Chương 516: Giang hồ uống rượu đắc ý nhất

Tùy Cảnh Trừng có phần không thích ứng kịp. Trong ấn tượng của cô, Vương Độn lão tiền bối là võ học để nhất nhân của nước Ngũ Lăng từ khi lập quốc đến nay, được xưng tụng là đại tông sư một tay có thể đánh khắp giang hồ nước Ngũ Lăng, danh tiếng vang xa cả trong lẫn ngoài triều đình. Dù là võ phu giang hồ, văn nhân trí thức hay tiểu thương sai dịch, đều đồn rằng Vương Độn lão tiền bối là một ông lão áo xanh phong thái nho nhã, cầm kỳ thư họa món nào cũng tinh thông.

Ngoại trừ bản lĩnh xuất chúng, ông còn lo nước thương dân. Đã từng tại biên cảnh, một thân áo xanh một mình trấn giữ cửa ải, chặn đường một đội kỵ binh nước địch tập kích xuống phía nam, giúp biên quân nước Ngũ Lăng có đủ thời gian bày binh bố trận...

Trần Bình An dẫn đầu ngồi xuống. Tùy Cảnh Trừng cũng ngồi xuống theo.

Vương Độn lại đứng dậy, đi tới quầy xách ba bình rượu, mỗi người một bình, hào sảng nói:
- Ta mời khách.

Lúc ông đặt bình rượu xuống trước mặt Tùy Cảnh Trừng, lại nhỏ giọng nói:
- Khuê nữ của lão thị lang Tùy Tân Vũ đúng không? Dáng dấp thật xinh đẹp. Tứ đại mỹ nhân tên tuổi ngang nhau, mỗi người một vẻ, không phân cao thấp, đã giành được thể diện cho nữ nhân nước Ngũ Lăng chúng ta. So với lão già giang hồ đứng chót bảng là ta đây, cô càng xứng đáng nhận tấm biển của hoàng đế lão nhi hơn. Có điều ta phải nói một câu công đạo, vị kiếm tiên mà ngươi tìm, bất kể là sư phụ hay phu quân, đúng là hơi keo kiệt, chỉ chịu chia cho ngươi một chén rượu.

Tùy Cảnh Trừng nhìn Trần Bình An ngồi đối diện, cười nói với ông lão:
- Vương lão trang chủ...

Vương Độn nghe xong lại không vui, xua tay nói:
- Không già, không già, người già nhưng tâm không già. Cứ gọi Vương trang chủ là được rồi, muốn gọi thẳng tên Vương Độn cũng không phải không được.

Tùy Cảnh Trừng gật đầu:
- Vương trang chủ, hiện giờ đao khách Tiêu Thúc Dạ của nước Thanh Từ đã chết rồi.

Vương Độn thở dài, hiểu được hàm ý của danh xưng “người ngọc Tùy gia”, giơ chén rượu lên nhấp một ngụm:
- Nhưng ta chẳng phải vẫn đứng chót sao? Vương triều Đại Triện tùy ý xách ra một lão già, thân thủ cũng cao hơn ta.

Tùy Cảnh Trừng cảm thấy không biết nói gì nữa.

Vương Độn cười ha hả, quay đầu nhìn người trẻ tuổi áo xanh, là một vị kiếm tiên họ Trần, có sự tích rất dài trong mấy tờ công báo núi sông liên tiếp gần đây. Ghi chép sớm nhất chắc là trên một chiếc thuyền đi đến vườn Xuân Lộ, hắn không dùng phi kiếm, chỉ dùng quyền đấu quyền, đã đánh cho một võ phu họ Liêu cảnh giới Kim Thân của phủ Thiết Đồng vương triều Đại Quan rơi xuống thuyền.

Sau đó kiếm tiên Liễu Chất Thanh của cung Kim Ô ngự kiếm bay qua, nói người kia đã dùng một kiếm chẻ tan mây sét hộ sơn của cung Kim Ô. Hai người đồng đạo vốn nên kết thù chém giết, lại cùng nhau uống trà ở vách núi Ngọc Oánh vườn Xuân Lộ, nghe đồn còn trở thành bằng hữu. Hôm nay trong lãnh thổ nước Ngũ Lăng, hắn lại lấy xuống cái đầu của Tiêu Thúc Dạ...

Vương Độn hỏi:
- Vị kiếm tiên xứ khác này, ta nói ngươi không hào phóng, ngươi sẽ không vì thế mà muốn một kiếm chém chết ta chứ?

Trần Bình An bất đắc dĩ cười nói:
- Đương nhiên sẽ không.

Vương Độn giơ chén rượu lên, Trần Bình An cũng nâng chén, nhẹ nhàng cụng một cái.

Vương Độn uống rượu, sau đó nhẹ giọng hỏi:
- Bao nhiêu tuổi rồi?

Trần Bình An đáp:
- Khoảng ba trăm tuổi.

Vương Độn đặt chén rượu xuống, sờ sờ ngực:
- Lần này dễ chịu hơn một chút rồi, bằng không cứ cảm thấy đống tuổi tác của mình đúng là sống uổng.

Tùy Cảnh Trừng khẽ cười. Tuy không giống như Vương Độn lão tiền bối trong tưởng tượng, nhưng được ngồi chung bàn uống rượu với lão trang chủ Sái Tảo sơn trang như vậy, cảm giác càng tốt hơn một chút.

Vương Độn thấp giọng hỏi:
- Thật sự chỉ dùng quyền đấu quyền đã đánh cho họ Liêu phủ Thiết Đồng kia rơi xuống thuyền?

Trần Bình An cười:
- Hơi chủ quan, rất nguy hiểm.

Vương Độn cười hỏi:
- Vậy hai ta luận bàn một chút nhé? Điểm tới là dừng. Yên tâm, là do ta uống chút rượu vào, nhìn thấy cao nhân thế ngoại chân chính nên hơi ngứa tay thôi.

Trần Bình An lắc đầu.

Vương Độn nói:
- Uống chùa hai bình rượu của ta, chuyện nhỏ như vậy cũng không muốn làm sao?

Thấy đối phương không có dấu hiệu đổi ý, ông bồi thêm:
- Vậy xem như ta cầu xin ngươi?

Trần Bình An ngẫm nghĩ, gật đầu:
- Vậy cứ theo lời Vương lão tiền bối, dùng quyền đấu quyền, chạm đến là dừng.

