Chương 510: Cân nhắc
Trần Bình An rời khỏi phủ đệ Kinh Trập, tay cầm gậy leo núi xanh lá hợp màu với rừng trúc, một mình đi tới cuối rừng. Hắn do dự một thoáng, lấy thuyền bùa ra, ngự gió đi tới vách núi Ngọc Oánh.
Thực ra trong thời gian ở vườn Xuân Lộ, ngoài chuyện mượn tạm thuyền bùa, thị nữ trong phủ đệ còn cười nói, tất cả chi phí thuyền bùa qua lại giữa phủ đệ và đường Lão Hòe, phủ Kinh Trập đã chuẩn bị một túi tiền thần tiên, chỉ là trước giờ Trần Bình An không mở ra. Nhập gia tùy tục, theo nề nếp cũ là một chuyện, nhưng mình cũng có quy tắc riêng. Chỉ cần hai thứ không đối lập, có thể ung dung trong đó, như vậy lồng giam quy củ sẽ trở thành thuyền bùa, giúp người ta thưởng thức non sông tốt đẹp.
Đến vách núi Ngọc Oánh, Trần Bình An thấy Liễu Chất Thanh đã cởi giày, xắn tay áo và ống quần lên, đứng trong khe suối bên dưới đầm, khom lưng nhặt đá cuội. Nhìn thấy một viên đá thuận mắt, hắn cũng không ngẩng đầu lên, chuẩn xác ném vào trong đầm bên vách núi.
Trần Bình An đáp xuống đất, thu thuyền báu lại thành bùa chú bỏ vào trong tay áo. Liễu Chất Thanh vẫn không ngẩng đầu, dùng chân trần đi về phía hạ du, giọng điệu bất thiện nói:
- Im miệng, ta không muốn nghe ngươi nói chuyện.
Có lẽ vị tiểu sư thúc tổ cung Kim Ô này, không tin cái gã hám tiền kia sẽ thả lại mấy trăm viên đá cuội vào trong đầm. Còn như nguyên nhân lớn hơn, vẫn là Liễu Chất Thanh hơi khắt khe với suy nghĩ của mình, muốn thập toàn thập mỹ.
Hắn vốn đã sớm ngự kiếm trở về cung Kim Ô, nhưng đi được nửa đường, nghĩ đến chuyện trong đầm trống trải, tâm tình lại buồn bực, bèn dứt khoát trở về vách núi Ngọc Oánh. Đã từ biệt họ Trần kia ở cửa tiệm đường Lão Hòe, lại không tiện ép đối phương nhanh chóng thả lại đá cuội, cho nên Liễu Chất Thanh đành phải tự mình ra tay, có thể nhặt được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
Trần Bình An cũng cởi giày đi vào trong khe suối, vừa nhặt một viên đá cuội óng ánh đáng yêu, muốn ném vào trong đầm, lại nghe Liễu Chất Thanh nói:
- Viên đó không được, màu sắc quá rực rỡ.
Trần Bình An vẫn ném về phía đầm dưới vách núi, kết quả bị Liễu Chất Thanh vung tay áo, đánh viên đá cuội kia trở về khe suối.
Liễu Chất Thanh tức giận nói:
- Họ Trần kia!
- Được được được, lòng tốt lại bị xem là lòng dạ xấu xa, kế tiếp hai ta ai làm chuyện người nấy.
Trần Bình An đưa tay chụp một cái, lấy lại viên đá cuội kia, hai tay xoa xoa lau khô nước đọng, hà một hơi, cười híp mắt cất vào trong vật một tấc:
- Đều là vàng thật bạc trắng. Nặng tay, thật là nặng tay.
Cái đầm dưới vách núi Ngọc Oánh kia, nguồn gốc nước suối là nơi giao hội của mạch nước chân núi, được thiên nhiên ưu đãi, linh khí dồi dào. Đá dưới đáy đầm cấp bậc rất tốt, được linh khí nước suối tiêm nhiễm không biết đã mấy trăm ngàn năm.
Đá trong khe suối thì kém hơn một bậc, có điều dùng để điêu khắc con dấu hoặc đồ ngọc cầm tay, chỉnh sửa một chút, vuốt nhẹ ngắm nghía, rất thích hợp làm đồ trang trí trong thư phòng quan to quyền quý. Thư phòng có vật này “trấn yểm” rất đẹp mắt, có lẽ không thể kéo dài tuổi thọ, nhưng thật sự có thể khiến người ta tâm thần sảng khoái hơn mấy phần.
Liễu Chất Thanh lựa lựa chọn chọn, rất kỹ càng chu đáo, ném mấy chục viên đá trong khe suối vào đầm, cảm giác còn dụng tâm hơn chọn vợ chọn đạo lữ.
Trần Bình An đi theo sau lưng Liễu Chất Thanh kiếm lời, phần nhiều là Liễu Chất Thanh cầm đá lên quan sát một lúc lại để xuống, thế là Trần Bình An lại có bốn năm chục viên đá cuội. Hắn đã suy nghĩ kỹ, đường Lão Hòe có một cửa tiệm lâu đời chuyên bán đồ dùng trong thư phòng. Lão sư phụ chủ tiệm thì bỏ đi, không mời nổi, hơn nữa đối phương chưa chắc đã xem trọng những đá cuội này. Hắn chỉ cần tìm một hai học đồ phục vụ trong tiệm, cho dù chỉ có một nửa bản lĩnh của lão chủ tiệm, xử lý những đá cuội này cũng dư dả rồi.
Hắn dự định nhờ bọn họ giúp điêu khắc một phen, làm con dấu, đồ ngọc cầm tay hoặc nghiên mực nhỏ. Đến lúc đó đặt trong tiệm Kiến Càng của mình, nói là do đầm nước vách núi Ngọc Oánh sản xuất, lại tùy ý kể một cố sự dọa người, chẳng hạn như Liễu kiếm tiên cung Kim Ô xem đá ngộ kiếm, giá cả nhất định sẽ nước lên thuyền lên.
Còn những đá cuội vớt từ đáy đầm, vẫn phải ngoan ngoãn trả về toàn bộ. Mua bán muốn làm được lâu dài, hai chữ “khôn khéo” chỉ xếp sau thành tín. Dù sao mình đã có một cửa tiệm ở vườn Xuân Lộ, không tính là đeo bao đi bán dạo nữa.
Còn như vì sao tổ sư đường vườn Xuân Lộ lại tặng một cửa tiệm. Rất đơn giản, lão bà bà phủ Thiết Đồng có dung mạo trừ tà trên thuyền, đã sớm một lời vạch trần thiên cơ, sách nhỏ “Xuân Lộ Đông Tại” quả thật phải viết một chút về “Trần kiếm tiên”.
