Chương 509: Tiên sinh Bao Phục trai, học sinh tạo gốm sứ người
Liễu Chất Thanh hỏi:
- Có muốn đến vách núi Ngọc Oánh của ta uống trà không?
Trần Bình An lắc đầu cười nói:
- Hình như Liễu kiếm tiên đã hiểu lầm ta. Ta không dám tới vách núi Ngọc Oánh, sợ phải uống rượu phạt.
Liễu Chất Thanh nói:
- Ta rất thích khe suối ở vách núi Ngọc Oánh, hơn xa mây sét cung Kim Ô.
Trần Bình An sực tỉnh nói:
- Vậy thì tốt. Hai ta đi bộ hay ngự gió?
Liễu Chất Thanh mỉm cười:
- Tùy ngươi.
Trần Bình An nhìn nữ tu sĩ vườn Xuân Lộ, vốn là đệ tử chính thống của một vị Kim Đan:
- Làm phiền tiên tử dùng thuyền bùa đưa chúng ta một đoạn đường.
Nữ tu sĩ đương nhiên không có dị nghị, cùng Liễu kiếm tiên ngồi thuyền đi tới vách núi Ngọc Oánh là một vinh dự đặc biệt, cầu cũng không được. Huống hồ người trước mắt này cũng là khách quý hàng đầu của vườn Xuân Lộ, tuy nói chỉ có sư thúc Kim Đan Tống Lan Tiều thuộc nhánh khác ra đón, không so được với trận thế ban đầu Liễu kiếm tiên vào núi, nhưng đã có thể trú ngụ ở đây, dĩ nhiên cũng không phải người tầm thường.
Thuyền nhỏ bùa chú bay lên không, rừng trúc rộng lớn dưới chân ba người giống như một biển mây xanh biếc, gió núi hiu hiu, đung đưa chập chờn, đẹp không tả xiết. Lần này nữ tu sĩ không nấu trà đãi khách, ở trước mặt Liễu kiếm tiên khoe khoang chút trà đạo của mình, quả thật là làm trò cười cho người trong nghề.
Tới bến thuyền nhỏ ở vách núi Ngọc Oánh, Liễu Chất Thanh và Trần Bình An xuống thuyền. Trần Bình An tò mò hỏi:
- Chẳng lẽ Liễu kiếm tiên không biết quy củ ở đây?
Liễu Chất Thanh nghi hoặc hỏi:
- Quy củ gì?
Trần Bình An nói:
- Tiên tử lái thuyền, khách phải thưởng một đồng tiền Tiểu Thử.
Nữ tu sĩ phủ Kinh Trập kia ngỡ ngàng. Liễu Chất Thanh lại à một tiếng, ném một đồng tiền Tiểu Thử cho cô, nói:
- Trước đây là ta thất lễ rồi.
Sau đó hắn chậm rãi đi về phía trước:
- Lại đi tới hơn ngàn bước, chính là suối Trúc Đồng bên cạnh vách núi Ngọc Oánh.
Trần Bình An nhìn quanh:
- Nghe nói cả vách núi Ngọc Oánh đều được Liễu kiếm tiên mua rồi?
Liễu Chất Thanh gật đầu:
- Năm đồng tiền Cốc Vũ, kỳ hạn năm trăm năm, hôm nay đã qua hai trăm năm rồi.
Trần Bình An quay đầu nói:
- Tiên tử cứ trở về trước, đến lúc đó ta sẽ tự mình đi biển trúc, đã biết đường rồi.
Nữ tu sĩ trẻ tuổi gật đầu, do dự cả buổi vẫn không mở miệng nói chuyện, tránh quấy rầy nhã hứng của hai vị khách quý. Cô dự định trở về thương lượng với sư phụ một chút, sau đó mới quyết định có nhận đồng tiền Tiểu Thử này hay không.
Thuyền bùa được vườn Xuân Lộ dùng số tiền lớn mời cung Thái Chân chế tạo, kiểu dáng cổ xưa trang nhã. Hơn nữa đi qua nơi linh khí dồi dào một chút, sẽ có thơ từ của văn hào hiện lên vách thuyền. Nếu khách trùng hợp gặp được câu chữ yêu thích, có thể tùy ý bắt lấy văn tự, giống như vốc nước trên tay, bỏ vào trong mặt quạt hay trang sách. Văn tự lâu dài không tan, rất tao nhã cổ kính.
Chuyện khách lấy chữ trên thuyền bùa mang đi, trước giờ vườn Xuân Lộ đều rất khuyến khích. Lúc trước Tống Lan Tiều đã giới thiệu, chỉ là khi đó Trần Bình An không mặt dày ra tay. Lúc này đồng hành với Liễu Chất Thanh, Trần Bình An lại không khách sáo nữa, ngắt lấy hai câu “đặt” trên một mặt quạt xếp, tổng cộng mười chữ “sách linh ẩn động tiên, sống lâu trên cung khuyết”.
Trần Bình An và Liễu Chất Thanh sánh vai bước trên đường nhỏ đá xanh, đi về phía dòng suối kia. Trần Bình An mở rộng mặt quạt khẽ phe phẩy, mười chữ hành kia liền khẽ nhộn nhạo như rong bèo.
Liễu Chất Thanh nhẹ giọng nói:
- Đến rồi.
Bên cạnh vách núi Ngọc Oánh có một đình nghỉ mát bằng cỏ tranh, xa hơn một chút còn có một ngôi nhà cỏ được hàng rào vây quanh.
Trong đình nghỉ mát có bàn và bộ đồ trà, dưới vách núi có một đầm xanh trong vắt thấy đáy. Nước quá trong ắt không có cá, đáy nước chỉ có đá cuội xinh đẹp óng ánh rực rỡ.
Trần Bình An ngồi đối diện với Liễu Chất Thanh, khép quạt xếp lại, cười nói:
- Uống trà thì bỏ đi. Liễu kiếm tiên nói thử xem, tìm ta vì chuyện gì?
Liễu Chất Thanh cười nói:
- Ngươi không uống, ta vẫn muốn uống.
Hắn dùng một tay vẽ lên bàn hai chữ “chân hỏa”, ánh sáng vàng lưu chuyển, rất nhanh nét bút hội tụ thành một đường, biến thành hai con giao long lửa màu đỏ lượn quanh trên bàn. Sau đó hắn khẽ vung tay áo, như rồng múc nước, nước suối trong đầm nặng khoảng mấy cân bay lên bàn, ngưng tụ thành quả cầu, chốc lát sau nước suối sôi trào.
Liễu Chất Thanh đặt ly trà bằng sứ xanh ở một bên, lại từ trong hộp lấy ra mấy lá trà nhẹ nhàng ném vào ly, ngón tay búng nhẹ. Nước suối nấu sôi như rẽ ra một nhánh sông nhỏ, róc rách chảy vào trong ly trà bằng sứ xanh, vừa khéo đầy bảy phần.
Liễu Chất Thanh nâng ly chậm rãi uống trà. Trần Bình An nói:
- Cũng cho ta một ly.
Liễu Chất Thanh cười cười, lại cầm lấy một ly trà, rót trà vào ly, sau đó nhẹ nhàng đẩy một cái, trượt đến trước người Trần Bình An.
Trần Bình An uống một hớp, gật đầu nói:
- Liễu kiếm tiên là cao nhân ngoài trần thế nấu trà ngon thứ hai mà ta từng thấy.
Thứ nhất dĩ nhiên vẫn là Lục Đài.
Liễu Chất Thanh mỉm cười nói:
- Nếu có cơ hội, Trần công tử có thể dẫn cao nhân đứng đầu kia tới vách núi Ngọc Oánh này của ta ngồi một chút.
Trần Bình An đặt ly trà xuống, hỏi:
- Lúc trước ở cung Kim Ô, Liễu kiếm tiên dù chưa lộ diện nhưng chắc cũng đã nhìn thấy, vì sao không ngăn cản một kiếm kia của ta?