Vương Độn đứng dậy, nhìn quanh, dường như đã chọn được một bàn rượu bên cạnh. Ông khẽ ấn xuống một chưởng, bốn chân bàn liền hóa thành bột mịn, nhưng lại không phát ra tiếng động nào, mặt bàn nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Trần Bình An nói:
- Nếu cảm thấy hai người nhảy lên bàn so tài sẽ lọt vào mắt người ngoài giống như diễn trò khỉ, vậy chúng ta dời cái bàn này đi chẳng phải được rồi sao?

Vương Độn hơi sững sờ:
- Ta cũng muốn làm như vậy, chẳng phải là sợ kiếm tiên ngươi cảm thấy mất mặt sao?

Hai người gần như đồng thời nhảy lên mặt bàn. Tùy Cảnh Trừng định đứng dậy rời khỏi quán rượu, Trần Bình An lại đưa tay ra hiệu cho cô ngồi yên.

Vương Độn đứng vững, sau đó ôm quyền nói:
- Vương Độn của Sái Tảo sơn trang nước Ngũ Lăng, quyền pháp có chút thành tựu, mong được chỉ giáo.

Trần Bình An ôm quyền đáp lễ, lại không nói gì, chỉ vươn một tay ra, mở rộng lòng bàn tay:
- Xin mời.

Báo tên họ quê quán thật thì không ổn lắm, hắn cũng không muốn xưng là Trần Hảo Nhân gì đó.

Các khán giả đứng phía xa đều ồ lên, làm sao ông lão bán rượu lại thành Vương Độn lão tiền bối rồi? Có điều sau khi ông xé lớp da mặt lộ ra chân dung, mọi người đều kích động. Quả nhiên là Vương Độn lão tiền bối, thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Vương Độn xuất quyền hùng hồn, khí thế dào dạt nhưng không có sát ý. Người mặc áo xanh kia thì chủ yếu thủ nhiều công ít.

Lúc hai người lướt qua nhau, Vương Độn cười nói:
- Đã thăm dò nội tình đại khái rồi, chúng ta có thể đánh một cách thoải mái không?

Trần Bình An gật đầu.

Tại các con ngõ, trên nóc nhà, đầu tường và ngọn cây phía xa, từng võ phu giang hồ nhìn đến tâm tình sục sôi. Trận chiến đỉnh cao thế này, hai bên lại giới hạn trong phạm vi chật hẹp, đúng là trăm năm khó gặp.

Vương Độn lão tiền bối không hổ là đệ nhất nhân nước Ngũ Lăng, gặp phải một vị kiếm tiên mà vẫn dám xuất quyền, còn không rơi xuống hạ phong. Nói một câu thật lòng, tuy vị kiếm tiên kia chưa dùng phi kiếm, nhưng chỉ cần như vậy, Vương Độn lão tiền bối đã đem tính mạng và tôn nghiêm võ phu cả đời bất bại ra đánh cược, giành được thể diện lớn cho toàn thể người giang hồ nước Ngũ Lăng. Vương Độn lão tiền bối đúng là người can đảm nhất nước Ngũ Lăng chúng ta.

Những hảo hán giang hồ chỉ dám đứng xa xem chiến, một là không có tông sư võ học chân chính, hai là khoảng cách quá xa, dĩ nhiên không nhìn rõ bằng Tùy Cảnh Trừng. Chẳng hạn như cô thấy lúc Trần Bình An định kết thúc trận so tài, hắn đột ngột tăng tốc, bước tới một bước, xoay cổ tay gạt phăng cú đấm của Vương Độn. Sau đó bồi thêm một chưởng đánh tới, định vỗ vào mặt Vương Độn, chưởng này chắc chắn có thể đánh bay Vương Độn khỏi mặt bàn.

Không ngờ Vương Độn vội vàng nháy mắt, Trần Bình An cũng khẽ gật đầu. Một quyền của Vương Độn vốn hơi chậm lại, cùng một chưởng của Trần Bình An gần như đồng thời đánh trúng đối phương. Hai người đều trượt lùi hai bước, loạng choạng dừng lại ở mép bàn.

Tùy Cảnh Trừng thấy Vương Độn lại bắt đầu nháy mắt, mà Trần Bình An cũng nháy mắt đáp lại, liền không hiểu ra sao. Sao cảm giác như đang mặc cả giá bán vậy? Có điều dù đang "thương lượng", tốc độ ra quyền tung chưởng của hai người lại càng lúc càng nhanh. Nhiều lần ngươi tới ta lui, gần như đều là kết quả ngang sức ngang tài, không ai chiếm lợi. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy đây là một trận chiến giữa hai tông sư bất phân thắng bại.

Cuối cùng hai người chắc đã chốt xong “giá cả”, mỗi người đấm một quyền vào ngực đối phương. Mặt bàn dưới chân nứt làm đôi, mỗi người giậm chân đứng vững trên một nửa, sau đó ôm quyền, kết thúc trận đấu.

Vương Độn cười lớn:
- Không ngờ một vị kiếm tiên lại có quyền pháp tốt như vậy.

Trần Bình An cao giọng đáp:
- Quyền ý của ngài càng nặng hơn, đã tôi luyện đến mức không tì vết. Lâu thì mười năm, ngắn thì năm năm, ta sẽ còn tới Sái Tảo sơn trang này so tài quyền pháp với ngài.

Tùy Cảnh Trừng day trán, cúi đầu uống rượu, cảm thấy không nỡ nhìn thẳng. Nghe hai người kia tâng bốc lẫn nhau, cô càng cảm thấy giang hồ chân chính sao mà nhạt như nước ốc vậy? Nếu là hạng người như Hồ Tân Phong hay Tiêu Thúc Dạ làm thế thì cô mặc kệ. Nhưng Trần tiền bối và Vương Độn lão tiền bối mặt dày vô sỉ như vậy khiến nhân sinh quan của cô suýt sụp đổ, đời này chắc không dám đụng vào tiểu thuyết giang hồ diễn nghĩa nữa.

Vương Độn đi tới cửa quán rượu, ôm quyền giơ cao chào mọi người, sau đó phất tay:
- Giải tán cả đi.

Tiếng hoan hô và khen ngợi vang lên không ngớt, đám đông lục tục tản đi.

Lúc Vương Độn quay lại chỗ ngồi, Trần Bình An đã nhặt hai mảnh bàn vỡ dưới đất xếp chồng lên một bàn rượu gần đó.

Vương Độn uống một hớp rượu, cảm thán:
- Ngươi đã có tu vi cao như vậy, vì sao còn chủ động tìm một lão già giang hồ như ta? Là vì gia tộc sau lưng cô nương Tùy gia này, hy vọng sau khi hai người rời khỏi nước Ngũ Lăng lên núi tu hành, Vương Độn ta có thể giúp đỡ chiếu cố một chút?

