Chương 1545: Vũ Vân Long - Bá chủ không trung
Lâm Mộng Linh đã có thể coi là một cường giả Bất Hủ chân chính, còn Hạ Âm cũng là một Hồn sủng sư xuất chúng vô song. Bọn họ từng thấy qua không biết bao nhiêu Hồn sủng cao giai, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Vũ Vân Long lướt xuyên qua tầng mây, cả hai vẫn không giấu nổi vẻ kinh ngạc tột độ.
Vừa mới đặt chân vào Ấn cốc đã chạm trán một đầu Hồn sủng Dực hệ mang huyết thống chí tôn, vậy thì trong nơi thâm sơn cùng cốc này còn ẩn giấu bao nhiêu sinh vật hùng mạnh nữa? Nếu có thể thu phục được một đầu ấu sủng mang về, thực lực của bọn họ chắc chắn sẽ như hổ mọc thêm cánh, đột phá thần tốc hơn bao giờ hết.
“Thiếu chủ, Vũ Vân Long là chủng tộc Hồn sủng đỉnh phong, có thể sánh ngang với Cổ Ma Vũ Yêu. Tất nhiên, đó là trong phạm vi hiểu biết của nhân loại, tại những vùng đất bí ẩn khác hẳn là còn có những chủng tộc mang huyết thống cao quý hơn nữa.”
Ly lão nhi chậm rãi lên tiếng.
“Vũ Vân Long có điểm gì đặc biệt?”
Sở Mộ trầm giọng hỏi.
“Chúng chính là bá chủ của bầu trời. Ở cùng một đẳng cấp, cho dù là ba con Thương Thiên Thanh Chập Long huyết thống thuần khiết cũng chưa chắc đã là đối thủ của một đầu Vũ Vân Long.”
Ly lão nhi cười đáp.
Thương Thiên Thanh Chập Long vốn dĩ đã là chủng tộc Hồn sủng vô cùng cường hãn. Vậy mà ở cùng cảnh giới, Vũ Vân Long lại có thể lấy một địch ba, thực lực quả nhiên kinh thế hãi tục. Không rõ đầu Vũ Vân Long vừa rồi đã đạt tới cảnh giới nào, nếu chênh lệch không quá xa, Sở Mộ định bụng sẽ để tiểu Chập Long thử sức một trận, chắc chắn sẽ thu được lợi ích không nhỏ.
“Xem ra một năm tu luyện ở chốn này cũng không đến nỗi khô khan, nhàm chán.”
Hạ Âm đưa tay vuốt cằm, rõ ràng hắn không có râu nhưng lại cố làm ra vẻ đạo mạo, nhìn qua có chút nực cười.
“Có biết đường không?”
Sở Mộ nhìn sang Lâm Mộng Linh hỏi.
Lâm Mộng Linh lắc đầu đáp:
“Ta còn tưởng huynh biết chứ.”
Trong Ấn cốc có bố trí trận đồ, tác dụng chủ yếu là tụ hội tiên khí, giúp Hồn sủng sư gia tăng tốc độ tu luyện. Nhờ đó, ba người bọn họ có thể sớm ngày đột phá cấp bậc Hồn Hủ.
Lúc này, cả Sở Mộ, Lâm Mộng Linh và Hạ Âm đều đã đạt tới cảnh giới Cửu niệm Hồn Tể. Nếu có thể tiến thêm một bước vào Hồn Hủ, bọn họ sẽ hoàn toàn vượt xa những thiên tài cùng lứa, trực tiếp đứng ngang hàng với các bậc trưởng lão, chưởng môn của thế hệ trước.
Chẳng trách Đường Trác sau khi thất bại lại tỏ ra thất thần lạc phách như vậy, đánh mất cơ hội này, hắn có lẽ sẽ bị kẹt lại ở ngưỡng cửa Cửu niệm Hồn Tể thêm nhiều năm, thậm chí là cả đời cũng không thể đột phá.
Trước đó Vũ Sa chỉ chỉ dẫn phương vị đại khái cho Sở Mộ. Hắn thầm cười khổ khi nhận ra cả Lâm Mộng Linh và Hạ Âm đều mù mờ về vị trí trận đồ tu luyện. Cuối cùng, hắn đành phải tự mình vừa đi vừa dò đường, khiến tốc độ di chuyển chậm lại thấy rõ.
“Chắc là hướng đó, Tiêu phán quan từng nói qua ba ngọn núi chính là nơi đặt trận đồ tu luyện.”
Lâm Mộng Linh chỉ về phía thung lũng nằm giữa ba đỉnh núi cao vút.