Lúc Tống Lan Tiều đề cập tới chuyện này, đã nói rõ trước khi Trần Bình An rời đi, người chấp bút của vườn Xuân Lộ sẽ cho Trần Bình An xem qua những nội dung mới liên quan đến hắn. Cái nào có thể viết, cái nào không thể viết, thực ra vườn Xuân Lộ đã sớm tính trước. Làm mua bán trên núi nhiều năm như vậy, bọn họ biết rõ về những kiêng kị tiên gia này.
Đối với lối buôn bán có thể phát tài này, Trần Bình An tìm thấy niềm vui trong đó, không hề cảm thấy phiền chán. Khi đó hắn tán gẫu với Tống Lan Tiều rất say sưa, dù sao sau này núi Lạc Phách cũng có thể đem ra áp dụng.
Liễu Chất Thanh lên bờ, đi tới vách núi Ngọc Oánh. Hắn nhìn thấy cái gã kia vẫn không có ý lên bờ, xem ra là định vơ vét khe suối thêm lần nữa, tránh cho bỏ sót. Hắn vừa bực vừa buồn cười nói:
- Hảo Nhân huynh, trong mắt ngươi chỉ có tiền thôi sao?
Trần Bình An khom lưng nhặt một viên đá cuội nhẵn nhụi như ngọc đen, nhẹ nhàng xoay xoay, nhìn xem có hoa văn tự nhiên hấp dẫn hay không, cười nói:
- Lúc còn nhỏ nghèo đến sợ rồi, không có cách nào.
Sở dĩ Liễu Chất Thanh không ngự kiếm rời khỏi vườn Xuân Lộ, dĩ nhiên là muốn tận mắt nhìn thấy gã kia thả lại mấy trăm viên đá vào trong đầm mới yên tâm. Nhưng mà hiện giờ hắn cũng hoài nghi, sau khi mình rời đi, cái gã kia liệu có vớt lên lần nữa hay không. Hắn luôn cảm thấy họ Trần kia thật sự làm được loại chuyện điên rồ này.
Trần Bình An cất viên đá giống như ngọc đen kia vào vật một tấc, ánh mắt dao động bất định. Nhặt tiền dưới đất dễ hơn quá nhiều so với kiếm tiền trong túi người khác bỏ vào túi mình. Nếu còn không muốn khom lưng hay duỗi tay một cái, hắn sợ mình sẽ bị sét đánh.
Bởi vì có Trần Bình An, Liễu Chất Thanh đi về bên cạnh vách núi Ngọc Oánh, đã tốn đến nửa canh giờ.
Hai người đi tới đình cỏ tranh. Trần Bình An đứng yên bất động, Liễu Chất Thanh lại nhìn chằm chằm vào hắn.
Trần Bình An vỗ đầu một cái, nói một câu “trí nhớ của ta thật là”, sau đó vung tay áo, mấy trăm viên đá cuội như mưa rơi vào đầm. Liễu Chất Thanh tập trung tinh thần nhìn chăm chú những đá cuội kia, số lượng đại khái xấp xỉ, quan trọng là mười mấy viên đá cuội mà hắn thích nhất đều không thiếu viên nào, lúc này sắc mặt mới tốt hơn.
Nếu như thiếu một viên, hắn cảm thấy sau này không cần tới đây uống trà nữa. Có hám tiền hay không là chuyện nhà của họ Trần, có thể kiếm tiền từ chỗ mình càng là bản lĩnh của hắn. Nhưng nếu không giữ chữ tín lại là hai chuyện khác nhau hoàn toàn. Vách núi Ngọc Oánh rơi vào tay loại người này, Liễu Chất Thanh coi như nó đã bị hủy rồi, sẽ không lưu luyến nữa.
Trần Bình An phủi phủi tay áo, nói:
- Ngươi có nghĩ tới không, nhặt đá trong khe suối cũng là tu tâm? Ta đại khái đã biết rõ tính tình của ngươi, thích theo đuổi hoàn hảo không tì vết. Loại tâm cảnh và tính tình này có thể tốt cho luyện kiếm, nhưng đặt trên đường tu tâm, dùng lòng người cung Kim Ô rửa kiếm, có lẽ ngươi sẽ rất phiền lòng. Cho nên bây giờ ta lại hơi hối hận đã nói với ngươi những lời kia.
Liễu Chất Thanh lắc đầu nói:
- Càng phiền phức như vậy, càng có thể chứng minh một khi rửa kiếm thành công, thu hoạch sẽ lớn hơn ta tưởng tượng.
Trần Bình An cười nói:
- Chỉ là tùy tiện tìm một cái cớ nhắc nhở ngươi mà thôi.
Liễu Chất Thanh do dự một thoáng, ngồi xuống bắt đầu dùng ngón tay vẽ bùa. Có điều lần này động tác chậm chạp, hơn nữa không hề cố gắng che giấu linh khí sóng gợn của mình, rất nhanh lại có hai con giao long lửa đỏ tươi quanh quẩn. Hắn ngẩng đầu lên hỏi:
- Học được chưa?
Trần Bình An lắc đầu nói:
- Thủ pháp nhớ rồi, cũng đại khái thấy rõ quỹ tích linh khí vận chuyển, nhưng hôm nay ta không làm được.
Liễu Chất Thanh nhíu mày nói:
- Nếu ngươi chịu dùng một nửa tâm tư buôn bán vào việc tu hành, tình cảnh sẽ u ám như vậy sao?
Trần Bình An cười khổ nói:
- Liễu Chất Thanh, ngươi bớt “ngồi” ở đây nói suông đi. Ta là một người từng bị gãy cầu trường sinh, có được tình cảnh hôm nay đã rất tốt rồi.
Trước đó so tài ba lần, phẩm hạnh của Liễu Chất Thanh thế nào, trong lòng Trần Bình An đã hiểu rõ.
Ban đầu đã ước hẹn, vị kiếm tu cảnh giới Kim Đan đỉnh cao này chỉ dùng năm phần lực, còn Trần Bình An chỉ xuất quyền.
Trần Bình An đã vẽ một vòng tròn phạm vi mười trượng, dùng tu vi lúc ở thành Lão Long ứng phó với phi kiếm của Liễu Chất Thanh.
Liễu Chất Thanh đã xem thường mức độ vững chắc của thân thể Trần Bình An, lại không thích ứng lắm với thủ pháp dùng thương đổi thương của đối phương, một quyền có thể đánh ngã thì tuyệt đối không đánh ra hai quyền. Hơn nữa đã nói rõ chỉ phân thắng bại chứ không phân sống chết, cho nên thanh phi kiếm bản mệnh tên là “Bộc Bố” (Thác Nước) kia lần đầu xuất hiện, mặc dù nhanh như một thác nước từ trên trời trút xuống nhân gian, nhưng vẫn chỉ đâm phía trên ngực Trần Bình An một tấc.