Liễu Chất Thanh thở dài, bỏ ly trà đã giơ đến bên miệng xuống, khẽ đặt lên bàn:
- Ngăn cản thì thế nào? Vô duyên vô cớ chém giết một trận? Không có ý nghĩa. Sau khi ta bước vào Kim Đan, qua nhiều năm như vậy, kiếm tu cung Kim Ô xuống núi du lịch, dựa vào tên tuổi của ta đã làm bao nhiêu chuyện sai lầm? Chỉ tiếc con người ta không giỏi xử lý việc vặt, cho nên cảm thấy mây sét cung Kim Ô chướng mắt, chán ghét đạo lữ của sư chất kia, không thích vãn bối ngang ngược như Tấn Nhạc, cũng chỉ có thể giả vờ mắt không thấy thì tâm không phiền.
Trần Bình An gật đầu nói:
- Có suy nghĩ khác xa tu sĩ cung Kim Ô như vậy, là nguyên nhân Liễu kiếm tiên có thể bước vào Kim Đan, cao hơn người một bậc. Nhưng rất có thể cũng là điểm mấu chốt khiến Liễu kiếm tiên không thể phá vỡ vách chắn Kim Đan, bước vào Nguyên Anh. Tới đây uống trà có thể giải ưu, nhưng chưa chắc thật sự có ích cho đạo hạnh.
Liễu Chất Thanh nghe vậy chỉ cười cười, lại nâng ly trà lên uống một hớp, sau đó nói:
- Lúc trước ở Hoàng Phong cốc nước Bảo Tướng, chắc ngươi đã nhìn thấy ta xuất kiếm. Trong rất nhiều kiếm tu Kim Đan ở phía nam Bắc Câu Lô Châu, sức mạnh cũng không coi là nhỏ.
Trần Bình An nhớ tới một kiếm cuối cùng ở Hoàng Phong cốc, ánh kiếm từ trên trời giáng xuống. Chính một kiếm này của Liễu Chất Thanh đã khiến Hoàng Phong lão tổ tổn thương đến gốc rễ. Cho nên sau khi xác định kiếm tu cung Kim Ô đã đi xa, Hoàng Phong lão tổ biết rõ cao tăng nước Bảo Tướng đang ở bên cạnh, nhưng vẫn muốn ăn no một bữa, dùng thịt người và hồn phách để bổ sung yêu đan bản nguyên.
Liễu Chất Thanh chậm rãi nói:
- Nhưng kiếm có hai lưỡi, lại có phiền phức lớn. Xưa nay ta xuất kiếm luôn theo đuổi tôn chỉ “kiếm xuất không về”, cho nên chuyện rèn luyện lưỡi kiếm và đạo tâm, lúc cảnh giới thấp thì rất trôi chảy, lúc cảnh giới không cao thì được lợi nhiều nhất, nhưng càng về sau lại càng phiền phức. Không dễ gặp được địa tiên Nguyên Anh ngoài kiếm tu. Còn tu sĩ Kim Đan nhà khác, bất kể có phải kiếm tu hay không, chỉ cần nghe nói ta ngự kiếm quá cảnh, ngay cả những kẻ trong ma đạo tội ác tày trời kia đều trốn rất sâu, hoặc là dứt khoát bày ra tư thế vô lại vươn cổ chờ giết.
- Trước kia ta cũng giết hai tên, trong đó một tên đáng chết vài lần, còn tên thứ hai thì có thể chết hoặc không. Sau đó ta càng cảm thấy nhàm chán, ngoại trừ hộ tống vãn bối cung Kim Ô xuống núi luyện kiếm, cùng với đến đây uống trà, gần như ta không rời khỏi ngọn núi nữa. Chuyện đột phá cảnh giới lại càng ngày càng mờ mịt.
Chuyện này liên quan đến đại đạo của người khác, Trần Bình An liền trầm mặc không nói gì, chỉ uống trà. Trà này hội tụ thủy vận, đối với Liễu Chất Thanh kinh huyệt mấu chốt như sông lớn ao hồ, chút linh khí này đã không đáng kể. Nhưng đối với tu sĩ “năm cảnh giới thấp” như Trần Bình An, mỗi ly trà chính là một cơn mưa kịp thời rơi vào ruộng cạn, càng nhiều càng tốt.
Liễu Chất Thanh nghiêm túc hỏi:
- Cho nên ta mời ngươi uống trà, chính là muốn hỏi ngươi một chút. Lúc trước bên ngoài ngọn núi cung Kim Ô, ngươi chém ra một kiếm kia, là vì sao mà xuất kiếm, làm sao có thể khiến... tâm và kiếm đều không đình trệ như vậy. Xin ngươi nói vài lời ngoài đại đạo mà ngươi có thể nói, đối với ta biết đâu sẽ là đá ở núi khác có thể mài ngọc. Cho dù chỉ hiểu ra một chút, đều là thu hoạch to lớn giá trị ngàn vàng.
Trần Bình An giơ ly trà lên, cười hỏi:
- Nếu như ta nói rồi, khiến ngươi hiểu rõ một chút, chính ngươi cũng nói là thu hoạch to lớn giá trị ngàn vàng, kết quả chỉ đãi ta một ly trà?
Liễu Chất Thanh mỉm cười nói:
- Ngươi nói là muốn uống thêm một ly trà, ngoại trừ chút linh khí trong nước trà kia, chẳng qua là muốn xem ta vẽ bùa, nhìn thủ pháp bí truyền vận chuyển linh khí, đây có tính là báo đáp hay không?
Trần Bình An lắc đầu nói:
- Trong thoáng chốc không thể hiểu được chân ý vẽ bùa của một vị kiếm tiên Kim Đan đỉnh cao, hơn nữa quá tam ba bận, xem không hiểu thì bỏ đi.
Liễu Chất Thanh cười lớn, giơ tay lên, chỉ vào đầm xanh và vách núi dựng đứng bên cạnh, nói:
- Nếu như có thu hoạch, ta sẽ tặng ngươi ba trăm năm còn lại của vách núi Ngọc Oánh, thế nào? Đến lúc đó ngươi dùng để đãi khách, sang tay cho vườn Xuân Lộ hoặc bất cứ người nào thuê, đều tùy ngươi.
Trần Bình An mở quạt xếp ra, nhẹ nhàng phe phẩy gió mát trước người:
- Vậy làm phiền Liễu kiếm tiên rót thêm một ly trà, chúng ta từ từ uống trà tán gẫu. Làm ăn mà, trước tiên phải xác định nhân phẩm của hai bên, mọi chuyện dễ thương lượng.
Liễu Chất Thanh hiểu ngầm cười. Sau đó một người dùng sóng gợn trong lòng nói chuyện, một người dùng thủ đoạn võ phu tụ âm thành sợi bắt đầu “buôn bán”.
Sau một nén nhang, Trần Bình An lại vươn tay xin một ly trà. Liễu Chất Thanh nghiêm mặt nói:
- Làm phiền vị Hảo Nhân huynh này, có một chút thành ý được không?
Trần Bình An cũng nghiêm mặt nói:
- Từng câu là chân thật, từng chữ đều thành tâm.
Liễu Chất Thanh vung tay áo:
- Thứ cho không tiễn xa.
Trần Bình An ngẫm nghĩ, một tay phe phẩy quạt, tay còn lại quét qua, từ trong nước suối đang sôi trên bàn bắt lấy một chút nước suối, ấn hai cái trước người mình. Sau đó dùng hai điểm này làm hai đầu, vẽ ra một đường thẳng. Lại dùng ngón tay ấn nhẹ một đầu, chậm rãi lau về bên phải, cho đến một đầu khác mới dừng lại:
- Không nhìn cái lớn, chỉ nhìn một lúc, một nơi, một số người. Giả sử đường thẳng này là vùng trời đất nhỏ của Liễu kiếm tiên, như vậy Liễu kiếm tiên là tu sĩ sinh trưởng ở cung Kim Ô, tâm tính ở đầu bên này. Mà phong tục nhân tình của cung Kim Ô, có kiếm tu tâm tính ở đây, ở đây, cũng ở đây, không ngừng dời đi, cách xa tâm tính của ngươi.
