Chương 512: Người đọc sách cùng người giang hồ cùng với mỹ nhân

Không khí ẩm ướt khiến cho chân cột cũng đổ mồ hôi. Trời đất giống như lồng hấp khiến tâm tình của người ta trở nên buồn bực.

Tại nước Ngũ Lăng, trên một Trà Mã Cổ Đạo bỏ hoang đã lâu, có năm người cưỡi ngựa chậm rãi đi tới.

Một trận mưa lớn đột ngột rơi xuống, mặc dù đã khoác áo tơi, giọt mưa lớn như đậu nành vẫn khiến cho hai má đau rát. Mọi người ào ào vung roi thúc ngựa tìm chỗ tránh mưa, cuối cùng tìm được một đình nghỉ chân nằm giữa sườn núi, lập tức xuống ngựa. Kết quả lại thấy một người trẻ tuổi áo xanh đang khoanh chân ngồi trên ghế dài trong đình, bên chân đặt một hòm trúc lớn, trước người đặt một bộ bàn cờ và hai hũ cờ nhỏ bằng sứ xanh. Trên bàn có hơn hai mươi quân cờ đen trắng.

Nhìn thấy bọn họ, người kia cũng không sợ hãi, ngẩng đầu khẽ cười, sau đó tiếp tục lấy cờ đặt lên bàn.

Một người đàn ông cường tráng đeo đao liếc nhìn đối phương, thấy áo xanh và đế giày đều không dính nước. Chắc là người kia đã sớm nghỉ ngơi ở đây, tránh khỏi trận mưa lớn này, một mình tự học đánh cờ, chờ đến khi mưa tạnh mới lên đường.

Một ông lão khí độ không tầm thường đứng ở cửa đình nghỉ chân, cảm thấy trong thời gian ngắn mưa sẽ không tạnh, bèn quay đầu cười hỏi:

- Đang lúc rãnh rỗi, công tử có muốn đánh một ván cờ không?

Trần Bình An ngẫm nghĩ, vươn tay ra tùy ý thu gom quân cờ đen trắng trên bàn, không phải thả lại hũ cờ mà là chất đống giữa mình và bàn cờ, sau đó gật đầu cười nói:

- Được.

Một đôi thiếu niên thiếu nữ nhìn nhau cười. Còn có một cô gái đội nón che mặt ngồi trên ghế dài đối diện, trước khi ngồi xuống đã lót một chiếc khăn.

Ông lão cầm một nắm cờ trắng lên, cười nói:

- Lão phu dù sao cũng lớn hơn mấy tuổi, công tử cứ đoán cờ trước.

Trần Bình An lấy ra một quân cờ đen. Ông lão đặt bảy quân cờ trắng trong tay lên bàn cờ, mỉm cười nói:

- Công tử đi trước.

Bất giác Trần Bình An đã thay đổi tư thế ngồi, không còn khoanh chân mà là ngồi nghiêng người giống như ông lão, một tay đỡ lấy tay áo, tay kia lấy cờ đặt lên bàn.

Thiếu niên thì thầm bên tai thiếu nữ:

- Nhìn phong thái, giống như là một vị cao thủ tinh thông đánh cờ.

Thiếu nữ mỉm cười nói:

- Kỳ thuật cao đến mấy, có thể sánh ngang với ông nội chúng ta sao?

Thiếu niên thích tranh cãi với thiếu nữ:

- Em thấy người này không dễ đối phó. Ông nội từng chính miệng nói, ngoại trừ tiên nhân trên núi, cao thủ kỳ đạo chỉ cần học cờ từ nhỏ, tuổi tác khoảng hai mươi là có thể đánh giỏi nhất. Sau ba mươi tuổi, tuổi tác càng lớn thì sẽ càng giảm sút.

Thiếu nữ cười nhạo nói:

- Ông nội nói như vậy, là ám chỉ những thiếu niên thiên tài đã định sẵn sẽ trở thành cờ đợi lệnh, người bình thường không thuộc số này.

Ông lão suy nghĩ một lúc, cho dù kỳ lực của mình nổi tiếng một nước, vẫn không vội vàng hạ cờ. Đánh cờ với người xa lạ, chỉ sợ mới mẻ kỳ quái. Ông ta ngẩng đầu nhìn hai vãn bối, nhíu mày.

Thiếu niên cười nói:

- Biết rồi, xem cờ không nói chuyện.

Trên bàn cờ, sau khi đánh chưa tới ba mươi nước, thiếu niên và thiếu nữ đều đưa mắt nhìn nhau.

Hóa ra là một người đánh cờ trình độ thấp, chỉ có một ít định thức chủ động. Đừng nói là danh thủ quốc gia như ông nội, ngay cả hai người bọn họ ra trận, lại nhường hai ba quân, vẫn có thể giết cho đối phương ném mũ vứt giáp.

Ông lão nhịn cười. Thực ra ông ta không quan tâm kỳ lực của đối phương cao hay thấp, vẫn nhẫn nại đấu cờ với người trẻ tuổi.

Thời tiết mưa dầm, trên đường tha hương có thể gặp được bạn đánh cờ, đã là chuyện may mắn rồi.

Trần Bình An ngẩng đầu nhìn màn mưa bên ngoài đình nghỉ chân, vứt cờ nhận thua.

Ông lão gật đầu, giúp đỡ diễn lại ván cờ. Vị khách áo xanh xứ khác đeo hòm sách du học này, thực ra thế chủ động vẫn rất có lực lượng, ngay cả ông lão cũng đánh giá cao, thiếu chút nữa lầm tưởng đã gặp phải cao nhân thật sự. Chỉ là sau đó rất nhanh sức lực không tốt, binh bại như núi đổ, vô cùng đáng tiếc.

Lúc diễn lại ván cờ, hai người tán gẫu với nhau. Người trẻ tuổi kia tự xưng họ Trần, đến từ phía nam. Lần này du lịch phía bắc, là muốn tới nước Lục Oanh phía đông nơi kênh đào vào biển, sau đó đi lên thượng du kênh đào xem thử.

Ông lão họ Tùy đã từ quan về quê, lần này muốn tới kinh thành Đại Triện. Bởi vì hoàng đế họ Chu Đại Triện đã mở Thảo Mộc Tập mười năm một lần, cao thủ cờ vây mười mấy nước gồm cả nước Ngũ Lăng và nước Kim Phi, đều có thể tới kinh thành Đại Triện thử sức. Hoàng đế họ Chu Đại Triện sẽ lấy ra một bộ đồ vật trang trí thư phòng có khảm nhiều vật liệu quý, giá trị liên thành, tổng cộng chín món, phân biệt ban cho chín người. Ngoài ra còn có một quyển kỳ phổ mà người đánh cờ mơ ước, làm phần thưởng cho người đứng đầu.

Trần Bình An hỏi:

- Thảo Mộc Tập này lúc nào tổ chức và kết thúc?

Thiếu niên thanh tú là cháu trai của ông lão họ Tùy, giành nói trước:

- Bắt đầu vào Lập thu, đến lúc đó cờ đợi lệnh các nước và cao thủ thành danh sẽ tề tụ ở kinh thành. Dưới sự an bài của Vi kỳ thánh và ba đệ tử của ông ta, sẽ sàng lọc ra hạt giống kỳ thủ các nước, không cần tham gia ba vòng đầu. Những kỳ thủ còn lại sẽ bắt thăm một đấu một, sàng lọc ra một trăm người. Cộng thêm hai mươi hạt giống các nước không tham gia ba vòng đầu, vào ngày Lập đông sẽ bắt đầu cao thủ so tài thật sự.

- Hàng năm vào ngày Đại tuyết, kinh thành Đại Triện sẽ nghênh đón trận tuyết đầu tiên, đến lúc đó chỉ còn lại mười người đánh cờ. Một bộ đồ vật trang trí và một bộ kỳ phổ do hoàng đế họ Chu lấy ra, chính là vật trong túi những người này. Có điều còn phải phân ra thứ bậc, trong năm người chiến thắng sẽ có một người may mắn, chẳng những có thể đánh một ván với Vi kỳ thánh, hơn nữa cho dù thua cũng có thể bước tiếp vào vòng sau.

Trần Bình An hỏi:

- Kỳ lực của vị Vi kỳ thánh này, cao hơn mọi người rất nhiều sao?

Thiếu niên gật đầu nói:

- Đó là đương nhiên. Vi kỳ thánh là hộ quốc chân nhân của vương triều Đại Triện, kỳ lực vô địch. Hai mươi năm trước ông nội ta từng may mắn được đánh một ván với Vi kỳ thánh, chỉ tiếc sau đó thua bởi một đệ tử trẻ tuổi của Vi kỳ thánh, không thể bước vào ba hạng đầu.

- Cũng không phải kỳ lực của ông nội ta không cao, thật sự là năm đó kỳ lực của thiếu niên kia quá mạnh, mười ba mười bốn tuổi đã có bảy phần chân truyền của Vi kỳ thánh. Lần Thảo Mộc Tập Đại Triện mười năm trước, cao đồ của vị quốc sư Đại Triện này lại bế quan không thể tham gia, bằng không tuyệt đối sẽ không để cho Sở Dao nước Lan Phòng lấy được hạng đầu. Đó là một lần nhàm chán nhất, rất nhiều cờ đợi lệnh đỉnh cao đều không có mặt, ông nội ta cũng không tham dự.

Trần Bình An hỏi:

- Người tu đạo trên núi cũng có thể tham gia sao?