Kết quả Trần Bình An mặc cho phi kiếm xuyên qua vai, trong nháy mắt xông tới trước người Liễu Chất Thanh. Phi kiếm tốc độ cực nhanh lại xoay tròn quay về, đâm trúng mắt cá chân của Trần Bình An. Liễu Chất Thanh vừa dịch ra mấy trượng, lại bị Trần Bình An như hình với bóng, một quyền đánh bay ra ngoài vòng. May mắn lúc Trần Bình An xuất quyền, trước khi đánh trúng đã cố gắng nương tay. Nhưng Liễu Chất Thanh vẫn ngã xuống đất, trượt ngược ra ngoài mấy trượng, cả người đầy bụi đất.
Liễu Chất Thanh nhẹ nhàng đứng dậy, nhìn cái gã vai và cổ chân đã bị phi kiếm xuyên qua, hỏi:
- Không đau sao?
Phi kiếm của kiếm tu khó ứng phó, ngoại trừ nhanh, một khi xuyên qua thân thể và kinh huyệt của đối phương, rất khó nhanh chóng khép lại, hơn nữa sẽ có một loại hiệu quả đáng sợ tương tự “đại đạo xung đột”. Những pháp bảo công phạt khác trên thế gian cũng có thể khiến tổn thương kéo dài, thậm chí hậu hoạn vô cùng, nhưng đều không bằng kiếm khí còn sót lại, dồn dập và hung dữ, trong chớp mắt nước lũ vỡ đê.
Giống như có một con rồng xông vào trong thế giới nhỏ thân người, dời sông lấp biển, ảnh hưởng rất lớn đến linh khí vận chuyển trong kinh huyệt. Mà tu sĩ chém giết liều mạng, thường thường linh khí hỗn loạn sẽ rất chí mạng. Hơn nữa luyện khí sĩ bình thường rèn luyện thân thể, dù sao cũng không bằng tu sĩ Binh gia và võ phu thuần túy, đột nhiên bị đau đớn sẽ khó tránh khỏi ảnh hưởng đến tâm cảnh.
Một kiếm đã như vậy, trúng mấy kiếm của kiếm tu thì sẽ thế nào?
Khi ấy Trần Bình An cười nói:
- Không ảnh hưởng đến xuất quyền.
Sau đó so tài trận thứ hai, Liễu Chất Thanh bắt đầu để ý tới khoảng cách giữa hai bên.
Nên biết kiếm tu, nhất là địa tiên kiếm tu, đánh xa và cận chiến đều rất sở trường.
Trần Bình An bắt đầu dùng tu vi lúc mới đến Hài Cốt Than để đối địch, tránh né phi kiếm bản mệnh xuất quỷ nhập thần của Liễu Chất Thanh.
Sau khi trận đấu kết thúc, hai người đều khoanh chân ngồi bên ngoài vòng tròn. Toàn thân Trần Bình An đầy vết thương nhỏ bé, cả người Liễu Chất Thanh cũng đầy bụi đất. Lúc ấy Trần Bình An không nhịn được lên tiếng hỏi:
- Ta đã từng lĩnh giáo phi kiếm của một lão kiếm tu Kim Đan, vì sao ngươi mới dùng bảy phần sức lực lại nhanh như vậy?
Khi đó tâm tình của Liễu Chất Thanh không tốt lắm:
- Chỉ là bảy phần, có tin hay không thì tùy ngươi.
Ngày thứ ba, Liễu Chất Thanh nhìn cái gã giống như chẳng có chuyện gì kia:
- Không phải giả vờ? Hôm nay kiếm xuất chín phần, mặc dù ngươi và ta đã nói rõ là không phân sống chết, nhưng mà...
Không đợi Liễu Chất Thanh nói xong, Trần Bình An đã cười nói:
- Cứ việc xuất kiếm.
Trần Bình An dùng tu vi sau khi gánh biển mây thiên kiếp, chỉ là không dùng một số quyền chiêu áp đáy hòm, một lần nữa nghênh địch.
Cuối cùng Liễu Chất Thanh đứng ở ngoài vòng, xoa gò má sưng vù, dùng linh khí chậm rãi làm tan máu bầm.
Trần Bình An đứng trên vạch vòng tròn kia, tươi cười rạng rỡ. Trên người nhiều thêm mấy lỗ thủng máu tươi đầm đìa mà thôi, dù sao cũng không phải vết thương chí mạng, chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là được.
Liễu Chất Thanh một lần nữa hỏi vấn đề tương tự:
- Thật không đau sao?
Khi ấy Trần Bình An chớp chớp mắt nói:
- Ngươi đoán xem?
Sau ba trận so tài, đã là bằng hữu rồi.
Trong lòng Trần Bình An và Liễu Chất Thanh đều biết rõ, chỉ là không ai muốn nói ra mà thôi.
Bằng không với sự thanh cao của Liễu Chất Thanh, há sẽ đi ủng hộ tiệm Kiến Càng của Trần Bình An ở đường Lão Hòe, còn phải kiềm chế tính tình lôi một bộ xương trắng đi trên đường?
Lúc này dưới vách núi Ngọc Oánh lại xuất hiện cảnh tượng đáy nước óng ánh rực rỡ, mất rồi lại được, rất động lòng người, khiến tâm tình của Liễu Chất Thanh không tệ. Còn như chuyện cầu trường sinh của Trần Bình An bị đánh gãy, mặc dù trong lòng hắn kinh ngạc, không biết đối phương rốt cuộc làm thế nào xây dựng lại cầu trường sinh, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Liễu Chất Thanh xua tan hai con giao long lửa mảnh khảnh trên bàn, do chữ bùa hội tụ thành, hỏi:
- Thương thế sao rồi?
Trần Bình An cười nói:
- Không sao, đoạn thời gian này ở đường Lão Hòe vừa dưỡng thương vừa kiếm tiền, một công đôi việc.
Liễu Chất Thanh lại hỏi:
- Lúc trước ngươi nói, quyền phổ căn bản của ngươi đến từ khu vực đông nam Bắc Câu Lô Châu chúng ta, đầu mối có liên quan tới kiến càng dời đá vào nước, có thu hoạch gì không?
Trần Bình An lắc đầu:
- Lúc trước vì muốn tiết kiệm tâm sức kiếm tiền, đã tuyên bố cửa tiệm tuyệt đối không giảm giá, khiến cho ta ít có cơ hội bắt chuyện, hơi đáng tiếc.