Trần Bình An lắc đầu:
- Cũng không cầu cạnh như vậy, ta chỉ muốn lộ mặt ở đây để nhắc nhở vài kẻ trong tối. Nếu muốn động thủ với người Tùy gia, phải cân nhắc một chút hậu quả bị ta trả thù.

Vương Độn ừ một tiếng, gật đầu:
- Người tu đạo trên núi các ngươi lừa lọc lẫn nhau, thực ra chỉ là ân oán giang hồ có tuổi thọ dài hơn mà thôi, xét đến cùng cũng chẳng khác biệt gì, đều vô nghĩa. Vị kiếm tu như ngươi chắc vẫn được xem là trẻ tuổi, lại không giống đám thần tiên trên núi ta từng gặp, cho nên mời ngươi uống rượu ta cũng không thấy phí phạm. Ta nói vậy liệu khẩu khí có lớn quá không?

Trần Bình An cười:
- Võ phu tu hành rất coi trọng việc chân đạp đất thực, không có đường tắt. Nếu chí khí không cao một chút, tầm nhìn không xa một chút thì làm sao từng bước lên đỉnh?

Vương Độn dù bán rượu nhưng dường như không thích uống rượu lắm, phần nhiều là nhấm nháp từng ngụm nhỏ, không hề uống thỏa thuê. Ông thương cảm nói:
- Quán rượu này không mở tiếp được rồi, rất nhiều lời thật lòng của người giang hồ cũng không còn nghe được nữa.

Trần Bình An cười hỏi:
- Vương trang chủ không thích nghe lời tán dương sao?

Vương Độn bĩu môi:
- Cũng thích chứ, lúc trẻ rất thích nghe, giờ già rồi càng thích nghe. Nhưng nếu chỉ thích nghe lời hay ý đẹp mà không nghe những lời thật lòng chối tai, ta sợ mình sẽ bay lên tận mây xanh. Đến lúc đó người đang bay mà lại không có bản lĩnh thần thông của tiên nhân, chẳng phải sẽ ngã chết tươi sao?

Trần Bình An nhìn sắc trời. Vương Độn cười hỏi:
- Dựa theo thỏa thuận ban nãy, ngoại trừ mười mấy vò rượu ngon, còn muốn Sái Tảo sơn trang lấy ra thứ gì không?

Trần Bình An nói:
- Hai con ngựa tốt, cùng với vị trí của một bến thuyền tiên gia ở nước Lục Oanh.

Vương Độn nghi hoặc:
- Chỉ vậy thôi?

Trần Bình An đáp:
- Đã là rất nhiều rồi.

Vương Độn chỉ vào quầy:
- Rượu càng xếp bên dưới thì hương vị càng thuần, kiếm tiên cứ lấy tùy ý.

Trần Bình An đứng dậy đi tới quầy, bắt đầu rót rượu vào hồ lô nuôi kiếm, hết vò này đến vò khác.

Sau khi năm vò rượu lâu năm bị mở nắp, Vương Độn không thể ngồi yên được nữa, nhoài người lên quầy nhỏ giọng khuyên:
- Trên đường giang hồ uống rượu dễ hỏng việc, thế là được rồi.

Trần Bình An vẫn không ngừng tay:
- Không sao, trữ nhiều rượu một chút, uống dè sẻn cũng được lâu.

Vương Độn do dự rồi nhắc nhở:
- Ta có thể thay một tấm da mặt, đổi nơi khác tiếp tục bán rượu đấy.

Trần Bình An cười:
- Vậy ta chúc Vương trang chủ khai trương hồng phát, tiền vào như nước trước nhé.

Vương Độn thấy hắn không biết điều, đành phải tiếp tục:
- Mấy vò rượu lâu năm bên dưới nặng đô lắm, tên là "mơ nhẹ" nhưng thực ra là rượu mạnh ủ lâu năm của Sái Tảo sơn trang ta. Bình thường khách giang hồ tới đây không biết tên rượu, cho dù có tiền cũng không dám uống nhiều. Thật sự là sức rượu rất mạnh, nên còn gọi là "hai chén lắc lư" hoặc "ba chén ngã". Ngươi không ngại thì đổi sang loại bình thường một chút, mùi vị còn ngon hơn.

Trần Bình An lắc đầu:
- Không sao, uống rượu chứ không phải uống trà, không cần quan trọng dư vị dài lâu. Uống rượu cốt để say, đó là chuyện đương nhiên.

Vương Độn thật sự không nhịn được nữa:
- Hôm nay trong trang khách quý như mây, quan lại có, bạn bè giang hồ có, đại thụ văn đàn có, đều không thể tiếp đãi sơ sài. Trong trang chỉ còn giữ được ba mươi vò rượu "mơ nhẹ", chắc cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Sở dĩ ta trốn ra đây tìm chút yên tĩnh cũng là muốn giữ lại vài vò, ngươi không thông cảm chút sao?

Trần Bình An đã mở đến vò cuối cùng, buồn bực nói:
- Sao tiền bối không nói sớm. Nắp đất sét này một khi mở ra sẽ bay hết mùi. Ban nãy chúng ta uống nhiều rượu trên bàn rồi, nếu không đã có thể nếm thử vị rượu mơ nhẹ này. Giờ không đổ vào hồ lô của ta thì phí phạm quá. Thôi được rồi, Vương trang chủ đã muốn giữ lại một vò uống riêng, kẻo lại bảo ta hẹp hòi chỉ biết chia một chén rượu cho người khác, ta sẽ bỏ qua, để lại vò này cho Vương trang chủ vậy.

Vương Độn xua tay, cười ha hả:
- Đâu có đâu có, cứ rót đi, ta đâu phải loại người hẹp hòi thế. Rượu ngon tặng kiếm tiên, rót vào hồ lô nuôi kiếm, âu cũng là giai thoại nhân gian.

Thế là rốt cuộc, rượu mơ nhẹ không còn lại vò nào.

Vương Độn quay người đi, bộ dạng như nhìn con gái đi lấy chồng xa, có phần thương cảm không nỡ nhìn. Ông thở dài:
- Khi nào thì đi? Không phải ta không hiếu khách, nhưng các ngươi tốt nhất đừng vào Sái Tảo sơn trang, ở đó đa phần chỉ là xã giao nhàm chán thôi.

Sau đó ông chỉ dẫn cặn kẽ vị trí bến thuyền tiên gia ở nước Lục Oanh.

