Chương 149
Nói xong tôi cúp máy luôn, cơ bản là vì tôi thấy con Quỳnh đang tiến tới gần tôi... Và một phần tôi cũng sợ mình không kiềm chế được cảm xúc khi nói chuyện với Boss...
Phải, tôi sợ, sợ một lần nữa mắc sai lầm... Đang loay hoay trong những suy nghĩ rối bời về tình cảm đối với boss thì con bé cũng đã tiến sát tới tôi...
- Sao anh đứng đây? Không vào trong luôn đi...
- Anh có quen ai đâu, tự nhiên em bỏ anh bơ vơ...
- Chết, em xin lỗi, tại gặp mấy đứa bạn nên em quên mất...
- Hay hen... tội của em, vài bữa nữa anh xử luôn một thể... thôi vào đi, anh không muốn tạo ấn tượng quá mạnh với bạn em...
Vậy là cuối cùng cũng được bước vào cái biệt thự chà bá kia... Tiến sâu vào bên trong thì chẳng khác nào party của tụi nước ngoài... Có DJ, có bar rượu, có gái đẹp... Và vô số thanh niên ngáo đá đang bơi lội dưới hồ trong cái se se lạnh mùa này...
Cơ mà cũng có chút phấn khích, vì các em gái ở đây đều phê cả rồi, lắc lư theo nhạc... rồi đá lưỡi với nhau các kiểu... Nhìn mà chảy cả dãi...
Nhưng không thể vì chút tửu sắc mà đánh mất hình tượng được... Tôi cố gạt bỏ những hình ảnh nhục dục đó ra khỏi đầu...
Con Quỳnh bảo tôi cứ ngồi chơi đi, nó đi vệ sinh một lát... Vậy là tôi đành bơ vơ tiếp, kiếm một cái ghế rồi ngồi tạm, móc thuốc ra hút... cho qua ngày tháng... chứ chẳng quen ai để nói chuyện hết...
Đang ngơ ngáo chưa biết hòa nhập với cái buổi sinh nhật này như thế nào thì có một con bé... chắc chỉ mới học cấp 3 thôi... Người thì ướt sũng, người đầy mùi rượu... Nó cặp cổ tôi... Rồi đưa ly rượu ra mời...
- Mời anh một ly nhé... mặt nó phê hết cỡ... đúng lầy luôn...
- Cảm ơn em!
Tôi cũng đưa tay đón lấy ly rượu... chưa vội uống ngay, tôi nhìn nó thì thấy ánh mắt nó đang trông chờ điều gì đó... Cảm giác bất an nên tôi nhìn vào ly rượu... Thì thật bất ngờ thay... Một con bướm xanh đang nằm dưới đáy ly... Cũng vì ánh đèn chớp tắt nên từ đầu đã không để ý...
Tí nữa thì bỏ mẹ với đám choai choai này rồi... Con bé thấy tôi nhìn vào ly thì nó cười như điên... Đúng là con điên, mẹ nó tí nữa thì nó đã hại tôi... May mà tôi cũng biết chút ít về những thứ này nên còn đề phòng được...
- Sao không uống đi anh trai, chê rượu em mời à?
- Xin lỗi em, rượu thì anh dám nhận, chứ thuốc thì anh xin!
- Có sao đâu anh, vui chút thôi mà...
- Xin lỗi em nhé, anh xin được từ chối...
Nói xong thì tôi bỏ đi ra chỗ khác, lây nhây với mấy đứa này khéo thì vạ lây... Con Quỳnh thì tôi thấy đang ngồi nói chuyện với mấy đứa bạn phía bên kia hồ...
Thôi, cũng chẳng quen biết, nên tôi đành ngồi bên này... lại tiếp tục móc thuốc ra rít... Từng làn khói thuốc tôi nhả từng hơi... rồi tôi lại rít vào cuống họng...
Lần này thì tôi không để ai mời nữa, tôi tới quầy rượu để kiếm cho mình một ly... dù gì thì dù... hút thuốc nhiều cũng nên có chút cay cay của rượu để nhả bớt khói...
Đón tiếp tôi là một thằng bartender, khá nghề, nhìn cách pha chế của nó tôi cực thích... từng cú ném chai, rồi hứng... nó làm rất thành thục...
Khá phấn khích với hành động của nó... Ngồi vào bàn, đưa tay ra hiệu xin một ly...
- Anh dùng gì?
- Cho anh một Remy nha! Cảm ơn em...
Kêu món xong thì tôi cũng xoay ghế nhìn ra hướng cô nàng DJ đang nhấp nhô trùng điệp... Và hình như tôi cũng không còn cảm nhận được âm thanh chát chúa này nữa...
Xung quanh tôi, mọi thứ dần mờ ảo... Đầu óc thì sảng khoái lắm... Và có một mùi thơm... một mùi thơm đang tỏa ra từ cái ghế kế bên...
Wao! Mùi thơm của "cỏ", hay trong miền Nam gọi là "cần"... Cái thứ quỷ này, hồi đó mấy ông cậu có trồng, lâu lâu tôi với thằng Tuấn qua nhà hái mấy lá rồi để dành hút từ từ... Cơ mà lâu rồi không ngửi mùi thơm này...
Hương thơm đó làm tôi choáng váng...
Và điếu cần đang trên môi của một "bà chị", xin được gọi nhân vật này là chị M nhé... vì thực tế thì chị M đã lớn tuổi (32t)... Tôi quay sang nhìn bả... Mặt bả thì mới nhìn đã biết phê rồi...
Bả cũng quay sang nhìn tôi... Rồi móc trong giỏ xách một điếu đưa cho tôi...
- Mời friends một hơi nhé!
- Không, cảm ơn chị...
Vừa lúc đó thì bartender cũng đưa ly rượu ra cho tôi, tôi vừa cầm lên tính nhấp tí thì bà chị đưa tay cản lại... rồi cầm lấy ly tôi, nhấp luôn một ngụm...
- Remy ngon đấy chứ, cũng có gu nhỉ, tiếc là không làm một hơi... vậy nó mới thấm... đây! Nhìn là biết cậu không phải nai rồi...
Tôi chẳng biết nói gì luôn, cười gượng, rồi nhấp ly rượu... từng giọt rượu chảy xuống cuống họng, len lỏi vào từng ngóc ngách của cơ thể, cộng với làn khói đang tỏa từ phía người bên cạnh...
Đầu óc tôi cảm thấy minh mẫn hơn bao giờ hết... Và rồi... như những kẻ sa chân vào con đường tội lỗi khác...
Trên miệng tôi cũng ngậm điếu "cần"... cũng rít vào cuống phổi, cũng nhả làn khói ảo... Đầu óc quay cuồng theo từng nhịp Bass...
Tôi thấy lúc này mình thật thông minh... Tôi có thể suy nghĩ được rất nhiều chuyện trong một lúc... Và tôi có những khoảnh khắc thật tuyệt vời...
Tôi cảm giác như mình đang đi mây về gió...
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Chu Tiên Lại