Liễu Chất Thanh gật đầu:
- Đáng đời.
Trần Bình An bất đắc dĩ cười một tiếng. Ngoại trừ lai lịch của “Hám Sơn Phổ”, thực ra còn có một chuyện, đó là thảm kịch của chiếc thuyền vượt châu núi Đả Tiếu năm xưa, bị hủy diệt ở trung bộ Đông Bảo Bình Châu.
Nhưng không cần hắn hỏi thăm, bởi vì không hỏi ra được gì, tiên gia này đã đóng núi nhiều năm. Lúc trước trong một xấp công báo núi sông được Chu Mễ Lạp mua trên thuyền, cũng có mấy tin tức liên quan đến núi Đả Tiếu, phần nhiều là lời đồn linh tinh vô thưởng vô phạt. Hơn nữa mình là một người xứ khác, đột ngột hỏi thăm công việc nội tình của núi Đả Tiếu, sẽ có một số bất ngờ không thể dự tính, phải rất thận trọng.
Cho nên hắn dự định đi trung bộ Bắc Câu Lô Châu, tới con kênh lớn vào biển vắt ngang qua đông tây một châu. Dĩ nhiên là phải cố gắng tránh né cung Vân Tiêu sở Sùng Huyền của vương triều Đại Nguyên.
Bỏ qua “thư sinh” dùng hạt cải ác niệm hóa thân, Dương Ngưng Tính kia thật ra là một người tu đạo rất có khí chất. Nhưng sở Sùng Huyền của vương triều Đại Nguyên ở Bắc Câu Lô Châu, dư luận khen chê chia làm hai nửa, hơn nữa làm việc rất quyết đoán bá đạo, đây là phiền phức lớn. Cho nên chuyến đi tới kênh đào đường xá xa xôi, quan sát núi sông các nước, miếu thờ thần linh, thế lực tiên gia, Trần Bình An phải cẩn thận nhiều hơn.
Bất kể thế nào, bỏ qua tính toán của Lục Trầm, đó vẫn là cơ duyên chứng đạo tương lai của thằng bé áo xanh nhà mình. Thôi Đông Sơn và Ngụy Bách đã nhiều lần suy diễn, bọn họ đều cho rằng việc đã đến nước này, có thể thử một lần, cho nên Trần Bình An dĩ nhiên sẽ cố gắng hoàn thành.
Trần Bình An nhớ tới một chuyện, vỗ hồ lô nuôi kiếm một cái, Mùng Một và Mười Lăm bay ra.
Liễu Chất Thanh liếc mắt một cái, không cao hứng nói:
- Phung phí của trời.
Thực ra hắn đã sớm nhìn thấu bầu rượu màu đỏ thẫm là một hồ lô nuôi kiếm, một nửa là xem dấu hiệu, một nửa là suy đoán. Còn như hai thanh phi kiếm không nhìn ra cấp bậc rốt cuộc cao bao nhiêu, rơi vào trong tay Trần Bình An, nói là “phung phí của trời” cũng không oan uổng cho vị “Hảo Nhân huynh” này.
Liễu Chất Thanh chậm rãi nói:
- Nếu là kiếm tu chân chính luyện hóa, tốc độ của hai thanh phi kiếm này sẽ rất nhanh. Đáng tiếc ngươi không phải là phôi kiếm bẩm sinh, bọn chúng cũng không phải là vật bản mệnh của ngươi. Ta không biết lão kiếm tu Kim Đan mà ngươi nói sát lực thế nào, cũng không xét đến thiên phú riêng của thanh phi kiếm bản mệnh kia, ít nhất tốc độ phi kiếm của lão thật sự là chậm.
- Ta chỉ là một ngoại lệ. Nếu ngươi cảm thấy phi kiếm của kiếm tu Bắc Câu Lô Châu đều có tốc độ rùa bò như vậy, sau này ngươi nhất định sẽ ăn đau khổ lớn. Địa tiên kiếm tu lúc liều chết chém giết với người khác, có thể không ngừng xuất kiếm mười phần. Nếu không tiếc hao tổn bản nguyên thi triển một số thần thông pháp thuật, mười hai phần cũng có thể.
Trần Bình An vươn tay ra, hai thanh phi kiếm nhỏ trắng như tuyết và xanh thẫm nhẹ nhàng lơ lửng trong lòng bàn tay. Hắn nhìn Mùng Một nói:
- Lúc đầu ta muốn luyện hóa thanh này làm vật bản mệnh ngoài ngũ hành. May mắn thành công, không dám nói là tốt như phi kiếm bản mệnh của kiếm tu, nhưng dĩ nhiên còn mạnh hơn tình trạng hiện giờ. Ta không hề nghi ngờ người tặng kiếm, nhưng thanh phi kiếm này lại không vui lòng lắm, chỉ chịu ở trong hồ lô nuôi kiếm đi theo ta. Ta không muốn cưỡng cầu, huống hồ có muốn cũng không cầu được.
Hắn dời mắt đi, nhìn sang Mười Lăm:
- Thanh này thì ta rất thích. Người buôn bán với ta cũng không phải là không tin được, theo lý mà nói không cần nghi ngờ. Nhưng ta lại sợ lỡ may, cho nên vẫn luôn cảm thấy có lỗi với nó.
Liễu Chất Thanh trầm giọng nói:
- Luyện hóa loại phi kiếm do kiếm tiên để lại này, cấp bậc càng cao thì nguy hiểm càng lớn. Ta chỉ nói một chuyện, ngươi có khiếu huyệt mấu chốt thích hợp cho bọn chúng ở lại, nuôi dưỡng và trưởng thành không? Chuyện này không được thì mọi chuyện đều không được, không liên quan đến ngươi kiếm bao nhiêu tiền thần tiên, có bao nhiêu thiên tài địa bảo. Vì sao kiếm tu quý giá nhất trên thế gian, không phải là không có lý do.
Trần Bình An mỉm cười gật đầu:
- Có, còn là ba chỗ.
Liễu Chất Thanh đột nhiên nói:
- Họ Trần, ngươi dạy ta mấy câu mắng người đi.
Trần Bình An xua tay:
- Con người ta nắm tay còn xem như có chút phân lượng, nhưng không biết mắng người.
Liễu Chất Thanh đứng lên:
- Không còn gì để nói nữa, đi đây.
Trần Bình An cũng đứng dậy theo, ngưng cười nói:
- Liễu Chất Thanh, trước khi ngươi trở về cung Kim Ô rửa kiếm, ta muốn hỏi ngươi một chuyện cuối cùng.
Liễu Chất Thanh nói:
- Cứ nói đừng ngại.