Trần Bình An đi vòng ra khỏi quầy, cười nói:
- Vậy phiền Vương trang chủ bảo người dắt hai con ngựa tới, chúng ta không qua đêm ở trấn nhỏ nữa, sẽ lên đường ngay.

Vương Độn phất tay gọi một đệ tử sơn trang vừa nghe tin chạy tới, đó là một kiếm khách trung niên mặt mày tuấn tú. Võ học của Vương Độn rất tạp, dù là quyền pháp, khinh công hay đao kiếm thương đều xứng đáng là đệ nhất nước Ngũ Lăng. Vì thế các đệ tử thân truyền mỗi người một sở trường.

Người chạy tới quán rượu là đệ tử đắc ý được chân truyền kiếm thuật của Vương Độn, kiếm thuật đứng trong top 3 cao thủ giang hồ nước Ngũ Lăng. Hắn thấy Trần Bình An, lại nghe sư phụ phân phó, trước khi rời đi không quên ôm quyền thi lễ:
- Đệ tử Vương Tĩnh Sơn của Sái Tảo sơn trang ra mắt kiếm tiên. Sau này nếu kiếm tiên có dịp ghé qua sơn trang, xin chỉ bảo kiếm thuật cho vãn bối đôi chút.

Trần Bình An cười gật đầu:
- Được.

Vương Độn cười mắng:
- Chỉ bảo cái gì, phi kiếm trên núi vừa bay ra là ngươi thua rồi. Cứ nói toạc ra là muốn tận mắt xem vật bản mệnh của kiếm tiên đi, viện cớ rắm chó gì, không biết xấu hổ.

Vương Tĩnh Sơn hiển nhiên rất quen tính sư phụ, không hề lúng túng, mỉm cười cáo từ.

Rất nhanh Vương Tĩnh Sơn dắt hai con tuấn mã từ sơn trang tới. Ngoài hắn còn có hai người cưỡi ngựa đi cùng, là sư đệ và sư muội của hắn.

Không khách sáo hàn huyên nhiều, Trần Bình An và Tùy Cảnh Trừng lên ngựa, phóng đi xa.

Thiếu niên đeo kiếm đi cùng Vương Tĩnh Sơn chắp hai tay lại, tấm tắc khen:
- Không hổ là kiếm tiên trong sách.

Vương Độn cười hỏi:
- Mắt chó nào của ngươi nhìn ra thế?

Thiếu niên không sợ sư phụ, cong hai ngón tay chỉ vào mắt mình:
- Cả hai mắt đều nhìn ra.

Động tác này dĩ nhiên là học từ sư phụ hắn.

Thiếu nữ đeo đao không đồng tình:
- Sao con chẳng nhìn ra cái gì nhỉ.

Thiếu niên cười nhạo:
- Tỷ học đao, không giống ta, dĩ nhiên không cảm nhận được kiếm ý vô tận trên người vị kiếm tiên kia. Nói ra sợ dọa tỷ chết khiếp, ta chỉ nhìn vài lần đã thu hoạch được rất nhiều. Lần sau tỷ đệ mình so tài, dù ta chỉ mượn một tia kiếm ý của kiếm tiên, tỷ cũng chắc chắn bại trận.

Vương Độn cốc đầu thiếu niên một cái:
- Thằng ngốc, vừa rồi kiếm tiên còn ở đây sao không nói?

Thiếu niên nghiêm túc:
- Khí thế kiếm tiên mạnh quá, con bị luồng kiếm ý kinh thiên động địa kia trấn áp đến mức không mở miệng nổi.

Vương Độn lại cốc thêm cái nữa khiến đầu thiếu niên lắc lư:
- Cút sang một bên.

Thiếu niên nghênh ngang đi ra ngoài, quay đầu cười nói:
- Trên đường tới nghe Tĩnh Sơn sư huynh bảo Phiên Giang Giao Lư Đại Dũng từng lĩnh giáo phi kiếm của kiếm tiên. Ta đi hỏi hắn chút, lỡ may ngộ ra tia chân ý nào, ha ha, đừng nói sư tỷ, cho dù là Tĩnh Sơn sư huynh sau này cũng không phải đối thủ của ta. Với ta thì là chuyện đáng mừng, còn với Tĩnh Sơn sư huynh thì thật đáng buồn đáng tiếc.

Nói xong hắn chạy biến đi như bay.

Vương Tĩnh Sơn nhịn cười:
- Sư phụ, cái tật xấu này của tiểu sư đệ rốt cuộc là học ai vậy?

Vương Độn để giữ thanh danh, bắt đầu tùy tiện hắt nước bẩn:
- Chắc là học theo đại sư tỷ các ngươi.

Đại đệ tử của Vương Độn là Phó Lâu Đài, tông sư đao pháp đứng trong top 3 nước Ngũ Lăng, kiếm thuật cũng không tầm thường. Có điều vài năm trước đã lấy chồng, lui về giúp chồng dạy con, hoàn toàn rời bỏ giang hồ. Chồng cô không phải hào hiệp giang hồ môn đăng hộ đối, cũng chẳng phải con nhà quyền quý giàu có, chỉ là một nam tử bình thường gia cảnh sung túc, lại còn kém cô bảy tám tuổi.

Kỳ lạ là cả Sái Tảo sơn trang, từ Vương Độn đến các sư đệ sư muội, không ai thấy có gì không ổn, cũng chẳng bận tâm lời ra tiếng vào trên giang hồ. Năm xưa lúc Vương Độn vắng nhà, thực ra đều do Phó Lâu Đài truyền thụ võ nghệ. Dù Vương Tĩnh Sơn lớn tuổi hơn Phó Lâu Đài một chút nhưng vẫn rất kính trọng đại sư tỷ.

Vì vậy thiếu nữ muốn bênh vực sư tỷ, oán trách:
- Sư phụ, không thể vì đại sư tỷ không ở đây mà người qua cầu rút ván được. Thế là không có đạo nghĩa giang hồ.

Vương Độn lờ đi, trở vào quán rượu ngồi xuống. Vương Tĩnh Sơn nhân cơ hội báo cáo tình hình gần đây của Sái Tảo sơn trang, từ thu chi tiền bạc đến chuyện nhân tình thế thái...

Nào là hoàng đế ban biển nên chọn ngày lành nào treo, vị đại hiệp nào gửi danh thiếp quà cáp nhưng không vào trang, ai đến ở nhờ kể khổ hay xin Vương Độn chuyển lời giúp, rồi thọ yến của bô lão nào cần phái người đi đáp lễ. Bên Hình bộ có vị thị lang đích thân gửi thư xin người của trang đi hỗ trợ phá án mạng khó ở kinh thành...

