Chương 194: Danh tiếng cực thịnh - Hậu hoạn khôn lường
Vô Danh Lão Nô biết rõ việc bắt Sở Mộ về tay không hề dễ dàng, lập tức ra lệnh cho ba Hồn Sủng cường đại vây hãm Mạc Tà. "Trước tiên, hãy phanh thây con Lục Vĩ Yêu Hồ này của hắn!"
Mạc Tà phòng ngự vốn không mạnh, vết thương chí mạng nơi bụng đang cản trở nghiêm trọng tốc độ, không còn khả năng bộc phát nhanh nhẹn như thuở ban đầu. Dưới những đợt công kích dồn dập của Ma Quỷ Đằng, phạm vi né tránh của Mạc Tà ngày càng bị siết chặt. Cách đó không xa, Sở Mộ quay đầu lại, nhìn thấy Mạc Tà bị ba Hồn Sủng vây đánh, sắc mặt hắn ngưng trọng đến cực điểm.
"Ngao ô ô!"
Thanh âm Mạc Tà xuyên thẳng vào thế giới tinh thần của Sở Mộ. Trong mắt hắn, thân ảnh Mạc Tà chật vật ẩn nấp trong đống phế tích hỗn loạn, nỗi đau trong lòng Sở Mộ càng lúc càng dâng trào, hắn nghiến chặt hàm răng đến ứa máu.
"Dạ Lôi, Dạ Vũ!" Sở Mộ truyền lệnh dứt khoát, ra lệnh cho Dạ Lôi Mộng Thú thi triển kỹ năng.
Dạ Lôi Mộng Thú quay đầu, lao thẳng ra khỏi thị trấn, thân ảnh dần tan biến vào màn đêm đen kịt.
Vô Danh Lão Nô thoáng thấy Sở Mộ vứt bỏ Hồn Sủng mà bỏ chạy, trên mặt hiện lên nụ cười khinh bỉ, lầm bầm: "Rốt cuộc cũng chỉ là một tên tham sống sợ chết. Hừ hừ, không có con Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ này, ngươi chỉ là một phế vật mà thôi, muốn xử lý lúc nào chẳng được."
Sở Mộ đã tàn sát Quỷ Sí Bạch Cốt Huyết Ma, Hồn Sủng mạnh nhất của Dương Lạc Sâm, giờ đây lão nô giết chết Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ của Sở Mộ, xem như đã hoàn thành việc báo thù cho chủ nhân cũ.
Mây đen trên bầu trời dần tản đi, ánh trăng mông lung càng thêm sáng rõ, tiếng chiến đấu vẫn liên tục rền vang trong thị trấn.
Ánh trăng càng lúc càng đậm đà, hiệu quả của Nguyệt Ngưng Hoa hiển nhiên càng lúc càng mạnh mẽ. Vết thương nơi bụng Mạc Tà bị Ma Quỷ Đằng công kích đang dần dần khôi phục, tốc độ cũng được gia tăng hơn ba thành.
Một trảo quỷ xé rách màn đêm lao tới xẹt qua thân thể Mạc Tà, mắt thấy sắp chạm vào cổ họng, thì thân ảnh Mạc Tà bỗng hóa thành hư ảo, dần tan vào ánh trăng.
Thực thể Mạc Tà đột ngột hiện ra ở một vị trí khác, quang mang trên người lóe lên dị thường, bốn chân dẫm đạp hư không thi triển Diễm Đạp, biến chuyển vị trí quỷ dị để đào thoát.
"Phốc phốc phốc phốc phốc!..."
Vũ Nhận điên cuồng cày xới mặt đất, toàn bộ khu vực Mạc Tà định vượt qua đều bị phong tỏa kín mít. Vì thế, Mạc Tà không ngừng thi triển Diễm Đạp để thay đổi hướng chạy trốn. Mạc Tà và Phong Bạo Ưng đồng thời buông thả kỹ năng để giằng co, một bên tìm cách thoát thân, một bên liều mạng ngăn cản.
"Đáng giận! Con Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ này rốt cuộc là yêu chủng gì? Tốc độ và năng lực né tránh sao lại biến thái đến vậy?" Vô Danh Lão Nô không nhịn được mắng to một tiếng.
Hiệu quả của Nguyệt Ngưng Hoa và Huyết Đồng Cuồng đã gia tăng thực lực Mạc Tà lên tới Thất Đoạn, vốn dĩ Mạc Tà đã có thiên phú tốc độ vượt trội hơn hẳn ba Hồn Sủng kia. Mặc dù bị thương nhiều lần nhưng đều không trúng vào bộ phận trọng yếu, ưu thế tốc độ lúc này của Mạc Tà được thi triển vô cùng nhuần nhuyễn.
"Ô ô ô!"
Bỗng nhiên, chuyển đến một vị trí khác, Mạc Tà ngửa cổ tru lên một tràng dài, đôi mắt bốc cháy hỏa diễm đỏ rực.
"Nộ Viêm!"
Mạc Tà thi triển Nộ Viêm lần nữa, kỹ năng Nộ Viêm cấp Sáu cộng thêm hiệu quả Yêu Hỏa Tà Diễm đã đạt tới uy lực cấp Bảy.
Mục tiêu Mạc Tà công kích không phải là bất kỳ Hồn Sủng nào, mà trực tiếp nhắm vào Vô Danh Lão Nô.
Vô Danh Lão Nô cười khẩy lạnh lùng, không nhanh không chậm niệm chú ngữ cấp Bảy phòng ngự, gia trì Tinh Khải lên người mình. Kỹ năng uy lực cấp Bảy đối với hắn không thể phát huy bao nhiêu tác dụng, nhiều lắm chỉ tiêu hao một ít hồn lực mà thôi.
