Chương 515: Ngưỡng mộ đã lâu

Màn đêm thâm trầm. Sau khi vượt qua cơn mệt mỏi nhất, Tùy Cảnh Trừng lại không thấy buồn ngủ nữa. Trong tiểu thuyết diễn nghĩa có nhắc đến loài cú mèo, cô cảm thấy chính là mình lúc này. Phương pháp thổ nạp ghi chép trong quyển sách nhỏ kia thường được tiến hành vào giữa trưa, nhưng tùy vào tiết khí mà thời gian tu hành ban ngày cũng có chút khác biệt. Phần cuối sách có bốn chữ cực kỳ rung động lòng người: “Bạch nhật phi thăng”.

Lúc chia tay ở đường lớn, Tùy Tân Vũ cởi bộ pháp bào Trúc Y mỏng như cánh ve trả lại cho con gái, lưu luyến từ biệt. Ông còn lén khuyên bảo con gái rằng hôm nay may mắn được đi theo kiếm tiên tu hành đạo pháp trên núi là do hồn thiêng liệt tổ liệt tông họ Tùy phù hộ. Cho nên nhất định phải thay đổi tính nết, không thể ra vẻ tiểu thư khuê các, nếu không sẽ lãng phí phần âm đức tổ tông này.

Trần Bình An vẫn miệt mài luyện tập thế quyền khô khan nhàm chán. Tùy Cảnh Trừng đứng dậy đi quanh nhặt một ít cành khô, học theo người khác, trước tiên hơ bên đống lửa cho hết hơi nước trong cành cây rồi mới ném vào lửa.

Những năm qua con đường tu hành của cô gập ghềnh, không thuận lợi, bởi vì thiếu minh sư chỉ điểm. Cộng thêm nội dung trong quyển sách nhỏ kia chỉ có một môn thần thông thực dụng là điều khiển trâm vàng như phi kiếm, cô đã học được bảy tám thành. Những văn tự còn lại đều giống như đạo kinh nêu rõ tôn chỉ, thiên về tổng quát, thiếu tính thực tế, khiến người đọc mơ hồ.

Giống như vị tiên sư lúc trước thuận miệng nói “đạo lý khó tránh khỏi cao hơn giá trị thực”, lại chẳng ai giúp cô tổng kết, tháo gỡ mê hoặc. Mặc dù từ khi biết chữ, Tùy Cảnh Trừng đã cố gắng đọc hiểu quyển sách nhỏ, nhưng vẫn luôn cảm thấy không nắm bắt được chân ý. Cho nên dù đã hơn ba mươi tuổi, cô vẫn chỉ là một luyện khí sĩ đứng trước ngưỡng cửa cảnh giới thứ hai.

Thực ra Tùy Cảnh Trừng có chút do dự, không biết có nên chủ động lấy ra ba món đồ vật tiên gia gồm Trúc Y, trâm vàng và sách hay không. Nếu vị kiếm tiên tiền bối thần thông quảng đại kia nhìn trúng, cô cũng không tiếc. Nhưng cô rất lo đối phương lầm tưởng mình đang khoe khoang sự khôn khéo, mà cô đã biến khéo thành vụng không chỉ một lần rồi.

Trần Bình An dừng thế quyền, ngồi trở lại bên đống lửa, đưa tay ra nói:
- Giúp ngươi bớt đi một mối tâm sự, đưa đây đi.

Tùy Cảnh Trừng cẩn thận lấy từ trong tay áo ra ba cây trâm vàng và một quyển sách nhỏ sáng như mới, không hề có dấu vết thời gian, chữ triện cổ tên sách là “Thượng Thượng Huyền Huyền Tập”.

Cô nhẹ giọng nói:
- Tiền bối, trâm này hơi kỳ lạ, từ nhỏ đã dính liền với tôi, người khác cầm vào sẽ bị phỏng. Năm xưa có tỳ nữ muốn trộm, kết quả lòng bàn tay bị phỏng rộp, đau đến lăn lộn dưới đất, kinh động cả phủ. Sau đó cho dù thương thế trên tay đã lành, người lại như bị chứng mất hồn, lúc tỉnh lúc mê, không biết nguyên do.

- Không sao.

Trần Bình An một tay cầm sách, tay kia mở rộng.

Tùy Cảnh Trừng nhẹ nhàng buông tay, ba cây trâm vàng ánh sáng lưu chuyển, năm màu rực rỡ rơi vào lòng bàn tay Trần Bình An. Trâm vàng khẽ rung lên, nhưng bàn tay hắn vẫn bình yên vô sự. Hắn xem kỹ một lúc, chậm rãi nói:
- Trâm vàng xem như là vật bản mệnh của ngươi rồi. Luyện vật trên thế gian chia làm ba bậc. Tiểu luyện hóa hư, miễn cưỡng có thể thu vào trong khiếu huyệt của tu sĩ, nhưng ai cũng có thể cướp đoạt. Sau khi trung luyện, có thể mở ra đủ loại tác dụng kỳ diệu của một món pháp khí tiên gia, giống như... ngọn núi vô danh này có sơn thần và miếu thờ trấn giữ. Đại luyện tức là vật bản mệnh.

- Người tặng cho ngươi ba phần cơ duyên này là cao nhân thực thụ, đạo pháp phải nói là rất huyền diệu, ít nhất cũng là địa tiên, không chừng là một vị tu sĩ Nguyên Anh. Còn chuyện vì sao người này tặng ngươi cơ duyên lên núi lại bỏ mặc ngươi ba bốn chục năm...

Tùy Cảnh Trừng vẫn luôn dỏng tai lắng nghe, nhẹ giọng đính chính:
- Ba mươi hai năm mà thôi.

Trần Bình An cười:
- Có muốn nói luôn số lẻ mấy tháng không?

Vẻ mặt Tùy Cảnh Trừng lúng túng.