- Càng nhiều kiếm tu, chẳng hạn như cung chủ phu nhân tính tình hung tàn kia, Tấn Nhạc làm việc bá đạo, đều tụ tập ở một đầu khác. Mà Liễu kiếm tiên tu hành ở cung Kim Ô, sẽ cảm thấy khắp nơi chướng mắt. Chỉ là cảnh giới của ngươi đủ cao, vai vế càng cao, bảo vệ được bản tâm, nhưng cũng dừng bước ở đây. Bởi vì ngươi chuyên tâm luyện kiếm, lên cao nhìn xa, một lòng muốn dùng tu sĩ địa tiên để mài kiếm rửa kiếm cho mình, lười đi quản những chuyện vặt vãnh dưới mắt, cảm thấy dài dòng phí thời gian, đúng không?
Liễu Chất Thanh khẽ gật đầu, ngồi ngay ngắn:
- Đúng là như vậy.
Trần Bình An lại giơ ngón tay lên, chỉ vào một đầu tượng trưng cho tâm tính của Liễu Chất Thanh, đột nhiên hỏi:
- Chuyện xuất kiếm, vì sao lại bỏ gần tìm xa? Kẻ có thể thắng người khác và kẻ có thể thắng chính mình, dưới núi tôn sùng người trước, trên núi dường như lại tôn sùng người sau đúng không? Kiếm tu sát lực to lớn, được khen là đệ nhất thiên hạ, như vậy còn cần vấn tâm tu tâm không? Một thanh phi kiếm, một thanh bội kiếm của kiếm tu, cùng với chủ nhân điều khiển chúng, rốt cuộc có cần quan tâm tới cả sự vật và tư tưởng, đều thuần túy không tạp chất?
Trần Bình An thu tay, từ đầu bên trái chậm rãi di động quạt xếp, chỉ vào cuối đầu bên phải:
- Liễu Chất Thanh ngươi có thể dùng quỹ tích này xuất kiếm, cho đến khi kiếm tâm sáng ngời không?
Liễu Chất Thanh lâm vào trầm tư. Trần Bình An đột nhiên lại hỏi:
- Liễu kiếm tiên từ nhỏ đã là người trên núi, hay là lúc còn trẻ lên núi tu đạo?
Liễu Chất Thanh nhìn chăm chú vào đường thẳng kia, nhẹ giọng nói:
- Từ khi hiểu chuyện ta đã ở cung Kim Ô theo ân sư tu hành, trước giờ không để ý tới hồng trần thế tục.
Trần Bình An than vãn một tiếng, đứng lên nói:
- Vậy xem như ta không nói gì, chỉ có thể đề nghị Liễu kiếm tiên sau này hãy xuống núi nhiều, đi xa nhiều.
Liễu Chất Thanh giơ tay lên, ấn hờ mấy cái:
- Mặc dù ta không rành việc vặt, nhưng đối với lòng người, không dám nói là nhìn thấu triệt, có điều vẫn hiểu được một chút. Cho nên ngươi bớt dùng những mánh khóe giang hồ kia lừa gạt ta đi. Ngươi hiển nhiên là muốn có vách núi Ngọc Oánh, còn dư ba trăm năm, sang tay bán ra, đừng nói là ba đồng tiền Cốc Vũ, muốn tăng gấp đôi cũng không khó. Nếu triển khai thỏa đáng, mười đồng cũng có hi vọng.
Trần Bình An quả nhiên vội vàng ngồi xuống, cười nói:
- Làm ăn với người thông minh, đúng là sảng khoái nhanh nhẹn.
Liễu Chất Thanh ngẩng đầu lên, tò mò hỏi:
- Ngươi lại quan tâm đến tiền tài như vậy sao? Hà cớ gì?
Chỉ thấy Trần Bình An than vãn một tiếng:
- Tu sĩ sông núi đáng thương, kiếm tiền không dễ.
Liễu Chất Thanh lắc đầu, lười tính toán với cái gã nói hưu nói vượn này. Hắn trầm mặc một lúc, sau đó nói:
- Ý của ngươi là muốn dùng phong tục lòng người của cung Kim Ô để rửa kiếm?
Trần Bình An mỉm cười nói:
- Một loại gạo nuôi trăm loại người, một câu nói có ngàn ý tứ. Liễu kiếm tiên thiên tư thông minh, tự mình lĩnh ngộ đi.
Liễu Chất Thanh nhìn đường thẳng kia, lẩm bẩm nói:
- Cho dù kết quả thế nào, ta có dùng nó để rửa kiếm hay không, chỉ riêng suy nghĩ này đã rất có lợi ích.
Hắn ngẩng đầu lên:
- Dựa theo ước định, vách núi Ngọc Oánh thuộc về ngươi. Khế đất giữ cho kỹ, lát nữa ta sẽ đi nói với tổ sư đường vườn Xuân Lộ một tiếng.
Một tờ giấy vàng ngọc bản thân đã giá trị liên thành, rơi xuống trước người Trần Bình An. Con dấu của tổ sư đường vườn Xuân Lộ là một chữ triện cổ “Xuân”, còn Liễu Chất Thanh là một chữ “Liễu” như kiếm, sau hai trăm năm trong chữ vẫn còn kiếm ý hàm súc.
Trần Bình An không lập tức cầm lấy tờ khế đất giá trị ít nhất sáu đồng tiền Cốc Vũ kia, cười hỏi:
- Liễu kiếm tiên ra tay hào phóng như vậy, ta thấy suy nghĩ kia thật ra không có lợi ích gì, không chừng còn là chuyện xấu. Con người ta luôn luôn buôn bán công bằng, không lừa gạt già trẻ, càng không dám hãm hại một vị kiếm tiên sát lực vô tận. Vẫn xin Liễu kiếm tiên thu hồi khế đất, sau này ta có thể tới đây uống trà miễn phí đã rất tốt rồi.
Liễu Chất Thanh tâm tư trong sáng, cười nói:
- Sau khi rời khỏi vách núi Ngọc Oánh trở về cung Kim Ô, nếu ta thật sự dùng đủ loại lòng người để rửa kiếm, dĩ nhiên không phải là loại tâm tính thủ đoạn này rồi. Cho nên khế đất cứ cầm đi.
Trần Bình An ngẫm nghĩ, từ đường ngang trên bàn kia, nhẹ nhàng dùng quạt xếp vẽ từng đường dọc:
- Cung chủ cung Kim Ô, cung chủ phu nhân, Tấn Nhạc và nữ tu sĩ đã khuyên hắn không nên xuất kiếm với ta. Xuất thân của bọn họ, sư đạo truyền thừa, bước ngoặt tu hành, xuống núi rèn luyện, đồng minh bạn thân, tôn chỉ tin tưởng, ân oán tình thù... ngươi thật sự muốn biết sao?
- Một khi lựa chọn rửa kiếm, cần phải nhắm thẳng vào bản tâm. Ngươi là kiếm tu Kim Đan đỉnh cao, phi kiếm bản mệnh, một thân tu vi, vai vế sư môn, ngược lại mới là kẻ địch lớn nhất của ngươi, có thể tạm thời vứt bỏ không? Nếu như ngươi từ bỏ giữa chừng, không thể đi tới một đầu khác, chỉ sẽ tổn hại bản tâm, dẫn đến kiếm tâm bị che mờ, kiếm ý có tì vết.