Ba ngọn núi ấy tựa như ba thanh thần kiếm cắm thẳng vào lòng đất, mũi kiếm kiêu hãnh đâm xuyên tầng không.
Vũ Sa từng nói, ba ngọn núi này chính là cột trụ mấu chốt của trận đồ, chúng hấp thụ tiên khí từ bốn phương tám hướng, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ dẫn vào tâm trận. Bởi vậy, khu vực thung lũng chính là nơi tiên khí đậm đặc nhất, tu luyện tại đó sẽ đạt được hiệu quả vượt bậc.
Quá trình tu luyện thực ra rất đơn giản, chỉ cần tọa thiền tại vị trí trung tâm của ba ngọn núi là được. Về cơ bản, cả ba người đều nắm chắc cơ hội thăng cấp Hồn Hủ, vấn đề chỉ là ai sẽ nhanh hơn mà thôi.
Cơ hội tu luyện trong Ấn cốc vô cùng quý giá, Lâm Mộng Linh vốn là minh châu của Thần Tông nên mới có được một suất.
Hạ Âm là người cung cấp Ma Thạch để duy trì và tu sửa trận đồ, việc hắn có tên trong danh sách cũng là điều hiển nhiên.
Riêng Du thánh nữ là người duy nhất có khả năng trùng tu trận đồ và cổ văn, danh ngạch vốn thuộc về nàng. Thế nhưng Ấn cốc lại tồn tại một loại cấm chế thần bí gây bất lợi cho nàng, nếu cố cưỡng cầu tu luyện, tu vi chẳng những không tăng mà còn có nguy cơ sụt giảm.
Đúng lúc Sở Mộ xuất hiện tại Tranh Minh chủ thành, Vũ Sa bị tà khí trong người hắn thu hút, liền nảy sinh ý định lấy lòng, dốc sức tu sửa trận đồ rồi tìm cách nhường lại vị trí cho hắn.
Khắp lòng thung lũng được khắc họa vô số đồ án phức tạp, nhìn từ trên cao xuống chỉ thấy một rừng văn tự thâm ảo khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Trận đồ tu luyện chiếm diện tích cực lớn, đường kính lên tới năm sáu ngàn thước. Vị trí đắc địa nhất chính là tâm trận, nơi có những cổ văn hình tam giác đan xen.
Ba ngọn núi tương ứng với ba khu vực tách biệt, Sở Mộ, Hạ Âm và Lâm Mộng Linh quyết định mỗi người chiếm giữ một góc. Như vậy sẽ không ai làm phiền ai, cũng không lo tranh đoạt tiên khí của nhau.
Cả ba có thể đi đến ngày hôm nay đương nhiên không chỉ nhờ vào vận khí, bọn họ đều là những kẻ cuồng tu luyện chính hiệu, kể cả Lâm Mộng Linh cũng không ngoại lệ.
Cảm nhận được tiên khí đậm đặc như có thể chạm vào được, cả ba đều không khỏi rùng mình hưng phấn, lập tức muốn ngồi xuống tĩnh tu để phá vỡ bình cảnh. Đây cũng có thể coi là một cuộc thi thố ngầm giữa bọn họ.
Cảnh giới Hồn Hủ có ý nghĩa cực kỳ quan trọng đối với Sở Mộ, bởi thực lực khi Bán Ma hóa phụ thuộc trực tiếp vào cấp bậc hồn niệm. Nếu hắn đột phá, sức mạnh sau khi hóa thân sẽ tăng vọt lên ba bốn cấp bậc, dù có gặp phải cường địch như Cổ Tây Sa cũng có đủ tự tin để đối đầu.
Vừa vượt qua đỉnh núi, ba người nhìn xuống dưới thì...
“Không thể nào!”
“Chuyện gì thế này?”
Lâm Mộng Linh nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
Sở Mộ chỉ biết cười khổ, ngón tay chỉ về phía tâm trận.
Tại nơi trung tâm trận đồ, một bóng đen khổng lồ đang nằm cuộn tròn ngủ say sưa, tiếng ngáy vang dội như sấm rền, đôi cánh rũ xuống tạo nên một áp lực thị giác cực lớn.
Mỗi nhịp thở của nó đều phun ra những luồng khí tức mạnh mẽ, biến thành những trận cuồng phong thổi bay cát đá, khiến mây khói xung quanh cuộn trào dữ dội.
Gương mặt Hạ Âm méo xệch, rầu rĩ nói:
“Chúng ta thật là có duyên với đầu Vũ Vân Long này quá đi mà!”