Trần Bình An chậm rãi nói:
- Ngươi dựa vào đâu, lại muốn mọi chuyện của cung Kim Ô đều phải hợp tâm ý của ngươi?
Liễu Chất Thanh trầm mặc không trả lời.
Trần Bình An nói:
- Trước khi rửa kiếm, vẫn nên nghĩ rõ thì tốt hơn.
Liễu Chất Thanh cười cười:
- Đơn giản, chỉ cần ta rửa kiếm thành công, cung Kim Ô sẽ có thêm một vị kiếm tu Nguyên Anh. Trước tiên chịu khổ vì ta rửa kiếm, sau này sẽ được hưởng phúc có Nguyên Anh bảo hộ.
Trần Bình An bĩu môi:
- Kiếm tu làm việc thật là sảng khoái.
Liễu Chất Thanh mỉm cười nói:
- Chẳng lẽ lại học theo ngươi, ngồi ở cửa tiệm phơi nắng, vào trong khe suối mò đá?
Trần Bình An xua tay:
- Biến đi, biến đi, nhìn thấy ngươi lại phiền, vừa nghĩ tới ngươi có khả năng trở thành kiếm tu Nguyên Anh lại càng phiền. Sau này nếu có so tài, làm sao có thể khiến Liễu kiếm tiên ngươi ăn đất nữa?
Liễu Chất Thanh cười nhạo nói:
- Ngươi sẽ thấy phiền? Đá của vách núi Ngọc Oánh vốn giá trị mấy trăm lượng bạc, ngươi không thể bán được một hai đồng tiền hoa tuyết sao? Ta đoán ngươi đã nghĩ kỹ rồi đúng không, bốn mươi chín viên đá cuội kia, trước tiên không vội bán, giữ lại chờ giá cao, tốt nhất là chờ ta bước vào cảnh giới Nguyên Anh rồi mới ra tay.
Trần Bình An cười ha hả nói:
- Ngươi không học theo ta buôn bán thật là đáng tiếc, người có tiềm năng, người có tiềm năng.
Liễu Chất Thanh muốn ngự kiếm đi xa. Trần Bình An đột nhiên nói:
- Cho ngươi một đề nghị nhỏ không thu tiền. Đến cung Kim Ô rồi, đừng gấp gáp rửa kiếm, trước tiên có thể làm một... tiên sinh sổ sách, sao chép một phần gia phả tổ sư đường đặt ở bên tay. Tại ngọn núi của mình, yên lặng quan sát cung Kim Ô nửa năm một năm, từ xa xem xét lời nói và hành động của tất cả tu sĩ, ai nói lời gì, làm chuyện gì đều ghi lại.
- Sau đó so sánh với xuất thân ban đầu và cảnh giới hiện giờ của bọn họ, suy nghĩ xem vì sao bọn họ lại nói lời này, làm chuyện này. Ngươi nhìn càng lâu càng nhiều, vạch rõ đường nhánh của lòng người, giống như thần tiên quan sát núi sông, tương lai ngươi ra tay rửa kiếm sẽ càng thuận buồm xuôi gió.
Liễu Chất Thanh gật đầu:
- Khả thi.
Trần Bình An vẫy tay từ biệt:
- Chúc Liễu kiếm tiên rửa ra một thanh kiếm tốt.
Liễu Chất Thanh hỏi:
- Ngươi đi rồi, cửa tiệm ở đường Lão Hòe phải làm sao?
Trần Bình An cười nói:
- Giao cho một đệ tử của Tống Lan Tiều, hoặc là một tu sĩ của Chiếu Dạ thảo đường là được, phân chia chín một. Ta để lại mấy món pháp bảo trong tiệm, gồm hai chiếc mũ vàng lớn nhỏ có đôi có cặp, còn có ghế rồng của một vị vua hồ Thương Quân. Dù sao giá cả đã định sẵn, đến lúc đó trở về tiệm kiểm kê hàng hóa, sẽ biết đã kiếm được bao nhiêu tiền thần tiên. Nếu lúc ta không có ở tiệm, không cẩn thận làm mất hoặc bị trộm cắp, chắc vườn Xuân Lộ sẽ bồi thường giá gốc. Tóm lại ta không cần lo, dù thế nào cũng đảm bảo sẽ có thu hoạch.
Còn những món như pháp bào Xá Tử, Trần Bình An sẽ không bán. Loại đồ vật tiên gia này khá đặc thù, rất hiếm lạ, tương tự giáp viên Binh gia, thường là nâng giá rất cao vẫn khó tìm thấy. Sau này những ngọn núi gồm cả núi Lạc Phách, nhiều người rồi chỉ sẽ ngại ít đồ.
Liễu Chất Thanh đột nhiên ra vẻ do dự. Trần Bình An nói:
- Nhìn trúng món nào rồi? Bằng hữu thì bằng hữu, mua bán vẫn là mua bán, ta nhiều nhất chỉ phá lệ... giảm giá hai thành cho ngươi, không thể thấp hơn được nữa.
Liễu Chất Thanh cười nói:
- Nhiều tranh thần nữ bản vàng cứng của thành Bích Họa Hài Cốt Than như vậy, ngươi bán hai đồng tiền tiểu thử, hình như còn không ít hàng tồn, tặng ta một bộ được không? Nói tiền thì tổn thương cảm tình, giảm giá hai thành gì đó, ta không mua, tặng ta là được.
Trần Bình An liếc nhìn về phía đường Lão Hòe:
- Đã đi xa rồi.
Liễu Chất Thanh cười nhạo nói:
- Ta có thể tới tiệm Kiến Càng tự lấy, lát nữa ngươi nhớ thay khóa.
Trần Bình An than vãn một tiếng, lấy ra một bộ tranh thần nữ bản tô nền trong vật một tấc, kể cả hộp gỗ cùng nhau ném cho Liễu Chất Thanh.
Liễu Chất Thanh thu vào trong tay áo, hài lòng thỏa dạ. Người đẹp cảnh đẹp, rượu ngon trà ngon, hắn vẫn rất thích. Ở trên đỉnh Dong Chú của cung Kim Ô, mấy tỳ nữ tư sắc đều rất xuất chúng, nhưng chỉ dùng để dưỡng mắt mà thôi. Hơn nữa nếu đỉnh Dong Chú không thu nhận, với dung mạo và tư chất bình thường của bọn họ, rơi vào tay cung chủ phu nhân, chẳng qua là một ngày nào đó mây sét bắn lên một ít sóng gợn mà thôi.
Trần Bình An đột nhiên nói:
- Thực ra ta có hai bộ tác phẩm đắc ý nhất của Bàng Sơn Lĩnh, khác biệt hoàn toàn với những bản tô nền đã rất đẹp này.