Liễu Chất Thanh mỉm cười nói:
- Ta có thể xác định, ngươi không phải là một kiếm tu. Tu hành khổ cực trong đó, kiếp nạn làm tâm chí hao mòn, có lẽ ngươi còn không rõ lắm. Rửa kiếm cung Kim Ô, khó là ở chuyện vặt nhiều vô số kể, cũng khó ở lòng người khó lường. Nhưng suy cho cùng, khó khăn cũng giống như ban đầu luyện hóa phôi kiếm, không thể sai lệch một ly. Ta chỉ giống như đi lại đường tu hành năm xưa một chuyến, lúc trước đã có thể vượt qua, hôm nay thành kiếm tu Kim Đan rồi thì có gì khó?
Trần Bình An lắc đầu mỉm cười:
- Cùng một chuyện, tình huống thay đổi theo thời gian, khó khăn vẫn sẽ khác nhau.
Liễu Chất Thanh nghiền ngẫm một phen, mỉm cười gật đầu nói:
- Đã tiếp thu dạy bảo.
Trần Bình An cười nói:
- Ta ra vẻ cao thâm, Liễu kiếm tiên cũng tin sao? Không sợ bị ta đưa từ phủ đệ tiên gia tới mương nước dưới chân núi à?
Liễu Chất Thanh đứng lên:
- Vậy không làm phiền nữa. Hi vọng sau này có cơ hội tới đây làm khách uống trà, chủ nhân vẫn như trước.
Trong mắt Liễu Chất Thanh, mình đã là khách ở vách núi Ngọc Oánh này.
Trần Bình An nhìn khế đất trên bàn, lại ngẩng đầu nhìn hắn:
- Cung Kim Ô sao lại có một kiếm tu như ngươi, là tổ tiên tích đức sao?
Liễu Chất Thanh cười nói:
- Lời này của ngươi khó nghe, nhưng ta xem đó là lời khen. Nói thật không phải ta khoe khoang, những tu sĩ tiền bối của cung Kim Ô năm xưa, danh tiếng quả thật tốt hơn hôm nay rất nhiều. Chỉ tiếc danh tiếng không đổi được đạo hạnh và gia nghiệp, đúng là thế sự bất đắc dĩ. Cho nên rất nhiều lúc ta cho rằng, sư chất kia của ta chỉ là làm không hợp ý mình, chứ không phải thật sự là chuyện sai lầm gì.
Trần Bình An đứng lên:
- Ta làm thêm một vụ mua bán với ngươi, thế nào?
Liễu Chất Thanh hỏi:
- Nghĩa là sao?
Trần Bình An trước tiên hỏi một vấn đề:
- Tu sĩ vườn Xuân Lộ có nhìn trộm nơi này không?
Liễu Chất Thanh chỉ về nhà cỏ ngoài đình nghỉ mát:
- Xem kiếm của ta là đồ trang trí sao? Có một số quy củ vẫn phải nói một chút, chẳng hạn như ta uống trà ở đây, luôn tuân thủ quy tắc của vườn Xuân Lộ. Tại dãy núi Gia Mộc, ta từng nhìn thấy một kẻ thù của cung Kim Ô, ngay cả ta cũng muốn xuất kiếm, nhưng cuối cùng chẳng phải vẫn làm như không thấy sao? Có qua có lại mới toại lòng nhau, nếu vườn Xuân Lộ không quan tâm tới chút quy củ này, ta cảm thấy đây là hành động ngu xuẩn mời ta xuất kiếm.
- Vậy thì tốt.
Trần Bình An chỉ vào mình:
- Chẳng phải ngươi băn khoăn không tìm được một tảng đá mài kiếm sao?
Liễu Chất Thanh nhìn quanh:
- Không sợ vách núi Ngọc Oánh bị hủy trong chốc lát sao? Hôm nay vách núi và suối đều là của ngươi rồi.
Trần Bình An nói:
- Lựa chọn một nơi, quy định phạm vi, ngươi xuất kiếm còn ta xuất quyền, thế nào?
Liễu Chất Thanh cười nói:
- Ta sợ ngươi chết thôi.
- Cầu cũng không được.
Trần Bình An giắt quạt xếp, lặp lại:
- Cầu cũng không được.
Một câu nói hai ý nghĩa.
***
Kiếm tiên Liễu Chất Thanh của cung Kim Ô không xuất hiện trong Từ Xuân yến, mà kiếm tiên trẻ tuổi ở phủ đệ Kinh Trập cũng không lộ diện, chuyện này khiến vườn Xuân Lộ đầy rẫy tin đồn, người người nuối tiếc.
Không nói tới Liễu Chất Thanh, vốn là một trong số tu sĩ ưu tú nhất duyên hải đông nam Bắc Câu Lô Châu, mặc dù mới cảnh giới Kim Đan, nhưng dù sao cũng trẻ tuổi, hơn nữa còn là một vị kiếm tu. “Kiếm tu cung Kim Ô” giống như một tấm biển chữ vàng, năm đó sau khi vị cung chủ kiếm tu Nguyên Anh kia binh giải qua đời, gần như là dựa vào Liễu Chất Thanh một người một kiếm chống đỡ.
Tu sĩ bản thổ vườn Xuân Lộ và tu sĩ xứ khác, phần lớn lại hứng thú với kiếm tiên trẻ tuổi xứ khác có nhiều cố sự kia. Một là dùng kiếm bổ ra mây sét hộ sơn của cung Kim Ô, nghe đồn đây là do Liễu Chất Thanh chính miệng nói ra, không thể giả được, còn mời người này tới vách núi Ngọc Oánh uống trà.
Hai là theo như lời đồn trên chiếc thuyền kia, người này dựa vào phôi kiếm bẩm sinh, tôi luyện thân thể đến mức cực kỳ mạnh mẽ, không thua gì võ phu cảnh giới Kim Thân. Hắn đã dùng một quyền đánh cho tông sư cung phụng của phủ Thiết Đồng rơi xuống thuyền, nghe nói sau khi rơi xuống chỉ còn lại nửa cái mạng. Mà tiểu công tử Ngụy Bạch của phủ Thiết Đồng cũng không phủ nhận chuyện này, không hề che giấu. Đường Thanh Thanh của Chiếu Dạ thảo đường càng thẳng thắn nói, vị kiếm tiên trẻ tuổi này rất có ngọn nguồn với vườn Xuân Lộ, là người quen cũ của cha cô và Tống Lan Tiều.
Ba là vị kiếm tiên họ Trần trú ngụ ở phủ đệ Kinh Trập này, mỗi ngày đều sẽ qua lại giữa biển trúc và vách núi Ngọc Oánh một chuyến. Còn như hắn có quan hệ gì với Liễu Chất Thanh, người ngoài chỉ có thể suy đoán.
Trong thời kỳ này, tổ sư đường vườn Xuân Lộ lại có một hội nghị bí mật. Sau khi thương thảo, lại không hạn chế một số tin đồn phóng đại, mặc nó lưu truyền. Nhưng không biết vô tình hay cố ý, lại bắt đầu giúp đỡ che giấu hành tung và tướng mạo chân thực của Trần kiếm tiên ở vườn Xuân Lộ, còn tung hỏa mù về sóng gió trên thuyền lúc trước.
Nhất thời lời đồn nổi lên khắp nơi trong dãy núi Gia Mộc. Hôm nay nói Trần kiếm tiên đã vào ở phủ đệ Cốc Vũ, ngày mai lại nói đã dời đến phủ đệ Lập Xuân, ngày mốt lại nói đã tới Chiếu Dạ thảo đường uống trà. Khiến cho rất nhiều tu sĩ mộ danh tìm đến, lại không thể nhìn thấy phong thái của kiếm tiên.