Vương Độn nhấp từng ngụm rượu. Có việc Vương Tĩnh Sơn đã quyết, ông chỉ gật đầu thông qua. Việc nào thấy chưa ổn ông mới lên tiếng chỉ điểm. Một số hạng mục quan trọng ông dặn dò tỉ mỉ, Vương Tĩnh Sơn đều ghi nhớ.

Thiếu nữ đeo đao nghe mà ngáp ngắn ngáp dài, lại không dám xin rượu uống, chỉ nằm bò ra bàn nhìn ra đường. Cô thầm nghĩ cô gái đội nón che mặt kia rốt cuộc dung nhan ra sao, có phải đại mỹ nhân không? Hay bỏ nón ra cũng chỉ thường thường thôi?

Cô vẫn hơi thất vọng. Vị kiếm tiên kia, ngoài việc trẻ đến mức đáng ngạc nhiên ra thì chẳng có điểm nào giống hình tượng kiếm tiên trong lòng cô cả.

Vương Tĩnh Sơn báo cáo gần nửa canh giờ mới xong chuyện công việc bề bộn của sơn trang. Hắn kiêng rượu, cuồng kiếm thuật, không gần nữ sắc, lại ăn chay trường. Nhưng từ khi đại sư tỷ Phó Lâu Đài quy ẩn, việc trong trang đều do hắn và lão quản gia lo liệu, một người đối nội một người đối ngoại.

Thực tế lão quản gia đã già, bệnh cũ tái phát, sức khỏe kém nên phần lớn gánh nặng dồn lên vai Vương Tĩnh Sơn. Sau khi Vương Độn lọt vào bảng thập đại tông sư, lão quản gia càng luống cuống, cần Vương Tĩnh Sơn ra mặt xã giao.

Dù sao không ít người giang hồ có chút danh tiếng cũng soi xét xem đệ tử tiếp đãi mình có thân phận và tu vi thế nào. Nếu là Vương Tĩnh Sơn ra mặt thì dĩ nhiên là vinh dự. Còn nếu là đệ tử tư chất kém nhất tên Lục Chuyết tiếp đãi thì lại sinh nghi kỵ.

Vương Độn nâng chén rượu lên rồi đặt xuống, nói:
- Tĩnh Sơn, có oán trách Phó sư tỷ không? Nếu nó còn ở đây, mấy việc lặt vặt này đâu đến lượt con gánh vác một mình, không chừng con đã sớm bước vào cảnh giới thứ bảy rồi.

Vương Tĩnh Sơn cười:
- Nói hoàn toàn không oán trách thì ngay cả con cũng không tin. Chỉ là oán trách không nhiều, mà phần lớn là trách Phó sư tỷ sao lại chọn một nam tử bình thường như vậy, cứ cảm thấy tỷ ấy xứng đáng có người tốt hơn.

Vương Độn cười:
- Chuyện tình cảm nam nữ nếu mà nói lý được thì đâu có lắm tiểu thuyết tài tử giai nhân tràn lan thế.

Vương Tĩnh Sơn không muốn bàn sâu chuyện này. Thực tế, dù không thích người chồng rụt rè của Phó sư tỷ, Vương Tĩnh Sơn vẫn cư xử rất đúng mực, không hề thất lễ. Hắn còn cố gắng kiềm chế các sư đệ sư muội, sợ họ lỡ lời làm sư tỷ khó xử.

Vương Độn im lặng một lúc, có chút thương cảm:
- Làm lỡ dở việc luyện kiếm của con, sư phụ rất áy náy. Nhưng nói câu khó nghe, thấy con cáng đáng mọi việc đâu ra đấy, sư phụ lại rất vui mừng yên tâm. Luôn cảm thấy năm xưa thu nhận con, truyền thụ kiếm thuật cho con là chuyện đúng đắn nhất. Nhưng dù thế nào, sư phụ vẫn muốn nói với con một câu gan ruột.

Vương Tĩnh Sơn ngồi ngay ngắn:
- Sư phụ cứ nói, đệ tử xin nghe.

Vương Độn cười hiền từ:
- Tĩnh Sơn, nếu ngày nào đó thấy mệt mỏi, chán nản chuyện vặt vãnh ở sơn trang, muốn một mình một kiếm đi giang hồ thì đừng thấy hổ thẹn. Cứ thoải mái tìm sư phụ, xách bầu rượu ngon tới, sư phụ uống xong sẽ tiễn con đi. Khi nào muốn về nhà thì về, nghỉ ngơi xong lại đi. Nên là như vậy, phải là như vậy.

Vương Tĩnh Sơn "vâng" một tiếng.

Thiếu nữ đeo đao bàn bên mắt rưng rưng. Nghĩ đến đại sư tỷ không còn ở đây, nếu Vương sư huynh cũng đi nốt thì buồn lắm. Nhưng điều khiến cô buồn hơn là sư phụ dường như đã già thật rồi.

Vương Tĩnh Sơn đột nhiên nói:
- Sư phụ, hay là bây giờ con đi giang hồ luôn nhé?

Vương Độn sững người, rồi cười ha hả:
- Đừng để bụng, đừng để bụng, hôm nay sư phụ uống nhiều nói nhảm thôi, đừng tưởng thật. Mà dù có tin thật thì cũng từ từ, hôm nay trong trang còn đống việc chờ con giải quyết kìa...

Thiếu nữ trợn trắng mắt, úp mặt xuống bàn.

Sư phụ trước mặt người nhà chưa bao giờ có phong độ tông sư, thật phiền chết đi được. Nhưng cả đại sư tỷ và Vương sư huynh đều cho rằng Vương Độn đệ nhất thiên hạ và ông sư phụ lười biếng ở nhà là hai người khác nhau. Cô và tiểu sư đệ cũng tin thế, vì Phó Lâu Đài và Vương Tĩnh Sơn đều từng theo chân sư phụ hành tẩu giang hồ.

Đời này sư phụ từng mấy lần xung đột với tu sĩ trên núi, mấy lần chém giết suýt mất mạng. Lý do sư phụ ra tay theo lời kể của đại sư tỷ và Vương sư huynh đều giống hệt nhau: sư phụ thích lo chuyện bao đồng. Nhưng lạ là khi nhắc đến chuyện đó, họ không hề oán trách mà ánh mắt lại tràn đầy tự hào.