Chuyện đánh cờ, trên núi dưới núi sẽ khác biệt một trời một vực.

Cái gọi là danh thủ quốc gia và cờ đợi lệnh của vương triều thế tục, gặp phải luyện khí sĩ trên núi tinh thông kỳ đạo thật sự, gần như không có phần thắng. Chỗ đáng sợ nhất là một số định thức tuyệt diệu dưới núi, trước giờ lại không được tu sĩ trên núi xem trọng. Hơn nữa tu sĩ trên núi giải thế cờ sống chết, thông thường càng khiến người ta ngỡ ngàng.

Ông lão họ Tùy cười nói:

- Thứ nhất, thần tiên trên núi đều là người trong mây mù, người thường chúng ta rất ít khi gặp được. Thêm nữa người tu đạo thích đánh cờ lại càng hiếm thấy, cho nên Thảo Mộc Tập lần trước ở kinh thành Đại Triện, chỉ có lác đác người tu đạo. Mà đệ tử đắc ý kia của Vi kỳ thánh, mặc dù cũng là người tu đạo, nhưng mỗi lần đánh đều hạ cờ rất nhanh, chắc là không muốn chiếm lợi nhiều. Ta đã từng may mắn được đánh cờ với hắn, gần như ta vừa hạ cờ thì thiếu niên kia cũng hạ theo, vô cùng dứt khoát. Cho dù như vậy ta vẫn thua đến tâm phục khẩu phục.

Trần Bình An hỏi:

- Tùy lão tiên sinh có nghe nói, kinh thành Đại Triện gần đây xảy ra chuyện lạ hay không?

Ông lão ra vẻ nghi hoặc, lắc đầu cười nói:

- Xin nghe kỹ càng.

Trần Bình An cười nói:

- Chỉ là một số tin đồn nghe được trên giang hồ, nói rằng bên ngoài kinh thành Đại Triện có một con sông lớn, lũ lụt không ngừng.

Thiếu niên không cho là đúng, nói:

- Là muốn nói đến sông Ngọc Tỷ kia đúng không? Chuyện này có gì phải lo lắng, đã có hộ quốc chân nhân Vi kỳ thánh trấn giữ, một chút lũ lụt bất thường có thể nhấn chìm kinh thành sao? Cho dù thật sự có yêu quái trong nước quấy phá, ta thấy cũng không cần Vi kỳ thánh ra tay. Chỉ cần vị tông sư kiếm thuật như thần kia đi tới sông Ngọc Tỷ một chuyến, thiên hạ cũng sẽ thái bình.

Trần Bình An cười cười:

- Vẫn nên cẩn thận một chút.

Hắn lại hỏi:

- Tùy lão tiên sinh là tới vì bộ đồ trang trí có khảm nhiều vật liệu quý kia?

Ông lão lắc đầu:

- Lần này cao thủ tụ tập ở Thảo Mộc Tập, không giống như hai lần trước. Tuy ta có chút danh tiếng ở bản quốc, nhưng tự biết không thể vào được mười hạng đầu. Cho nên lần này đến kinh thành Đại Triện, chỉ là muốn dùng cờ kết bạn, uống chút trà với mấy vị lão hữu nước khác mà thôi. Thuận tiện mua thêm một ít kỳ phổ mới được in ấn, như vậy đã hài lòng rồi.

Cô gái đội nón che mặt vẫn luôn trầm mặc, lúc này nhẹ giọng nói:

- Cha, con cảm thấy vị công tử này nói không sai. Lũ lụt ở sông Ngọc Tỷ rất kỳ lạ, ngay dưới mí mắt kinh thành Đại Triện, nếu Vi kỳ thánh và nữ võ thần kia thật sự có thể giải quyết nhẹ nhàng, há sẽ trì hoãn đến bây giờ? Chỉ sợ phiền phức của sông Ngọc Tỷ không nhỏ, nhưng hoàng đế họ Chu vì mặt mũi nên không muốn hủy bỏ Thảo Mộc Tập. Nếu đến lúc đó lại xảy ra chuyện bất ngờ...

Cô không nói tiếp, bởi vì lỡ may phụ thân vẫn khăng khăng muốn tới đó, lời này sẽ trở thành lời xui xẻo.

Thực ra lần này lên đường tới vương triều Đại Triện tham gia Thảo Mộc Tập, ngay từ đầu cô đã không đồng ý lắm. Ông lão dĩ nhiên là không muốn bỏ lỡ thịnh hội, vì để cho vãn bối trong nhà yên tâm nên đã lùi một bước, mời một vị tông sư giang hồ có quan hệ thân thiết đi theo hộ tống, trên đường quả thật đã chiếu cố ông ta khá nhiều. Người đàn ông đeo đao kia tên là Hồ Tân Phong, dự định hộ tống một nhà này đến kinh thành Đại Triện, sau đó sẽ đi nước Kim Phi thăm viếng mấy vị hảo hữu giang hồ.

Trong thời gian diễn ra Thảo Mộc Tập, phong trào đánh cược nổi lên khắp đường lớn ngõ nhỏ trong thành. Tướng soái công khanh và quan to quyền quý thích đặt cược vào cao thủ có tiếng trong Thảo Mộc Tập, còn người có tiền phú mà không quý thì đặt cược vào kỳ thủ tự do bên ngoài, số tiền cũng không nhỏ.

Nghe đồn mỗi lần tổ chức Thảo Mộc Tập, đều sẽ có mấy ngàn vạn bạc trắng ra vào. Dân chúng kinh thành cũng thích đánh cược nhỏ cho vui vẻ, ném mấy lượng bạc vào đầu đường cuối ngõ. Gia đình bậc trung gia cảnh sung túc, đặt cược mấy chục đến trăm lượng bạc cũng không kỳ lạ. Đạo quán chùa chiền lớn nhỏ ở kinh thành Đại Triện, có nhiều quyền quý và văn nhân các nước chư hầu từ xa tìm đến. Bọn họ không tiện trực tiếp đập tiền, lại dùng đồ vật tao nhã đặt cược, sau này sang tay bán ra càng là một khoản tiền lớn.

Thiếu nữ ấm ức nói:

- Cô cô, nếu chúng ta không tới kinh thành Đại Triện, chẳng phải đã đi hơn ngàn dặm đường oan uổng sao?

Thiếu nữ vốn có tư tâm, cô muốn đi gặp vị đệ tử thân truyền của quốc sư Đại Triện, năm xưa từng thắng ông nội của mình. Nghe nói cũng là một cô gái, hôm nay mới hơn hai mươi tuổi, dáng vẻ nghiêng nước nghiêng thành. Hai vị hoàng tử họ Chu đều muốn tranh giành cô ta làm tình nhân.

Một số hảo hữu khuê các thích đánh cờ, đều hi vọng thiếu nữ có thể tận mắt nhìn thấy tiên tử trẻ tuổi kia, xem rốt cuộc có phải dung nhan động lòng người, phong thái thần tiên giống như lời đồn hay không. Cô đã buông lời khoác lác, đến thịnh yến Thảo Mộc Tập ở kinh thành Đại Triện rồi, nhất định sẽ tìm cơ hội nói mấy câu với tiên tử kia.

Hồ Tân Phong vẫn luôn canh giữ ở cửa đình nghỉ chân. Một vị tông sư giang hồ nhẫn nhục chịu khó như vậy, làm tùy tùng cho một ông lão đã sớm không còn chức quan, đi về một chuyến phải mất non nửa năm, cũng không phải người bình thường có thể làm được.

Lúc này Hồ Tân Phong quay đầu cười nói:

- Sông Ngọc Tỷ bên ngoài kinh thành Đại Triện, quả thật có một ít lời đồn thần bí, vẫn luôn lưu truyền trên giang hồ mấy năm nay. Tuy rằng có thể không chuẩn xác, nhưng Tùy tiểu thư nói cũng không sai. Tùy lão ca, chuyến này chúng ta quả thực nên cẩn thận một chút.

Ông lão hơi khó xử. Ngay cả đại hiệp giang hồ như Hồ Tân Phong cũng nói vậy, ông ta khó tránh khỏi trong lòng lo lắng. Nhưng nếu bây giờ quay về đường cũ thì lại không cam lòng.

Cô gái đội nón che mặt khẽ thở dài. Lần này cùng phụ thân và cháu trai cháu gái đi tới kinh thành Đại Triện xa xôi, cô đã lén lút bói toán mấy lần. Quẻ tượng đều rất kỳ lạ, trong nguy hiểm lớn lại có phúc duyên quấn quanh, tóm lại là phúc họa bất định, khiến cho cô khó suy đoán ý nghĩa sâu xa trong đó.

Thực ra dựa theo lẽ thường, vương triều Đại Triện thái bình đã lâu, quốc lực hưng thịnh, thực lực tương đương với vương triều Đại Quan phía nam, hoàng thất hai bên lại có quan hệ thông gia. Họ Chu Đại Triện lại có nữ võ thần và hộ quốc chân nhân trấn giữ kinh thành, chút tin đồn kỳ quái của sông Ngọc Tỷ cho dù là thật, cũng sẽ không có phiền phức lớn.

Sông Ngọc Tỷ trước giờ vốn không sắc phong thủy thần, cũng không xây dựng đền thần. Cô tin tưởng nơi đó có khả năng ẩn nấp một con giao long đen, nhưng nếu nói một con giao long nước có thể đảo loạn kinh thành Đại Triện, cô lại không tin.

