Chương 76: Có mặt!
Trước thềm võ hội, tiệc tiếp phong tân nhiệm thành chủ trở thành sự kiện lớn nhất của Bắc Ngô thành.
Sau khi sắc trời dần tối, mấy chục cỗ xe ngựa hội tụ tại cổng Phong Mãn Lâu, chắn chật như nêm cối. Những con ngựa kéo xe từng con nhìn qua đều thần tuấn phi thường, hiển nhiên có huyết thống bất phàm.
Thùng xe ngựa tạo hình tinh tế sang trọng, tụ tập một chỗ đông như rừng, cũng có chút tư thế như xe sang tụ tập ở kiếp trước của Nhạc Bình Sinh.
Từng khuôn mặt hoặc hung thần ác sát, hoặc quý khí bức người bước vào Phong Mãn Lâu, chào hỏi lẫn nhau. Mặc kệ các phe phái ngày xưa xung đột thế nào, tại thời điểm và địa điểm này, người người đều tươi cười rạng rỡ cao đàm khoát luận, phảng phất như những hiềm khích cũ căn bản không tồn tại.
Dù sao đối với người thế giới này, tiệc tiếp phong thành chủ tương đương với một lần tụ hội của tầng lớp thượng lưu Bắc Ngô thành. Chuyện nhỏ là giải quyết ma sát ngày xưa, chuyện lớn là quan sát thủ đoạn và thái độ của vị tân thành chủ này.
Việc này liên quan đến lợi ích của tất cả mọi người.
Cả tòa Phong Mãn Lâu đã được bao trọn, không tiếp nhận khách vãng lai. Buổi tiệc này do tam đại bang phái còn sót lại, cùng ba đại thương nhân gần như lũng đoạn thực phẩm, dược liệu, quặng sắt, hương liệu đứng ra tổ chức.
Nói là thương nhân, nhưng thực tế ai nấy đều có vũ lực đi kèm, và cũng không hề yếu. Dưới trướng bọn họ nuôi dưỡng một nhóm lớn võ sư. Tại nơi như Biên Hoang, không có vũ lực cường đại chống lưng, cơ nghiệp dù lớn đến đâu cũng chỉ là lâu đài trên cát, lúc nào cũng có thể bị kẻ khác cướp đi.
Trần Hạc Tường cùng một nhóm võ quán quán chủ, chừng hơn mười người, bước vào Phong Mãn Lâu. Bắc Ngô thành có mấy chục võ quán lớn nhỏ, không phải ai cũng có tư cách tham gia tiệc tiếp phong này. Bất quá thế lực võ quán tuy lỏng lẻo nhưng cũng không nhỏ. Những quán chủ có danh tiếng và uy vọng, ẩn ẩn lấy Trần Hạc Tường làm đầu, đương nhiên là nhất định phải mời.
"Trần quán chủ!"
Tại đại sảnh tiếp khách, một trong những người chủ trì, Từ Bang Thành nắm giữ việc thu mua buôn bán thực phẩm, cười ha hả nghênh đón:
"Triệu quán chủ, Tề quán chủ, Hoàng quán chủ... Đã lâu không gặp."
Từ Bang Thành không bỏ sót một ai, lần lượt điểm danh, chắp tay:
"Trần quán chủ, ta phải ở đây tiếp khách, liền không bồi các vị vào trong được. Xin đừng trách móc, một lát nữa khai tiệc ta sẽ hảo hảo cùng các vị uống một chén. Tiểu Tống, ngươi thay ta đưa các vị quán chủ vào trong đi."
Một người trẻ tuổi phía sau đi tới, Từ Bang Thành nói tiếp: "Chỗ nào tiếp đãi không chu toàn xin các vị rộng lòng bỏ qua."
"Từ lão bản quá khách khí rồi. Chúng ta là người luyện võ, không có nhiều quy tắc như vậy."
Nhóm Trần Hạc Tường đáp lễ khách sáo, sau đó theo chân Tiểu Tống đi về phía phòng bao.
Lần tiếp phong yến này số người tham dự quá nhiều, đại sảnh căn bản không chứa hết. Phong Mãn Lâu đã bố trí lại các phòng bao để làm sân bãi yến tiệc. Người đến lục tục càng lúc càng đông.
Sau khi nhóm mười mấy người an tọa, Hoàng Vinh hạ giọng hỏi Trần Hạc Tường:
"Trần quán chủ, chuyện này không thể coi thường, ông định làm thế nào?"
"Ta cần quan sát kỹ một chút." Trần Hạc Tường đặt chén trà xuống, lộ ra nụ cười nhẹ nhõm: "Chuyện này xem ra dễ dàng hơn ta tưởng tượng nhiều."
Nếu xác định tân thành chủ cũng là người của Xích Huyết Giáo, chuyện này một khi bị vạch trần, Trần Hạc Tường có thể tưởng tượng ra phản ứng của các thế lực Bắc Ngô thành.