Thiếu niên đeo kiếm chạy như bay về quán rượu, ngồi xuống cạnh Vương Độn. Trong đám đệ tử, chỉ hắn dám làm thế mà không sợ sệt gì.

Vương Độn cười hỏi:
- Sao rồi, thu hoạch được gì không?

Thiếu niên than vãn:
- Lư Đại Dũng chém gió kinh quá, phun mưa cả vào mặt con, hại con cứ phải lo tránh ám khí nước bọt. Hắn cứ lải nhải mấy câu cũ rích, con cũng đâu phải thần tiên thật mà ngộ ra lắm chân ý phi kiếm thế. Cho nên Vương sư huynh may mắn hơn tiểu sư tỷ rồi, nếu không giờ này con đã là đệ nhất trong đám đệ tử của sư phụ.

Vương Tĩnh Sơn mỉm cười:
- Thế lát nữa ta phải đi cảm ơn Lư đại hiệp hạ miệng lưu tình à?

Thiếu niên xua tay:
- Khỏi cần, dù sao kiếm thuật của đệ cũng cao hơn sư huynh, không hôm nay thì ngày mai thôi.

Vương Tĩnh Sơn cười:
- Hả?

Thiếu niên đổi giọng:
- Không năm nay thì sang năm.

Vương Tĩnh Sơn không nói gì thêm.

Tuy tiểu sư đệ này mồm mép tép nhảy không quy củ, nhưng trong chuyện luyện kiếm lại là người kỷ luật nhất Sái Tảo sơn trang. Thế là đủ rồi.

Vương Độn nhìn lướt qua ba đệ tử tính tình khác biệt nhưng đều rất tốt, cảm thấy hôm nay có thể uống thêm chút nữa, bèn đứng dậy đi ra quầy. Kết quả ông sững lại, sao lại lòi ra thêm ba bình rượu lạ hoắc?

Mở nắp một bình, mùi rượu thơm mát lạnh tỏa ra, đến cả ba đệ tử cũng ngửi thấy.

Vương Độn cười lớn, gọi thiếu nữ cùng nâng chén. Ngay cả Vương Tĩnh Sơn cũng bị bắt uống, bảo là để hắn uống thỏa thích một bữa rượu tiên gia. Ông rót rượu cho họ, mỗi người một chén đầy vơi khác nhau.

Thiếu niên nhấp một ngụm, kinh ngạc:
- Mẹ ơi, rượu này đậm đà thật, ngon hơn cả rượu mơ nhẹ nhà mình. Không hổ là rượu kiếm tiên tặng, phi thường, quá phi thường.

Vương Tĩnh Sơn cũng nhấp thử, thấy đúng là khác rượu thường, nhưng vẫn không muốn uống nhiều.

Thiếu nữ uống một ngụm, chẳng thấy có gì đặc biệt, vẫn khó nuốt như thường, trên đời làm gì có rượu ngon.

Vương Độn cười hỏi thiếu niên:
- Con học kiếm mà sư phụ không phải kiếm tiên, có thấy tiếc không?

Thiếu niên uống ngụm rượu tiên, tỉnh bơ đáp:
- Thì đệ tử cũng đâu phải kiếm tiên.

Vương Độn cười gật đầu, bàn tay định cốc đầu hắn chuyển thành xoa đầu, vẻ mặt hiền từ:
- Cũng coi là đứa có lương tâm.

Thiếu niên gật đầu, nhân lúc sư phụ cúi xuống uống rượu liền quay sang nháy mắt với thiếu nữ, ý bảo "thấy đệ thông minh không, lợi hại không", thế là thoát kiếp bị gõ đầu.

Thiếu nữ bắt đầu mách sư phụ, Vương Tĩnh Sơn cũng hùa theo ném đá xuống giếng, còn thiếu niên thì giả ngu giả ngơ.

Vương Độn không nói gì, gom rượu thừa của ba đứa đổ vào bát mình, ngửa cổ uống cạn một hơi.

***

Đến nước Lục Oanh ven biển đông bộ Bắc Câu Lô Châu, từ nước Ngũ Lăng đi lên phía Bắc phải qua hai nước Kinh Nam và Bắc Yến. Đây không phải nước lớn nhưng cũng không phải chư hầu của vương triều lớn. Kinh Nam nhiều hồ đầm, Bắc Yến lắm núi non.

Nước Kinh Nam và Ngũ Lăng quan hệ không tốt, biên giới hay xung đột, nhưng trăm năm qua ít có đại chiến. Biên quân Ngũ Lăng dựa vào địa thế hiểm trở phía Bắc, còn Kinh Nam có thủy quân mạnh, hai bên khó xâm nhập lãnh thổ nhau. Nếu gặp tướng thủ thành, biên giới sẽ thái bình, buôn bán tấp nập.

Nhưng nếu gặp võ tướng ham lập công danh thì giao tranh nhỏ lẻ liên miên. Dù sao cũng không dốc toàn lực đánh nhau nên cứ cù cưa mãi. Các đời hoàng đế hai nước cũng ngầm hiểu, cố gắng không cùng lúc dùng võ tướng hiếu chiến trấn thủ biên ải.

Có điều nước Kinh Nam hiện nay ngoại thích lộng quyền. Mười mấy năm trước có một công thần ngoại thích đang độ sung sức xin ra trấn thủ phía Nam, xây dựng kỵ binh, nhiều lần gây hấn. Nước Ngũ Lăng cũng hiếm hoi xuất hiện một nho tướng bản địa tài ba, tinh thông binh pháp, mấy năm trước lên trấn thủ tuyến Bắc. Thế là gần đây giao tranh nhỏ lẻ nổ ra liên tục.

Mười năm trước, kỵ binh tinh nhuệ Kinh Nam bất ngờ đột kích xuống phía Nam. Nếu không nhờ Vương Độn tình cờ đi qua ngăn cản, có lẽ Ngũ Lăng đã mất vài trọng trấn. Dù có thể lấy lại được nhưng thương vong binh sĩ chắc chắn sẽ cao nhất trong vòng trăm năm qua.

Trần Bình An và Tùy Cảnh Trừng cưỡi ngựa qua một cửa ải nhỏ ít lính canh của Ngũ Lăng bằng giấy thông hành. Sau đó họ không đi đường lớn Kinh Nam mà theo lộ trình Trần Bình An vạch sẵn, men theo đường mòn rừng núi. Vừa vào địa phận Kinh Nam không lâu, họ thấy từ xa một trận chém giết trên đường hẹp.

Kỵ binh tinh nhuệ xuôi Nam là trinh sát Ngũ Lăng, còn toán đi ngược lên Bắc là trinh sát tinh nhuệ Kinh Nam.

Tùy Cảnh Trừng thắc mắc:
- Xưa nay toàn là Kinh Nam xuôi Nam tập kích, sao giờ trinh sát của ta lại chủ động xâm nhập đất địch?

Trần Bình An đáp:
- Điều này chứng tỏ vị nho tướng trẻ tuổi danh chấn Ngũ Lăng kia chí hướng không nhỏ. Một kẻ tòng quân từ trẻ, chưa đầy mười năm đã lên làm đại tướng tam phẩm biên cương một nước chắc chắn không đơn giản.

Hai người dắt ngựa vào rừng rậm, đứng trên cây quan sát chiến trường.

Kinh Nam mạnh về thủy quân, chỉ sau Đại Triện và Đại Quan, nhưng kỵ binh thì rất yếu.

Mười mấy năm qua, vị võ tướng ngoại thích kia dốc vốn mua chiến mã từ nước Hậu Lương, gầy dựng được đội kỵ binh khoảng bốn ngàn người. Tiếc là xuất quân không thuận, đụng ngay Vương Độn. Trước đại tông sư võ học, ngựa sáu chân cũng không chạy thoát, đành phải rút lui vì lộ quân tình.

Ngược lại, bộ binh và kỵ binh Ngũ Lăng tuy không nổi bật nhưng vẫn hơn đứt binh mã Kinh Nam chỉ mạnh đường thủy. Nên Tùy Cảnh Trừng, với tư cách người Ngũ Lăng, tin rằng trinh sát phe mình sẽ thắng.

Nhưng tình thế chiến trường lại nghiêng hẳn về một bên.

Sau mấy loạt tên, hai bên đều có thương vong. Trinh sát Kinh Nam chiếm ưu thế hơn, bắn chết và bị thương năm trinh sát Ngũ Lăng, trong khi bên Kinh Nam chỉ thương vong ba người.

Khi rút đao cận chiến, trinh sát Ngũ Lăng xâm nhập bí mật càng thiệt hại nặng nề.

Hai trinh sát Ngũ Lăng bị thương ngã ngựa định chạy trốn thì bị bắn hạ bằng nỏ cầm tay.

Ở đầu kia chiến trường, trinh sát Kinh Nam ngã ngựa bị tên cắm vào người, lại bị một kỵ binh Ngũ Lăng chém một đao vào cổ, máu tuôn xối xả.

Phía Nam chiến trường, chỉ còn một trinh sát Ngũ Lăng cưỡi hai ngựa chạy trốn.

Thực ra trinh sát hai bên đều không phải một người một ngựa, nhưng trong lúc hỗn chiến, ngựa muốn chạy theo chủ đều bị đối phương giết hoặc làm bị thương.

Trinh sát Ngũ Lăng kia có hai ngựa là do đồng đội nhường lại, nếu không rất khó thoát. Các trinh sát Ngũ Lăng khác quay đầu ngựa cản đường để đồng đội chạy thoát. Một trinh sát mất ngựa cũng cầm đao đứng lại chặn hậu.

Trên sa trường, đại đội kỵ binh không dám vừa đánh vừa lui. Nhưng trinh sát tinh nhuệ thì có thể, nhưng làm vậy dễ khiến kẻ chạy trốn không cắt đuôi được trinh sát Kinh Nam.

Lực lượng hai bên vốn ngang nhau nhưng thực lực chênh lệch. Sau đợt xung phong, cộng thêm việc một người hai ngựa bên Ngũ Lăng bỏ chạy, cán cân càng lệch hẳn.

Chốc lát sau, xác chết nằm la liệt.

Ba trinh sát Kinh Nam với sáu con ngựa lặng lẽ đuổi theo kẻ trốn thoát. Số còn lại nghe lệnh một binh sĩ trẻ, xuống ngựa dùng nỏ bắn vào đầu những kẻ địch bị thương đang nằm dưới đất để kết liễu.

Hai trinh sát Kinh Nam còn thi thố xem ai bắn chuẩn hơn vào một kỵ binh địch trọng thương. Kẻ thua thẹn quá hóa giận, rút đao chặt đầu đối phương.

Tên binh sĩ trẻ tuổi mặt không cảm xúc, giẫm lên xác trinh sát Ngũ Lăng, dùng mặt cái xác lau vết máu trên đao.

Một trinh sát Ngũ Lăng trọng thương giả chết bất ngờ dùng nỏ bắn vào một tên địch đang định cắt đầu mình lập công. Tên kia giơ tay đỡ, nhưng binh sĩ trẻ tuổi dường như đoán trước, ném đao chém đứt cánh tay cầm nỏ của tên trinh sát Ngũ Lăng.

Tên trinh sát Kinh Nam được cứu nổi điên định băm vằm đối thủ, nhưng binh sĩ trẻ tuổi nói vọng lại:
- Đừng giết người trút giận, cho hắn chết sảng khoái đi. Biết đâu ngày nào đó chúng ta cũng có kết cục như vậy.

Tên trinh sát Kinh Nam dù giận nhưng vẫn gật đầu, đi tới đâm một đao vào cổ đối phương kết liễu gọn gàng.

Không lâu sau, ba trinh sát truy đuổi quay lại, mang theo đầu của kỵ binh Ngũ Lăng bỏ trốn, xác không đầu vắt trên lưng ngựa.

Binh sĩ trẻ tuổi tra đao vào vỏ, lục soát xấp tình báo trên xác không đầu.

Hắn dựa lưng vào ngựa xem tình báo, rồi ra lệnh:
- Thu dọn xác huynh đệ mình xong thì cắt đầu trinh sát địch, xác gom lại đào hố chôn.

Một trinh sát cường tráng than vãn:
- Cố tiêu trưởng, việc tay chân này để quân đội đóng gần đây làm đi.

Binh sĩ trẻ cười:
- Không để các ngươi làm không công đâu. Hai cái thủ cấp kia của ta, các ngươi tự thương lượng xem chia cho ai.

Tiếng hoan hô vang dậy.

Cuối cùng đám trinh sát Kinh Nam thiện chiến hò hét rời đi.

Trên cây, Tùy Cảnh Trừng mặt tái mét, im lặng từ đầu đến cuối.

Trần Bình An hỏi:
- Sao không mở miệng nhờ ta cứu người?

Tùy Cảnh Trừng chỉ lắc đầu.

Hai người dắt ngựa ra khỏi rừng. Trần Bình An lên ngựa, ngoái nhìn lại. Tên binh sĩ trẻ tuổi kia bỗng xuất hiện phía xa, dừng ngựa. Lát sau, hắn nhếch mép cười, gật đầu với Trần Bình An rồi quay ngựa bỏ đi.

Tùy Cảnh Trừng hỏi:
- Là cao thủ giang hồ ẩn mình trong quân đội?

Trần Bình An thúc ngựa đi chậm, lắc đầu:
- Vừa bước vào cảnh giới thứ ba không lâu, chắc là nhờ chém giết trên sa trường, rất tài giỏi.

Tùy Cảnh Trừng thấy lạ. Với một kiếm tiên chém chết Tiêu Thúc Dạ như chơi, một võ phu cảnh giới thứ ba sao xứng với hai chữ "tài giỏi"?

Trần Bình An nói:
- Tất cả những người đứng trên đỉnh núi, có lẽ phần lớn đều từng bước đi lên như vậy.

Hai người cưỡi ngựa sóng vai đi, không vội vã.

Tùy Cảnh Trừng tò mò:
- Những người khác thì sao?

Trần Bình An cười:
- Số đỏ.

Tùy Cảnh Trừng cứng họng.

Trần Bình An tiếp:
- Có những thứ sinh ra không có thì cả đời này cũng không có. Chuyện đó đành chịu thôi.

Lát sau hắn cười bảo:
- Nhưng không sao, còn rất nhiều thứ có thể tự mình giành lấy. Nếu cứ nhìn chằm chằm vào những thứ định sẵn không có thì sẽ thật sự trắng tay.

Tùy Cảnh Trừng thấy có lý, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh mình lại chột dạ.

Trần Bình An cười:
- Sinh ra đã có không phải càng tốt sao? Việc gì phải xấu hổ.

Tùy Cảnh Trừng ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, quay sang cười:
- Tiền bối, ngài để ta nói mấy lời tâm huyết đi.

Trần Bình An:
- Im miệng.

Sau lớp nón che, ánh mắt Tùy Cảnh Trừng đầy oán trách.

Hai người tiếp tục đi về phía Bắc.

Chứng kiến cảnh chém giết thảm khốc rồi lại thấy những cảnh tượng tươi đẹp: trẻ con đuổi bướm, đám trẻ quê chạy theo xe ngựa...

Trên một đỉnh núi nổi tiếng lúc hoàng hôn, họ gặp một tu sĩ đang ngự gió vẽ tranh cây tùng cổ thụ. Thấy họ, y chỉ gật đầu chào rồi tập trung vẽ, cuối cùng lặng lẽ rời đi trong đêm.

Tùy Cảnh Trừng nhìn theo bóng tu sĩ, còn Trần Bình An bắt đầu đi quyền.

Tùy Cảnh Trừng hỏi:
- Tiền bối, nếu ta tu thành tiên pháp, gặp cảnh chém giết như ở biên giới kia, có phải muốn cứu là cứu được không?

Trần Bình An đáp:
- Đương nhiên có thể. Nhưng ngươi phải nghĩ kỹ xem có chịu nổi nhân quả không thể lường trước hay không. Ví dụ cứu tên trinh sát kia, hắn mang tình báo về, có thể tình báo vô dụng, nhưng cũng có thể châm ngòi chiến tranh, khiến hàng ngàn người chết, sinh linh đồ thán.

Tùy Cảnh Trừng im lặng buồn bã.

Trần Bình An vừa đi quyền vừa nói:
- Người tu đạo xa lánh hồng trần không hẳn là vô tình. Ta cũng phải tu hành thực sự, đổi góc nhìn mới ngộ ra điều này.

- Nhớ ván cờ trấn nhỏ núi Tranh Vanh không? Ngươi thấy nên cứu ai? Cứu đám trẻ chết oan trong sảnh đường có vẻ hợp lý nhất. Nhưng cứu họ rồi thì Lâm Thù làm sao, đại nghiệp phục quốc của người đọc sách kia làm sao?

- Xa hơn nữa, ai có công với xã tắc hơn giữa hoàng đế Kim Phi và hoàng đế tiền triều? Những người giang hồ biết rõ sự thật vẫn chết thay hoàng tử tiền triều thì tính sao? Làm người tốt, chém một kiếm sảng khoái là xong chuyện ư?

Tùy Cảnh Trừng gật đầu, ngồi xếp bằng bên vách núi, bỏ nón ra đón gió.

Trần Bình An đi tới bên cạnh nhưng không ngồi xuống:
- Làm người tốt không phải là "ta cảm thấy", làm việc tốt không phải là "ta cho rằng". Vì vậy làm người tu đạo cũng tốt, nhìn được nhiều hơn, xa hơn.

Hắn lấy gậy leo núi ra chống, lắc lư:
- Nhưng tu đạo cao rồi cũng có phiền toái. Kẻ mạnh theo đuổi tự do tuyệt đối ngày càng nhiều, họ chỉ cần ra tay nhẹ cũng gây động tĩnh lớn. Tùy Cảnh Trừng, ta hỏi ngươi, ghế ngồi lâu có bị lung lay không?

Tùy Cảnh Trừng ngẫm nghĩ:
- Chắc là... nhất định sẽ có đúng không?

Trần Bình An quay lại nhìn:
- Đời này chưa từng thấy ghế dựa lung lay sao?

Tùy Cảnh Trừng chớp mắt vô tội.

Trần Bình An bất lực:
- Chưa từng thấy lần nào thật à?

Tùy Cảnh Trừng hơi ngượng. Họ Tùy giàu nứt đố đổ vách mà.

Trần Bình An xoa cằm cười:
- Thế thì bảo ta nói tiếp thế nào đây?

Hắn cất gậy, tiếp tục đi quyền.

Tùy Cảnh Trừng hơi thất vọng nhưng cũng vui vui. Cô không hiểu sao lại vui, nhưng cũng chẳng quan trọng. Đường đến Lục Oanh còn xa.

Cô quay đầu cười:
- Tiền bối, ta muốn uống rượu.

Trần Bình An:
- Bỏ tiền ra mua thì thương lượng, không thì miễn bàn.

Tùy Cảnh Trừng:
- Có đắt cũng mua.

Trần Bình An lắc đầu:
- Nhìn là biết muốn ghi nợ, miễn bàn.

Tùy Cảnh Trừng than vãn, ngả người nằm xuống. Bầu trời đầy sao như tấm màn nạm ngọc treo trên nhân gian vạn ngọn đèn.

Đề xuất Voz: Những câu chuyện tình yêu
Quay lại truyện Kiếm Lai [Dịch]
BÌNH LUẬN