Sau khi Từ Xuân yến kết thúc, tu sĩ lần lượt trở về, Tống Lan Tiều cũng một lần nữa bước lên chiếc thuyền đã qua lại Hài Cốt Than một chuyến. Nhưng trên đường Lão Hòe của dãy núi Gia Mộc, có một cửa tiệm nhỏ đã lặng lẽ đổi chủ, bắt đầu khai trương. Chủ tiệm là một người trẻ tuổi áo xanh, bên hông đeo bầu rượu màu đỏ thẫm, tay cầm quạt xếp, ngồi trên một chiếc ghế trúc nhỏ ở cửa. Hắn cũng không chào hàng buôn bán, chỉ ngồi phơi nắng, ai tình nguyện thì mắc câu.
Đường Lão Hòe thương mậu phồn hoa, tấc đất tấc vàng, tu sĩ lui tới rộn ràng. Một cửa tiệm nhỏ như bàn tay, mỗi năm phải trả rất nhiều tiền thần tiên để thuê của vườn Xuân Lộ.
Cửa tiệm nhỏ có treo tấm biển “Kiến Càng”, bên trong chứa đầy đồ vật trên núi dưới núi thượng vàng hạ cám, nhưng từng món đều được sắp đặt ngay ngắn trên kệ. Trên quầy có một tờ ghi chú được cắt từ giấy viết, trên đó ghi bốn chữ lớn “xin không trả giá”, dùng hai con dấu đè lên hai đầu tờ giấy. Ngoài ra mỗi kệ còn dán một tờ giấy, trên đó viết đầy tên gọi và giá cả của hàng hóa bày bán.
Cửa tiệm có phân chia trong ngoài, có điều phòng sau tiệm đóng chặt, lại dán tờ giấy “bảo vật trấn tiệm, người có duyên được”. Chữ lớn như nắm tay, nếu có người chịu nhìn kỹ, sẽ phát hiện bên cạnh “người có duyên được” lại có bốn chữ khải cực nhỏ giống như chú thích, đó là “người giá cao được”.
Dù sao cũng là cửa tiệm có thể mở ở đường Lão Hòe, không nói đến giá trị thực, nhưng hàng thật vẫn có bảo đảm. Huống hồ một cửa tiệm mới mở, theo lẽ thường nhất định sẽ lấy ra một số đồ tốt để thu hút sự chú ý. Mấy cửa tiệm lâu đời ở đường Lão Hòe, sơn môn thực lực hùng hậu, đều có một hai món pháp bảo làm vật trấn tiệm cho người khác tham quan. Không cần phải mua, dù sao hở một chút là mười mấy đồng tiền Cốc Vũ, có mấy người lấy ra được? Thực tế chỉ là giúp cửa tiệm thu hút ánh mắt mà thôi.
Mà cửa tiệm “Kiến Càng” này lại khá giản dị, mặc dù những bộ xương ngọc trắng lóa đến từ Hài Cốt Than còn xem như hiếm lạ, cả bộ tranh thần nữ bản vàng cứng của thành Bích Họa cũng không tầm thường, nhưng luôn cảm thấy thiếu một ít trọng bảo tiên gia chân chính, khiến người khác vừa nhìn là nhớ. Phần nhiều là một số đồ cổ lẻ tẻ, chưa chắc có thể xem là linh khí, hơn nữa... mùi son phấn hơi nặng. Có đến hai chiếc kệ xếp đầy đồ vật khuê các giống như cô gái hào phiệt.
Cho nên mười ngày sau đó, khách trong tiệm gần như đều là nữ nhân nghe tin chạy tới. Có nữ tu sĩ trẻ tuổi của các môn phái, cũng có rất nhiều cô gái của gia đình quyền quý, gồm cả vương triều Đại Quan, kết bè kết đội như chim oanh chim yến, nắm tay nhau tìm đến, lật lật chọn chọn. Một khi nhìn thấy đồ vật yêu thích, chỉ cần nói với ngoài cửa một tiếng là được.
Nếu hỏi thăm ông chủ trẻ tuổi kia có thể giảm giá một chút không, đối phương đều sẽ xua tay. Bất kể đám nữ nhân giọng điệu yêu kiều, năn nỉ ỷ ôi thế nào cũng vô dụng, ông chủ trẻ tuổi kia vẫn bền lòng vững dạ, tuyệt đối không giảm giá.
Rất nhiều cô gái không thiếu vàng bạc vạn lượng, lại khó chịu vì “không thể trả giá một hai đồng”, liền thất vọng nổi nóng, giận dỗi rời đi. Nhưng ông chủ trẻ tuổi kia nhiều nhất là cười nói một câu “hoan nghênh khách lại tới”, không bao giờ giữ lại hay thay đổi chủ ý. Lâu ngày cửa tiệm nhỏ này lại có tiếng xấu là bán hàng cắt cổ.
Không ngờ một ngày lúc hoàng hôn, Đường Thanh Thanh lại dẫn theo một nhóm nữ tu sĩ có quan hệ khá tốt với vườn Xuân Lộ và Chiếu Dạ thảo đường, ồn ào đi tới tiệm. Mỗi người đều chọn một món đồ yêu thích, không hề trả giá, bỏ tiền thần tiên xuống rồi rời đi, cũng không tiếp tục đi dạo cửa tiệm khác.
Sau đó cửa tiệm buôn bán khá hơn một chút. Nhưng chuyện thật sự khiến cửa tiệm nhiều người chen chúc, đó là Liễu kiếm tiên cung Kim Ô dáng vẻ còn đẹp hơn mỹ nhân, lại tới tiệm này vung tiền, lôi một bộ xương trắng của Hài Cốt Than đi một đoạn đường, sau đó mới rời khỏi đường Lão Hòe.
Ngày này cửa tiệm treo bảng đóng cửa. Ông chủ trẻ tuổi không có tiên sinh sổ sách giúp đỡ, cũng không có người phục vụ, một mình nằm sấp trên quầy kiểm kê tiền thần tiên. Tiền Hoa Tuyết chất đống thành núi, tiền Tiểu Thử cũng có mấy đồng.
Một thiếu niên áo trắng đầu cài trâm vàng bước qua ngưỡng cửa, đi vào trong tiệm, nhìn gã chủ tiệm mê tiền kia, bất đắc dĩ cười nói:
- Ta thật không nghĩ ra, ngươi lại hăng hái kiếm tiền đến mức này sao?
Trần Bình An cũng không ngẩng đầu lên:
- Đã sớm nói với đại kiếm tiên ngươi rồi, tu sĩ sông núi chúng ta giống như lục bình không rễ, buộc đầu bên lưng quần mang theo kiếm tiền. Những tiên sư gia phả các ngươi sẽ không hiểu được.
Liễu Chất Thanh lắc đầu:
- Ta phải đi rồi, đã nói với Đàm lão tổ về chuyện vách núi Ngọc Oánh. Nhưng ta vẫn hi vọng ngươi đừng sang tay bán đi, tốt nhất cũng đừng cho người khác thuê, bằng không sau này ta sẽ không đến vườn Xuân Lộ múc nước nấu trà nữa.
Trần Bình An ngẩng đầu cười nói:
- Đó là sáu đồng tiền Cốc Vũ. Ta cũng không thể thường trú ở vườn Xuân Lộ. Đến lúc ấy có thể tìm một tu sĩ vườn Xuân Lộ giúp ta trông coi tiệm Kiến Càng, chia hoa hồng mà thôi, ta vẫn có thể kiếm tiền. Nhưng vách núi Ngọc Oánh không bán cũng không cho thuê, ta giữ lại một tờ khế đất làm gì, bỏ xó cho mốc meo, ba trăm năm sau lại hết hiệu lực à?
Liễu Chất Thanh thở dài. Trần Bình An mỉm cười nói:
- Thực ra muốn đến vườn Xuân Lộ nấu trà cũng đơn giản, ngươi đưa ta ba đồng tiền Cốc Vũ, sau này ba trăm năm ngươi cứ việc tới. Trước khi rời đi ta sẽ nói rõ với vườn Xuân Lộ, đến lúc đó nhất định sẽ không ai cản ngươi.
Liễu Chất Thanh hỏi:
- Ngươi cho rằng tiền Cốc Vũ của ta từ trên trời rơi xuống sao?