Suy cho cùng cô vẫn cảm thấy tiếc nuối, nhiều năm như vậy mình chỉ có thể dựa vào một quyển sách nhỏ do cao nhân lưu lại, dựa vào suy đoán tùy tiện của mình, tu hành pháp thuật tiên gia. Vẫn luôn không có cách nào trở thành một tiên sư gia phả, được minh sư chỉ điểm, truyền thừa có thứ tự. Bằng không chuyến này có đi kinh thành Đại Triện hay không, trong lòng cô đã sớm có dự kiến trước.

Thiếu niên nhếch miệng cười. Cô cô của mình là một kỳ nhân. Nghe đồn sau khi bà nội mang thai mười tháng, một ngày kia nằm mộng, nhìn thấy thần tiên ôm đứa trẻ đi vào từ đường, tự tay giao cho mình. Sau đó đã sinh ra cô cô.

Cô cô mệnh tốt, từ nhỏ đã tinh thông cầm kỳ thư họa. Năm xưa còn có cao nhân vân du đi qua nhà, tặng cho ba cây trâm vàng và một bộ y phục bằng vải trắng tên là “Trúc Y”, nói đây là đạo duyên. Sau khi cao nhân rời đi, cô cô lớn lên càng ngày càng duyên dáng yêu kiều. Tại triều đình và dân gian nước Ngũ Lăng, nhất là văn đàn, danh tiếng cũng theo đó càng lúc càng lớn.

Nhưng trong chuyện cưới xin lại rất trắc trở. Ông nội trước sau đã giúp cô tìm hai vị phu quân. Một người là thám hoa nước Ngũ Lăng, môn đăng hộ đối, sự nghiệp thành công, nổi tiếng ở kinh thành Ngũ Lăng, không ngờ rất nhanh lại bị cuốn vào vụ án khoa cử.

Sau đó ông nội không dám tìm nhân tài đọc sách nữa, đã tìm một nhân tài giang hồ bát tự càng tốt, nhưng lúc sắp xuất giá thì gia tộc đối phương lại xảy ra chuyện. Vị thiếu hiệp giang hồ kia chán nản đi xa, nghe đồn đã xông pha nước Lan Phòng và nước Thanh Từ, trở thành hào kiệt một phương, đến nay còn chưa lấy vợ, vẫn nhớ mãi cô cô không quên.

Cô cô đã hơn ba mươi tuổi, nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người, giống như tiên tử trong tranh bước ra. Nhiều năm như vậy cô cô vẫn ru rú trong nhà, rất ít lộ diện, cho dù thỉnh thoảng tới chùa chiền đạo quán thắp hương, cũng sẽ không lựa chọn những ngày nhiều khách hành hương như mùng một và mười lăm. Bình thường cô cô chỉ thơ từ xướng họa với vài văn nhân nhã sĩ, có khách quen nhiều đời giao hảo đến nhà mới đánh mấy ván cờ. Bằng không thiếu niên tin tưởng, cho dù cô cô đã là “gái lỡ thì”, người cầu hôn cũng sẽ nhiều đến mức mòn cả ngưỡng cửa.

Thiếu niên cũng khao khát với chuyến đi kinh thành Đại Triện, nhưng không giống như chị gái của hắn. Ngoại trừ hoàng đế họ Chu cử hành Thảo Mộc Tập, vương triều Đại Triện còn sẽ công bố thập đại cao thủ giang hồ và tứ đại mỹ nhân. Chỉ cần người trong danh sách có mặt ở kinh thành Đại Triện, đều sẽ được hoàng đế họ Chu tiếp kiến, tặng một phần lễ trọng. Không chừng hôm nay kinh thành Đại Triện đã tụ tập rất nhiều tông sư trẻ tuổi mới lên bảng. Giang hồ đánh giá mười năm một lần, người già nào sẽ bị đẩy đi, gương mặt mới nào có thể lên bảng, kinh thành Đại Triện cũng có đặt cược lớn.

Hắn xuất thân từ gia đình trí thức, đã định sẵn sẽ đi theo con đường của ông nội, cha chú và huynh trưởng đã đi qua, từng bước trở thành quan văn nước Ngũ Lăng. Nhưng sâu trong lòng hắn lại rất ngưỡng mộ hào kiệt giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, trong thư phòng giấu mấy chục quyển tiểu thuyết diễn nghĩa giang hồ, đã lật nát từng quyển, thuộc đến nằm lòng. Thiếu niên càng sùng bái người trong võ lâm có thành tựu như chú Hồ, nếu không phải Hồ đại hiệp đã có vợ và con gái, thiếu niên cũng muốn làm mối cho chú ấy và cô cô.

Trần Bình An nhìn vẻ mặt của ông lão họ Tùy, giống như vẫn muốn đi tới kinh thành Đại Triện, cũng không nói gì thêm nữa.

Lúc diễn lại ván cờ xong, mưa cũng vừa tạnh. Chỉ là con đường bên ngoài bùn lầy, ngoại trừ Trần Bình An thì mọi người trong đình nghỉ chân đều có một chút tâm sự, cũng không gấp gáp lên đường.

Trần Bình An đã cất bàn cờ và hũ cờ vào trong hòm trúc, cầm gậy leo núi, đội nón lên, cáo từ rời đi.

Lúc trước hắn liếc nhìn màn mưa một cái, vứt cờ nhận thua. Sau khi diễn lại ván cờ xong, mưa cũng vừa ngừng, trời quang mây tạnh. Đây là một loại nhắc nhở âm thầm của Trần Bình An, còn như cô gái đội nón che mặt kia có thể phát giác được đầu mối hay không, đó là chuyện của cô ta.

Người đàn ông đeo đao kia là một võ phu cảnh giới thứ năm, trong lãnh thổ nước Ngũ Lăng, chắc đã xem như là tông sư hùng cứ một phương võ lâm. Cô gái đội nón che mặt thì giống như một luyện khí sĩ non nớt, cảnh giới không cao, chỉ khoảng cảnh giới thứ hai thứ ba mà thôi.

Vừa mới đi ra bên ngoài đình nghỉ chân, Trần Bình An lại nhíu mày.

Có chuyện trùng hợp như vậy? Trên đường nhỏ giữa núi non hoang vu này, vì sao lại có một võ phu cảnh giới Kim Thân thúc ngựa chạy tới? Với thân phận của ông lão họ Tùy, chắc không đến mức có tử địch triều đình hay kẻ thù giang hồ như vậy.

Trong lãnh thổ rộng lớn mười mấy nước gồm cả vương triều Đại Triện, những nước nhỏ như Lan Phòng và Ngũ Lăng, chưa chắc đã có một vị võ phu cảnh giới Kim Thân trấn giữ võ vận. Giống như nước Thải Y và nước Sơ Thủy ở trung bộ Đông Bảo Bình Châu, phần nhiều là võ phu cảnh giới thứ sáu đỉnh cao như Tống lão tiền bối, võ lực đã có thể siêu việt giang hồ một nước.

Có điều người dưới núi nhìn thấy chân nhân thần tiên mà không biết, người trên núi lại càng dễ gặp được người tu hành. Chính vì tu vi của Trần Bình An đã cao, ánh mắt đã đủ trình độ, mới sẽ nhìn thấy càng nhiều người tu đạo, võ phu thuần túy và yêu quái sông núi, ma quỷ dân gian. Bằng không sẽ giống như năm xưa ở trấn nhỏ quê nhà, hắn vẫn là một học đồ lò gốm, nhìn thấy ai cũng chỉ phân biệt có tiền hay không mà thôi.

Nhưng nhiều năm như vậy đi xa bốn phương, ngoại trừ những nơi như núi Đảo Huyền và trên thuyền, những nơi khác vẫn nhìn thấy người thường nhiều hơn, chỉ là cố sự càng ít mà thôi.

Võ phu kia rất nhanh dừng ngựa ở phía xa, dường như đang đợi người. Bên cạnh chắc còn có một người cưỡi ngựa khác, là một người tu hành. Sau đó trên Trà Mã Cổ Đạo ở một phương hướng khác, lại vang lên tiếng đi đường lộn xộn, khoảng chừng hơn mười người, bước chân có sâu có cạn, tu vi dĩ nhiên cũng có cao có thấp.

Trần Bình An hơi do dự, vươn một chân ra giẫm vào trong bùn lầy, sau đó rút giày ra khỏi bùn, chà chà đế giày trên bậc thềm. Hắn thở dài, đi trở về đình nghỉ chân, bất đắc dĩ nói:

- Lại ngồi thêm một lát, để mặt trời phơi khô đường rồi tính sau, bằng không đi đường sẽ khó chịu.

Thiếu niên là một người tính cách không gò bó, lạc quan vui vẻ, lại là lần đầu đi giang hồ, cho nên nói năng không kiêng kị. Hắn cười nói:

- Cơ trí!

Trần Bình An cười cười.

Hồ Tân Phong cảm thấy bất đắc dĩ. Về sau phải nhắc nhở thằng nhóc này một chút, trên giang hồ không thể càn rỡ như vậy. Không ngờ cô gái đội nón che mặt kia đã lên tiếng giáo huấn:

- Thân là người đọc sách, không được vô lễ như thế, mau xin lỗi Trần công tử!

Thiếu niên vội vàng nhìn sang ông nội mình. Ông lão cười nói:

- Người đọc sách xin lỗi người khác rất khó sao? Là đạo lý thánh hiền trong sách quý giá, hay là mặt mũi của thằng nhóc ngươi quý giá hơn?

