có trả giá, có hồi hộp, đủ kích thích, gập ngón tay nhẩm tính: “ Khi tôi ra trong phòng giam có ba tên bán ma túy, một tên lưu manh ăn cướp băng Chặt Tay, một tên làm giả, bốn tên trộm, hai tên lừa đảo, tội đều không nhẹ ...”
Vừa nói y vừa nhìn vẻ mặt Hứa Bình Thu, đột ngột trở giọng: “ Đều không phải, là người đáng lẽ được thả ra rồi, nhưng bị giam quá hạn, Phó Quốc Sinh đúng không?”
Hứa Bình Thu khẽ run một cái cho dù ông ta cực lực không chế cái bộ mặt đen xì thì sự kinh hãi trong ánh mắt đó không thể che dấu được.
“ Hừ, vốn tôi không chắc, nhưng ông làm khéo quá hóa vụng rồi, phí hết tâm tư đi bắt bọn đập cửa sổ xe trộm tiền, trùng hợp thế nào vào đúng phòng giam của tôi, mục đích là để chúng cho rằng, tôi là tên trộm vặt, không có bối cảnh sâu hơn chứ gì? Chỉ có thân phận ‘thanh bạch’ như thế mới phù hợp với nhu cầu của mục tiêu trong tình huống nào đó, thế nên Phó Quốc Sinh mới nhìn tôi bằng con mắt khác, cái này tôi khen ông, ông giỏi thao túng tâm lý người khác lắm.”
Hai môi Hứa Bình Thu run run, càng thêm kinh sợ.
“ Tôi đoán bước tiếp theo sẽ là thả Phó Quốc Sinh, sau đó tạo ra cuộc gặp gỡ tình cờ nào đó, có phải tôi đồng ý hay từ chối cúng thế, ông sẽ có cách ép tôi chỉ còn đường đi theo hắn, đúng không?” Dư Tội nhìn cái bản mặt không nói lên lời của ông ta, cười khành khạch đắc ý vô cùng: “ Vốn dễ lắm, khi ra trại, Lão Phó đã đưa địa chỉ cho tôi, điều kiện ưu đãi hơn ông đưa ra nhiều, cấp nhà, xe, mỹ nữ, có điều tôi từ chối rồi, tôi còn nói với hắn, tốt nhất là hai bên không gặp lại nhau. Xử trưởng Hứa, ông thất vọng lắm hả, giờ mà Lão Phó và ông cùng đứng trước mặt tôi, người tôi muốn giúp không phải là ông đâu, ha ha ha ha.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Mượn Kiếm