Trần Bình An phất phất tay:
- Đùa với ngươi thôi, sau này cứ tùy ý nấu trà.
Liễu Chất Thanh vẫn đứng yên. Trần Bình An nghi hoặc nói:
- Thế nào, chẳng lẽ còn muốn ta bỏ tiền mời ngươi tới uống trà? Như vậy thì quá đáng rồi đúng không?
Liễu Chất Thanh nổi nóng nói:
- Mấy trăm viên đá cuội dưới đáy nước đầm xanh, sao không còn viên nào? Chỉ giá trị hai ba trăm đồng tiền Hoa Tuyết, ngay cả cái này mà ngươi cũng tham?
Trần Bình An vỗ bàn một cái:
- Khế đất nơi tay, toàn bộ vách núi Ngọc Oánh đều là gia nghiệp của ta. Ta nhặt mấy viên đá bỏ vào trong túi, ngươi quản được sao?
Liễu Chất Thanh bất đắc dĩ nói:
- Vậy xem như ta mua những viên đá cuội kia của ngươi, thả lại dưới vách núi Ngọc Oánh, thế nào?
Trần Bình An vươn một tay ra:
- Năm đồng tiền Tiểu Thử, bản tiệm không giảm giá.
Một tay Liễu Chất Thanh vỗ vào trên quầy, sau khi giơ tay lên, trên bàn có thêm năm đồng tiền Tiểu Thử. Hắn xoay người rời đi:
- Lần sau ta lại tới vườn Xuân Lộ, nếu trong nước thiếu một viên đá cuội, xem ta có chém chết ngươi không.
Trần Bình An dùng một ngón tay ấn nhẹ lên quầy, bằng không nhiều tiền thần tiên xếp hàng như vậy, sẽ rối loạn trận hình.
Lại có thêm năm đồng tiền Tiểu Thử, đúng là hơi phiền. Làm ăn quá giỏi cũng không tốt lắm.
Hắn cảm thấy hôm nay là ngày tốt lành để buôn bán, bèn thu lại tất cả tiền thần tiên, vòng qua quầy hàng, đi ra bên ngoài lấy bảng đóng cửa xuống. Sau đó hắn tiếp tục ngồi trên ghế trúc nhỏ ở cửa, chỉ là từ phơi nắng biến thành hóng mát.
So tài với Liễu Chất Thanh, dĩ nhiên là phân thắng bại chứ không phân sống chết, chỉ muốn ước lượng xem phi kiếm của kiếm tu Kim Đan đỉnh cao rốt cuộc nhanh đến đâu.
So tài ba trận, Liễu Chất Thanh từ xuất lực năm phần, đến bảy phần, cuối cùng đến chín phần. Trần Bình An đã hiểu được đại khái.
Có điều hôm nay Liễu Chất Thanh nóng tính như thế, cũng không thể trách hắn, dù sao đời này hắn có lẽ chưa từng ăn đất nhiều như vậy.
Đương nhiên Trần Bình An và Liễu Chất Thanh so tài ba lần, mỗi người đều áp chế cảnh giới, cũng không dễ chịu lắm.
Sẽ không có trận thứ tư, bằng không hai bên chỉ có thể một mất một còn, không cần thiết.
Còn như vì sao sau khi so tài ba trận, Trần Bình An vẫn ở lại vườn Xuân Lộ. Ngoại trừ làm tiểu thương kiếm một chút tiền, dọn trống vật một thước, hắn còn muốn chờ một bức thư hồi âm.
Lúc trước thông qua phòng kiếm của vườn Xuân Lộ, hắn đã gởi cho núi Mộc Y Phi Ma tông một bức mật thư. Cái gọi là mật thư, đó là cho dù phi kiếm truyền tin bị chặn lại, cũng chỉ là một số chuyện nhà, nhờ thiếu niên Bàng Lan Khê của Phi Ma tông gởi đến quận Long Tuyền. Cho nên lúc nào quận Long Tuyền gởi thư đến Hài Cốt Than, rồi đến vườn Xuân Lộ, chỉ cần xem khi nào vị Đàm lão tổ kia hiện thân là biết.
Vị lão tổ sư Nguyên Anh này, quản lý mấy ngàn tiên sư gia phả và đệ tử tạp dịch của vườn Xuân Lộ, từ đầu đến cuối vẫn không xuất hiện trước mặt Trần Bình An. Nhưng chỉ cần núi Mộc Y Phi Ma tông thật sự hồi âm, cô ta định lực có tốt, công việc có nhiều, cũng nhất định không thể ngồi yên, sẽ đến cửa tiệm hoặc phủ đệ Kinh Trập một chuyến.
Trong màn đêm, đường Lão Hòe đèn đóm huy hoàng, cửa tiệm “Kiến Càng” lại có một ít tiền tài thu nhập.
Trần Bình An đứng dậy, dự định đóng cửa, sau đó chỉ cần sử dụng một chiếc thuyền bùa mượn tạm, sẽ có thể ngự gió trở về phủ đệ Kinh Trập trong biển trúc. Hắn vừa cầm ghế trúc nhỏ lên lại để xuống, nhìn ra ngoài cửa. Một phu nhân trẻ tuổi vóc dáng cao gầy bỗng nhiên xuất hiện, mỉm cười đứng đó.
Trần Bình An bước qua ngưỡng cửa, ôm quyền cười nói:
- Bái kiến Đàm phu nhân.
Vị chủ nhân vườn Xuân Lộ này họ Đàm, tên một chữ Lăng. Ngoại trừ cô ta, những tiên sư gia phả chính thống khác của tổ sư đường Vườn Xuân Lộ, tên họ đều có ba chữ, chẳng hạn như Kim Đan Tống Lan Tiều là thế hệ chữ “Lan”.
Đàm Lăng không ở lâu, chỉ khách sáo hàn huyên một chút, đưa hộp kiếm tổ sư đường Phi Ma tông cho Trần Bình An, sau đó mỉm cười cáo từ rời đi.
Buôn bán của vườn Xuân Lộ đã không cần mạo hiểm cầu lớn, đưa ra một cửa tiệm nhỏ ở đường Lão Hòe, cùng với một chiếc thuyền bùa giống như thêu hoa trên gấm, đã đủ chừng mực rồi.
Trần Bình An đóng cửa tiệm, tại một nơi yên tĩnh ngồi thuyền bùa đi đến phủ đệ Kinh Trập trong biển trúc, vào phòng mở hộp kiếm ra, bên trong có hai thanh phi kiếm. Vườn Xuân Lộ cũng nhận được một bức thư của Phi Ma tông, nói đây là quà tặng mà tổ sư đường núi Mộc Y đáp lễ cho Trần công tử. Hộp kiếm có chứa hai thanh phi kiếm truyền tin, có thể qua lại mười vạn dặm, Nguyên Anh cũng khó chặn.
Trần Bình An không xa lạ với hộp kiếm, chính hắn cũng có. Thanh phi kiếm của hồ Thư Giản lộ trình không dài, cấp bậc kém xa thanh này.
Hắn ngồi trong phòng, mở một bức thư, vừa nhìn nét chữ lập tức hiểu ngầm cười.
Trong thư đại đệ tử khai sơn kia của mình lải nhải mấy ngàn chữ, nghiêm túc kể với sư phụ về kiếp sống đi học của cô, mặc kệ gió mưa, gian khổ học tập, cẩn thận tỉ mỉ, các lão phu tử thiếu chút nữa cảm động đến lệ già đầy mặt... Mà một số công việc thật sự liên quan đến cơ mật, chắc là Thôi Đông Sơn tự mình viết. Chẳng hạn như chuyện của Chu Mễ Lạp, trong thư chỉ viết một câu khó hiểu “học trò đã hiểu rõ, có chuyện cũng không có”.