Thiếu niên cũng phóng khoáng, tươi cười chắp tay xin lỗi Trần Bình An. Trần Bình An cũng không nói mấy lời khách sáo như không cần xin lỗi gì đó, chỉ mỉm cười đứng yên tại chỗ.

Thiếu nữ che miệng cười duyên. Thấy em trai cứng đầu phải nhận thua là một chuyện rất vui vẻ.

Ông lão họ Tùy cười nói:

- Công tử, chúng ta phải tiếp tục lên đường rồi.

Trần Bình An mỉm cười gật đầu:

- Có duyên gặp lại.

Nhưng khi bọn họ muốn rời khỏi đình nghỉ chân dắt ngựa, lại nhìn thấy phía bên kia có một nhóm nhân sĩ giang hồ chen chúc kéo đến, sải bước đi tới trước, bùn lầy tung tóe.

Hồ Tân Phong ấn đao đứng yên, đồng thời lặng lẽ dùng tay ra hiệu, ám thị cho bốn người bên cạnh không nên gấp gáp lên ngựa, tránh bị hiểu lầm từ trên cao nhìn xuống người đối diện.

Một nửa đám khách giang hồ đã đi qua đình nghỉ chân, tiếp tục đi về phía trước. Đột nhiên một gã đàn ông cường tráng cổ áo mở rộng ánh mắt sáng lên, dừng bước lớn tiếng gọi:

- Các huynh đệ, chúng ta nghỉ ngơi một lát.

Cô gái đội nón che mặt nhíu mày.

Hồ Tân Phong nhẹ giọng nói:

- Nhường đường cho bọn họ là được, cố gắng đừng gây chuyện.

Ông lão họ Tùy gật đầu, thiếu niên và thiếu nữ đều lần lượt đến gần ông ta.

Vị khách áo xanh đội nón kia dường như cũng có suy nghĩ giống vậy, không dám tiếp tục đứng ngây ra trong đình nghỉ chân, liền nghiêng người đứng ở một đầu khác của bậc thềm, nhường đình nghỉ chân cho đám người giang hồ vừa nhìn đã biết không phải là thiện nam tín nữ gì.

Nhưng cho dù người trẻ tuổi đeo hòm sách kia đã rất cẩn thận, trong số bốn năm gã đàn ông đi vào đình nghỉ chân cùng lúc, vẫn có một gã cố ý lắc người đụng vào vai một cái.

Người trẻ tuổi áo xanh kia lảo đảo lui về phía sau, xin lỗi một tiếng. Gã đàn ông lực lưỡng kia xoa vai, tức giận nói:

- Đường rộng như vậy, đừng nói là hai chân đi đường, cho dù ngươi có hai mươi chân, cũng đủ cho chúng ta đường ai nấy đi. Thằng nhóc ngươi không có mắt, muốn đụng vào người ta đúng không? Hay là thấy ta dễ ức hiếp, nơi này lại có nữ nhân, muốn khoe khoang khí khái anh hùng một lần?

Trong hòm sách sau lưng người trẻ tuổi kia, hũ cờ và bàn cờ va chạm vào nhau phát ra tiếng lộc cộc. Sắc mặt của hắn nhợt nhạt, vẫn không ngừng xin lỗi, một lần nữa dời bước, nhường ra cửa lớn đình nghỉ chân.

Gã đàn ông lực lưỡng nét mặt hung dữ kia cũng bước tới theo, đưa tay đẩy vào vai đối phương một cái, khiến thư sinh áo xanh ngã xuống trong bùn lầy bên ngoài bậc thềm đình nghỉ chân.

Vẻ mặt người trẻ tuổi sợ hãi, liếc nhìn một nhóm người tụ tập trên bậc thềm đình nghỉ chân. Ông lão họ Tùy thở dài, làm như không nhìn thấy. Thiếu niên và thiếu nữ càng là sắc mặt trắng bệch. Hồ Tân Phong thì nhíu mày. Chỉ có cô gái đội nón che mặt muốn nói lại thôi, bị ông lão họ Tùy dùng ánh mắt ra hiệu không được nhiều chuyện.

Dù sao những năm qua Hồ Tân Phong vất vả kinh doanh, khó khăn lắm mới bám vào được một vị quan gia, làm một phần buôn bán hợp pháp tài nguyên dồi dào, nếu tùy tiện chọc phải án mạng thị phi sẽ rất khó giải quyết. Đám người ngang ngược này, nghe giọng nói không phải là người nước Ngũ Lăng. Danh tiếng của Hồ Tân Phong trong hai đạo hắc bạch bản quốc, chưa chắc đã có tác dụng.

Thực ra tâm tình của Hồ Tân Phong rất nặng nề, không hề trấn định như bề ngoài. Bởi vì đám người ồn ào này nhìn giống như võ phu tầng dưới chót trong giang hồ, thực ra chỉ là thủ thuật che mắt lừa gạt đám chim non giang hồ bình thường mà thôi, chỉ cần đụng chạm sẽ phải rơi một lớp da.

Chỉ nói đến một lão già mặt đầy vết sẹo trong số đó, chưa chắc lão đã biết Hồ Tân Phong hắn, nhưng Hồ Tân Phong lại nhớ như in. Đó là một gã tông sư tà đạo đã gây ra mấy vụ án lớn ở nước Kim Phi, tên là Dương Nguyên, danh hiệu Hỗn Giang Giao, một thân công phu xuất thần nhập hóa, quyền pháp cực kỳ hung hãn. Năm xưa lão là một trong số mấy ác nhân đứng đầu lục lâm nước Kim Phi, đã chạy trốn mười mấy năm.

Nghe nói lão đã ẩn nấp ở khu vực biên cảnh nước Thanh Từ và nước Lan Phòng, lôi kéo một đám người hung ác, từ một ma đầu đơn độc trong giang hồ, đã khai sáng ra một môn phái tà đạo người đông thế mạnh. Năm xưa môn chủ Lâm Thù của Tranh Vanh môn, một trong tứ đại cao thủ chính đạo của nước Kim Phi, từng dẫn theo mười mấy vị nhân sĩ chính đạo vây giết gã này, nhưng vẫn để hắn bị thương chạy thoát.

Lỡ may thật sự là lão ma đầu Dương Nguyên kia, cho dù năm đó trọng thương vẫn còn di chứng, hiện giờ đã có tuổi, khí huyết già yếu, võ công không tiến mà lùi, hôm nay chưa chắc đã là đối thủ của Hồ Tân Phong hắn, nhưng đối phương dù sao cũng người đông thế mạnh. Hơn nữa nếu những năm qua đối phương nghỉ ngơi lấy sức, võ học lại có tiến triển, Hồ Tân Phong sẽ càng ngứa ngáy da đầu.

Trà Mã Cổ Đạo này bình thường ít dấu chân người. Ban đầu hắn cảm thấy chuyến này mình hộ tống chỉ là thêu hoa trên gấm, bây giờ có lẽ phải liều mạng vì người Tùy gia giống như tặng than trong tuyết. Hắn vốn lo lắng Tùy lão ca có khí phách thư sinh, nhất định muốn nhúng tay vào chuyện này, bây giờ xem ra đã lo lắng quá nhiều rồi. Cho dù mình không vạch trần thân phận lợi hại của Dương Nguyên kia, Tùy lão ca vẫn không có ý ôm chuyện lên người.

Lão già quắc thước kia nhìn Hồ Tân Phong. Hồ Tân Phong do dự một thoáng, ôm quyền nói:

- Bang chủ Hồ Tân Phong của bang Hoành Độ nước Ngũ Lăng, ra mắt chư vị bằng hữu giang hồ.

Dương Nguyên ngẫm nghĩ, khàn giọng cười nói:

- Chưa từng nghe qua.

Những người còn lại ồn ào cười lớn.

Hồ Tân Phong giật mình. Quả nhiên là Hỗn Giang Giao Dương Nguyên kia!

Dương Nguyên liếc nhìn cô gái đội nón che mặt, đôi mắt vốn cực kỳ vẩn đục lại lóe sáng, sau đó lập tức tắt đi. Lão quay đầu nhìn về một bên khác, nói với gã đàn ông lực lưỡng nét mặt hung dữ kia:

- Chúng ta hiếm hoi hành tẩu giang hồ, đừng luôn đánh đánh giết giết. Không cẩn thận đụng chạm một chút, bảo đối phương đền tiền là được.

Gã đàn ông lực lưỡng kia hơi sững sốt. Một nam tử trẻ tuổi đeo kiếm tay cầm quạt xếp đứng bên cạnh Dương Nguyên, mỉm cười nói:

- Đền năm sáu chục lượng là được rồi, đừng hét giá, làm khó một thư sinh sa sút.

Thư sinh trẻ tuổi ngồi dưới đất không dám đứng dậy, vẻ mặt hoảng hốt nói:

- Ta nào có nhiều tiền như vậy, trong hòm trúc chỉ có một bộ bàn cờ và hũ cờ, trị giá mười mấy lượng bạc.

Kiếm khách trẻ tuổi phe phẩy quạt xếp:

- Vậy thì hơi khó giải quyết rồi.

Thiếu niên muốn lên tiếng, lại bị ông lão họ Tùy nắm lấy cánh tay, hung dữ trừng mắt nhìn hắn một cái.

Thiếu niên bị ánh mắt xa lạ của ông nội hù dọa, lập tức im như hến.

Ông lão họ Tùy nhanh chóng nhìn thư sinh đáng thương. Còn may, hắn không có ý cầu cứu mượn tiền mình, bằng không kéo theo mầm họa, mình sẽ phải mở miệng mắng mấy câu, nhanh chóng phủi sạch quan hệ. Nhưng làm vậy lại không phù hợp với thân phận, tổn hại hình tượng hiền lành hòa nhã trước mặt mấy vãn bối.

Lão ma đầu Dương Nguyên chẳng biết vì sao lại tái xuất giang hồ, phất phất tay, giọng nói vẫn khàn khàn như mài dao, cười nói:

- Bỏ đi, hù dọa một chút là được rồi, bảo tên đọc sách kia mau cút đi. Thằng nhóc này cũng xem như nói nghĩa khí, có một chút khí phách như vậy, tốt hơn nhiều so với đám người đọc sách chỉ biết khoanh tay đứng nhìn. Đừng nói mấy câu như muốn bênh vực lẽ phải lại sợ rước họa vào thân gì đó, chỉ là trong tay bọn họ không có đao, người ngoài lại nhiều, bằng không có lẽ sẽ một đao chém chết thư sinh trẻ tuổi kia cho đỡ ồn ào.

Gã đàn ông lực lưỡng nét mặt hung dữ hơi thất vọng, ra vẻ muốn đá một cái. Thư sinh trẻ tuổi kia vội vàng hoảng loạn đứng dậy, vòng qua mọi người, chạy như bay ra đường nhỏ, bùn lầy tung tóe.

Vẻ mặt ông lão họ Tùy vẫn như thường. Sắc mặt thiếu niên lại đỏ bừng, sau khi nghe được hàm ý của lão già kia lại cảm thấy rất xấu hổ. Cô gái đội nón che mặt nhìn theo người trẻ tuổi áo xanh. Không biết có phải do cô bị ảo giác hoa mắt hay không, lại thấy hắn dừng bước ở cuối đường nhỏ, quay đầu lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm, sau đó bước nhanh rời đi.

Tại cửa đình nghỉ chân, Dương Nguyên chỉ vào người trẻ tuổi phe phẩy quạt bên cạnh, sau đó nhìn cô gái đội nón che mặt:

- Đây là ái đồ của ta, đến nay vẫn chưa lấy vợ. Mặc dù ngươi dùng nón che giấu dung mạo, lại búi tóc theo kiểu phụ nữ có chồng, nhưng không sao, đệ tử của ta không so đo những chuyện này. Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay hai nhà chúng ta kết làm thông gia nhé? Vị lão tiên sinh này cứ yên tâm, mặc dù chúng ta là người giang hồ nhưng gia sản không tệ, sính lễ còn phong phú hơn con cháu của tướng soái công khanh một nước. Nếu không tin có thể hỏi tùy tùng đeo đao này của các ngươi, thân thủ tốt như vậy, chắc đã nhận ra thân phận của lão phu.

Sắc mặt ông lão họ Tùy tái xanh.

Hồ Tân Phong tỏ vẻ lúng túng, nghĩ kỹ trong đầu, sau đó nói với ông ta:

- Tùy lão ca, vị này là Dương Nguyên Dương lão tiền bối, danh hiệu Hỗn Giang Giao, là một vị tông sư võ học đồng đạo ở nước Kim Phi năm xưa.

Thiếu niên thấp thỏm bất an, run giọng nói nhỏ như muỗi kêu:

- Hỗn Giang Giao Dương Nguyên, không phải đã bị môn chủ Tranh Vanh môn Lâm Thù Lâm đại hiệp đánh chết rồi sao?

Hắn tự cho là người khác không nghe thấy, nhưng rơi vào tai những cao thủ giang hồ như Hồ Tân Phong và Dương Nguyên, dĩ nhiên là “lời nói nặng” có thể nghe được rõ ràng. Hồ Tân Phong quay đầu tức giận nói:

- Tùy Văn Pháp, không được nói bậy, mau xin lỗi Dương lão tiền bối!

Thiếu niên thanh tú tên là Tùy Văn Pháp một lần nữa chắp tay xin lỗi. Hôm nay là lần thứ hai hắn xin lỗi người khác rồi.

Dương Nguyên vươn một tay ra cười nói:

- Đi vào trong nói chuyện, hi vọng Tùy lão thị lang nước Ngũ Lăng nể mặt một chút.

Ông lão họ Tùy khẽ thở phào một hơi. Không lập tức đánh giết là tốt rồi, cảnh tượng máu thịt đầm đìa thường có trong sách, nhưng ông ta còn chưa tận mắt thấy qua. Đối phương đã nhận ra thân phận của mình, gọi mình là lão thị lang, không chừng sự tình còn có cơ hội xoay chuyển.

Hai bên ngồi đối diện trên ghế dài dưới bức tường đình nghỉ chân, chỉ có Dương Nguyên và đệ tử đeo kiếm kia ngồi đối diện với cửa. Lão nghiêng người tới trước, khom lưng nắm tay lại, cũng không có vẻ hung ác của ma đầu giang hồ.

Lão mỉm cười nhìn cô gái đội nón che mặt vẫn luôn không nói một lời, cùng với thiếu nữ bên cạnh cô ta:

- Nếu Tùy lão thị lang không ngại, có thể thân thiết hơn nữa. Trong nhà ta còn có một đứa cháu ngoan năm nay vừa tròn mười sáu, không theo ta đi giang hồ, nhưng đọc nhiều thi thư, là nhân tài đọc sách thật sự. Ta cũng không gạt người, khoa cử năm nay ở nước Lan Phòng, cháu ta chính là tiến sĩ nhị giáp, họ Dương tên Thụy. Không chừng Tùy lão thị lang đã nghe qua tên của cháu ta rồi.

Sau đó lão quay đầu cười nói với đệ tử của mình:

- Không biết Thụy Nhi nhà ta sẽ nhìn trúng người nào. Phó Trăn, ngươi cảm thấy Thụy Nhi sẽ chọn ai, liệu có xảy ra tranh chấp với ngươi không?

Đệ tử Phó Trăn đeo kiếm kia vội vàng nói:

- Không bằng cưới người lớn tuổi hơn làm vợ, còn người nhỏ thì nạp thiếp.

Dương Nguyên nhíu mày nói:

- Không hợp lễ nghi.

Phó Trăn cười nói:

- Người giang hồ không cần chú ý nhiều như vậy. Nếu thật sự không được, bảo hai vị cô nương này chịu ấm ức một chút, đổi tên họ là được rồi. Dương Thụy có tài năng, có tướng mạo, có gia thế, nếu không phải nước Lan Phòng không có công chúa đến tuổi, hắn đã sớm là phò mã gia rồi. Hai vị cô nương gả cho Dương Thụy nhà chúng ta, đó là phúc khí to lớn, nên biết hài lòng.

Hồ Tân Phong nhịn lửa giận đầy bụng:

- Dương lão tiền bối, đừng quên đây là nước Ngũ Lăng chúng ta!

Dương Nguyên cười nói:

- Nếu là Vương Độn người đứng đầu nước Ngũ Lăng ngồi ở đây, ta sẽ không vào đình nghỉ chân. Vừa khéo hôm nay Vương Độn chắc đang ở kinh thành Đại Triện. Đương nhiên nếu nhóm người chúng ta nghênh ngang quá cảnh, thật sự làm chết người, đám sai dịch nước Ngũ Lăng kinh nghiệm lão luyện nhất định có thể bắt được một chút đầu mối. Nhưng không sao, đến lúc đó Tùy lão thị lang sẽ giúp thu dọn hỗn loạn. Người đọc sách rất coi trọng thanh danh, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.

Hồ Tân Phong thở dài, quay đầu nhìn ông lão họ Tùy:

- Tùy lão ca, nên làm sao đây?

Ông lão họ Tùy nhìn Dương Nguyên, cười nhạt nói:

- Ta cũng không tin ngươi thật sự có thể coi trời bằng vung ở nước Ngũ Lăng chúng ta.

Dương Nguyên cười trừ, hỏi Hồ Tân Phong:

- Ý của Hồ đại hiệp thế nào? Là liều tính mạng của mình, cộng thêm cả bang Hoành Độ và già trẻ một nhà, cũng muốn ngăn cản hai nhà chúng ta kết thân? Hay là biết điều một chút, sau này Thụy Nhi nhà ta thành thân, ngươi sẽ là khách quý hàng đầu, đến nhà tặng quà chúc mừng, sau đó ta sẽ trả lại một phần đại lễ?

Phó Trăn cười hì hì nói:

- Sau khi gạo nấu thành cơm, nữ nhân sẽ nghe lời hơn rất nhiều.

Dương Nguyên cười gật đầu nói:

- Lời thô nhưng ý không thô.

Ông lão họ Tùy cầu xin:

- Hồ đại hiệp, lúc nguy nan không thể vứt bỏ chúng ta.

Hồ Tân Phong vẻ mặt phức tạp, đấu tranh trong lòng.

Dương Nguyên mỉm cười nói:

- Đáng tiếc thư sinh trẻ tuổi kia không có mặt, nếu không hắn nhất định sẽ dùng cách nói của của người đọc sách, mắng thông gia ngươi mấy câu. Nhưng cũng may mà hắn không có ở đây, bằng không ta tuyệt đối sẽ không để cho lão thông gia mất mặt, giết rồi thì thôi. Tính tình của ta đã tốt hơn năm xưa rất nhiều, nhất là từ khi trong nhà có thêm một Thụy Nhi, ta lại rất kính trọng người đọc sách các ngươi, bất kể đã đọc được mấy quyển sách thánh hiền vào bụng.

Cô gái đội nón che mặt đột nhiên nói:

- Ta có thể ở lại, để bọn họ đi, sau đó chúng ta lập tức tới nước Lan Phòng. Cho dù có người báo quan, chỉ cần chúng ta đã qua biên cảnh tiến vào nước Kim Phi, sẽ không có ý nghĩa nữa.

Dương Nguyên lắc đầu nói:

- Phiền phức là ở đây. Chuyến này chúng ta tới nước Ngũ Lăng các ngươi, tìm vợ cho Thụy Nhi nhà ta chỉ là tiện tay, còn có một số việc khác phải làm. Cho nên quyết định của Hồ đại hiệp rất quan trọng.

Hồ Tân Phong đột nhiên hỏi:

- Cho dù ta gật đầu đáp ứng trong đình nghỉ chân này, các ngươi thật sự sẽ yên tâm sao?

Dương Nguyên cười nói:

- Đương nhiên không yên tâm.

Hồ Tân Phong hít sâu một hơi, vặn eo một cái, một quyền đánh vào đầu ông lão họ Tùy. Đừng nói là một ông lão nho nhã yếu đuối, cho dù là cao thủ giang hồ bình thường, cũng không chịu nổi một quyền toàn lực của Hồ Tân Phong. Nhưng sau phút chốc một quyền này lại bị ánh kiếm ngăn cản, Hồ Tân Phong đột nhiên dừng tay.

Hóa ra có kiếm đặt ngang trước người ông lão họ Tùy.

Người xuất kiếm chính là Phó Trăn. Một tay hắn đặt sau người, tay kia cầm kiếm, mỉm cười nói:

- Quả nhiên cái gọi là cao thủ nước Ngũ Lăng, lại khiến người ta rất thất vọng. Cũng chỉ có một Vương Độn xem như là hạc đứng giữa bầy gà, bước vào hàng ngũ mười người mới nhất do Đại Triện đánh giá. Tuy nói Vương Độn chỉ có thể đứng chót, nhưng chắc chắn hơn xa những võ nhân khác ở nước Ngũ Lăng.

Dương Nguyên nhíu mày:

- Nói nhiều cái gì.

Phó Trăn tự biết lỡ lời, trên mặt thoáng hiện vẻ tàn ác, bước ra một bước, ánh kiếm lóe lên. Mưa to qua đi, thời tiết nóng bức vốn đã giảm bớt. Sau khi hắn xuất kiếm, trong đình nghỉ chân lại càng lạnh lẽo thấm da thịt người.

Hồ Tân Phong từng bước lui về phía sau, tức giận nói:

- Dương tiền bối làm vậy là sao?

Đối diện với ánh kiếm sắc bén đan xen sáng rực cả đình, hắn vẫn có thể lên tiếng hỏi, hiển nhiên tài nghệ cao hơn Phó Trăn một bậc.

Phó Trăn vừa mất đi một nữ nhân, chưa thấy dung mạo nhưng dáng người yêu kiều, chỉ nghe nàng nói một câu đã cảm thấy xương cốt mềm ra. Hắn nghĩ thầm chắc chắn là một mỹ nhân tuyệt sắc, cho dù dung mạo không bằng thân hình, nhưng giọng nói mê người như vậy nhất định sẽ không tệ. Đặc biệt nàng còn là một tiểu thư khuê các của gia đình trí thức nước Ngũ Lăng, chắc hẳn sẽ có phong vị khác. Không ngờ lại để cho thằng nhóc Dương Thụy kia được lợi.

Phó Trăn vốn đã tích góp một bụng lửa giận, lúc này Hồ Tân Phong còn dám phân tâm nói chuyện, hắn liền xuất kiếm càng nhanh càng tàn nhẫn.

Thiếu niên Tùy Văn Pháp nấp ở bên cạnh ông lão họ Tùy, thiếu nữ Tùy Văn Di thì dựa sát vào trong lòng cô cô, run lẩy bẩy.

Cô gái đội nón che mặt nhẹ giọng an ủi:

- Đừng sợ.

Thân hình Dương Nguyên giống như con vượn, khom người nhún chân một cái, mạnh mẽ xông tới, nắm lấy sơ hở, song quyền đấm mạnh vào ngực Hồ Tân Phong vừa mới suýt soát tránh khỏi một kiếm. Một quyền này đánh cho Hồ Tân Phong bay ngược ra đình nghỉ chân, té mạnh xuống đất, không ngừng nôn ra máu, giãy giụa mấy cái vẫn không thể đứng dậy.

Trong lòng Dương Nguyên cười lạnh. Hai mươi năm trước là như thế, hai mươi năm sau vẫn như vậy. Con mẹ nó, đám đại hiệp giang hồ chính đạo mua danh trục lợi này, kẻ nào cũng thông minh. Năm xưa là do mình quá ngu xuẩn, mới uổng phí một thân bản lĩnh, không có đất cắm dùi ở giang hồ nước Kim Phi. Nhưng như vậy cũng tốt, lại nhân họa được phúc. Chẳng những đã sáng lập một môn phái mới ở biên cảnh hai nước, ngày một phát triển, còn lẫn vào quan trường nước Lan Phòng và trên núi nước Thanh Từ, quen biết hai vị cao nhân chân chính.

Phó Trăn muốn lướt ra, chém thêm mấy kiếm vào ngực và đầu Hồ Tân Phong, lại bị Dương Nguyên đưa tay ngăn cản. Lúc Hồ Tân Phong nghiêng đầu lau vết máu, môi khẽ mấp máy, Dương Nguyên cũng như vậy.

Ngay lúc này trên đường nhỏ có hai người cưỡi ngựa chậm rãi đi đến. Một người là lão già áo đen mang đao, một người là nam tử chừng ba mươi tuổi. Hai người gặp phải trận “tranh chấp giang hồ” này, đều không có ý đi chậm lại.

Ông lão họ Tùy kêu lên:

- Hai vị hiệp sĩ cứu mạng! Ta là Tùy Tân Vũ, Công bộ thị lang tiền nhiệm của nước Ngũ Lăng. Những kẻ xấu này muốn mưu tiền hại mạng!

Nam tử trẻ tuổi hơn bỗng ghìm ngựa quay đầu, kinh nghi nói:

- Có phải là bác Tùy?

So với làm quan ở nước Ngũ Lăng, Tùy Tân Vũ càng nổi tiếng về nghiên cứu học vấn và đánh cờ. Lúc này ông ta hơi sững sốt, sau đó gật đầu.

Dương Nguyên cười nói:

- Lão thông gia, ngươi cũng thật là không sợ hại chết người đi đường vô tội. Bây giờ ta đã cảm thấy hối hận vì hai hôn sự này rồi, có trời mới biết liệu một ngày nào đó có bị ngươi bán đứng hay không.

Nam tử kia lật người xuống ngựa, chắp tay thi lễ, khóc không thành tiếng nói:

- Vãn bối Tào Phú bái kiến bác Tùy. Năm xưa vãn bối vì lánh nạn, sợ liên lụy đến bác Tùy, đành phải ra đi không từ biệt. Suy cho cùng đã làm liên lụy Tùy cô nương rồi.

Ngoại trừ Dương Nguyên, những người còn lại đều biến sắc, kinh hồn táng đảm.

Ở nước Lan Phòng và nước Thanh Từ, Tào Phú này là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Từ một võ phu kém cỏi lang bạt tới nước Lan Phòng, lại đột nhiên biến thành cao đồ của lão thần tiên trên núi nước Thanh Từ. Trong lãnh thổ mười mấy nước, danh tiếng của người tu đạo không thể hù dọa người khác, dân chúng chưa chắc đã nghe nói đến. Nhưng các môn phái giang hồ có chút vốn liếng đều biết rõ, người tu đạo có thể sừng sững không ngã ở mười mấy nước, nhất là có phủ đệ tiên gia và tổ sư đường, không một ai là người dễ đối phó.

Trong mười mấy năm qua, Tào Phú vài lần xuống núi du lịch giang hồ, bên cạnh đều có người hộ đạo trong truyền thuyết đi theo. Hắn gần như chưa từng ra tay, nhưng đại danh đã sớm truyền khắp hai nước Lan Phòng và Thanh Từ. Nghe nói vị hoàng hậu nương nương nước Lan Phòng danh tiếng lan xa kia, năm xưa còn có quan hệ sư tỷ sư đệ với hắn.

Hôm nay vị sư tỷ “người đẹp hoa lan” này là một trong tứ đại mỹ nhân, được vương triều Đại Triện bình chọn. Trong ba người còn lại, có hai người là giai nhân thành danh đã lâu, bao gồm đệ tử cuối cùng của quốc sư Đại Triện, cùng với một thiếu nữ xuất thân dân gian nước Thanh Liễu cuối phía bắc, được một vị đại tướng biên quan nạp làm thiếp. Vì chuyện này mà nước láng giềng còn gây hấn ở biên cảnh nước Thanh Liễu, nghe đồn là vì muốn bắt mầm họa hồng nhan kia.

Trong danh sách mười đại tông sư của Đại Triện, còn một người có quan hệ với Tào Phú, chính là người hộ đạo của hắn, đao khách Tiêu Thúc Dạ. Y là đại tông sư trong truyền thuyết đã bước vào cảnh giới luyện thần, còn đi theo sư phụ của Tào Phú, học lôi pháp tinh hoa có thể trảm yêu trừ ma. Bội đao “Vụ Tiêu” bên hông càng là một thanh pháp đao tiên gia chém sắt như chém bùn, trấn áp ma quỷ. Nếu không có gì bất ngờ, lão già áo đen dừng ngựa quay đầu đi theo Tào Phú chính là Tiêu Thúc Dạ.

Tùy Văn Di ngẩng đầu lên, kéo cánh tay cô cô, vui mừng nói:

- Cô cô, thật là chú Tào Phú mà Văn Pháp thường xuyên nhắc tới sao?

Tùy Văn Pháp càng là lệ nóng doanh tròng. Hắn mê mẩn sự tích giang hồ của chú Tào này đã lâu, chỉ là vẫn luôn không dám xác định, có phải là nam nhân năm đó đã đính hôn với cô cô lại gia cảnh sa sút hay không. Nhưng thiếu niên nằm mơ cũng hi vọng đó là sự thật.

Tào Phú thẳng lưng, đỡ Hồ Tân Phong đứng dậy.

Hồ Tân Phong cười khổ nói:

- Tào công tử, chỉ trách Hồ Tân Phong ta. Nếu không phải các người chạy tới, cho dù giao ra cái mạng này, ta cũng không bảo vệ được Tùy lão ca. Một khi gây nên đại họa, có chết trăm lần cũng khó chuộc lỗi.

Tào Phú vội vàng lùi lại một bước, một lần nữa chắp tay thi lễ:

- Hồ đại hiệp có đức độ, hãy nhận một vái của vãn bối.

Tùy Tân Vũ hừ lạnh một tiếng, vung tay áo nói:

- Tào Phú, biết người biết mặt nhưng không biết lòng. Vừa rồi Hồ đại hiệp so tài với người khác, thiếu chút nữa đã không cẩn thận đánh chết bác Tùy của ngươi rồi.

Tào Phú ngạc nhiên. Tùy Tân Vũ thở dài nói:

- Tào Phú, cháu vẫn là quá khoan dung nhân hậu, không biết được giang hồ hiểm ác. Không sao, hoạn nạn mới thấy giao tình, coi như trước kia ta mắt mù, quen biết với một bằng hữu như Hồ đại hiệp. Hồ Tân Phong, ngươi đi đi, sau này Tùy gia ta không trèo tới được Hồ đại hiệp, cũng đừng có bất kỳ nhân tình qua lại nào nữa.

Hồ Tân Phong quay đầu nhổ ra một ngụm máu tươi, ôm quyền cúi đầu nói:

- Sau này Hồ Tân Phong nhất định sẽ đến Tùy phủ xin tội.

Một tay hắn ôm ngực, tay kia cắp đao, lảo đảo rời khỏi, bóng lưng thê lương.

Dương Nguyên đứng ở cửa đình nghỉ chân, sắc mặt u ám, trầm giọng nói:

- Tào Phú, đừng tưởng rằng ỷ vào quan hệ sư môn là có thể làm gì tùy thích. Nơi này là nước Ngũ Lăng, không phải là nước Lan Phòng, càng không phải là nước Thanh Từ.

Tùy Tân Vũ vuốt râu cười nói:

- Những lời này sao lão phu lại cảm thấy hơi quen tai.

Sắc mặt Dương Nguyên lạnh lùng, dường như đang kìm nén cơn giận, lại không dám có hành động gì. Chuyện này càng khiến lão thị lang nước Ngũ Lăng cảm thấy sảng khoái. Hay cho một câu nhân sinh vô thường, liễu rủ hoa cười lại gặp làng.

Tùy Văn Di dựa sát vào trong lòng cô cô, che miệng cười, cặp mắt híp lại thành hình trăng non. Cô nhìn về Tào Phú, tâm thần dao động, nhưng lập tức sắc mặt lại trở nên ảm đạm.

Tùy Văn Pháp mở to mắt, nhìn chăm chú vào Tào Phú có thể xem là nửa dượng kia, cảm thấy gặp được đại hiệp giang hồ giống như từ trong sách bước ra, nhất định phải nhìn thật nhiều. Đáng tiếc chú Tào nho nhã giống như văn nhân thi sĩ này lại không mang kiếm đeo đao, bằng không thì sẽ hoàn mỹ rồi.

Tào Phú đứng trên đường, một tay đặt sau người, tay kia nắm lại đặt ở bụng, rất có phong thái danh sĩ phong lưu. Tùy Tân Vũ thấy vậy âm thầm gật đầu, không hổ là người năm xưa đã chọn cho con gái mình, quả nhiên là rồng phượng trong loài người.

Tào Phú trước tiên nhìn cô gái đội nón che mặt kia, ánh mắt ôn nhu như nước, có nhớ nhung sầu tư không thể nói rõ. Sau đó hắn quay đầu nhìn Dương Nguyên, lại có một vẻ tiêu sái phong lưu do giang hồ rèn luyện ra.

Một chân hắn lùi lại, hai đầu gối hơi khom, đưa một tay ra trước, mỉm cười nói:

- Dương Nguyên, nhiều năm như vậy tìm ngươi không thấy, đã gặp nhau rồi thì so tài mấy chiêu chứ?

Dương Nguyên cười lạnh nói:

- Kém vai vế, cứ để đồ đệ của ta là Phó Trăn so tài mấy chiêu với ngươi. Sống chết tự lo, không liên quan đến trưởng bối sư môn của từng người, thế nào?

Khóe miệng Phó Trăn co giật. Dương Nguyên đã trầm giọng nói:

- Phó Trăn, dù thắng hay bại, cứ xuất ba kiếm.

Phó Trăn thở phào một hơi. Còn may, sư phụ cuối cùng cũng không ép mình vào đường chết.

Hắn hít thở sâu một chút, cười nói:

- Vậy thì xin Tào đại tiên sư chỉ bảo ba chiêu.

Phó Trăn suy nghĩ một phen, sau đó một kiếm đâm thẳng ra, bước chân tiến tới giống như chuồn chuồn chạm nước, vô cùng nhẹ nhàng. Một kiếm này nhìn như khí thế hùng hồn, thực ra lại giữ sức khá nhiều. Hắn nghĩ thầm chỉ cần chịu khổ dưới tay đối phương một chút, lưu lại cái mạng nhỏ là được.

Nhưng hắn rất nhanh lại hối hận xanh ruột. Người nọ bước ra một bước, nghiêng đầu qua. Ngay lúc Phó Trăn đang do dự có nên quét ngang một kiếm cho có lệ hay không, đối phương trong nháy mắt đã đi tới trước người hắn, một tay ấn vào mặt hắn, cười nói:

- Ngũ lôi chân triện, tốc xuất giáng cung!

Một tiếng “bùng” vang lên, như có lôi pháp nổ ra trên mặt Phó Trăn. Phó Trăn thất khiếu chảy máu, mất mạng tại chỗ, bay ngược ra ngoài, đập vỡ bức tường ở cửa vào đình nghỉ chân, trong nháy mắt không còn bóng dáng. Thanh kiếm của hắn vì buông tay mà rơi xuống đất, bị Tào Phú đưa tay bắt lấy, sau đó tiện tay vung lên, cắm vào trong một cây đại thụ.

Tùy Văn Pháp nhìn đến sóng lòng dâng trào, đưa tay lau mặt, thật sự khóc rồi. Đừng là nửa dượng gì đó nữa, y chính là dượng trong suy nghĩ của mình. Nhất định phải thỉnh giáo người dượng này một chiêu nửa thức, sau này mình đeo hòm sách du học... ít nhất sẽ không giống như người áo xanh đáng thương lúc trước. Bị người khác đụng trúng còn phải xin lỗi, bị người ta đẩy ngã vào trong bùn lầy còn không dám nói nặng một câu, lúc bỏ chạy lại là bước chân không chậm, còn đeo một hòm sách bằng trúc xanh lớn như vậy, đúng là khôi hài.

Dương Nguyên nhanh chóng dẫn người rời khỏi đình nghỉ chân. Tào Phú cười hỏi:

- Bác Tùy, có cần ngăn bọn chúng lại không?

Tùy Tân Vũ ngẫm nghĩ, cảm thấy không nên gây thêm rắc rối nữa, bèn lắc đầu cười nói:

- Bỏ đi, đã giáo huấn bọn chúng rồi. Chúng ta mau rời khỏi đây, dù sao phía sau đình nghỉ chân còn có một thi thể.

Còn như đám hung ác giang hồ kia thấy tình thế không ổn liền rời đi, liệu có gây họa cho người đi đường hay không. Hai bên năm xưa thiếu chút nữa đã thành bố vợ và con rể, có thể là hiểu ngầm, cũng có thể là không nghĩ tới, tóm lại đều không quan tâm nữa.

Sau khi bắt chuyện một phen, mới biết được lần này Tào Phú vừa từ nước Lan Phòng, nước Thanh Từ và nước Kim Phi chạy tới. Thực ra hắn đã đến phủ đệ Tùy gia ở nước Ngũ Lăng một chuyến, vừa nghe nói Tùy lão thị lang đang trên đường tới vương triều Đại Triện, hắn lại ngày đêm lên đường, vừa đi vừa hỏi thăm tung tích, vất vả lắm mới gặp được ở đình nghỉ mát bên Trà Mã Cổ Đạo này.

Tào Phú nghĩ lại còn sợ, chỉ nói mình đã tới muộn rồi. Tùy Tân Vũ cười lớn không thôi, nói rằng tới sớm không bằng tới đúng lúc. Khi nói những lời này, ông ta nhìn về con gái, đáng tiếc cô gái đội nón che mặt lại không nói lời nào. Ông lão càng tươi cười, cảm thấy có lẽ là con gái xấu hổ rồi.

Rể hiền giống như Tào Phú, vạn người không tìm được một, bỏ lỡ một lần đã là nuối tiếc lớn. Hôm nay Tào Phú hiển nhiên là áo gấm về làng, còn không quên hôn ước năm xưa, càng là hiếm thấy, tuyệt đối không thể bỏ lỡ dịp tốt thêm lần nữa. Thảo Mộc Tập ở vương triều Đại Triện không đi cũng được, trước tiên trở về quê nhà quyết định hôn sự này, đó mới là chuyện lớn hàng đầu. Lúc trước Phó Trăn nói một câu “Tào đại tiên sư”, đã khiến ông ta nhớ kỹ.

Tào Phú vốn định bảo vệ Tùy Tân Vũ đi tới kinh thành Đại Triện, nói rằng sẵn sàng đi theo đến nơi. Nhưng sau đó nghe ông lão nói thịnh hội Thảo Mộc Tập đường xá xa xôi, bộ xương già của ông ta chưa chắc chịu nổi gập ghềnh như vậy, muốn trở về quê hương. Hắn cũng thay đổi chủ ý, nói rằng hôm nay kinh thành Đại Triện có giao long nước làm loạn, không đi cũng tốt.

Nhóm người rời khỏi đình nghỉ chân, cưỡi ngựa dọc theo Trà Mã Cổ Đạo chậm rãi xuống núi, trở về Tùy gia ở quận thành nước Ngũ Lăng. Đường xá không ngắn, hơn nữa còn phải đi qua nơi kinh kỳ. Thực ra chuyện này khiến Tùy Tân Vũ rất thoải mái, nghĩ thầm nên đi đường vòng một chút, tới kinh thành gặp những bạn cũ kia một lần cũng không tệ.

Lúc cô gái đội nón che mặt lật người lên ngựa, khóe mắt nhìn về cuối đường nhỏ, như có suy nghĩ.

Đám hung ác giang hồ Dương Nguyên kia đã quay về đường cũ, có thể đã rẽ vào đường nhỏ bỏ trốn, hoặc là ba chân bốn cẳng chạy như điên. Bằng không một khi mình tiếp tục đi đến kinh thành Đại Triện, sẽ có khả năng gặp lại bọn chúng.

Sau khi rời khỏi tầm mắt của mọi người, Hồ Tân Phong lập tức bắt đầu chạy như bay, kết quả lại gặp được vị khách áo xanh đội nón kia.

Nhìn thấy gã phế vật này, Hồ Tân Phong lại càng nổi nóng, luôn cảm thấy hôm nay xui xẻo như vậy đều là do gã này ban tặng. Nếu không phải đối phương khăng khăng học đánh cờ trong đình nghỉ chân, đánh một ván cờ dài dòng với họ Tùy, rời khỏi đình nghỉ chân sớm một chút, hoặc là lên đường chậm một chút, không chừng cục diện sẽ khác với bây giờ. Chẳng những quan hệ giữa hắn và Tùy gia vẫn hòa hợp như trước, không chừng còn có thể thuận tiện bám vào Tào Phú ngồi tít trên cao kia.

Kết quả hôm nay hắn đã chọc giận Tùy Tân Vũ, ngay cả cơ hội giao hảo làm quen với Tào Phú cũng không còn. Chưa kể cô ả khiến cho hắn không dám có ý nghĩ bất chính kia, không chừng còn thì thầm bên tai nửa phu quân lâu ngày gặp lại. Hắn sợ một ngày nào đó mình sẽ đột nhiên tan nhà nát cửa. Nhiều chuyện như vậy là tổn thất lớn đến đâu?

Nghĩ tới đây, Hồ Tân Phong lại quét ngang một chân, đá trúng đầu thư sinh nho nhã yếu đuối kia, khiến đối phương rơi vào rừng rậm bên ngoài đường núi, trong nháy mắt không còn bóng dáng. Tâm tình của hắn tốt hơn rất nhiều, nhổ ra một ngụm nước bọt xen lẫn tơ máu. Lúc trước bị hai nắm tay của Dương Nguyên đánh vào ngực, nhìn có vẻ khiếp người, thực ra thương thế không nặng.

Sau khi đi được nửa dặm đường, Hồ Tân Phong bỗng nhiên mở to mắt. Làm sao phía trước lại là thư sinh trẻ tuổi cầm gậy leo núi kia? Ông đây gặp quỷ ban ngày rồi à?

Hắn cẩn thận nhặt một cục đá lên, nhẹ nhàng ném qua, vừa lúc đập trúng sau đầu người nọ. Người nọ đưa tay ôm đầu, sắc mặt hổn hển quay lại, tức giận mắng:

- Đã xong chưa?

Hồ Tân Phong buồn cười, đột nhiên lại không dám cười nữa. Dây lòng của hắn căng thẳng, muốn lướt ra khỏi Trà Mã Cổ Đạo đột nhiên khiến hắn cảm thấy âm khí dày đặc này. Có điều người nọ lại loạng choạng đi thẳng về phía hắn, cảnh tượng kỳ quái này khiến hắn nhất thời không thể động đậy.

Người nọ nhấc nhấc nón, cười ha hả hỏi:

- Thế nào, có đường lớn lại không đi? Không sợ bị lạc đường sao?

Hồ Tân Phong nuốt một ngụm nước bọt, gật đầu nói:

- Đi đường lớn, phải đi đường lớn.

Hai người cùng nhau chậm rãi bước đi.

Hồ Tân Phong cân nhắc một phen, phát hiện người nọ dường như bước chân bất ổn, sắc mặt hơi tái, trán còn có mồ hôi rỉ ra. Hắn do dự một phen, sau đó khí trầm đan điền, nhanh chóng đánh một quyền trúng vào bên huyệt thái dương của đối phương.

Một tiếng “bốp” vang lên, người nọ lại bay ra khỏi Trà Mã Cổ Đạo.

Hồ Tân Phong dùng bàn tay xoa xoa nắm tay, cảm thấy đau. Lần này người nọ chắc là đã chết đến mức không thể chết hơn được nữa.

Có điều sau khi đi thêm một dặm đường, vị khách áo xanh kia vẫn xuất hiện trong tầm mắt.

Lần này Hồ Tân Phong mồ hôi đầm đìa, nhưng sống lưng lại phát rét. May mắn người nọ vẫn đi về phía hắn, sau đó sánh vai đi cùng với hắn, chậm rãi xuống núi.

Hồ Tân Phong vẫn luôn mồ hôi như mưa, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa. Hắn lập tức lùi lại, lớn tiếng kêu lên:

- Tùy lão ca, Tào công tử, người này là đồng bọn của Dương Nguyên!

Nhưng những con ngựa kia chỉ đi sát qua vai, không ai quay đầu nhìn hắn.

Hồ Tân Phong như bị sét đánh. Trần Bình An mỉm cười nói:

- Như vậy thì hơi khó xử rồi.

Nhưng hắn đột nhiên nhíu chặt chân mày, bởi vì trong đội ngũ kia, cô gái đội nón che mặt lại dùng sóng gợn trong lòng lo lắng nói:

- Trần công tử cứu ta!

Trần Bình An ngoảnh mặt làm ngơ, bước chân chậm lại. Hắn vừa đi chậm, Hồ Tân Phong cũng chậm lại theo.

Cô gái kia vẫn chưa hết hi vọng, lại giống như bị thần kinh, trong nháy mắt quay đầu ngựa, đi ngược với những người khác, chạy thẳng tới bộ áo xanh đội nón kia.

Ngay cả Trần Bình An cũng phải trợn mắt há mồm. Đã gặp qua những người mặt dày, nhưng chưa từng thấy ai lại không biết xấu hổ như vậy.

Cô gái đội nón che mặt tung người xuống ngựa, đáp xuống bên cạnh hắn, nấp ở phía sau hắn và hòm sách, nhẹ giọng nói:

- Trần công tử, ta biết ngài là người tu đạo, xin hãy cứu ta.

Trần Bình An quay đầu hỏi:

- Ta là cha ngươi hay là ông nội ngươi?

Cô gái kia đột nhiên lấy nón xuống, lộ ra dung nhan của mình, thê lương nói:

- Chỉ cần ngài có thể cứu ta, chính là ân nhân của Tùy Cảnh Trừng ta, cho dù muốn ta lấy thân báo đáp...

Không ngờ Trần Bình An lại đánh cho cô xoay mấy vòng tại chỗ, sau đó ngã xuống đất, khiến cô choáng váng không hiểu chuyện gì.

Trần Bình An nói:

- Ta nhịn cả nhà các ngươi lâu lắm rồi.

Nhưng sau phút chốc hắn lại thở dài một tiếng, trong tay bỗng có thêm một chiếc quạt xếp bằng ngọc trúc, mỉm cười nói:

- Mạo phạm giai nhân, mạo phạm giai nhân rồi.

Đề xuất Voz: Tán Gái Ở Nhà
Quay lại truyện Kiếm Lai [Dịch]
BÌNH LUẬN