Trần Bình An đặt sách lên đầu gối, hai ngón tay kẹp một cây trâm vàng, nhẹ nhàng gõ vào một cây khác trong lòng bàn tay, phát ra âm thanh giòn giã như tiếng kim thạch, mỗi lần gõ còn lan tỏa từng quầng sáng.

Hắn ngẩng đầu nói:
- Ba cây trâm vàng này là một bộ pháp bảo đầy đủ, nhìn giống hệt nhau nhưng thực ra không phải, tên gọi lần lượt là “Linh Tố Thanh Vi”, “Văn Khanh Thần Tiêu” và “Thái Hà Dịch Quỷ”, quá nửa có liên quan đến lôi pháp đứng đầu vạn pháp.

Tùy Cảnh Trừng lộ vẻ khó tin, cảm thán từ đáy lòng:
- Tiền bối đúng là kiến thức uyên bác, không gì không biết.

Đây là lời thật lòng của cô. Ba cây trâm vàng nhìn thế nào cũng không thấy khác biệt, tiền bối lại có thể một hơi nói ra tên gọi của chúng?

Trần Bình An liếc nhìn cô:
- Trên trâm vàng có khắc chữ rất nhỏ, ngươi tu vi quá thấp, dĩ nhiên là không nhìn thấy.

Nụ cười trên mặt Tùy Cảnh Trừng cứng đờ.

Trần Bình An nhẹ nhàng ném trả ba cây trâm vàng cho cô, bắt đầu lật xem quyển sách nhỏ có cái tên kỳ lạ kia. Hắn nhíu mày, chỉ lật hai trang liền lập tức đóng lại.

Khi hắn mở quyển “Thượng Thượng Huyền Huyền Tập” này ra, có ánh sáng lóe lên. Ngay cả với thị lực và trí nhớ của hắn cũng không thể ghi nhớ văn tự đại khái trong một trang. Giống như một chiến trận sa trường vốn ngay ngắn trật tự, trong nháy mắt tự động tán loạn, trở nên hỗn độn.

Không cần suy nghĩ, đây lại là một vật bản mệnh khác của Tùy Cảnh Trừng. Rất có thể chỉ khi cô mở ra mới xem được nội dung chính xác, cho dù Trần Bình An bảo cô cầm sách lật trang, nội dung hai người nhìn thấy vẫn sẽ khác biệt một trời một vực.

Trần Bình An vẫy tay bảo Tùy Cảnh Trừng ngồi bên cạnh, để cô lật sách xem lướt qua. Tùy Cảnh Trừng ngơ ngác làm theo.

Trần Bình An rất nhanh bảo cô cất sách đi, nói:
- Môn pháp thuật tiên gia này cấp bậc không thấp, chỉ là không trọn vẹn. Năm xưa người tặng sách chắc là kỳ vọng rất cao vào ngươi, nhưng không thể vừa làm người truyền đạo vừa làm người hộ đạo, cho nên mới rời đi hơn ba mươi năm như vậy.

Tùy Cảnh Trừng một tay nắm chặt trâm vàng, tay kia cầm sách, mặt mày hớn hở, trong lòng mừng rỡ. Cảm giác này còn mãnh liệt hơn lúc cô biết mình được xưng tụng là “người ngọc Tùy gia”.

Trần Bình An bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi, hai tay nhẹ nhàng nâng cây roi sét màu vàng đã tiểu luyện thành hình dáng trúc xanh. Trên nó không có bất kỳ văn tự nào, chỉ có chằng chịt vết khắc.

Tùy Cảnh Trừng đột nhiên hỏi:
- Bộ pháp bào tên là Trúc Y kia, tiền bối có muốn xem thử không?

Trần Bình An mở mắt, vẻ mặt kỳ quái. Thấy cô tỏ ra thành khẩn, nóng lòng muốn thử, hắn bất đắc dĩ nói:
- Không cần xem nữa, nhất định là một món trọng bảo tiên gia không tệ. Pháp bào trước giờ luôn quý giá. Tu hành trên núi chém giết nhiều, thông thường luyện khí sĩ sẽ có hai vật bản mệnh, một chuyên công một chuyên thủ. Vị cao nhân kia đã tặng ngươi ba cây trâm vàng, pháp bào Trúc Y có lẽ cũng ngang cấp bậc.

Tùy Cảnh Trừng phản ứng hơi chậm, sắc mặt ửng đỏ, không nói gì nữa.

Trần Bình An trầm mặc một lúc, không tiếp tục luyện quyền, lại bắt đầu ngưng thần nhập định như tu sĩ, hơi thở sâu dài. Tùy Cảnh Trừng cảm thấy trên người hắn như có tầng tầng ánh sáng lưu chuyển, khi thì sáng ngời như đèn đóm, khi lại dịu nhẹ như ánh trăng.

Cô cứ ngỡ vị kiếm tiên tiền bối này là người đắc đạo, hiện ra cảnh tượng tráng lệ, dù đạo hạnh của cô nhỏ bé cũng có thể nhìn thấy. Thực ra cô vốn là hạt giống tu đạo tư chất rất tốt, trước kia không thấy chữ khắc trên trâm vàng là do thị lực có hạn. Lúc này nhìn thấy dị tượng nơi Trần Bình An là do thiên phú phi phàm, cảm giác đối với linh khí trời đất nhạy bén hơn xa tu sĩ ngũ cảnh hạ cấp bình thường.

Tùy Cảnh Trừng chợt nghĩ tới một chuyện, do dự hồi lâu, cảm thấy sự tình không nhỏ nên đành lên tiếng hỏi:
- Tiền bối, chuyến này Tào Phú và Tiêu Thúc Dạ hành động lén lút như vậy, ngoại trừ không muốn kinh động vương triều Đại Triện và hoàng đế nước nhỏ phía bắc, có phải bọn họ cũng kiêng dè vị cao nhân năm xưa đã tặng cơ duyên cho tôi? Sư phụ Tào Phú, rồi lão sư bá của cung chủ cung Kim Lân đều không muốn lộ diện. Không chừng cũng giống như lúc cản đường, Tào Phú xúi giục đám võ phu giang hồ cầm đao ra mặt trước để thăm dò xem có kiếm tiên tiền bối ẩn nấp bên cạnh hay không?