Đúng vậy, sinh vật đang nằm án ngữ phía dưới chính là đầu Vũ Vân Long mang huyết thống chí tôn mà bọn họ đã thấy lúc mới vào Ấn cốc.
Thánh địa tu luyện bỗng dưng bị một con quái vật thực lực không rõ chiếm đóng, nhìn qua cũng biết đây là một kẻ chẳng dễ trêu vào.
“Giờ... phải làm sao đây?”
Lâm Mộng Linh ngơ ngác lẩm bẩm.
Khí tức của Vũ Vân Long quá mạnh, dù nó không cố ý bộc phát uy áp nhưng cả ba đều không có lấy một tia tự tin có thể đánh bại nó.
“Tuy trận đồ chưa mở, nhưng nơi này tiên khí vẫn dồi dào hơn hẳn những chỗ khác. Đầu Vũ Vân Long này thật biết chọn chỗ làm tổ.”
Trong lòng Hạ Âm vô cùng bất đắc dĩ, tạm thời chẳng nghĩ ra cách gì hay.
“Nó ít nhất cũng đạt tới cấp bậc sơ đẳng Bất Hủ.”
Sở Mộ chậm rãi nhận định.
“Dù thế nào đi nữa, ta tuyệt đối không muốn trêu vào nó đâu.”
Hạ Âm cũng đồng tình với suy đoán của Sở Mộ.
Thực lực của Vũ Vân Long thấp nhất cũng là sơ đẳng Bất Hủ, nhưng đó chỉ là dự đoán lạc quan, ngộ nhỡ nó còn mạnh hơn thế thì cả đám coi như tiêu đời.
“Ta cũng vậy!”
Sở Mộ gật đầu tán thành.
Lúc này Vũ Sa đang bị cấm chế của Ấn cốc áp chế, sức mạnh của Sở Mộ cũng bị hạn chế gắt gao, không cách nào hóa thân Bán Ma.
Trong tình cảnh này, đi khiêu khích một đầu Long tộc cường đại chẳng khác nào hành động tự sát, thậm chí có thể gọi là ngu xuẩn.
“Cho nên ta mới hỏi các ngươi tính sao đây!”
Lâm Mộng Linh tức giận thở phì phò, lồng ngực phập phồng khiến Hạ Âm không tự chủ được mà nuốt nước bọt.
“Lâm đại tiểu thư, nghe nói nàng có khả năng giao tiếp với Hồn sủng rất tốt. Hay là... nàng thử dùng vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của mình tới thương lượng với nó xem sao? Bảo nó nhích cái thân hình đồ sộ kia sang một bên nhường chỗ cho chúng ta. Nó cứ ngủ việc nó, chúng ta tu luyện việc chúng ta, làm hàng xóm hòa thuận chẳng phải tốt sao?”
Hạ Âm trưng ra nụ cười mà hắn tự cho là tỏa nắng nhất để dụ dỗ.
“Sao ngươi không tự đi mà làm?”
Lâm Mộng Linh chẳng hề mắc mưu, mỉm cười đầy vẻ giễu cợt.
Một khi Hồn sủng Long tộc đã ngủ thì thường kéo dài vài tháng, nếu đầu Vũ Vân Long này ngủ một mạch cả năm ròng, chẳng phải chuyến đi này của bọn họ coi như đổ sông đổ biển sao?
Hạ Âm cười khan một tiếng, quay sang hỏi Sở Mộ:
“Sở huynh có cao kiến gì không?”
Sở Mộ day day thái dương, chuyện này quả thực vô cùng nhức đầu.
Cách đây không lâu hắn còn muốn cho tiểu Chập Long so tài với nó, giờ nhìn kỹ lại đẳng cấp của đối phương, hắn lập tức dẹp ngay ý định đó.
“Sa sa sa...”
Đúng lúc này, tiếng ngáy của Vũ Vân Long bỗng nhỏ lại, đâu đó vang lên những âm thanh non nớt.
Trên đầu Vũ Vân Long, một bóng dáng nhỏ bé đang chậm rãi ngọ nguậy, bò tới bò lui. Đôi mắt nhỏ long lanh của nó đang nấp sau chiếc sừng rồng, tò mò quan sát ba vị khách không mời mà đến.
“Ha ha, là một con Vũ Vân Long nhỏ!”
Ánh mắt Lâm Mộng Linh lập tức sáng rực lên.
Hạ Âm và Sở Mộ cũng đã phát hiện ra tiểu gia hỏa kia, một đầu Vũ Vân Long con vẫn còn rất non nớt, tuyệt đối chưa quá ba đoạn.
Đề xuất Voz: Những câu chuyện kì bí của "Người Lính"