Liễu Chất Thanh lắc đầu nói:
- Ngươi cứ giữ đi, quân tử không đoạt thứ yêu thích của người khác.
Trần Bình An vươn hai ngón tay ra, khẽ nắn nắn.
Liễu Chất Thanh tức giận nói:
- Không có tiền!
Trần Bình An thu tay, cười nói:
- Hai bộ tranh thần nữ kia không thể tặng ngươi. Có điều sau này chờ ta trở lại Phi Ma tông, sẽ nói chuyện với Bàng lão tiên sinh một chút, xem có thể xin lão tiên sinh động bút hay không. Nếu thành công thì ta sẽ gởi đến đỉnh Dong Chú cung Kim Ô, còn nếu không thành thì ngươi cứ xem như không có chuyện này.
Liễu Chất Thanh ngự kiếm rời xa vách núi Ngọc Oánh, Trần Bình An cũng lấy thuyền nhỏ bùa chú ra trở về biển trúc.
Một đêm vừa đi thế vừa tu hành, đây mới là phân tâm thật sự, hai chuyện không làm lỡ.
Lúc đêm khuya, Trần Bình An lấy hồ lô nuôi kiếm đặt lên bàn, lôi Kiếm Tiên trong hòm trúc ra, lại từ trong phi kiếm Mười Lăm lấy ra một vật. Hắn dùng thế sét đánh không kịp bưng tai rút kiếm ra khỏi vỏ, chém xuống một kiếm, chia một khối đá mài kiếm hình dài ra thành hai nửa.
Mùng Một và Mười Lăm lơ lửng ở một bên, nóng lòng muốn thử. Cả cánh tay cầm kiếm của Trần Bình An bắt đầu tê dại, tạm thời mất đi tri giác. Hắn vẫn vội vàng nhấc Kiếm Tiên lên, mở to mắt cẩn thận quan sát lưỡi kiếm, thấy không có bất kỳ tì vết nhỏ bé nào, lúc này mới thở phào một hơi.
Hắn ngồi xếp bằng, bắt đầu tiểu luyện hai khối trảm long đài, dự định thu vào trong hai khiếu huyệt, để sau khi Mùng Một và Mười Lăm rời khỏi hồ lô nuôi kiếm, dùng đá này để mài giũa lưỡi kiếm, từng chút ăn hết.
Đây là khối trảm long đài lớn nhất trong ba khối đá mài kiếm, được kiếm linh tỷ tỷ tặng cho sau khi hiện thân ở thành Lão Long, hắn vẫn luôn không nỡ để Mùng Một và Mười Lăm ăn hết. Hiện giờ đã thật sự bước lên đường tu hành, nhất là đã hạ quyết tâm, muốn đồng thời luyện hóa Mùng Một và Mười Lăm thành vật bản mệnh sống chết với mình, cho nên không cần do dự nữa.
Thông qua so tài với kiếm tu Kim Đan đỉnh cao Liễu Chất Thanh, Trần Bình An cảm thấy thủ đoạn áp đáy hòm của mình vẫn hơi ít, kém xa không đủ.
Kỹ nghệ càng nhiều thì càng tốt, ngay cả thủ đoạn bùa chú cũng có thể dùng để che mắt.
Mặc pháp bào rồi, trong tay áo giấu một xấp bùa chú bình thường, giả làm tu sĩ bùa chú dùng số lượng thủ thắng. Sau khi áp sát lại là một võ phu thuần túy. Lúc chém giết xem xét tình hình, lại tìm cơ hội biến thành kiếm tu. Hai thanh phi kiếm vật bản mệnh tốc độ đã gia tăng rất nhiều, khiến đối phương tránh được Mùng Một lại không trốn khỏi Mười Lăm. Cuối cùng mới dùng đến Kiếm Tiên.
Lúc sáng sớm Trần Bình An đi tới đường Lão Hòe một chuyến, lại không mở cửa buôn bán, mà là đến một cửa tiệm lâu đời chuyên bán đồ trang trí thư phòng, tìm cơ hội làm quen với một học đồ, đại khái đã bàn xong vụ mua bán kia.
Học đồ trẻ tuổi cảm thấy vấn đề không lớn, nhưng hắn chỉ kiên trì một chuyện. Bốn mươi chín viên đá cuội xuất xứ từ vách núi Ngọc Oánh, do hắn điêu khắc thành các loại đồ vật lịch sự trang nhã, trong vòng ba ngày, nhiều nhất mười ngày là có thể hoàn thành, chi phí mười đồng tiền hoa tuyết. Nhưng không thể bán ở tiệm Kiến Càng, bằng không sau này hắn đừng mong kiếm cơm ở đường Lão Hòe nữa. Trần Bình An đáp ứng, hai người ước hẹn chờ sau khi tiệm thư phòng đóng cửa, lại đến tiệm Kiến Càng nói chuyện riêng.
Sau đó Trần Bình An đi tới Chiếu Dạ thảo đường khá xa một chuyến, gặp Đường tiên sư của vườn Xuân Lộ, một trong hai đại thần tài. Người này cũng là một tu sĩ truyền kỳ của vườn Xuân Lộ, năm xưa tư chất không tính là xuất chúng, cũng không nằm trong ba nhánh đệ tử chính thống của tổ sư đường. Nhưng ông ta sở trường buôn bán, dựa vào thu nhập phong phú, nhiều lần đột phá cảnh giới, cuối cùng bước vào cảnh giới Kim Đan. Hơn nữa không ai dám xem thường, dù sao tu sĩ vườn Xuân Lộ xưa nay vốn coi trọng thương mậu.
Đường Thanh Thanh dĩ nhiên có mặt, còn Ngụy Bạch phủ Thiết Đồng và lão bà bà kia thì đã trở về vương triều Đại Quan.
Đường Thanh Thanh tự mình nấu trà, ngồi đối diện tán gẫu. Đường tiên sư biết được Trần Bình An muốn làm một ông chủ ngồi không, bèn chủ động đề nghị phái một tu sĩ nhanh nhẹn đến tiệm Kiến Càng giúp đỡ. Trần Bình An nói phân chia chín một, Đường tiên sư cười bảo không có chuyện tốt như vậy, chia một thành hoa hồng là quá nhiều rồi. Chỉ là một công việc đơn giản, mỗi ngày ngồi ở tiệm thu tiền, không bằng thương lượng thù lao cố định. Tu sĩ Chiếu Dạ thảo đường phái đến tiệm, một năm thu ba mươi đồng tiền hoa tuyết là đủ rồi.