Trần Bình An mở mắt, mỉm cười không đáp. Tùy Cảnh Trừng này tâm tính quả thực không tầm thường.

Hắn kiên nhẫn giải thích:
- Tu sĩ trên núi một khi kết thù rất dễ dây dưa cả trăm năm. Đây là trên núi có quy củ trên núi, giang hồ có quy củ giang hồ. Tào Phú và Tiêu Thúc Dạ từ đáy lòng xem thường giang hồ, coi đó chỉ là nơi của tôm tép. Bọn hắn không hiểu những kiêng kỵ khi tu hành và tình thế phức tạp trên núi, nhưng kẻ đứng sau màn lại hiểu, cho nên mới có một màn như vậy.

- Hôm nay Tào Phú chỉ kiêng dè phi kiếm của ta, còn kẻ sau màn lại có thêm một mối băn khoăn, đó chính là vị cao nhân vân du mà ngươi vừa nghĩ tới. Nếu người truyền đạo cho ngươi chỉ là một vị địa tiên xứ khác, sau khi cân nhắc, bọn họ sẽ không ngại ra tay làm một vụ mua bán lớn. Nhưng nếu người truyền đạo này phái một người hộ đạo đến, lại là một kiếm tu Kim Đan như ta, kẻ sau màn sẽ phải cân nhắc xem phân lượng và gia sản của mình liệu có chịu nổi sự trả thù của hai vị “tu sĩ Nguyên Anh” hay không.

Lông mi Tùy Cảnh Trừng khẽ run. Người này nói chuyện thẳng thắn rõ ràng lại “ẩn giấu sát cơ”. Cô vốn thông minh nhạy bén, càng suy nghĩ càng vỡ lẽ, cảm thấy bức tranh toàn cảnh hùng vĩ trên núi cuối cùng đã hé lộ một góc.

Cô hỏi một câu không giống tính cách trước đây của mình:
- Tiền bối, ba món đồ vật tiên gia, ngài thật sự không cần món nào sao?

Trần Bình An lắc đầu:
- Lấy thì phải có đạo lý.

Tùy Cảnh Trừng mỉm cười hiểu ý.

Trần Bình An đột nhiên hỏi:
- Không có suy nghĩ gì khác sao?

Tùy Cảnh Trừng ngẩn ra, nghiền ngẫm một lúc rồi lắc đầu:
- Không còn nữa.

Trần Bình An nói:
- Lúc trước Tào Phú bảo Tiêu Thúc Dạ dùng kế điệu hổ ly sơn, lầm tưởng nắm chắc thắng lợi mới chặn đường ngươi, nói thẳng về viễn cảnh sau khi ngươi theo hắn lên núi. Ngươi không thấy đáng sợ sao?

Tùy Cảnh Trừng nghĩ lại mà rùng mình. Cái gì mà bị sư phụ Tào Phú luyện thành lò đan người sống, được truyền thụ đạo pháp rồi song tu với lão tổ sư cung Kim Lân... Mặc dù một lòng hướng đạo, nhưng cô không muốn trở thành con rối đáng thương không thể tự chủ.

Trần Bình An thở dài:
- Vậy ngươi có từng nghĩ, cao nhân tặng cơ duyên cho ngươi, mục đích ban đầu là gì? Có nghĩ tới khả năng lỡ như tu vi của người này còn cao hơn kẻ đứng sau Tào Phú, dụng tâm càng hiểm ác, toan tính càng sâu xa hơn không?

Tùy Cảnh Trừng toát mồ hôi lạnh.

Trần Bình An đưa tay ấn nhẹ vào không khí, ra hiệu cô đừng quá sợ hãi, nhẹ giọng nói:
- Đó chỉ là một khả năng thôi. Vì sao người này dám tặng ngươi ba món trọng bảo? Đã cho ngươi cơ duyên tu đạo lớn lại vô tình đẩy ngươi vào nguy hiểm. Vì sao người này không trực tiếp đưa ngươi về môn phái? Vì sao không an bài người hộ đạo bên cạnh? Vì sao tin tưởng ngươi có thể tự mình trở thành người tu đạo? Chuyện mẹ ngươi năm xưa nằm mơ thấy thần tiên ôm đứa trẻ rốt cuộc có huyền cơ gì?

Tùy Cảnh Trừng lau mồ hôi trán, chống tay day day thái dương, lắc đầu:
- Đều nghĩ không ra.

Trần Bình An gật đầu:
- Thế sự phần lớn đều như vậy, nghĩ mãi không thông, mà thật sự nghĩ thông suốt rồi chưa chắc đã là chuyện tốt.

Vẻ mặt Tùy Cảnh Trừng ngỡ ngàng. Thời gian qua lang bạt kỳ hồ như chó nhà có tang, quanh co khúc khuỷu, thăng trầm bất định. Đêm nay, vài câu nói của người này càng khiến tâm trạng cô đảo lộn.

Trần Bình An nói:
- Sau khi ngươi quyết định đi Đông Bảo Bình Châu, ta mới nói với ngươi những chuyện này. Chính là muốn ngươi lựa chọn lại tâm thế một lần nữa, xem nên đối đãi thế nào với vị cao nhân vân du kia - người có thể cả đời này sẽ không xuất hiện nữa, hoặc cũng có thể đêm nay sẽ hiện thân.