Cẩn thận hồi tưởng lại sự điệu thấp và thâm cư không ra ngoài của Lịch Tranh, chỉ sợ là vì sợ thân phận bại lộ nên mới làm vậy. Dù sao Xích Huyết Giáo do nguyên nhân công pháp nên độ nhận diện rất cao, động thủ khó mà ngụy trang.
Lịch Tranh rất thông minh khi mặc kệ các thế lực, các thế lực bản địa Bắc Ngô thành cũng vui vẻ vì điều đó, thế mới đạt thành sự cân bằng tế nhị nước sông không phạm nước giếng.
Không có vô số ánh mắt tụ tập vào mình, Lịch Tranh mới dễ dàng bí mật làm chuyện không thể lộ ra ánh sáng. Cho dù có lộ ra chút sơ hở, cũng chẳng ai muốn đi truy cứu. Dù sao một thành chủ như vật bài trí mới là thứ thế lực bản địa cần.
Tiệc tiếp phong này thực tế cũng là một lần thăm dò của tam đại bang phái và tam đại thương nhân. Bọn họ muốn dò xét rõ tâm tính của tân nhiệm thành chủ Tề Tông Thân. Nếu hắn cũng giống như cựu thành chủ Lịch Tranh thì không thể tốt hơn.
Dù sao mấy năm nay, rất nhiều nhà đều đã nếm được ngon ngọt khi phủ thành chủ chỉ như vật bài trí, từ kiệm vào xa thì dễ, từ xa vào kiệm thì khó. Bất kể là phe nào, trong lòng đều đã nảy sinh ý định liên hợp lại tước quyền tân nhiệm thành chủ.
Có điểm này làm cơ sở, muốn giải quyết nguy cơ Xích Luyện Pháp Vương lần này cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
Xích Luyện Pháp Vương có lợi hại hơn nữa, hắn cũng chỉ có một người. Thế lực bản địa Bắc Ngô thành liên hợp lại đông đảo như vậy, cái gọi là Xích Luyện Pháp Vương kia có hung hãn thế nào cũng sẽ rơi vào kết cục thịt nát xương tan. Về điểm này, ông có cách nhìn khác với Lý Tầm Ý.
Dù sao Xích Huyết Giáo đã không còn là tà giáo cường thịnh như trước kia. Sau khi bị tiêu diệt một lần, ngoại trừ Thần Luân Pháp Vương, ba Pháp Vương còn lại rất có thể chỉ là kẻ "so bó đũa chọn cột cờ", đẩy ra cho đủ số.
Trần Hạc Tường trong lòng rõ ràng, các loại manh mối hội tụ lại, khả năng tân thành chủ là người của Xích Huyết Giáo rất lớn. Bất quá có câu ván đã đóng thuyền, những chi tiết trước đó đều là đinh đóng cột, ông còn cần tiến hành xác nhận cuối cùng.
Hơn nữa thái độ của tân thành chủ đối với các phe phái cũng là yếu tố rất quan trọng. Nếu như chiếc đinh cuối cùng cũng được đóng vào, vậy thì sau yến tiệc, Trần Hạc Tường sẽ mau chóng liên hệ các phương, triển khai vây quét.
"Các vị, chuyện này can hệ trọng đại, không chỉ là tiêu diệt tà giáo. Nếu như làm thành, đối với thanh danh võ quán chúng ta cũng có chỗ tốt rất lớn."
Hơn mười vị quán chủ đang ngồi gật đầu. Trong lòng lại có chút xem thường. Dù sao nghe ông nói phe Xích Huyết Giáo chỉ có lác đác vài người, Trần Hạc Tường thận trọng đối đãi như vậy thực sự có chút chuyện bé xé ra to.
Ngay lúc này, người người nhốn nháo, cơ bản đã không còn chỗ trống. Cổng vào ồn ào một trận, sau đó truyền đến một tiếng hô to:
"Bắc Ngô thành Tề Tông Thân, Tề thành chủ đã đến, cho mời ——"
Soạt một cái, toàn bộ người đang ngồi đều đứng dậy, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cổng.
Một nam tử trung niên mặc cẩm bào, mặt trắng không râu, treo nụ cười ấm áp, được một đám đông vây quanh đi vào. Một mảng lớn tiếng chào hỏi lập tức như thủy triều ùa tới, Tề Tông Thân vừa mỉm cười, vừa chắp tay đáp lễ.
Ở phía sau hắn, Ứng Tông Đạo đã qua một phen cải trang, hững hờ đi theo. Lông mày của hắn không biết dùng thủ đoạn gì tạm thời trở nên đen nhánh, trên mặt mang ý cười thú vị, giống như đang xem một đám khỉ làm xiếc, nhìn đám đông đang chen chúc xung quanh.
"Hửm? Đây là người nào?"
Ánh mắt Trần Hạc Tường dừng lại trên người Ứng Tông Đạo.
Một cỗ bất an mãnh liệt, không có chút lý do nào, dâng lên trong lòng ông.
Đề xuất Voz: Hồi ức về Thuận Kiều Plaza