Có điều Trần Bình An vẫn cảm thấy phân chia chín một thì hợp lý hơn. Đường tiên sư cũng đáp ứng, lại hỏi thăm kỹ càng chu đáo. Dưới tiền đề không làm tổn hại khách quen và danh tiếng của tiệm, nếu dựa vào tài ăn nói và bản lĩnh bán được giá cao, nên tính thế nào. Trần Bình An liền nói chia đôi phần lợi nhận dư thừa.
Đường tiên sư mỉm cười gật đầu, sau đó hỏi thăm có thể cho phép người phục vụ được Chiếu Dạ thảo đường phái đến, tương lai vào ở tiệm Kiến Càng, sau khi đã nâng giá lên một hai thành, lại để cho khách hàng giảm giá có được không. Nhưng giới hạn giảm giá đương nhiên sẽ không thấp hơn giá cả hiện giờ. Trần Bình An cười bảo như vậy thì tốt, mình buôn bán vẫn là ánh mắt nông cạn, quả nhiên giao cho Chiếu Dạ thảo đường xử lý là tốt nhất.
Đã uống trà cũng nói chuyện chính xong, hai bên lại khách sáo một phen, ngươi nói ta tốt, ta nói ngươi tốt hơn. Sau đó Trần Bình An cáo từ rời đi.
Đường Thanh Thanh và cha mình đứng ngoài cửa lớn, cô nghi hoặc nói:
- Cha, chuyện trên thuyền con đã nói rõ từ đầu đến cuối với cha. Hơn nữa vườn Xuân Lộ chúng ta coi trọng hắn như vậy, còn là một vị cao nhân có thể khiến Liễu kiếm tiên rời khỏi vách núi Ngọc Oánh, tự mình chạy đến phủ đệ Kinh Trập mời uống trà. Hôm nay người ta tới nhà chúng ta uống trà, mặt mũi thật lớn, vì sao cha lại tính toán chi li như vậy?
- Nếu thật sự muốn giao hảo với hắn, nhà chúng ta lại không thiếu tiền thần tiên, cứ mua toàn bộ hàng tồn kho trong tiệm, không phải được rồi sao. Hắn kiếm được nhiều tiền, chúng ta hơi thua thiệt một chút, nhưng cũng không tính là lỗ vốn, chẳng phải càng tốt hơn sao?
Đường tiên sư lắc đầu nói:
- Trên đời không có mua bán như vậy. Nếu vị kiếm tiên trẻ tuổi này tới cửa đòi tiền, cha chẳng những sẽ cho, còn sẽ cho một số tiền lớn, cũng không nhíu mày một chút, coi như là tiêu tiền giải nạn. Nhưng hắn đã tới buôn bán với chúng ta, vậy thì hai bên phải dựa theo quy củ. Như vậy mới có thể lâu dài thật sự, sẽ không biến chuyện tốt thành chuyện xấu.
Thấy con gái mình vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ, ông ta liền cười nói:
- Ngoại trừ tình huống đột nhiên phát tài, tất cả mua bán lâu dài trên thế gian, đủ kiểu đủ loại người làm ăn, các loại các dạng đường phát tài, đều có một điểm tương đồng.
Ông ta từ trong tay áo lấy ra một đồng tiền cất kỹ nhiều năm, đó là tiền bình thường nhất ở vương triều dưới núi, đặt trong lòng bàn tay:
- Phải tôn trọng thứ này.
Sau đó Trần Bình An lại đi thăm viếng một bà lão, là ân sư của Tống Lan Tiều. Bà lão cũng là tu sĩ Kim Đan, nhưng có một vị trí ở tổ sư đường vườn Xuân Lộ, còn Tống Lan Tiều lại không có đãi ngộ như vậy. Nói đơn giản là lúc tổ sư đường vườn Xuân Lộ nghị sự, tám người gồm bà ta và lão tổ Đàm Lăng đều có ghế để ngồi. Đường tiên sư cũng có một ghế, chỉ là vị trí nằm ở hàng cuối. Còn Tống Lan Tiều thì chỉ có thể đứng.
Nhìn thấy Trần Bình An, bà lão tươi cười rạng rỡ, kéo hắn khách sáo hàn huyên hơn nửa canh giờ. Trần Bình An vẫn luôn không vội không gấp, cho đến khi bà lão tự mình lên tiếng, nói không làm chậm trễ hắn tu hành, hắn mới đứng dậy cáo từ.
Lễ vật đến nhà thăm viếng bà lão là một món linh khí không đặt ở tiệm Kiến Càng, không tầm thường, cũng không tính là quá đáng giá, nhưng rất được lòng người.
Bà lão muốn đáp lễ, lại bị Trần Bình An khéo léo từ chối, nói:
- Nếu tiền bối còn như vậy, lần sau ta sẽ không dám đi tay không đến nhà nữa.
Bà lão vui vẻ cười lớn, lúc này mới bỏ qua.
Đợi đến khi Trần Bình An trở về đường Lão Hòe, vừa qua khỏi buổi trưa, hắn liền mở cửa tiệm, sau đó ngồi trên ghế trúc nhỏ phơi nắng.
Buôn bán hơi vắng vẻ. Lui lui tới tới nhìn như náo nhiệt, nhưng một canh giờ mới có một vụ mua bán, vào sổ sáu đồng tiền hoa tuyết. Có một nữ tu sĩ trẻ tuổi đã mua một đồ vật trong khuê phòng Tị Thử nương nương, bỏ lại tiền thần tiên trên quầy, lúc ra cửa bước chân vội vã, khiến Trần Bình An cũng không thể nói lần sau lại tới.
Hắn cảm thấy hối hận vì không kéo Liễu Chất Thanh tới đây làm người phục vụ. Liễu đại kiếm tiên mặt dày muốn lấy miễn phí một bộ tranh thần nữ bản tô nền, sao mình lại ngại nhờ hắn tới giúp cửa tiệm thu hút làm ăn? Đây cũng là giúp hắn tu tâm đúng không.
Hoàng hôn buông xuống, học đồ ở cửa tiệm lâu đời kia đi nhanh tới. Trần Bình An treo bảng gỗ đóng cửa, từ trong một cái bao lấy ra bốn mươi chín viên đá cuội, chất đầy quầy hàng.
Thanh niên kia nuốt một ngụm nước bọt, thấp thỏm bất an hỏi:
- Thật sự là vật của vách núi Ngọc Oánh?
Trần Bình An cười nói:
- Yên tâm, không phải là đồ vật phỏng tay gì. Còn như rốt cuộc làm sao có được, ngươi đừng quan tâm. Ngươi chỉ cần biết, ta có một cửa tiệm không mọc chân ở đường Lão Hòe, lại có nhiều đồ vật quý giá đặt bên trong như vậy. Ngươi cảm thấy ta sẽ vì chút tiền thần tiên này, đi thử xem phi kiếm của Liễu đại kiếm tiên có nhanh hay không?