- Giả sử vị cao nhân kia có lòng tốt, chỉ lo ban đầu ngươi tu hành nếu được chăm sóc quá kỹ sẽ dục tốc bất đạt. Hơn nữa người tu đạo cảnh giới càng cao càng xa rời thế tục, chưa chắc đã biết chuyện của nước Ngũ Lăng và Tùy gia. Như vậy ngươi có thể tạm thời đến Đông Bảo Bình Châu, nhưng không thể vội vàng bái Thôi Đông Sơn làm thầy.

- Còn nếu ngay từ đầu kẻ đó đã có dụng tâm bất lương thì không cần phải băn khoăn nữa. Nhưng hiện giờ cả ngươi và ta đều không thể xác định chân tướng, vậy phải làm sao?

Tùy Cảnh Trừng ngơ ngác hỏi lại:
- Phải làm sao?

Trần Bình An vừa bực vừa buồn cười:
- Phải làm sao cái gì?

Tùy Cảnh Trừng vuốt mặt, đột nhiên bật cười:
- Nếu là trước khi gặp tiền bối, hoặc người cứu ta là kẻ khác, ta sẽ mặc kệ tất cả, chạy càng xa càng tốt. Cho dù có hổ thẹn với đại ân của cao nhân năm xưa, ta cũng sẽ cố không nghĩ nhiều.

- Nhưng bây giờ ta thấy kiếm tiên tiền bối nói đúng. Người đọc sách dưới núi gặp nạn tự bảo vệ mình, nhưng vẫn phải giữ chút lòng trắc ẩn. Vậy người tu đạo trên núi gặp nạn bỏ chạy cũng phải giữ chút lòng biết ơn. Vì thế cho dù may mắn được làm đệ tử của kiếm tiên tiền bối hay vị Thôi Đông Sơn tiền bối kia, cũng chỉ là ký danh. Đến khi gặp lại vị cao nhân vân du kia, dù người đó cảnh giới không cao bằng hai vị, ta vẫn sẽ xin phép để thay đổi sư môn, bái người ấy làm thầy.

Trần Bình An gật đầu:
- Hợp lẽ.

Đáng quý hơn là hắn nhận thấy những lời này của Tùy Cảnh Trừng đều xuất phát từ đáy lòng.

Có một số lời cần dùng mắt để nhìn chứ không phải dùng tai để nghe. Đây là cái lợi của việc tu hành trên núi.

Trần Bình An cảm thán:
- Hy vọng suy đoán vừa rồi là do tâm tư ta quá u ám. Ta vẫn mong vị cao nhân kia tương lai có thể trở thành thầy trò với ngươi, cùng nắm tay lên núi ngắm nhìn non sông.

Tùy Cảnh Trừng lén cười, nheo mắt nhìn hắn. Trần Bình An thoáng hiểu được ẩn ý trong mắt cô, liền trừng mắt:
- Ta và ngươi chỉ có cách nhìn thế gian giống nhau thôi, tâm tính thì khác biệt một trời một vực.

Tùy Cảnh Trừng không nhịn được cười thành tiếng, hiếm khi lộ vẻ trẻ con, nhìn quanh quất gọi:
- Sư phụ, người đang ở đâu?

Có trời mới biết liệu có giống như vị kiếm tiên tiền bối kia lúc đầu hay không, xa tận chân trời mà cũng gần ngay trước mắt.

Trần Bình An cũng cười theo. Đương nhiên vị “sư phụ” kia của Tùy Cảnh Trừng không xuất hiện.

***

Sau đó hai người cũng không cố gắng ẩn giấu hành tung. Vì ban ngày Tùy Cảnh Trừng phải tu hành vào giờ cố định nên Trần Bình An đã mua một chiếc xe ngựa, tự mình làm phu đánh xe.

Tùy Cảnh Trừng chủ động chia sẻ mấu chốt tu hành của “Thượng Thượng Huyền Huyền Tập”, giảng giải những cảnh tượng khác nhau xuất hiện khi thổ nạp vào các giờ khắc khác nhau. Chẳng hạn đôi mắt ấm nóng như có hơi nước bốc lên, hay mắt ngứa ngáy đau nhói tựa hồ có ánh chớp vờn quanh, trong phủ tạng vang tiếng tí tách rồi bỗng chốc sáng bừng.

Trần Bình An không đưa ra được lời khuyên gì. Hơn nữa Tùy Cảnh Trừng là tay ngang, tự mò mẫm tu hành gần ba mươi năm mà không có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma, ngược lại da dẻ mịn màng, mắt sáng trong veo, chắc là không có sai lầm lớn.

Chặng đường này đi rất bình yên, ngày đêm rong ruổi. Giống như năm xưa hộ tống đám Lý Hòe đến thư viện Đại Tùy, không chỉ có trắc trở hay ấm áp, mà thực ra còn rất nhiều chuyện vặt vãnh đời thường.

Mỗi lần Lý Hòe đi vệ sinh đều bắt Trần Bình An đi cùng, nhất là nửa đêm, dù Trần Bình An đã ngủ say vẫn bị lay dậy. Suốt dọc đường đều như thế, Trần Bình An chưa từng than phiền, Lý Hòe cũng chưa từng nói cảm ơn một câu.

Đứa trẻ thôn quê quả thật không quen nói hai chữ “cảm ơn”, cũng giống như người đọc sách ngại nói “ta sai rồi”.

Có điều Lý Hòe chung quy vẫn để tâm, ai cũng nhận ra năm xưa trong đám người, Lý Hòe quan tâm đến Trần Bình An nhất. Dù đi học ở thư viện nhiều năm, có bạn bè riêng, nhưng khi đối diện với Trần Bình An, Lý Hòe vẫn là thằng nhóc nhát gan năm nào thích ra oai với người nhà. Khi gặp chuyện thật sự, người nó nghĩ đến đầu tiên là Trần Bình An chứ không phải cha mẹ chị gái ở châu khác. Một là ỷ lại, một là nhớ nhung, tình cảm khác nhau nhưng độ sâu đậm thì như nhau.