Trần Bình An xem đi xem lại mấy lần. Ừm, chữ của Bùi Tiền viết càng ngay ngắn, chắc là thật sự chép sách không lười biếng. Có điều chỉ viết mấy câu như “sư phụ, Phong Ma kiếm pháp của con đã thành thạo, sư phụ không về nhà nhìn xem, thật là đáng tiếc”, “con kiếm tiền cho cửa tiệm giống như một ngọn núi nhỏ, sư phụ ngài mau về nhà xem thử, lỡ may tiền mọc chân bỏ chạy, con không ngăn được”, “sư phụ, mặc dù mấy chục tướng sĩ dưới trướng con đã tử trận, nhưng con lại thu nhận hai đại hộ pháp tả hữu, ở ngõ Kỵ Long này mọi nhà đều không nhặt của rơi trên đường”.
Còn có “sư phụ ngài cứ yên tâm một trăm một ngàn một vạn lần, bí đao lùn rất nghe lời. Chỉ là giống như một cái thùng cơm, lại không giỏi kiếm tiền lắm, con phải móc túi trả tiền cơm nước cho con bé. Hôm nay con đã luyện thành tuyệt thế kiếm thuật, đao pháp và quyền pháp. Cho dù có người ức hiếp, con cũng không tính toán với bọn họ. Nhưng con nhất định sẽ bảo vệ bí đao lùn, bởi vì con bé là kẻ yếu mà sư phụ nói, con đã khác trước rồi”.
Trần Bình An mỉm cười, nhẹ nhàng gấp bức thư nhà này, chậm rãi cất vào trong vật một tấc.
Hôm nay hắn đã cởi hai bộ pháp bào Kim Lễ và Tuyết Hoa, chỉ mặc một bộ áo xanh đeo bầu rượu.
Hắn đứng dậy đi tới hành lang, nhìn về chỗ cao trên tường viện phía xa. Biển trúc dày đặc, màu sắc nhân gian rất xanh tươi.
***
Thôi Đông Sơn đường xa mệt mỏi chạy về quận Long Tuyền, sau đó ăn bữa tối ở cửa tiệm ngõ Kỵ Long. Ghế chính trên bàn ăn vẫn luôn bỏ trống, Thôi Đông Sơn muốn ngồi ở đó. Nhưng đùa giỡn với Bùi Tiền cả buổi, cũng chỉ có thể ngồi đối diện với cô. Tiểu thủy quái Chu Mễ Lạp thì ngồi bên cạnh Bùi Tiền.
Thạch Nhu trước giờ chỉ ngồi trên ghế dài quay lưng về phía cửa lớn. Hơn nữa cô vốn không cần ăn uống, trước đây là ngồi tán gẫu với Bùi Tiền, hôm nay lại không dám không đến. Một bữa cơm, cô chỉ góp mặt cho đủ số, gắp đũa mấy cái để tượng trưng. Ba người còn lại thì ăn như hổ đói, gió cuốn mây tàn, nhất là Chu Mễ Lạp hạ đũa như bay.
Sau đó Thôi Đông Sơn rời khỏi cửa tiệm ngõ Kỵ Long, nói là đi núi Lạc Phách kiếm chút rượu uống.
Bùi Tiền cũng mặc kệ hắn, ở trong sân luyện tập Phong Ma kiếm pháp. Chu Mễ Lạp ở một bên ra sức vỗ tay.
Thôi Đông Sơn không đi thẳng tới lầu trúc núi Lạc Phách, mà là xuất hiện ở chân núi, hôm nay nơi đó đã có phủ đệ đàng hoàng.
Ngụy Bách và Chu Liễm đang đánh cờ trong sân. Trịnh Đại Phong thì ở bên cạnh cắn hạt dưa, chỉ điểm giang sơn.
Thôi Đông Sơn ngồi trên đầu tường nhìn hồi lâu, không nhịn được mắng:
- Ba kẻ đánh cờ kém cỏi ngồi chung với nhau, cay mù mắt ta rồi.
Hắn nhảy tới. Nhưng khi hắn vừa đặt mông ngồi xuống, Ngụy Bách và Chu Liễm lại bắt đầu gom quân cờ thả lại vào hũ. Hắn vươn hai tay ra:
- Đừng, trẻ con đánh cờ, có hứng thú khác.
Trịnh Đại Phong bắt đầu đuổi người. Ngụy Bách trực tiếp trở về núi Phi Vân. Chu Liễm và Thôi Đông Sơn cùng nhau lên núi.
Thôi Đông Sơn vung hai tay áo như gà mẹ rung cánh, kêu lên phần phật, bay một lần lên hai ba bậc thang, thuận miệng hỏi:
- Khương Thượng Chân đã tới núi Lạc Phách rồi?
Chu Liễm cười nói:
- Ngươi nói Chu Phì huynh đệ kia à, đã tới, bảo là muốn dùng thân phận cảnh giới Nguyên Anh làm cung phụng của núi Lạc Phách chúng ta.
Thôi Đông Sơn cười nhạt nói:
- Ngươi đồng ý rồi?
Hai tay Chu Liễm đặt sau người, cười híp mắt quay đầu nói:
- Ngươi đoán xem?
Thôi Đông Sơn không ngừng vung tay áo:
- Ấy, Chu Liễm, tiến bộ rồi.
Chu Liễm cười nói:
- Đừng đánh mặt. Còn lại cứ tùy ý.
Thôi Đông Sơn lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất chỉ một thước, liếc mắt nhìn lão:
- Khương Thượng Chân không đơn giản, Tuân Uyên càng không đơn giản.
Chu Liễm mỉm cười nói:
- Cho nên ta đã từ chối. Tên này công phu nịnh bợ không được, còn phải tu hành cho tốt, tạm thời không thể vào núi Lạc Phách ta. Chu Phì huynh đệ cũng cảm thấy có lý, nói là trở về sẽ nghiên cứu thật kỹ, lần sau lại tới xin ta chỉ bảo một phen.
Lúc này Thôi Đông Sơn mới đáp xuống đất, tiếp tục đập hai “cánh” trắng như tuyết, chậm rãi bay lên trên:
- Kiếm tu cảnh giới Ngọc Phác Ly Thái kia thì sao?
Chu Liễm à một tiếng:
- Chu Phì huynh đệ tài hoa rất tốt, chỉ là ta cảm thấy mọi chuyện đều thiếu một chút ý tứ. Đây đại khái là ngọc có tỳ vết, nịnh bợ hay đối phó với nữ nhân đều như vậy. Ly Thái kia không chịu nổi ánh mắt của Đại Phong huynh đệ, muốn xuất kiếm, ta không ngăn được, cho nên đã bị vị ở lầu trúc kia đánh ra... nửa quyền. Cộng thêm Chu Phì huynh đệ nói hết lời, cuối cùng mới khuyên can được.
Sắc mặt Thôi Đông Sơn âm trầm. Hôm nay hắn phụ trách công việc ở phía nam, chuyện phía bắc thật sự không rõ lắm.
Chu Liễm cười nói:
- Nhà lớn nghiệp lớn rồi, đón người tới tiễn người đi, đủ loại hạng người có tính khí riêng, đây là chuyện thường xảy ra.
Thôi Đông Sơn cười nhạo nói:
- Còn không phải trách ngươi bản lĩnh không cao, quyền pháp không tinh.
Chu Liễm bất đắc dĩ nói:
- Ta đây lúc đại tiện tiểu tiện đều rèn luyện quyền ý, còn muốn thế nào nữa?
Hai chân Thôi Đông Sơn đáp xuống đất, bắt đầu đi bộ lên núi, thuận miệng nói:
- Lư Bạch Tượng đã bắt đầu đánh giang sơn thu địa bàn rồi.
Hai tay Chu Liễm đặt sau người, khom lưng đi lên núi, cười đùa cợt nhả nói:
- Cùng một đức hạnh với Ngụy Tiện, sói đi ngàn dặm vẫn ăn thịt, chó đi vạn dặm vẫn ăn phân.