Thanh niên kia thở phào một hơi, cầm một viên đá cuội lên, ước lượng một chút, cẩn thận quan sát, sau đó cười nói:
- Không hổ là đá của vách núi Ngọc Oánh, chất đá óng ánh trong suốt, hơn nữa còn ấm nhuận, không có luồng khí nóng rất khó loại bỏ của ngọc thạch trong núi, đúng là đồ tốt. Nếu đặt trong mắt thợ thủ công dưới núi, e rằng sẽ nói một câu, đá đẹp không cần điêu khắc.
- Ông chủ, vụ mua bán này ta làm. Nhiều năm như vậy vất vả theo sư phụ học được một thân bản lĩnh. Chỉ là đồ tốt trên núi khó tìm, cửa tiệm chúng ta ánh mắt lại cao, sư phụ không muốn giày xéo đồ vật, cho nên thích tự mình động thủ, chúng ta chỉ có thể ở một bên quan sát. Những đồ đệ chúng ta không có cách nào, vừa lúc có thể dùng những thứ này luyện tập một chút...
Nói đến đây hắn hơi lúng túng.
Trần Bình An cười nói:
- Không sao, lời thật dù có khó nghe cũng là lời thật. Chỉ hi vọng ngươi luyện tập thì được, nhưng vẫn là phải tốn một chút tâm tư. Dù sao đá ở vách núi Ngọc Oánh chỉ có bấy nhiêu thôi, ngươi khắc hư một viên thì ít một viên.
Thanh niên kia khép hai ngón tay lại, cổ tay xoay một cái, trên mặt đầy vẻ tự tin, vỗ ngực bảo đảm với Trần Bình An:
- Đây là mấy dao đầu tiên sau khi ta xuất đạo, sẽ không qua loa.
Trần Bình An nằm sấp trên quầy, cười nói:
- Vậy ta sẽ tặng viên đá cuội thứ nhất cho ngươi, xem như là chúc mừng Hứa tiểu sư phụ lần đầu xuất dao.
Thanh niên kia hơi ngại ngùng:
- Như vậy không tốt lắm.
Trần Bình An chỉ vào đống đá cuội kia, cười nói:
- Tùy ý chọn một viên. Nhưng nhất định phải đáp ứng với ta, sau viên thứ nhất, những viên còn lại lúc hạ dao cũng phải để tâm.
Thanh niên kia đỏ mặt lên:
- Ông chủ cứ yên tâm, bảo đảm mọi viên đều dùng mười phần sức lực, mười thành công lực của ta. Không chừng còn có một hai dao đặc sắc như thần, tóm lại tuyệt đối không để tiệm Kiến Càng của ông chủ phó thác sai người.
Trần Bình An mỉm cười gật đầu.
Khắc đá cũng giống như nung gốm nặn phôi, coi trọng quen tay hay việc, vạn sự khởi đầu nan.
Viên đá cuội thứ nhất thuộc về thanh niên kia, chỉ cần hắn thật sự dụng tâm, như vậy sau đó hạ dao sẽ giống như nước chảy thành sông. Cho dù có phân tâm một chút, nhưng so với trước đó hạ dao chỉ vì mua bán, phẩm chất tổng thể của đá vẫn sẽ tốt hơn. Tiệm Kiến Càng dĩ nhiên có thể bán được giá cao, dễ dàng bù đắp tổn thất một viên đá cuội vách núi Ngọc Oánh. Nếu không có gì bất ngờ, cửa tiệm sẽ kiếm được nhiều hơn.
Thế sự trước giờ không đơn giản, chỉ xem có chịu suy nghĩ hay không. Còn như làm ăn riêng với tiệm Kiến Càng, liệu có phá hư tiền đồ của thanh niên kia trước mặt sư phụ hay không, vườn Xuân Lộ phần nhiều là người thông minh, sẽ biết tính toán.
Trần Bình An bảo thanh niên kia mang đá cuội và cả cái bao đi, mỗi khi điêu khắc thành một món đồ trang trí thư phòng, chỉ cần tự mình hoặc nhờ bằng hữu đưa tới tiệm Kiến Càng là được. Cứ nói mình là bằng hữu của chủ tiệm cũ, đến lúc đó chủ tiệm mới sẽ không làm khó. Hoặc là điêu khắc xong một món rồi tới tiệm lấy thêm.
Thanh niên kia cân nhắc một phen, cảm thấy phương án sau an ổn hơn, liền bảo ông chủ trẻ tuổi tốt tính này cứ yên tâm. Nếu làm mất một viên đá cuội, hắn sẽ tự mình móc tiền túi bồi thường một đồng tiền hoa tuyết. Không ngờ ông chủ trẻ tuổi kia lại nói, nếu thật sự làm mất lại không đền nổi cũng không sao, chỉ cần tay nghề vẫn còn thì có thể thương lượng. Thanh niên kia tươi cười rời đi, Trần Bình An đứng ở cửa nhìn theo, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của một thiếu niên giày cỏ lấy thư đưa thư.
Một ngày sau đó, tiệm Kiến Càng đã treo bảng đóng cửa đủ hai ngày, hôm nay lại mở cửa, còn đổi một chủ tiệm mới. Những người có ánh mắt tốt, biết người này đến từ Chiếu Dạ thảo đường của Đường tiên sư, niềm nở ân cần, đón người tới tiễn người đi, cẩn thận chặt chẽ, hơn nữa hàng hóa trong tiệm cuối cùng có thể trả giá rồi.
Ngày này Trần Bình An vẫn mặc một bộ áo xanh bình thường, đeo hòm trúc đội nón lên, tay cầm gậy leo núi, nói với hai thị nữ trong phủ đệ kia, hôm nay hắn muốn rời khỏi vườn Xuân Lộ. Cô gái trẻ tuổi vốn là đệ tử chính thống của một vị tu sĩ Kim Đan, nói rằng Đàm lão tổ đã chuyển lời với phủ đệ, thuyền bùa tặng cho Trần kiếm tiên, không cần khách sáo.
Trần Bình An cảm ơn, sau đó cũng thật sự không khách sáo, lấy thuyền bùa ra đi tới đường Lão Hòe một chuyến. Cuối đường chính là cây hòe già bóng mát che phủ mấy mẫu đất.
Vị khách áo xanh trẻ tuổi đứng dưới cây hòe, ngẩng đầu nhìn, đã đứng rất lâu.
Rất nhiều người và chuyện đã trôi qua, có thể tưởng niệm nhưng không thể với tới được.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Thế Đường Môn (Dịch)