Mặc dù Tùy Cảnh Trừng là người tu đạo nhưng vẫn phải ăn ngũ cốc, lại là thân con gái nên có không ít bất tiện. Lúc trước mua xe ngựa, Trần Bình An đã cố ý ở lại huyện thành thêm một ngày, thuê trọ một đêm. Tùy Cảnh Trừng ăn gió nằm sương, cảm thấy người mình như nặng thêm cả tạ, lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm. Cô mượn tiền Trần Bình An nói là đi mua ít đồ, sau đó thay một bộ váy áo mới và mua chiếc nón che mặt.

Thực ra Trần Bình An cũng không phải tận lực chiều chuộng Tùy Cảnh Trừng, mà là hắn cũng không vội. Hắn đã tính toán lộ trình, sẽ không bị trễ hẹn đến nước Lục Oanh vào mùa thu. Cho nên một buổi chiều nọ, bên vách đá cạnh dòng sông chảy xiết, Trần Bình An buông cần câu cá. Bùn cát trôi đi nhưng đá lớn bất động, hắn câu được một con cá trắm đen nặng hơn mười cân.

Lúc hai người ăn canh cá, Trần Bình An kể ở Đồng Diệp châu có một cái hồ trên núi, cá trắm đen rất thần kỳ. Chỉ cần sống qua trăm năm, trong miệng chúng sẽ ngậm một viên đá xanh lớn nhỏ khác nhau, cực kỳ tinh khiết. Nếu dùng bí thuật nghiền nát phơi nắng sẽ thành vật liệu vẽ bùa mà tu sĩ phái phù lục mơ ước. Tùy Cảnh Trừng nghe mà kinh ngạc không thôi.

Thỉnh thoảng hai người cũng đánh cờ. Tùy Cảnh Trừng cuối cùng đã xác nhận vị kiếm tiên tiền bối này thực sự là một tay cờ gà mờ. Khai cuộc khí thế hừng hực, nước đi tuyệt diệu không sơ hở, nhưng càng đánh về sau càng nát.

Lần đầu đánh cờ, Tùy Cảnh Trừng rất nghiêm túc vì nghĩ tiền bối giấu nghề ở đình nghỉ chân. Sau đó cô mới nhận ra vị tiền bối này chỉ học vẹt được một số định thức khai cuộc mà thôi.

May mà vị tiền bối kia không cảm thấy mất mặt, thua cả mười ván, mỗi lần diễn lại cờ đều khiêm tốn thỉnh giáo Tùy Cảnh Trừng những nước đi hay. Dĩ nhiên cô không dám giấu nghề.

Cuối cùng tại một quận thành, lúc đi dạo tiệm sách, cô chọn hai cuốn kỳ phổ. Một cuốn là “Đại Quan Tử Phổ” chuyên về sống chết, một cuốn ghi chép các định thức. Tiền bối từng đưa cô ít vàng bạc ở huyện thành bảo cứ giữ lấy, nên mua sách xong vẫn còn dư.

Có lần đi đêm qua một bãi tha ma, Trần Bình An đột nhiên dừng xe, gọi Tùy Cảnh Trừng ra ngoài. Hắn gõ nhẹ hai ngón tay vào ấn đường cô, bảo nhìn về một hướng.

Tùy Cảnh Trừng vén lớp sa mỏng trên nón lên, thấy trên ngôi mộ có một con cáo trắng cõng bộ xương khô đang vái lạy ánh trăng. Cô hỏi tại sao, Trần Bình An bảo cũng không biết. Hắn từng thấy hồ ly biến thành mỹ nhân mê hoặc thư sinh, nhưng hồ ly cõng xương trắng bái nguyệt thế này thì là lần đầu tiên thấy.

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh. Cáo trắng nghe động tĩnh liền biến mất. Lát sau, bên đường xuất hiện một thiếu phụ yểu điệu lẳng lơ. Trần Bình An làm như không thấy. Tùy Cảnh Trừng ngồi ngoài xe hơi nóng mắt, liền tháo nón lộ diện. Thiếu phụ kia như bị sét đánh, lầm bầm chửi đổng rồi bỏ đi. Tùy Cảnh Trừng nhướng mày, đội nón lên, đung đưa hai chân bên ngoài xe đầy vẻ đắc ý.

Trần Bình An cười:
- Ngươi chấp nhặt với một con hồ ly làm gì?

Tùy Cảnh Trừng nói:
- Biến thành con gái dụ dỗ đàn ông, thảo nào dân gian chửi người hay gọi là hồ ly tinh lẳng lơ. Sau này tu thành tiên pháp, nhất định ta phải giáo huấn bọn chúng một trận.

Trần Bình An cười:
- Hồ ly cũng không phải con nào cũng xấu, có con tinh nghịch nhưng lương thiện. Ta nghe nói ở phủ Thiên Sư núi Long Hổ tại Trung Thổ Thần Châu có thờ một con thiên hồ. Vì cảm ơn lão thiên sư năm xưa dùng ấn Thiên Sư đóng lên da cáo giúp nó vượt qua thiên kiếp để lên cảnh giới cao, nên nó luôn bảo hộ đệ tử phủ Thiên Sư, thậm chí giúp rèn luyện đạo tâm.

Tùy Cảnh Trừng ghi nhớ chuyện này, thấy còn khó tin hơn tiểu thuyết chí dị. Có điều suy nghĩ cuối cùng của cô là con hồ ly kia chưa chắc đã đẹp bằng mình.

Một buổi hoàng hôn, họ đi qua ngôi miếu cổ ven sông. Tương truyền nơi này từng có sóng dữ khiến thuyền bè không qua được. Sau đó tiên nhân thượng cổ vẽ bùa, tê giác đá từ trong tranh nhảy xuống sông trấn áp thủy quái, từ đó sông yên biển lặng.