Thôi Đông Sơn đột nhiên dừng bước:
- Ta sẽ không lên núi. Ngươi nói với Ngụy Bách một tiếng, bảo hắn dùng phi kiếm truyền tin đến núi Mộc Y Phi Ma tông, hỏi thăm giờ ngày tháng năm sinh của Cao Thừa, quê nhà, gia phả, phần mộ tổ tiên ở đâu, cái gì cũng được. Dù sao biết cái gì thì tiết lộ cái đó, càng nhiều càng tốt. Nếu Phi Ma tông chẳng có chút tác dụng gì, cũng không sao, nhưng hãy bảo Ngụy Bách nói một câu tâm huyết với bọn họ, trên đời không có chuyện tốt nằm yên kiếm tiền như vậy.
Chu Liễm hỏi:
- Ban nãy Ngụy Bách ở trước mặt, sao ngươi không nói?
Thôi Đông Sơn cười nói:
- Ngươi đi nói, chính là ngươi thiếu nhân tình.
Chu Liễm gật đầu:
- Có đạo lý.
Thôi Đông Sơn không lên núi nữa, hóa cầu vồng trở về trấn nhỏ.
Hôm nay Nguyễn thợ rèn không ở quận Long Tuyền, đi lại tự do.
Trong bóng đêm hắn đi tới núi sứ cũ canh phòng nghiêm ngặt, vác một cái bao lớn trở về. Sau đó trong một ngôi nhà tổ năm xưa từng ở, mỗi ngày không biết vọc vạch cái gì. Cho dù Bùi Tiền tới hắn cũng không mở cửa.
Bùi Tiền dự định dẫn theo Chu Mễ Lạp lên mái nhà bóc ngói, sau khi leo lên mới phát hiện hóa ra có một cửa sổ mái nhà. Chỉ tiếc cúi đầu nhìn xuống chỉ có sương mù mờ mịt, không nhìn thấy cái gì. Cô đành phải dẫn Chu Mễ Lạp trở về ngõ Kỵ Long.
Ngày này Thôi Đông Sơn nghênh ngang đi tới cửa tiệm, vừa lúc đụng phải Bùi Tiền và Chu Mễ Lạp từ trên bậc thang chạy như bay xuống.
Vào viện rồi, Bùi Tiền luyện tập Phong Ma kiếm pháp đã khó tiến thêm một bước, đồng thời nói:
- Hôm nay lại có người định bắt nạt bí đao lùn, giải quyết thế nào?
Thôi Đông Sơn cười nói:
- Có thể tránh thì tránh, còn thế nào nữa. Nói thì nói không thông, chẳng lẽ một gậy đánh chết bọn hắn?
Bùi Tiền dừng gậy leo núi trong tay. Chu Mễ Lạp vội vàng xách ghế đẩu nhỏ tới. Bùi Tiền ngồi xuống, Chu Mễ Lạp ngồi ở một bên, răng trên răng dưới khẽ va vào nhau đùa giỡn.
Bùi Tiền đặt ngang gậy leo núi, nhíu mày nói:
- Các lão phu tử dạy học có chuyện gì vậy, chỉ biết dạy từng chữ đạo lý trong sách sao? Học thuộc lòng ai mà không biết...
Nói đến đây, cô hất cằm:
- Hữu hộ pháp, đến phiên ngươi ra trận rồi.
Chu Mễ Lạp hiểu ý, giúp đại sư tỷ nói những lời còn lại:
- Có tác dụng gì đâu.
- Luôn có một số người thú vị, không phân biệt già trẻ nam nữ.
Thôi Đông Sơn cười nói:
- Nhìn ai cũng không thuận mắt, dĩ nhiên là bản thân không được không như ý. Mọi chuyện đều không được không như ý, dĩ nhiên là nhìn ai cũng không thuận mắt.
Bùi Tiền tức giận:
- Nói ta à?
Hai tay Thôi Đông Sơn ôm sau đầu, ngửa người về sau, hai chân nhấc lên khẽ lắc lư, cũng không ngã xuống:
- Làm sao có thể nói ngươi. Ta chỉ giải thích vì sao vừa rồi bảo các ngươi tránh né những kẻ kia, nhất định đừng tới gần bọn hắn, giống như quỷ nước sẽ kéo người xuống nước.
Hắn giơ một tay lên, giả vờ tay cầm quạt xếp, khẽ lắc lư cổ tay.
Bùi Tiền hỏi:
- Thích quạt như vậy, sao lại tặng cho sư phụ ta?
Thôi Đông Sơn không ngừng động tác:
- Ta có một đống quạt, chỉ là thích nhất cây quạt đã tặng cho tiên sinh mà thôi.
Bùi Tiền nhỏ giọng hỏi:
- Ngươi làm gì trong ngôi nhà kia? Chắc không phải là trộm đồ rồi dọn đồ chứ?
Thôi Đông Sơn nhắm mắt ngủ. Bùi Tiền làm một động tác, dẫn Chu Mễ Lạp một trái một phải rón rén đi tới ngồi xuống bên cạnh Thôi Đông Sơn, thấy hắn nằm ngang lại không ngã xuống.
Chu Mễ Lạp vươn một tay ra che miệng:
- Đại sư tỷ, thật sự ngủ rồi.
Bùi Tiền trợn trắng mắt, ngẫm nghĩ, vung tay lên, ra hiệu cho Chu Mễ Lạp theo mình về phòng chép sách.
Sau đó Thôi Đông Sơn lặng lẽ rời khỏi ngõ Kỵ Long và quận Long Tuyền, nhưng Bùi Tiền lại cảm thấy khó hiểu. Tại trường học trấn nhỏ quận Long Tuyền do họ Trần quận Long Vĩ thành lập, các lão phu tử luôn ít giao du với bên ngoài, lại bắt đầu đi thăm hỏi trẻ con trong nhà, không sót một nhà nào. Chẳng hạn như cửa tiệm ngõ Kỵ Long của cô cũng có một vị lão phu tử tới, nói chuyện linh tinh với Thạch Nhu cả buổi, cuối cùng còn ăn một bữa cơm.
Chẳng những như vậy, các tiên sinh dạy học vốn chỉ ở trường truyền thụ đạo đức học vấn, giảng giải thư tịch thánh nhân, lúc này lại giúp đỡ ra đồng làm việc, lên núi đốn củi, dẫn các học sinh đi tới lò gốm dạo chơi gì đó. Dường như còn có phu tử lén lút oán giận, nói những chuyện này là hành vi thô tục không phù hợp thân phận, nhưng cũng chỉ oán giận ngoài miệng mấy câu, nên làm thế nào thì vẫn làm thế ấy. Không lâu sau, trường học có mấy vị phu tử lặng lẽ rời đi, lại có mấy vị tiên sinh xa lạ đến đây.
Một thiếu niên áo trắng đi về phía nam, đã sớm cách xa Đại Ly. Ngày này bên cạnh khe suối trong rừng núi, hắn vốc nước và trăng nơi tay, cúi đầu nhìn trăng trong tay, uống một hớp, mỉm cười nói:
- Không giữ được trăng, lại có thể uống nước.
Sau đó hắn rung tay áo, từ trong tay áo trắng như tuyết ném ra một người sứ nhỏ cao hơn một thước, thân thể tứ chi như có vô số vết nứt, hơn nữa chưa “điêu khắc phần mặt”. So sánh với thiếu niên người sứ xuất hiện ở nhà cũ năm đó, chẳng qua là còn thiếu rất nhiều công đoạn mà thôi, thực ra thủ pháp đã thành thạo hơn xưa.
Thôi Đông Sơn quay đầu nhìn, vươn tay ra nhẹ nhàng xoa đầu nhỏ của người sứ, mỉm cười nói:
- Đúng không, Cao lão đệ?
Đề xuất Linh Dị: Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn