Chương 514: Đáp án ngay tại trên trúc xanh

Tiết trời mưa dầm, lữ khách tha hương vốn dĩ đã là chuyện cực kỳ phiền muộn. Huống hồ lúc này chẳng khác nào có đao kề trên cổ, khiến lão thị lang Tùy Tân Vũ càng thêm lo âu. Trải qua mấy trạm dịch, những câu thơ từ của lữ khách đề trên tường càng khiến vị văn hào này đồng cảm, nhiều lần mượn rượu giải sầu. Hai kẻ hậu bối thấy vậy càng lo lắng, chỉ có Tùy Cảnh Trừng vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh, trấn định.

Bốn người chỉ dám chọn đường lớn để đi về phía kinh kỳ nước Ngũ Lăng. Ngày hôm nay trong bóng chiều tà, mưa lớn vừa ngớt, dù có ra roi thúc ngựa cũng không thể kịp tới trạm dịch trước khi màn đêm buông xuống. Chuyện này khiến Tùy Tân Vũ khổ không thể tả, nhìn quanh quất luôn cảm thấy nơi nào cũng ẩn giấu nguy cơ. May mà xương cốt ông ta còn được xem là khỏe mạnh, sau khi từ quan về quê thường cùng bạn cũ du sơn ngoạn thủy, nếu không đã sớm đổ bệnh, chẳng thể chịu nổi sự gập ghềnh khổ cực trên đường chạy nạn này.

Trên đường lớn bỗng xuất hiện một gương mặt quen mà không thân, chính là gã giang hồ có nét mặt hung dữ ở đình nghỉ chân trên Trà Mã Cổ Đạo. Hắn chỉ cách bốn người Tùy gia hơn ba mươi bước, tay lăm lăm một thanh trường đao, không nói lời nào lao nhanh về phía bọn họ.

Tùy Tân Vũ hô lớn:
- Kiếm tiên cứu mạng!

Nhưng trời đất bốn bề vẫn tĩnh lặng như tờ.

Sau đó bên cạnh ông ta vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, Tùy Cảnh Trừng thúc ngựa xông ra.

Ánh đao lóe lên, cô và gã đàn ông cầm đao lướt qua nhau. Bên hông cô dường như bị ánh đao quét trúng, thân thể mềm mại cong lại, ngã ngược ra sau khỏi lưng ngựa, miệng không ngừng hộc máu.

Gã đàn ông kia vẫn tiếp tục lao tới, nhưng bước chân chậm dần, lảo đảo đi thêm mấy bước rồi ngã gục xuống đất. Trên mặt, cổ và ngực hắn đều bị trâm vàng găm vào. Nếu không phải số lượng trâm vàng đủ nhiều thì thực ra rất nguy hiểm, chưa chắc đã có thể đánh chết hắn trong nháy mắt. Chẳng hạn như cây trâm trên mặt hắn chỉ xuyên qua má, nhìn có vẻ máu thịt đầm đìa đáng sợ nhưng không chết người. Trâm vàng nơi ngực cũng lệch đi một tấc, không thể chuẩn xác xuyên tim. Chỉ có cây trâm cắm vào cổ mới là vết thương chí mạng.

Tùy Cảnh Trừng lảo đảo đứng dậy, sờ soạng vùng bụng. Chẳng biết tại sao khi gã đao khách giang hồ kia xuất đao lại xoay lưỡi thành sống, có lẽ chỉ muốn đánh cô bị thương chứ không định lấy mạng.

Cô cố gắng điều hòa hơi thở, bên tai loáng thoáng nghe được từ nơi rất xa vọng lại một tiếng động khe khẽ. Cô quay đầu hét lớn:
- Cẩn thận, mau xuống ngựa tránh đi!

Có người giương cung lớn bắn mạnh, mũi tên xé gió lao đến, tiếng rít chấn động tâm can.

Khóe miệng Tùy Cảnh Trừng rỉ ra tơ máu, cô cố nén cơn đau bên hông, nín thở tập trung, mặc niệm khẩu quyết. Dựa theo đồ phổ trên quyển sách nhỏ năm xưa được cao nhân tặng, cô một tay bấm quyết, xoay hông, tay áo phất lên. Ba cây trâm vàng liền rời khỏi thi thể trên đường lớn, nghênh đón mũi tên. Thế đi của trâm vàng rất nhanh, dù chậm hơn tiếng dây cung nhưng vẫn va vào mũi tên, bắn ra ba tia lửa. Có điều mũi tên vẫn không đổi hướng, lao thẳng về phía đầu Tùy Tân Vũ đang ngồi trên lưng ngựa.

Tùy Cảnh Trừng lộ vẻ tuyệt vọng. Tuy đã lén lút đưa bộ áo trắng Trúc Y kia cho cha mặc vào, nhưng nếu mũi tên bắn trúng đầu, cho dù đó là món pháp bào thần tiên trong truyền thuyết thì làm sao cứu được? Cô mở to mắt, trong thoáng chốc nước mắt trào ra.

Vào giây phút sinh tử, mới thấy được chân tình. Mặc dù không hoàn toàn tán thành cách làm quan và làm người của cha, nhưng tình máu mủ cha con đâu thể là giả.

Giống như bộ áo trắng Trúc Y mỏng tựa cánh ve kia, sở dĩ cô để Tùy Tân Vũ mặc, một phần nguyên nhân là Tùy Cảnh Trừng suy đoán bản thân tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm tính mạng. Nhưng khi tai họa ập đến, cũng không phải tất cả con cái trên đời đều sẵn sàng đánh cược như vậy, nhất là một cô gái thông minh có chí hướng tu hành trường sinh như Tùy Cảnh Trừng.

Trong tích tắc, một bóng áo trắng đeo kiếm đột nhiên xuất hiện, vừa khéo đứng chặn trên đường đi của mũi tên, khiến nó dừng lại ngay gần Tùy Tân Vũ, sau đó rơi xuống hóa thành bột mịn.

Lại một mũi tên rít gào bay tới, lần này tốc độ cực nhanh, mang theo uy thế sấm sét kinh người. Trước khi mũi tên xé gió đến nơi, còn nghe tiếng dây cung căng đứt, nhưng vẫn bị người trẻ tuổi áo trắng kia dùng một tay bắt lấy, bóp nát trong lòng bàn tay.

Trần Bình An nhìn về hướng mũi tên bay tới, cười nói:
- Tiêu Thúc Dạ, không phải ngươi là đao khách sao, sao lại đổi sang chơi cung rồi?

Hắn lập tức lướt đi. Tùy Cảnh Trừng kêu lên:
- Cẩn thận kế điệu hổ ly sơn...

Có điều vị kiếm tiên đã thay đổi y phục sang màu trắng kia làm như không nghe thấy, một mình truy sát, chỉ thấy một vệt cầu vồng trắng vút lên, khiến người ta hoa mắt.

Tùy Cảnh Trừng lập tức lật người lên ngựa, vẫy tay một cái, ba cây trâm vàng rơi trên đường liền bay về tay áo. Cô gọi ba người kia:
- Đi mau!

Bốn người Tùy gia phóng ngựa chạy thục mạng mấy dặm, vẫn không thấy bóng dáng trạm dịch đâu. Tùy Tân Vũ chỉ cảm thấy ngựa xóc nảy đến mức xương cốt rã rời, nước mắt già nua giàn giụa.

Tùy Cảnh Trừng giơ cao cánh tay, đột ngột dừng ngựa. Ba người còn lại cũng vội vàng ghìm cương.

Trên con đường phía trước, Tào Phú một tay chắp sau lưng, mỉm cười vươn tay về phía Tùy Cảnh Trừng:
- Cảnh Trừng, theo ta lên núi tu hành đi. Ta có thể đảm bảo, chỉ cần nàng và ta vào núi, con cháu Tùy gia đời sau sẽ có vinh hoa phú quý chờ đợi.

Sắc mặt Tùy Tân Vũ lúc trắng lúc xanh.

Tùy Cảnh Trừng cười nhạt:
- Nếu thật sự là thế, tại sao ngươi còn tốn nhiều công sức như vậy? Với tính tình của cha ta và người Tùy gia, chỉ e sẽ cung kính dùng hai tay dâng ta lên cho ngươi. Nếu ta đoán không sai, lúc trước đệ tử của Hỗn Giang Giao Dương Nguyên lỡ miệng nhắc đến mười vị đại tông sư mới lên bảng, Vương Độn tiền bối của nước Ngũ Lăng chúng ta hình như đứng chót đúng không?

- Như vậy cái gọi là "tứ đại mỹ nhân", chắc cũng đã có đáp án rồi. Thế nào, Tùy Cảnh Trừng ta cũng may mắn lọt vào hàng ngũ này? Không biết lời bình luận ra sao? Nếu ta đoán không lầm, sư phụ ngươi là một vị lục địa thần tiên, chuyện muốn có được ta là thật. Nhưng đáng tiếc các ngươi chưa chắc bảo vệ được ta, càng đừng nhắc tới Tùy gia, cho nên chỉ có thể âm thầm mưu tính, muốn đưa ta tới nơi tu hành của ngươi trước.

Tào Phú thu tay lại, chậm rãi bước tới:
- Cảnh Trừng, trước giờ nàng vẫn luôn thông minh như vậy, khiến người ta phải kinh ngạc, không hổ là cô gái có đạo duyên sâu dày. Kết làm đạo lữ với ta đi, nàng và ta cùng nhau lên núi đi xa, ngự gió tiêu dao, chẳng phải rất vui thú sao?

- Trở thành người tu đạo ăn gió uống sương rồi, chớp mắt nhân gian đã qua sáu mươi năm, cái gọi là thân nhân đều trở thành xương trắng, cần gì để ý. Nếu thật sự áy náy, cho dù bọn họ có gặp chút tai ương, chỉ cần Tùy gia vẫn còn người nối dõi thì đó chính là phúc khí của họ. Chờ nàng và ta nắm tay nhau bước vào hàng ngũ địa tiên, Tùy gia ở nước Ngũ Lăng vẫn có thể ung dung quật khởi trở lại.

Tùy Tân Vũ nghe đến đây xem như đã hiểu được hàm ý của Tào Phú, tới giây phút này mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Hóa ra đối phương chỉ quan tâm tới sống chết của Tùy Cảnh Trừng, con gái vừa đi, Tùy gia dường như sẽ gặp tai ương ngập đầu?

Ông ta mắng xối xả:
- Tào Phú, ta vẫn luôn đối đãi với ngươi không tệ, sao ngươi nỡ hại Tùy gia ta như vậy?

Tào Phú mỉm cười:
- Tùy bá bá đối xử với ta dĩ nhiên không tệ, năm xưa mắt nhìn người rất tốt mới chọn trúng chàng con rể là ta đây. Cho nên phần ân tình này, nếu Tùy bá bá không có cơ hội tự tay nhận lấy, chờ tương lai ta và Cảnh Trừng tu hành đắc đạo sẽ trả lại gấp bội cho con cháu Tùy gia.

Tùy Tân Vũ giận đến mức ôm trán lảo đảo.

Tào Phú nhìn về nơi xa:
- Không nói lời khách sáo với các người nữa. Cảnh Trừng, ta cho nàng một cơ hội cuối cùng. Nếu ngoan ngoãn theo ta rời đi, ta sẽ không giết ba người kia. Còn nếu không tình nguyện, ép ta phải đánh nàng ngất xỉu, như vậy nàng sẽ không bao giờ thấy được thi thể của ba người này nữa đâu. Mấy chuyện như phi tần thế tục về thăm nhà mẹ đẻ, sau này có thể bỏ bớt, chỉ khi đến tiết Thanh Minh, hai vợ chồng chúng ta ở trên núi cúng tế vọng từ xa là được.

Tùy Cảnh Trừng tháo nón che mặt xuống, tiện tay vứt bỏ, hỏi:
- Ngươi và ta cưỡi ngựa đi đến tiên sơn? Không sợ kiếm tiên kia giết Tiêu Thúc Dạ xong sẽ quay lại tìm ngươi tính sổ?

Tào Phú lấy ra mấy lá bùa, điệu bộ như đã tính trước mọi việc:
- Hôm nay nàng xem như là nửa người tu đạo rồi, dán bùa này vào, nàng và ta có thể miễn cưỡng ngự gió đi xa.

Tùy Cảnh Trừng lật người xuống ngựa:
- Ta đồng ý với ngươi.

Tào Phú vươn một tay ra:
- Như vậy mới đúng chứ. Đợi đến khi nàng nhìn thấy tiên sơn, tiên sư, tiên pháp chân chính, sẽ biết lựa chọn hôm nay sáng suốt đến nhường nào.

Hai người chỉ cách nhau hơn mười bước, đột nhiên ba cây trâm vàng từ chỗ Tùy Cảnh Trừng lao vút ra như chớp giật, nhưng lại bị Tào Phú cuốn tay áo một cái, tóm gọn trong lòng bàn tay. Ai ngờ lòng bàn tay hắn nóng rực, da thịt rách toạc, trong nháy mắt máu me đầm đìa.

Tào Phú nhíu mày, lấy ra một lá bùa ánh kim do sư phụ tặng trước khi đi, thầm niệm chú quyết, gói gọn ba cây trâm vàng kia vào trong, lúc này chúng mới tắt hẳn ánh sáng lưu chuyển. Hắn cẩn thận bỏ vào tay áo, sau đó cười nói:
- Cảnh Trừng, yên tâm, ta sẽ không giận nàng đâu. Tính tình nàng ngang bướng như vậy mới khiến ta động lòng nhất.

Ánh mắt hắn lướt qua Tùy Cảnh Trừng:
- Có điều nàng đã nuốt lời trước, cũng đừng trách phu quân thất hứa sau.

Tào Phú nói xong bỗng hơi sững lại, bất đắc dĩ cười:
- Sao thế, sau lưng ta có người à? Cảnh Trừng, nàng có biết không, tu hành trên núi, làm thế nào để hiểu mệnh trời, thuận theo thời thế, đó là một môn học vấn bắt buộc phải biết.

Thế nhưng vẻ mặt Tùy Cảnh Trừng lại vô cùng kỳ lạ. Tào Phú đột ngột quay phắt đầu lại, sau lưng trống không chẳng có ai.

Tùy Cảnh Trừng cắn răng, chút linh khí ít ỏi tích tụ trong kinh huyệt dồn cả xuống cổ tay, gân mạch bàn tay lóe lên ánh trắng lấp lánh. Cô lao vút tới, nhanh như cắt đánh vào gáy Tào Phú.

Tào Phú xoay người, trở tay tóm lấy cổ tay đang chụp tới của Tùy Cảnh Trừng, thuận thế thúc khuỷu tay vào trán cô, giật mạnh xuống dưới.

Tùy Cảnh Trừng rũ người ngã xuống đất. Tào Phú giẫm chân lên cánh tay cô, cúi người cười nhạo:
- Có biết không, người tu đạo chân chính như ta, chỉ cần ngưng thần nhìn vào đôi mắt trong vắt của nàng là có thể thấy rõ sau lưng ta có ai hay không. Sở dĩ ta quay đầu, chỉ là để nàng nhen nhóm hy vọng rồi lại tuyệt vọng mà thôi.

Tào Phú nghiền mạnh mũi chân khiến Tùy Cảnh Trừng kêu lên đau đớn. Hắn lại dùng hai ngón tay điểm vào trán cô, khiến cô như bị trúng thuật định thân, cứng đờ không thể cử động. Sau đó hắn cười nói:
- Việc đã đến nước này cũng không ngại nói thật với nàng. Sau khi vương triều Đại Triện bình chọn nàng là “người ngọc Tùy gia”, một trong tứ đại mỹ nhân, nàng cũng chỉ có ba con đường để đi mà thôi.

- Một là theo cha nàng đến kinh thành Đại Triện, sau đó được tuyển làm thái tử phi. Hai là nửa đường bị mật sứ của hoàng đế một nước phương Bắc chặn lại, bắt đi làm hoàng hậu nương nương ở một tiểu quốc biên cảnh. Ba là được ta đưa đến sư môn ở biên giới nước Thanh Từ, trước tiên bị sư phụ ta luyện thành một lò đan người sống, lại truyền thụ cho một môn bí thuật, sau đó sang tay tặng cho một vị tiên nhân chân chính, đó là sư bá của cung chủ cung Kim Lân.

- Có điều nàng cũng đừng sợ, đối với nàng thì đây là đại hỷ sự. May mắn được song tu với một vị tiên nhân Nguyên Anh, trên đường tu hành cảnh giới của nàng sẽ tiến triển một ngày ngàn dặm. Tiêu Thúc Dạ không biết những chuyện này, cho nên cái kẻ lúc trước nào phải tu sĩ Kim Đan cung Kim Lân gì, chỉ là cáo mượn oai hùm dọa người thôi. Ta cũng lười vạch trần hắn, để Tiêu Thúc Dạ bỏ thêm chút sức lực cũng tốt. Cho dù Tiêu Thúc Dạ có chết, vụ mua bán này ta và sư phụ vẫn lãi to.

Hắn cảm thán:
- Cảnh Trừng, nàng và ta đúng là vô duyên, quẻ bói tiền đồng của nàng lúc trước quả nhiên linh nghiệm.

Hắn đỡ Tùy Cảnh Trừng dậy, lấy ra hai lá bùa, cúi xuống dán vào hai cổ chân cô, sau đó nhìn về phía ba người Tùy gia:
- Dù thế nào thì kết cục vẫn là chết.

Ngay lúc này, bên cạnh Tào Phú bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc:
- Chỉ chừng này chuyện thôi sao? Không có bí mật nào lớn hơn à? Nói như thế, là lão tổ sư cung Kim Lân muốn có Tùy Cảnh Trừng, sư phụ ngươi thì chia chác đồ vật đạo duyên trên người cô ấy. Vậy còn ngươi, chạy một chuyến vất vả, tính toán đủ đường, rốt cuộc là công cốc?

Tào Phú cười khổ, cứng đờ quay đầu nhìn, thấy một người áo xanh đội nón đang đứng ngay cạnh mình. Hắn hỏi:
- Không phải ngươi đã đuổi theo Tiêu Thúc Dạ rồi sao?

Trần Bình An đáp:
- Âm thần đi xa. Ngươi khoe khoang là người tu đạo chân chính mà chưa từng nhìn thấy thứ này bao giờ à?

Tào Phú bất đắc dĩ:
- Kiếm tu hình như rất ít thấy dùng âm thần xuất du.

Trần Bình An gật đầu:
- Cho nên mới nói, đi giang hồ ít thì làm chuyện xấu ít thôi.

Tào Phú còn định mở miệng, đột nhiên ngã ngửa ra sau, ngất lịm tại chỗ.

Trần Bình An phất tay giải trừ chút linh khí cấm chế Tào Phú đặt trên trán Tùy Cảnh Trừng. Hắn lại vung tay áo, hất văng Tào Phú khỏi đường lớn, rơi vào bụi cỏ phía xa.

Từ nơi cực xa, một vệt cầu vồng trắng bay là là cách mặt đất chỉ hai ba trượng, ngự kiếm bay tới, tay xách một cái đầu chết không nhắm mắt, đáp xuống đường. Bóng người đó nhập vào vị khách áo xanh, không gian gợn sóng chập chờn rồi hợp nhất thành một người, chỉ khác là trên tay vị khách áo xanh giờ đã có thêm một cái đầu lâu.

Trần Bình An nói với Tùy Cảnh Trừng:
- Ngươi thông minh như vậy, đã quyết định sau này nên đi thế nào chưa?

Tùy Cảnh Trừng quỳ rạp xuống đất, dập đầu nói:
- Nếu ta còn ở lại nước Ngũ Lăng, Tùy gia nhất định sẽ bị diệt, ta rời đi mới mong có một đường sinh cơ cho gia tộc. Khẩn cầu tiên sư thu ta làm đồ đệ!

Trần Bình An liếc nhìn chiếc nón che mặt bị cô ném dưới đất lúc nãy, cười nói:
- Nếu ngươi sớm tu hành một chút, có thể trở thành một tiên sư gia phả kế thừa sư môn, hôm nay thành tựu nhất định sẽ không thấp.

***

Màn đêm thâm trầm. Trên một đỉnh núi, Tào Phú đầu đau như búa bổ, chậm rãi mở mắt. Hắn phát hiện mình đang ngồi xếp bằng, trên tay còn nâng một vật, cúi đầu nhìn xuống lập tức tâm tư nguội lạnh như tro tàn.

Hắn ngẩng đầu, thấy vị thư sinh trẻ tuổi kia đang ngồi bên đống lửa, gậy leo núi đặt ngang trên đùi, sau lưng là hòm trúc. Tùy Cảnh Trừng không còn đội nón che giấu dung nhan tuyệt mỹ, ngồi gần người kia, hai tay bó gối cuộn tròn, người ngẩn ngơ thất thần.

Tào Phú nâng cái đầu của Tiêu Thúc Dạ, không dám nhúc nhích.

Trần Bình An nói:
- Kể kỹ càng một chút chuyện của sư môn ngươi và cung Kim Lân.

Tào Phú không hề do dự, lần lượt khai ra tất cả nội tình và chân tướng mà mình biết, không sót một chi tiết.

Hắn không muốn làm bạn đồng hành với Tiêu Thúc Dạ xuống suối vàng. Sư phụ từng nói, tiềm lực của Tiêu Thúc Dạ gần như đã cạn, còn hắn thì khác, hắn sở hữu tư chất Kim Đan.

Trần Bình An lại hỏi:
- Nói một chút về chuyện nhà ngươi năm xưa, cùng với chuyện giang hồ nước Ngũ Lăng.

Tào Phú vẫn như cũ, biết gì nói nấy.

Lúc Tào Phú vừa mở miệng, Tùy Cảnh Trừng đã lấy lại tinh thần, im lặng lắng nghe.

Sau khi Tào Phú nói xong, Trần Bình An bảo:
- Ngươi có thể mang cái đầu này đi, sau khi âm thầm hộ tống lão thị lang Tùy gia về quê an toàn, ngươi có thể trở lại sư môn phục mệnh.

Tùy Cảnh Trừng muốn nói lại thôi.

Trần Bình An không nhìn cô, chỉ thuận miệng nói:
- Ngươi muốn giết Tào Phú thì cứ tự mình ra tay.

Sắc mặt Tào Phú khẽ biến, nhưng cuối cùng hắn vẫn sống sót, mang theo cái đầu kia rời khỏi đỉnh núi.

Trên đường xuống núi, hắn cảm giác như vừa sống lại một kiếp, nhưng vận mệnh mờ mịt, tiền đồ khó đoán. Tiên sư trẻ tuổi vốn tưởng giang hồ nước Ngũ Lăng chỉ là vũng nước nhỏ, giờ đây lòng đầy hoang mang sợ hãi.

Bên đống lửa, Tùy Cảnh Trừng đột nhiên lên tiếng:
- Cảm ơn tiền bối.

Giết một Tào Phú quá đơn giản, nhưng đối với Tùy gia chưa chắc đã là chuyện tốt.

Nếu tối nay cả Tiêu Thúc Dạ và Tào Phú đều chết, sẽ còn rất nhiều người phải chết theo. Có thể là Hỗn Giang Giao Dương Nguyên, bang chủ Hồ Tân Phong, và sau đó là cả nhà Tùy gia. Việc thả Tào Phú đi và để hắn chuyển lời cho kẻ đứng sau màn chính là một sự thị uy của vị kiếm tiên áo xanh này đối với sư phụ Tào Phú và cung Kim Lân.

Trần Bình An khều đống lửa:
- Nói chuyện với người thông minh đúng là đỡ tốn sức.

Sau đó Tùy Cảnh Trừng thấy người nọ lấy bàn cờ và hũ cờ từ hòm trúc ra, nhưng không phải để học đánh cờ như ở đình nghỉ chân, mà hắn điều khiển một thanh phi kiếm tiên nhân bắt đầu điêu khắc lên hai quân cờ. Nhìn thủ pháp điêu khắc, Tùy Cảnh Trừng nhận ra đó là tên và ngọn núi của sư phụ Tào Phú cùng tổ sư cung Kim Lân, được khắc lần lượt vào hai bên trái phải. Sau đó hắn lại khắc thêm mấy quân cờ khác, đều là tên những tu sĩ quan trọng của hai phe tiên gia, rồi đặt từng quân lên bàn cờ.

Tùy Cảnh Trừng mỉm cười:
- Từ sau cuộc gặp ở đình nghỉ chân, tiền bối vẫn luôn quan sát chúng ta, đúng không?

Trần Bình An gật đầu:
- Vận may cờ bạc của ngươi rất tốt, ta rất hâm mộ.

Tùy Cảnh Trừng tỏ vẻ lúng túng. Xem ra trong mắt người này, những tâm cơ mà cô tự cho là đúng đắn chẳng khác nào trò trẻ con cưỡi ngựa trúc thả diều, vô cùng buồn cười.

Trần Bình An cầm quân cờ của hai ván cờ nối tiếp nhau, lần lượt đặt ở rìa bàn. Hai tay hắn lồng trong tay áo, chăm chú nhìn những quân cờ, chậm rãi nói:
- Trong đình nghỉ chân, Tùy Văn Pháp nói năng vô lễ với ta một câu. Thực ra không bàn tới đúng sai, nhưng ngươi đã bảo nó xin lỗi. Tiếp theo lão thị lang lại nói một câu khiến ta cảm thấy rất có lý, Tùy Văn Pháp liền thành tâm xin lỗi.

Hắn ngẩng đầu nhìn Tùy Cảnh Trừng:
- Ta thấy đó là nếp nhà mà một gia đình trí thức nên có, rất không tệ. Cho dù sau đó cha ngươi có bao nhiêu suy tính và hành vi thực ra đã hổ thẹn với hai chữ “thuần chính”, nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, có trước có sau, có lớn có nhỏ, hai việc không hề xung đột. Cho nên trước khi đám người Dương Nguyên chặn đường, ta cố ý than phiền bùn lầy dính giày để quay lại đình nghỉ chân. Bởi vì ta cho rằng người đọc sách đi vào giang hồ là để đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đường, không nên bị mưa gió giang hồ cản bước.

Tùy Cảnh Trừng gật đầu, tò mò hỏi:
- Khi đó tiền bối đã phát hiện ra Tào Phú và Tiêu Thúc Dạ, cũng biết đây là một ván cờ rồi sao?

Trần Bình An nhìn màn đêm xa xăm:
- Đã sớm biết.

Tùy Cảnh Trừng cười rạng rỡ, dung nhan xinh đẹp động lòng người. Trước kia cô đọc tiểu thuyết chí dị và giang hồ diễn nghĩa, không hề sùng bái những tiên nhân một kiếm vang danh thiên hạ hay một quyền diệt trừ gian ác. Hai loại người và việc ấy dĩ nhiên là tốt, cũng khiến người đọc sách như cô cảm thấy hả dạ, đọc đến chỗ tâm đắc cũng muốn uống chén trà hay ly rượu để thưởng thức.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ, vẫn còn khoảng cách rất lớn so với hình tượng cao nhân thế ngoại trong lòng cô - những người tu luyện tiên pháp, đại đạo đã thành.

Cô cảm thấy người tu đạo chân chính phải thấu hiểu lòng người, tính toán không bỏ sót, tâm kế và đạo pháp tương xứng, cao sâu như biển mây, đó mới là người đắc đạo thực sự. Lục địa thần tiên ngự trên biển mây, ngồi tít trên cao coi thường nhân gian, nhưng khi dạo bước dưới núi vẫn sẵn sàng trừng ác dương thiện.

Trần Bình An chậm rãi nói:
- Sự thông minh và ngu dốt của người đời là một thanh kiếm hai lưỡi, chỉ cần kiếm ra khỏi vỏ, thế đạo này sẽ nảy sinh chuyện tốt và chuyện xấu. Cho nên ta vẫn muốn nhìn thử, nhìn kỹ hơn, nhìn chậm lại một chút. Những lời ta nói tối nay, ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ để sau này kể lại cho một người nghe. Còn việc bản thân ngươi tiếp thu được bao nhiêu, nắm bắt được bao nhiêu để dùng, ta không quan tâm.

- Lúc trước đã nói với ngươi, ta sẽ không nhận ngươi làm đệ tử. Thái độ đối với thế gian của ngươi và ta quá giống nhau, ta cảm thấy mình không dạy nổi ngươi. Còn chuyện truyền thụ pháp thuật tiên gia thì miễn đi, nếu ngươi có thể sống sót rời khỏi Bắc Câu Lô Châu để đi đến Đông Bảo Bình Châu, tự khắc sẽ có cơ duyên chờ ngươi tới lấy.

Tùy Cảnh Trừng đổi tư thế, ngồi xổm bên đống lửa:
- Tiền bối dạy bảo, từng câu từng chữ Cảnh Trừng đều khắc ghi trong lòng. Cho con cá không bằng dạy cách bắt cá, chút đạo lý này Cảnh Trừng hiểu. Tiền bối truyền thụ cho ta cơ sở đại đạo còn quan trọng hơn bất kỳ pháp thuật tiên gia nào.

Trần Bình An rút tay khỏi ống tay áo, chỉ vào bàn cờ:
- Theo ta thấy, không có đạo lý tuyệt đối nào thích hợp cho mọi lúc mọi nơi, nhưng lại có sự thật và chân tướng tuyệt đối. Khi ngươi nhìn thấu lòng người và chân tướng ẩn sau lời nói hành vi, nắm được các nhánh rẽ và thứ tự, chuyện phức tạp sẽ hóa đơn giản. Đạo lý nói nhiều dễ thành sáo rỗng, ngươi và ta cứ diễn giải lại hai ván cờ là được.

Hắn nhón một quân cờ lên:
- Giữa ranh giới sinh tử, nhân tính dễ nảy sinh đại ác. Cầu sự sống trong cái chết, không từ thủ đoạn, điều này có thể lý giải được. Còn chuyện có chấp nhận được hay không thì phải xem từng người.

Hắn giơ quân cờ lên, nhẹ nhàng đặt xuống bàn:
- Tại khoảnh khắc đó, Hồ Tân Phong của bang Hoành Độ đã lựa chọn cái ác. Cho nên việc hắn hành tẩu giang hồ, sống chết tự lo, đối với ta chưa chắc đã là sai. Nhưng trên bàn cờ khi ấy, hắn là cầu sự sống trong chỗ chết và cuối cùng đã thành công. Bởi vì hắn khác với Tùy Cảnh Trừng ngươi, từ đầu đến cuối hắn không đoán ra ta là người tu đạo, lại còn dám âm thầm quan sát tình thế.

Tùy Cảnh Trừng hỏi:
- Nếu như hắn thề chết bảo vệ bốn người Tùy gia chúng ta, tiền bối sẽ làm thế nào?

Trần Bình An từ tốn đáp:
- Như vậy nước Ngũ Lăng nên tiếp tục có một vị đại hiệp chân chính hành tẩu giang hồ. Sóng gió qua đi, nếu vị đại hiệp ấy sẵn lòng mời ta uống rượu, ta sẽ cảm thấy rất vinh hạnh.

Hắn chỉ vào hai quân cờ chưa đặt lên bàn:
- Chỉ bằng vào việc Tào Phú là tiên sư trên núi hay Tiêu Thúc Dạ là võ phu cảnh giới Kim Thân sao? Thật coi giang hồ dưới núi là cái ao tù, đạp một chân xuống là thấy đáy à? Đừng nói là bọn hắn, ngay cả ta cẩn thận như vậy vẫn đột ngột trúng phải Thuyền Nuốt Kiếm của kẻ khác, ở Hài Cốt Than bị người ta tranh đoạt phi kiếm, còn suýt chết trên hồ và núi Tranh Vanh ở nước Kim Phi.

- Cho nên mới nói giang hồ hiểm ác, bất luận tốt xấu thiện ác, dù đã cẩn thận tránh họa vẫn có thể chết, huống hồ là tự mình tìm chết. Chết rồi, Tiêu Thúc Dạ muốn trách cũng chỉ có thể trách cổ mình không đủ cứng, không chịu nổi một kiếm của người ta.

Hắn dùng hai ngón tay kẹp một quân cờ:
- Nhưng Hồ Tân Phong không chọn nghĩa khí giang hồ, ngược lại ác niệm nổi lên, đây là thường tình của con người. Ta sẽ không vì thế mà giết hắn, chỉ mặc kệ sống chết của hắn, cuối cùng hắn đã tự mình tìm được đường sống. Vì vậy nếu gạt ta sang một bên, vào giây phút đó Hồ Tân Phong đã đưa ra lựa chọn chính xác. Còn chuyện trên Trà Mã Cổ Đạo sau đó không cần nhắc tới, đó là một ván cờ vấn tâm khác, không liên quan đến các ngươi.

Hắn lại đặt bốn quân cờ tượng trưng cho bốn người Tùy gia lên bàn:
- Ta sớm biết các ngươi rơi vào ván cờ, Tào Phú là người đánh cờ. Sau đó chứng minh hắn cũng chỉ là một quân cờ, sư môn đứng sau hắn và cung Kim Lân mới là kỳ thủ thực sự. Khoan nói chuyện khác, chỉ nói khi đó ta phải đối mặt với một vấn đề nan giải. Mấu chốt là ta không biết Tào Phú giăng bẫy có mục đích gì, tính tình hắn ra sao, ranh giới thiện ác thế nào, hắn và Tùy gia lại có ân oán tình thù gì.

- Dù sao Tùy gia là dòng dõi thư hương nhưng chưa chắc đã không phạm sai lầm lớn. Hành động của Tào Phú tuy mưu mô khó lường, lén lút mờ ám, thậm chí còn lôi kéo kẻ như Hỗn Giang Giao Dương Nguyên vào cuộc, việc làm dĩ nhiên không quang minh chính đại, nhưng cũng chưa chắc là đang làm chuyện ác. Lùi một bước mà nói, hắn không phải vừa lộ diện đã giết người, khi đó ta làm sao xác định được đối với ngươi và Tùy gia đây không phải là một chuyện tốt lòng vòng mà đôi bên cùng có lợi?

Tùy Cảnh Trừng khẽ gật đầu.

Trần Bình An nghiêng người, ấn ngón tay lên quân cờ khắc tên Tùy Tân Vũ:
- Người đầu tiên khiến ta thất vọng không phải Hồ Tân Phong, mà là cha ngươi.

Tùy Cảnh Trừng nghi hoặc:
- Vì sao? Gặp đại nạn tự bảo vệ mình, không dám cứu người. Nếu là đại hiệp giang hồ bình thường cảm thấy thất vọng thì ta không lạ, nhưng với tâm tính của tiền bối...

Cô bỏ lửng câu nói, sợ vẽ rắn thêm chân.

Trần Bình An thu tay về, cười nói:
- Thân phận tôn quý không nên mạo hiểm, quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, những điều này dĩ nhiên đều có lý. Trong đình nghỉ chân, Tùy Tân Vũ im lặng không nói, đó là hành vi của người từng trải, cái sai không nằm ở chỗ đó. Nhưng ta hỏi ngươi, cha ngươi là ai?

Tùy Cảnh Trừng không vội trả lời. Cha cô? Gia chủ họ Tùy? Kỳ thủ quốc gia đứng đầu nước Ngũ Lăng? Cựu Công bộ thị lang một nước? Đầu óc cô chợt lóe sáng, nhớ tới cách ăn mặc của vị tiền bối trước mắt, bèn thở dài:
- Là một đại văn nhân nước Ngũ Lăng, đọc nhiều thi thư, là... người đọc sách hiểu biết đạo lý thánh hiền.

Trần Bình An tiếp lời:
- Còn một sự thật quan trọng hơn, khi đó Hồ Tân Phong không tiết lộ thân phận đối phương cho các ngươi biết, rằng trong đám người kia có Hỗn Giang Giao Dương Nguyên hung danh hiển hách. Cho nên lúc ấy đối với Tùy Tân Vũ, tình thế trong đình nghỉ chân không phải là cục diện sinh tử, chỉ là chút phiền phức vướng tay chân. Ta lại hỏi ngươi, ở nước Ngũ Lăng, đi qua danh sơn đại xuyên, cái tên bang chủ Hồ Tân Phong của bang Hoành Độ có giá trị không?

Tùy Cảnh Trừng ngượng ngùng:
- Dĩ nhiên là có giá trị. Thực ra khi đó ta tưởng đây chỉ là một vở kịch giang hồ, vì vậy mới... có ý thăm dò tiền bối, không chủ động lên tiếng.

Trần Bình An nói:
- Bởi vì Hồ Tân Phong sợ rước họa vào thân, không muốn vạch trần thân phận Dương Nguyên, biểu hiện vô cùng trấn định, nhắc nhở các ngươi cũng rất đúng lúc. Đây là kinh nghiệm xương máu của kẻ từng trải. Cho nên khi đó ta nhìn Tùy Tân Vũ, thấy lão thở phào nhẹ nhõm khi ta không mở miệng mượn tiền. Chuyện này cũng chẳng là gì, vẫn là thường tình con người. Nhưng Tùy Tân Vũ là người đọc sách, từng giữ chức vị cao, dùng một bụng học vấn thánh hiền để báo quốc an dân...

Nói đến đây, ngón cái và ngón trỏ của hắn khẽ cong lại như đang kẹp một quân cờ vô hình:
- Thánh nhân từng nói, lòng trắc ẩn là thứ để phân biệt con người với cầm thú cỏ cây. Ngươi cảm thấy cha ngươi, Tùy Tân Vũ, lúc ấy có chút lòng trắc ẩn nào không, dù chỉ là một thoáng? Ngươi là con gái lão, chỉ cần không phải là "dưới đèn thì tối", hẳn ngươi hiểu tính tình lão hơn ta.

Tùy Cảnh Trừng lắc đầu, cười khổ:
- Không có.

Vẻ mặt cô đầy thương cảm, lẩm bẩm:
- Thật sự không có.

- Cho nên mới nói, người đi đường chậm, nhìn nhiều nghĩ nhiều, xưa nay vẫn là con dao hai lưỡi. Nhìn thấu nhiều người nhiều chuyện rồi, cũng thấy chỉ đến thế mà thôi.

Vẻ mặt Trần Bình An vẫn bình thản như không, ngước nhìn phương xa, nhẹ giọng nói:
- Ta vẫn luôn tin rằng, giữa ranh giới sinh tử, ngoài việc cầu sinh, cái ác nhỏ như hạt cải bỗng hóa lớn tựa núi cao vẫn có thể lý giải được. Nhưng có một số người, có thể không nhiều, nhưng nhất định sẽ có, vào giây phút biết rõ chắc chắn phải chết, họ sẽ đột nhiên thắp lên một đốm sáng nhỏ.

- Trong đình nghỉ chân và cả chặng đường sau đó, ta đều nhìn, đều chờ. Chỉ cần để ta tìm được một chút ánh lửa, cho dù đốm sáng ấy bị người ta bóp cái là tắt ngay. Nhưng theo ta, ánh sáng của loại nhân tính này, dù chỉ một đốm nhỏ nhoi, vẫn đủ sức tranh huy cùng nhật nguyệt.

Trần Bình An dời mắt đi:
- Lần đầu tiên, nếu Hồ Tân Phong không tiếc mạng sống, vì cái gọi là nghĩa khí giang hồ mà làm chuyện tưởng chừng ngu xuẩn ấy, ta sẽ không cần quan sát ván cờ này nữa mà sẽ ra tay ngay. Lần thứ hai, nếu cha ngươi dù khoanh tay đứng nhìn nhưng vẫn gợn lên chút lòng trắc ẩn, chứ không phải chỉ chực chờ ta mở miệng là quát mắng, thì ta cũng chẳng buồn xem cờ nữa mà sẽ chọn ra tay.

Nói xong hắn lại cười:
- Ngược lại tên Hồ Tân Phong kia khiến ta bất ngờ. Sau khi chia tay các ngươi, ta tìm gặp hắn và thấy được lòng trắc ẩn nơi hắn. Một lần là trước khi chết hắn cầu xin ta đừng liên lụy người nhà vô tội. Một lần là khi ta hỏi bốn người các ngươi có đáng chết không, hắn nói Tùy Tân Vũ thực ra là một quan viên và bằng hữu không tệ. Lần cuối cùng là khi hắn tự nhiên nhắc đến những thủ đoạn hành hiệp trượng nghĩa năm xưa của mình. Thủ đoạn, đó là một cách nói rất thú vị.

Tùy Cảnh Trừng khẽ hỏi:
- Nhưng dù thế nào thì tiền bối vẫn luôn quan sát. Vì sao tiền bối rõ ràng đã thất vọng như thế mà vẫn âm thầm che chở chúng ta?

Trần Bình An đáp:
- Đạo gia nói phúc họa không cửa, do người tự chiêu mời. Phật gia nói nhân hôm qua là quả hôm nay, đều là đạo lý tương tự. Nhưng trên đời có rất nhiều thần tiên nửa mùa, thực ra không được tính là người tu đạo chân chính. Có bọn họ, đạo lý vốn đã khó nói lại càng khó nói hơn. Trong cục diện ở đình nghỉ chân, các ngươi là kẻ yếu. Ta vừa khéo gặp phải, suy xét cẩn thận thấy mình có đủ sức tự vệ nên mới không bỏ đi.

- Nhưng trong suốt thời gian đó, ngoại trừ vấn đề sống chết, mọi khổ sở các ngươi phải chịu, chẳng hạn như dầm mưa chạy trốn, nơm nớp lo sợ, hay việc ngươi bị người ta dùng sống đao đánh ngã ngựa, đều là do các ngươi tự chuốc lấy, là cái thế đạo này trả lại cho các ngươi. Nhìn xa hơn thì đây cũng chẳng phải chuyện xấu gì, dù sao các ngươi vẫn còn sống. Có rất nhiều kẻ yếu có lý do để sống hơn các ngươi nhiều, nhưng họ đều đã chết cả rồi.

Kẻ yếu mong chờ kẻ mạnh làm nhiều hơn một chút, Trần Bình An cảm thấy đó là chuyện bình thường, nên như vậy. Cho dù có rất nhiều kẻ yếu được kẻ mạnh bảo vệ mà chẳng hề biết ơn, hôm nay hắn cũng không còn thấy điều đó quan trọng nữa.

Gánh vác thiên kiếp biển mây tại thành Tùy Giá, hắn chưa từng hối hận. Bởi vì biết đâu trong con ngõ nào đó ở thành Tùy Giá, sẽ có một Trần Bình An, một Lưu Tiện Dương đang lặng lẽ trưởng thành.

Nếu nói tai họa lưu lại ngàn năm, thế đạo như vậy, lòng người như vậy, rất khó đổi thay. Vậy thì người tốt càng nên thông minh một chút, sống lâu một chút. Chứ không phải từ một người lương thiện chịu khổ lại biến thành tai họa kia. Cái ác sinh cái ác, tuần hoàn không dứt, núi lở đất mòn, sớm muộn gì cũng có ngày người người đều phải trả giá cho trời đất đại đạo vô tình.

Tùy Cảnh Trừng trầm ngâm suy nghĩ, ném mấy cành khô vào đống lửa. Cô muốn hỏi vì sao tiền bối không tiêu diệt đám cường đạo Hỗn Giang Giao Dương Nguyên, nhưng rất nhanh đã nghĩ thông suốt nên thôi. Bởi vì một khi rút dây động rừng, Tào Phú và Tiêu Thúc Dạ sẽ càng thêm kiên nhẫn và cẩn trọng.

Cô lại muốn hỏi vì sao ban đầu trên Trà Mã Cổ Đạo tiền bối không giết chết hai kẻ kia ngay tại chỗ. Nhưng rồi cô cũng tự tìm ra câu trả lời. Dựa vào đâu chứ? Ranh giới thiện ác của hai kẻ kia rốt cuộc nằm ở đâu?

Tùy Cảnh Trừng đưa tay day day huyệt thái dương. Rất nhiều chuyện cô nghe hiểu nhưng lại thấy đau đầu, tâm trí rối bời. Chẳng lẽ tu hành trên núi đều phải bó chân bó tay thế sao? Cho dù tu thành thủ đoạn kiếm tiên như tiền bối, mọi chuyện vẫn phiền phức vậy ư? Nếu gặp tình huống cần ra tay kịp thời mà khó phân định thiện ác, vậy còn nên dùng đạo pháp cứu người hay giết người không?

Trần Bình An dường như nhìn thấu tâm sự của cô, cười nói:
- Chờ ngươi quen rồi, nhìn thấy nhiều người nhiều chuyện hơn, trước khi ra tay tự khắc sẽ có chừng mực. Khi đó xuất kiếm hay dùng đạo pháp chẳng những không chần chừ mà còn rất nhanh, cực kỳ nhanh.

Hắn chỉ vào quân cờ trên bàn:
- Nếu Dương Nguyên vừa vào đình nghỉ chân đã muốn một chưởng đánh chết cả bốn người các ngươi, hoặc khi đó ta không nhìn ra Phó Trăn sẽ xuất kiếm đỡ một quyền của Hồ Tân Phong, ta dĩ nhiên sẽ không đứng nhìn. Tin ta đi, Phó Trăn và Hồ Tân Phong sẽ không biết mình chết thế nào đâu.

Trần Bình An thấy Tùy Cảnh Trừng mỉm cười gật đầu.

Lúc trước khi cô quỳ trên đường lớn khẩn cầu Trần Bình An cho đi theo tu hành, hắn đã hỏi hai câu:
- Dựa vào đâu? Vì sao?

Tùy Cảnh Trừng đáp:
- Từ nhỏ ta đã có cơ duyên, có thiên phú tu hành, có trọng bảo tiên gia cao nhân tặng, là người tu đạo trời sinh, chỉ khổ nỗi không có minh sư chỉ đường. Tu thành tiên pháp rồi, ta sẽ hành tẩu giang hồ giống như tiền bối.

Hai câu trả lời, một câu không sai, một câu rất thông minh. Cho nên Trần Bình An dự định để cô đi tìm Thôi Đông Sơn tu hành. Thôi Đông Sơn biết cách dạy Tùy Cảnh Trừng, chẳng những truyền thụ pháp thuật mà chắc chắn còn dạy cả cách làm người.

Thiên phú của Tùy Cảnh Trừng ra sao Trần Bình An không dám kết luận bừa, nhưng tâm trí quả thực không tầm thường. Nhất là vận may cờ bạc của cô, lần nào cũng rất tốt, đó không phải là may mắn trời ban mà là... tài năng đánh cược.

Nhưng đây chưa phải toàn bộ lý do hắn muốn cô đến Đông Bảo Bình Châu tìm Thôi Đông Sơn. Sau khi xem hai ván cờ, có vài thứ hắn muốn để Thôi Đông Sơn xem thử, coi như là một nửa đáp án cho câu hỏi năm xưa học trò đã hỏi tiên sinh.

Trần Bình An lấy phi kiếm Mười Lăm ra, cầm nhẹ trên tay, cúi người bắt đầu khắc lên cây gậy leo núi đã được tiểu luyện ngả màu trúc xanh.

Tùy Cảnh Trừng thấy hình như mỗi nhát khắc đều chồng lên cùng một chỗ. Cô không nói gì, chỉ mở to mắt nhìn chăm chú.

Sau một nén nhang, mắt cô bắt đầu cay xè, phải đưa tay lên dụi.

Khoảng một canh giờ sau, người nọ thu hồi phi kiếm, ánh kiếm nơi ấn đường lóe lên rồi tắt.

Trần Bình An nghiêm mặt nói:
- Sau khi tìm được người đó, hãy nói với hắn ta đã có chút suy nghĩ về đáp án cho câu hỏi kia. Nhưng trước khi trả lời, nhất định phải có hai tiền đề. Một là việc theo đuổi phải tuyệt đối chính xác, hai là có sai phải biết sai, biết sai phải sửa. Còn sửa thế nào, dùng cách thức gì để biết sai và sửa sai, đáp án nằm trên cây gậy này, bảo hắn tự xem. Hơn nữa ta hy vọng hắn có thể nhìn kỹ hơn, xa hơn, làm tốt hơn ta.

- Một cái "nhất" tức là vô số cái "nhất", cũng là đại đạo trời đất, chúng sinh nhân gian. Bảo hắn bắt đầu từ nơi mắt có thể thấy, sức có thể làm. Không phải cứ có kết quả chính xác là có thể bỏ qua những sai lầm lớn nhỏ trong quá trình đó. Trên đời không có chuyện tốt như vậy, chẳng những cần hắn xem xét lại, mà càng phải xem xét thật kỹ. Bằng không cái gọi là kết quả chính xác kia cũng chỉ là lợi ích tính toán ở một thời một nơi, không phải là đại đạo lâu dài bất di bất dịch.

Tùy Cảnh Trừng nghe như vịt nghe sấm nhưng vẫn gật đầu.

Trần Bình An chưa vội đưa gậy cho cô, hai tay đặt nhẹ lên thân gậy, ngửa đầu nhìn trời:
- Chuyện tu hành, ngoài việc nắm bắt cơ duyên, đoạt bảo vật, học pháp thuật, thì việc nhìn thấu lòng người nhỏ bé cũng là tu hành, chính là rèn luyện đạo tâm. Ngươi tu hành pháp môn vô tình cũng có thể dùng nó để rèn tâm cảnh. Ngươi cảm ngộ đạo lý thánh hiền càng nên biết lòng người phức tạp. Thân người là một tiểu thiên địa, tâm tư ý niệm bất định khôn lường. Chuyện này khởi đầu tuy khó, nhưng chỉ cần vượt khó tiến lên, may mắn thành công sẽ giống như xây được cây cầu trường sinh thứ hai, hưởng lợi cả đời.

Tùy Cảnh Trừng thấy người nọ vẫn ngẩng đầu nhìn màn đêm.

Trần Bình An đột nhiên nói:
- Trên đường tới bến thuyền tiên gia nước Lục Oanh, về sự an nguy của Tùy gia, ngươi cảm thấy có gì cần bổ sung không? Nếu nghĩ ra rồi thì cứ nói, đừng lo gây phiền phức cho ta, dù phải quay lại nước Ngũ Lăng cũng không sao.

Hắn khép hai ngón tay, gõ nhẹ vào hai điểm trên gậy leo núi:
- Sau khi khoanh vùng và cắt đứt thì đã quy về một mối rồi. Làm thế nào cho tốt, đầu đuôi tương trợ cũng là một loại tu hành. Kéo dài hai đầu ra quá xa chưa chắc đã hay, sức người có hạn, đạo lý cũng vậy.

Tùy Cảnh Trừng nhớ tới những lời thẳng thắn của hắn lúc lên núi, mỉm cười lắc đầu:
- Tiền bối suy nghĩ chu toàn, đã tính cả Vương Độn tiền bối vào, ta không còn gì để nói nữa.

Trần Bình An xua tay:
- Đừng vội kết luận, trên đời không có sách lược nào không có sơ hở. Đừng vì tu vi ta cao mà nghĩ ta nhất định đúng. Nếu ta là ngươi, rơi vào cục diện ở đình nghỉ chân, khoan bàn đến dụng tâm tốt xấu, chỉ nói chuyện thoát thân, ta cũng không làm tốt hơn ngươi đâu.

Hắn dời mắt, ánh nhìn trong vắt hướng về phía Tùy Cảnh Trừng. Cô chưa từng thấy ánh sáng rực rỡ và thuần khiết như vậy trong mắt bất kỳ người đàn ông nào.

Trần Bình An mỉm cười:
- Chắc còn phải đi chung một đoạn đường nữa, ngươi nói đạo lý với ta, ta sẽ nghe. Bất kể có lý hay không ta đều sẵn lòng lắng nghe. Nếu có lý, tức là ngươi đúng, ta sẽ nhận sai. Sau này có cơ hội, ngươi sẽ biết ta có đang nói khách sáo hay không.

- Như vậy có ta ở đây, dù chỉ một mình ta, ngươi cũng không thể nói tất cả đạo lý trên đời đều nằm trong tay kẻ nắm đấm cứng, đạo pháp cao. Nếu có ai nói với ngươi như vậy - rằng trên đời nắm đấm ai cứng kẻ đó có lý - thì đừng tin. Đó là do họ chịu đủ khổ rồi nhưng vẫn chưa ăn no đòn đâu. Bởi vì loại người này sống trên đời được vô số quy củ vô hình bảo vệ mà không tự biết.

- Huống hồ còn rất nhiều người giống ta, chỉ là ngươi chưa gặp được, hoặc đã gặp rồi nhưng họ nói lý nhẹ nhàng như mưa thuận gió hòa, lặng lẽ thấm nhuần vạn vật nên ngươi không nhận ra thôi.

Trần Bình An đứng dậy, hai tay chống gậy, nhìn non sông phía xa:
- Ta hy vọng dù mười năm hay trăm năm sau, Tùy Cảnh Trừng vẫn là người con gái ở đình nghỉ chân năm nào, nói rằng nàng sẽ ở lại, sẵn sàng nhường pháp bảo hộ mệnh cho người khác. Nhân gian có ngàn vạn ngọn đèn, sau này ngươi trở thành tu sĩ trên núi rồi nhìn xuống vẫn có thể nhận ra. Dù chúng nằm lẻ loi trong từng nhà, từng ngõ, ánh sáng có vẻ nhỏ bé, nhưng một khi nhà nhà đều thắp đèn, đó sẽ là cảnh tượng tráng lệ như dải ngân hà chốn nhân gian.

- Hôm nay nhân gian có người tu đạo, cũng có nhiều người thường, đều dựa vào những ngọn đèn không mấy nổi bật này. Nhờ đó, từ đường lớn ngõ nhỏ, hương dã phố chợ, từ gia đình trí thức đến hào môn phủ đệ, nhà cửa vương hầu, tiên phủ trên núi... từ những nơi cao thấp khác biệt ấy mới xuất hiện từng vị cường giả chân chính. Họ dùng nắm đấm, đường kiếm và đạo lý ẩn chứa khí tiết cương trực để đi trước mở đường cho hậu nhân, âm thầm bảo vệ vô số kẻ yếu. Cho nên chúng ta mới có thể loạng choạng đi tới ngày hôm nay.

Hắn quay đầu cười:
- Chỉ nói riêng ngươi và ta, làm một người thông minh và người xấu có khó không? Ta thấy không khó. Khó ở chỗ nào? Khó là vì chúng ta biết lòng người hiểm ác nhưng vẫn sẵn sàng làm người tốt, sẵn sàng trả giá cho đạo lý trong lòng.

Sắc mặt Tùy Cảnh Trừng đỏ bừng:
- Tiền bối, ta chưa được tính đâu, còn kém xa lắm.

Trần Bình An híp mắt cười:
- Ừm, lời nịnh nọt này ta nhận.

Tùy Cảnh Trừng ngẩn người.

Trần Bình An tiếp tục nhìn màn đêm, gác cằm lên mu bàn tay, khẽ cười nói:
- Ngươi cũng giúp ta gỡ bỏ một nút thắt trong lòng, ta phải cảm ơn ngươi, đó là học cách chung sống với phụ nữ xinh đẹp. Lần sau đến Kiếm Khí trường thành, ta sẽ là cây ngay không sợ chết đứng. Bởi vì ta đã gặp không ít cô nương xinh đẹp trên đời, không cảm thấy nhìn họ một cái là phải chột dạ. Ừm, coi như tu tâm thành công rồi.

Tùy Cảnh Trừng do dự, cảm thấy phải nói lời thật lòng dù hơi khó nghe, rụt rè bảo:
- Tiền bối, những lời này giữ trong lòng thì được, nhưng nhất định đừng nói thẳng với cô gái mình thích, sẽ khiến người ta khó chịu đấy.

Trần Bình An quay đầu, nghi hoặc:
- Không thể nói ư?

Tùy Cảnh Trừng gật đầu chắc nịch:
- Tuyệt đối không thể nói.

Trần Bình An xoa cằm, vẻ mặt có chút đắn đo.

Tùy Cảnh Trừng vui vẻ hỏi:
- Tiền bối, ta cũng được tính là một trong số nữ nhân xinh đẹp đúng không?

Trần Bình An không quay đầu, có lẽ tâm trạng đang tốt nên lần đầu tiên buông lời trêu chọc:
- Đừng mơ phá hỏng đại đạo của ta.

Tùy Cảnh Trừng không dám được đằng chân lân đằng đầu. Nhưng việc bản thân được xem là “người ngọc Tùy gia” nổi danh mười mấy nước, sánh ngang ba tuyệt thế giai nhân khác, là phụ nữ, cô vẫn thấy vui trong lòng.

Tơ lòng buông lỏng, cơn mệt mỏi ập đến khiến cô rã rời, lắc đầu, đưa tay hơ lửa. Một lát sau, cô quay lại nhìn, thấy cây gậy leo núi vẫn ở chỗ cũ, còn bóng áo xanh kia đã bắt đầu chậm rãi đi quyền.

Tùy Cảnh Trừng dụi mắt hỏi:
- Sau khi đến bến thuyền tiên gia trong truyền thuyết kia, tiền bối sẽ cùng về Hài Cốt Than phía Nam sao?

Trần Bình An vẫn không ngừng quyền thế, lắc đầu nói:
- Sẽ không. Cho nên ở trên thuyền ngươi phải tự cẩn thận. Đương nhiên ta sẽ cố gắng giúp ngươi giảm bớt chút rắc rối, nhưng đường tu hành vẫn phải tự mình đi thôi.

Tùy Cảnh Trừng muốn nói lại thôi.

Trần Bình An dặn:
- Giữa gậy leo núi và tính mạng, nếu bắt buộc phải chọn thì đừng do dự, mạng quan trọng hơn.

Tùy Cảnh Trừng bất đắc dĩ:
- Tiền bối cái gì cũng biết hết sao?

Trần Bình An ngẫm nghĩ rồi thuận miệng hỏi:
- Năm nay ngươi ba mươi mấy rồi?

Tùy Cảnh Trừng nghẹn họng, phiền muộn quay mặt đi, ném hết mớ cành khô vào đống lửa.

Đề xuất Voz: Căn nhà kho
Quay lại truyện Kiếm Lai [Dịch]
BÌNH LUẬN