Tùy Cảnh Trừng và Trần Bình An vào miếu thắp hương. Chủ tiệm nhang đèn là một đôi vợ chồng trẻ. Khi đến bến đò, Tùy Cảnh Trừng thấy đôi vợ chồng kia đuổi theo xe ngựa, chẳng biết sao lại dập đầu cầu xin tiên nhân đưa đi cùng qua sông. Trần Bình An gật đầu đồng ý. Cuối cùng Tùy Cảnh Trừng và đôi vợ chồng ngồi trong xe ngựa, theo một chiếc thuyền lớn qua sông.

Trong xe hơi chật. Đôi vợ chồng mồ hôi nhễ nhại như thể thuyền sắp lật đến nơi. Họ dựa sát vào nhau, tay nắm chặt tay, dáng vẻ coi cái chết như không. Tùy Cảnh Trừng lo lắng tưởng có yêu quái dưới sông, nhưng nghĩ đến kiếm tiên tiền bối ngồi bên ngoài lại thấy yên tâm hơn.

Lên bờ, xe ngựa chạy được vài dặm thì đôi vợ chồng xin xuống xe, quỳ lạy sát đất làm đại lễ.

Tùy Cảnh Trừng thấy tiền bối không nói gì, đứng yên nhận lễ. Khi đôi vợ chồng đẫm nước mắt đứng dậy, hắn mới nhẹ giọng nói:
- Ma quỷ yêu quái, hành thiện tích đức, đạo không thiên vị, tự sẽ bảo hộ.

Nghe câu này, đôi vợ chồng như được đại xá, thần thái thư thái hẳn, định quỳ xuống lần nữa nhưng Trần Bình An đưa tay đỡ người chồng dậy:
- Đi đi, núi sông xa xôi, đại đạo gian khổ, tự lo liệu cho tốt.

Đôi vợ chồng đi xa rồi vẫn quay lại vái chào và chúc phúc.

Khi xe ngựa rẽ vào đường nhỏ, Tùy Cảnh Trừng định hỏi lai lịch của họ thì bỗng mở to mắt. Không gian gợn sóng, một vị thần tiên mặc giáp vàng cầm thương sắt hiện ra chặn đường.

Trần Bình An xuống xe, ôm quyền hỏi:
- Chúng ta tự tiện hành sự, có làm khó thủy thần không?

Thần tiên giáp vàng vẻ mặt trang nghiêm, lắc đầu cười:
- Trước kia do quy củ ràng buộc, ta mang chức trách không thể vì tình riêng mà cho qua. Đôi vợ chồng kia đáng được hưởng phúc này, nhờ công đức của tiên sinh bảo hộ, khổ sở chờ đợi trăm năm cuối cùng cũng qua được sông.

Thần tiên giáp vàng nghiêng người nhường đường, thương sắt chống nhẹ xuống đất:
- Tiểu thần cung tiễn tiên sinh đi xa.

Trần Bình An ôm quyền cáo từ, trở lại xe ngựa, chậm rãi đi qua vị thần trấn giữ sông lớn kia.

Tùy Cảnh Trừng trầm mặc rất lâu mới hỏi:
- Tiền bối, đây chính là tu đạo thành công sao? Có thể khiến một vị thần tiên giáp vàng sống lâu năm chủ động mở đường đưa tiễn.

Trần Bình An trả lời một đằng hỏi một nẻo:
- Ngươi nên biết, trên núi không chỉ có loại người như Tào Phú, giang hồ cũng không chỉ có hạng người như Tiêu Thúc Dạ. Có một số việc ta nói nhiều cũng không bằng ngươi tự mình trải nghiệm một chuyến.

Đêm hôm đó, xe ngựa dừng ở nơi vắng vẻ. Trần Bình An hiếm khi bỏ công sức nấu một nồi măng mùa xuân hầm thịt.

Thấy măng mùa xuân vẫn tươi ngon giữa mùa hè mà không phải lấy từ hòm trúc ra, Tùy Cảnh Trừng cũng lười thắc mắc. Cô chỉ thấy sau khi qua sông, tâm trạng vị tiền bối này rất tốt.

Trước đó Tùy Cảnh Trừng từng hỏi tuổi của hắn. Lúc đầu hắn lờ đi, sau cô tò mò hỏi bóng gió mấy lần, hắn mới nói đại khái cũng xem là hơn ba trăm tuổi rồi. Tùy Cảnh Trừng nghe vậy càng quyết tâm tu đạo.

***

Một ngày nọ đi qua quận thành náo nhiệt gặp hội làng. Khắp nơi bày bán búp bê đất sét và tượng sứ. Một đồng tiền đổi một vòng trúc nhỏ, hai đồng đổi một vòng liễu lớn để ném vào tượng. Trẻ con reo hò mỗi khi người lớn ném trúng.

Trần Bình An cười hỏi:
- Người giang hồ nước Ngũ Lăng các ngươi ít vậy sao?

Ban đầu Tùy Cảnh Trừng không hiểu, chỉ đáp:
- Nước Ngũ Lăng văn phong hưng thịnh. Từ khi có Vương Độn tiền bối, cả triều đình lẫn dân gian đều thấy vinh hạnh, mong được làm quen với ông ấy.

Đi được một đoạn cô mới hiểu. Nếu nhiều võ nhân thì mấy sạp ném vòng này lỗ vốn to, không thể mở nhiều như thế được.

Tùy Cảnh Trừng cảm thán, đây có lẽ là một trong những "đường nhánh" ẩn giấu của thế gian. Nếu không gặp tiền bối, cả đời cô cũng không nghĩ đến những chuyện này.

Có lần đi qua ruộng dưa, xe ngựa dừng lại. Trần Bình An ngồi bên bờ ruộng, ngẩn ngơ nhìn những quả dưa hấu xanh mướt.

Nhớ năm xưa ở trấn nhỏ dưới gốc hòe già, người ta kéo giỏ trúc ướp lạnh dưa từ giếng lên. Người già kể chuyện, trẻ con ăn dưa, bóng hòe râm mát, lòng người cũng mát.

Tùy Cảnh Trừng nhảy xuống xe hỏi:
- Tiên nhân trên núi như tiền bối cũng thèm dưa hấu sao?

Trần Bình An im lặng rất lâu rồi nói:
- Nếu một ngày kia ta có thể tùy hứng hái trộm một quả dưa ăn rồi bỏ chạy, chứng tỏ ta đã thực sự tu tâm thành công. Khi đó ảnh hưởng của xâu mứt quả năm xưa đối với tâm cảnh ta mới coi là hoàn toàn tiêu trừ.

Tùy Cảnh Trừng thấy câu nói này còn kỳ quái hơn cả chuyện ma quái.

Tại đường núi hiểm trở gần kinh kỳ, họ gặp thổ phỉ. Tùy Cảnh Trừng thấy đám này thật may mắn... vì Trần Bình An bảo cô ra tay. Một cây trâm vàng bay như phi kiếm dọa chúng sợ chết khiếp.

Sau đó Trần Bình An dẫn cô lén đến gần sơn trại, thấy nhà cửa lụp xụp, gà chó xơ xác, đứa trẻ gầy gò thả con diều rách. Một tên cướp ngồi cười ngây ngô bị ông già mắng là vô dụng, không cướp được gì thì cả trại chết đói.

Tên cướp gãi đầu bảo cô ả kia lợi hại lắm, chắc là thần tiên, không chạy nhanh thì bị đánh chết rồi.

Trần Bình An dẫn Tùy Cảnh Trừng lặng lẽ rời đi.

Đêm đó, Tùy Cảnh Trừng không ngủ, ngồi bên ngoài xe lẩm bẩm:
- Lúc trước bọn chúng cướp bóc, ta đã muốn giết sạch. Tiền bối, nếu ta làm thế có phải là sai không?

Trần Bình An lắc đầu:
- Không sai.

Tùy Cảnh Trừng lại hỏi:
- Nhưng nếu thấy cảnh sống của họ xong, ta ném cho họ túi vàng bạc thì có sai không?

Trần Bình An cười:
- Không sai, nhưng cũng không đúng.

Tùy Cảnh Trừng chột dạ.

Trần Bình An giảng giải:
- Ta đã nói vàng bạc cho ngươi mượn, dùng thế nào tùy ngươi. Ta nói về đường nhánh và quan sát lòng người, nhìn thì phức tạp nhưng thực ra đơn giản. Còn cái gọi là thứ tự, nhìn đơn giản nhưng lại phức tạp vô cùng vì liên quan đến đúng sai thiện ác.

- Đường nhánh khắp nơi cuối cùng vẫn quy về thứ tự. Đi thế nào không ai dạy ta, ta chỉ tạm ngộ ra tâm kiếm chia cắt và khoanh vùng. Ngươi rảnh rỗi thì cứ suy ngẫm về chuyện hôm nay đi.

Một ngày nọ trời đang nắng chang chang bỗng mây đen kéo đến, mưa như trút nước. May mắn gần đó có một phủ đệ của văn nhân nhã sĩ giữa rừng.

Tùy Cảnh Trừng biết chủ nhân nơi này, từng có giao tình với Tùy gia. Ông ta cũng là tông sư cờ vây, làm quan đến Binh bộ lang trung rồi cáo lão. Con cháu ông ta tài giỏi, có hai người đỗ tiến sĩ làm quan to.

Nghe Tùy Cảnh Trừng là con cháu họ Tùy về thăm quê, lão gác cổng rất khách sáo, nhưng tiếc nuối khi biết cô không ở lại.

Trong lúc tránh mưa, dù Tùy Cảnh Trừng vẫn đội nón, vẫn có người bưng trà lên. Một vị công tử phong nhã chạy tới bắt chuyện, hỏi han về cờ vây. Tùy Cảnh Trừng ứng đối trôi chảy.

Vị công tử này rất kiên nhẫn, tự tìm chuyện để nói, còn nhiệt tình trò chuyện với người đánh xe (Trần Bình An), không hề có vẻ kiêu ngạo của con nhà thế gia.

Mưa tạnh, công tử tiễn hai người ra cổng, nhìn theo rồi cười nói:
- Chắc chắn là tuyệt thế giai nhân, như hoa lan nơi hang vắng, tiếc là không được nhìn thấy dung nhan.

Lão gác cổng trêu:
- Sao nhị công tử không tự mình hộ tống một đoạn?

Công tử lắc đầu quay vào đánh cờ với tỳ nữ.

Trên xe, Tùy Cảnh Trừng bỏ nón ra hỏi:
- Tiền bối, nếu đối phương thấy sắc nổi ý đồ xấu gây họa, ta có sai không? Dù sao cũng do nhan sắc của ta khơi dậy ham muốn của họ.

Trần Bình An thở dài. Đây chính là cái khó của học thuyết thứ tự.

Hắn nói thẳng:
- Thứ tự trước sau không phải như ngươi nói. Thấy tiền nổi tham, thấy sắc nổi ý tà, cậy thế hiếp người chắc chắn là sai. Có tiền hay xinh đẹp không phải cái tội. Biết rõ điều này rồi mới bàn đến thứ tự và mức độ đúng sai. Dù người phụ nữ có lẳng lơ cũng không phải lý do để kẻ khác cướp đoạt.

- Mấy câu như "trẻ con ôm vàng qua chợ" hay "mang ngọc mắc tội" không có nghĩa là trẻ con hay người mang ngọc sai, mà là lời khuyên bất đắc dĩ để người tốt cẩn thận hơn trong cái thế đạo này thôi.

Hắn quay đầu lại:
- Thế sự xưa nay vẫn vậy, nhưng có nghĩa là nó đúng sao? Ta thấy không phải.

Mắt Tùy Cảnh Trừng sáng lên:
- Tiền bối cao kiến.

Trần Bình An cười:
- Thế cũng gọi là cao kiến à? Nếu đạo lý thánh hiền sống dậy, chắc vô số người tí hon trong bụng người đọc sách sẽ tức chết hoặc xé bụng chạy về sách hết.

Tùy Cảnh Trừng hỏi:
- Tiền bối có thành kiến với người đọc sách sao?

Trần Bình An lắc đầu:
- Người đầy bụng thi thư chưa chắc đã là người đọc sách. Người chưa từng biết chữ cũng có thể là người đọc sách.

Tùy Cảnh Trừng định cảm thán thì bị chặn họng:
- Đừng nịnh bợ nữa.

Cô ngượng ngùng:
- Tiền bối không cần đoán cũng biết.

Trần Bình An quay đi. Tùy Cảnh Trừng buông rèm, cố nhịn cười nhưng không được.

Xe ngựa đi qua nhiều nơi, Trần Bình An đều dừng lại xem xét di tích, đọc bia văn. Cũng gặp thiếu hiệp hành tẩu giang hồ, gặp trẻ con nhà quê chơi đùa.

Có lần thấy một đứa bé không chạy đà mà đứng tại chỗ ráng sức nhảy qua mương nước rồi rơi tòm xuống, hắn híp mắt cười.

Xe ngựa vòng qua kinh thành nước Ngũ Lăng, đến Sái Tảo sơn trang của Vương Độn.

Vương Độn đứng chót trong mười đại tông sư mới nhưng cả nước Ngũ Lăng đều vui mừng. Tùy Cảnh Trừng đoán sơn trang giờ này chắc khách khứa tấp nập.

Tin tức về Tùy Cảnh Trừng cũng ầm ĩ không kém chuyện Vương Độn lên bảng. Giang hồ bàn tán xôn xao, các nữ hiệp thì tỏ vẻ không vui.

Tùy Cảnh Trừng lén nhìn Trần Bình An nhưng hắn chỉ bình thản uống rượu trà, khiến cô hơi hụt hẫng.

Gần Sái Tảo sơn trang, Trần Bình An bán xe ngựa, thuê phòng trọ. Nơi này đầy rẫy người giang hồ đến chúc mừng Vương Độn.

Trần Bình An định đi mua rượu, Tùy Cảnh Trừng đòi đi theo. Hai người vào quán rượu đông đúc. Tùy Cảnh Trừng đội nón che mặt, vén lên để uống.

Một gã đàn ông ngồi sau lưng Tùy Cảnh Trừng định giở trò hất nón cô. Cô tránh được. Đột nhiên một nhóm hào kiệt khác xông vào, tên là Lư Đại Dũng, tự xưng "Phiên Giang Giao", muốn ngồi chen vào bàn họ.

Trần Bình An cười nói "ngưỡng mộ đã lâu", Lư Đại Dũng tưởng bở định ngồi xuống cạnh mỹ nhân thì Trần Bình An bảo:
- Ta để ý đấy.

Lư Đại Dũng khựng lại, cả quán im bặt. Một thanh phi kiếm xanh thẫm lơ lửng ngay ấn đường Lư Đại Dũng.

Trần Bình An cười:
- Giờ ngươi có để ý ngồi chen với ta uống rượu không?

Lư Đại Dũng và đồng bọn chạy mất dép. Khách khứa cũng định chuồn nhưng bị câu "tính tiền xong hãy đi" giữ lại trả tiền rồi mới dám chạy.

Quán vắng tanh. Trần Bình An thu kiếm. Lão chủ quán cười bảo kiếm tu gan to quá, không sợ rước họa sao.

Trần Bình An đáp:
- Có cao nhân như ông chủ trấn giữ thì sợ gì.

Lão chủ quán khen mắt nhìn tốt, lại khen Tùy Cảnh Trừng xinh đẹp, bảo miễn phí tiền rượu. Nhưng khi lão gọi họ là đạo lữ, Trần Bình An im lặng uống rượu, còn Tùy Cảnh Trừng cười thầm.

Lão chủ quán khuyên họ nên cẩn thận vì Vương Độn không có nhà, mà lão Vương ghét nhất tu sĩ trên núi.

Tùy Cảnh Trừng giải thích chỉ là đệ tử ký danh. Lão già chỉ vào mắt mình bảo "tưởng ta mù à?".

Bên ngoài người dân tụ tập xem náo nhiệt. Lão chủ quán than thở mình già rồi nên ẩn dật. Trần Bình An hỏi nếu hắn là thư sinh yếu đuối thì nên làm sao, lão bảo "nên nhịn", sống sót mới có cơ hội.

Trần Bình An cười lớn uống cạn chén rượu.

Lão chủ quán lẩm bẩm: "Có điều rốt cuộc vẫn là sai."

Trần Bình An đứng dậy ôm quyền:
- Ra mắt Vương Độn lão tiền bối.

Vương Độn cười, thừa nhận mình trốn tiệc chúc mừng ra đây giả làm người bán rượu. Tùy Cảnh Trừng vội hành lễ.

Vương Độn khuyên Tùy Cảnh Trừng nên tu hành cho tốt vì đàn ông không mấy ai tốt đẹp.

Trần Bình An cười:
- Ta tu tâm thành công, xưa không bằng nay.

Vương Độn hỏi có phải họ là cặp đôi kiếm tiên và Tùy Cảnh Trừng trong tin đồn không, vì nghe nói Tiêu Thúc Dạ đã bị giết.

Trần Bình An cười:
- Tiền bối mắt nhìn tốt thật.

Vương Độn bước ra khỏi quầy, ngồi xuống bàn họ:
- Ngồi đi, đừng vội đi. Vương Độn ta ngưỡng mộ tu sĩ trên núi đã lâu, nay mới may mắn được gặp.

Đề xuất Voz: Pháp Y Voz
Quay lại truyện Kiếm Lai [Dịch]
BÌNH LUẬN