"Sủng Mị - Nộ Viêm!"
Bỗng nhiên, từ trong màn đêm vọng đến một thanh âm lạnh lẽo lọt vào tai Vô Danh Lão Nô.
Lão già sững sờ, kinh ngạc xoay người lại, hoảng sợ phát hiện hai tròng mắt bốc cháy hỏa diễm trắng noãn đang lóe lên trong bóng đêm.
Sở Mộ và Mạc Tà đã hình thành tâm lý phối hợp ăn ý từ lâu, căn bản không cần dùng ngôn ngữ trao đổi. Huống hồ, Mạc Tà là sinh mệnh của Sở Mộ, hắn làm sao có thể từ bỏ Mạc Tà mà chạy trốn cơ chứ?
Linh hồn ma diễm màu trắng bốc cháy hừng hực khiến thân ảnh Sở Mộ càng thêm mờ ảo.
Hỏa diễm tuy tĩnh lặng nhưng khí tức tỏa ra lại rét lạnh đến thấu tâm can, Vô Danh Lão Nô rùng mình một cái, cảm thấy bất an tột độ.
Sở Mộ vừa nuôi dưỡng Bạch Yểm Ma, tu vi đã tăng cường lên tới Bát Niệm Hồn Sư, hồn lực trong cơ thể đang ở trạng thái tràn đầy. Mặc dù đã dùng Huyết Đồng Cuồng cho Mạc Tà, hắn vẫn có thể tiếp tục thi triển Nộ Viêm.
"Ngao ô ô!"
Mạc Tà đã hoàn thành kỹ năng Nộ Viêm, Yêu Hỏa Tà Diễm đỏ rực nổ tung trong nháy mắt, nhất thời trên bầu trời thị trấn hiện ra một biển lửa bốc cháy dữ dội, làn sóng hỏa diễm cực nóng nhanh chóng càn quét xuống.
Cùng lúc đó, một luồng hỏa diễm trắng noãn nở rộ bên trong Yêu Hỏa Tà Diễm, màu trắng yêu dị và màu đỏ diễm lệ đan xen vào nhau, hiệu quả thiêu đốt linh hồn và thân thể cùng lúc bạo phát.
Nộ Viêm cấp Sáu do Sở Mộ dùng trình độ Bát Niệm Hồn Sư thi triển đã đạt tới cấp Bảy, cộng thêm hiệu quả thương tổn linh hồn khiến kỹ năng này tiếp cận cấp Tám.
Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả, dựa vào Mạc Tà dùng Yêu Hỏa Tà Diễm dung hợp, uy lực kỹ năng chính thức gia tăng lên tới cấp Tám, mức độ kinh khủng tột cùng.
Cấp Bảy và cấp Tám chỉ chênh lệch một cấp, nhưng đó lại là bức tường ngăn cản vô số Hồn Sủng. Một khi vượt qua, thực lực tất nhiên sẽ tăng lên một bậc đáng kể.
Sở Mộ và Mạc Tà buông thả kỹ năng hợp lực Nộ Viêm, tạo ra uy lực mạnh hơn gấp đôi thông thường. Cho dù là phòng ngự cấp Tám cũng sẽ bị trọng thương, huống chi Vô Danh Lão Nô trong lúc vội vã chỉ phòng ngự chừng cấp Bảy mà thôi.
"Rầm rầm rầm!"
Trên bầu trời thị trấn hiện ra một cảnh tượng vô cùng mỹ lệ mà cũng vô cùng tàn khốc. Biển lửa hai màu tranh nhau bạo phát, tỏa ra lực sát thương đáng sợ đến tột đỉnh.
Làn sóng xung kích khuếch tán ra bốn phía, càn quét toàn bộ kiến trúc trong phạm vi năm mươi thước, lực chấn động hủy diệt lan đến gần trăm thước mới dừng lại, những cư dân đứng ngoài xa cũng phải hoảng sợ la hét chói tai.
Vô Danh Lão Nô mặc Hồn Giáp cấp Năm và Hồn Kỹ Tinh Khải phòng ngự cấp Bảy, lực phòng ngự của hắn miễn cưỡng đạt tới gần cấp Tám. Nhưng lực lượng Nộ Viêm toàn lực buông thả của Sở Mộ kinh khủng đến nhường nào? Chỉ một kỹ năng hợp lực này đã tạo ra lực lượng gấp đôi cấp Tám bình thường.
Lực lượng này chỉ có Hồn Sủng cấp Thống Lĩnh Bát Đoạn hoặc Hồn Sủng cấp Quân Chủ Thất Đoạn mới có thể thi triển được. Mặc dù Vô Danh Lão Nô đoán được Sở Mộ rất có thể dùng chiêu hồi mã thương, nhưng tuyệt đối không ngờ Sở Mộ còn ẩn tàng một kỹ năng kinh khủng đến mức này.
Trong đại hội tiến cử đánh với Dương Lạc Sâm, trận chiến là đơn khống, mặc dù mỗi Hồn Sủng được triệu hoán đều thi triển toàn bộ thực lực, nhưng đơn khống tuyệt đối không phải là thực lực chân chính của Sở Mộ. Nhất là trong trạng thái hồn lực đầy đủ, Sở Mộ có thể vận dụng lực lượng của Bạch Yểm Ma.
Hỏa diễm cuồng bạo lập tức nuốt sống Vô Danh Lão Nô, con ngươi lão già trợn trừng, ánh mắt kinh hãi nhìn hỏa diễm dần dần thôn phệ chính mình mà không thể làm gì để phản kháng.
Trong lúc Nộ Viêm nổ tung đã đánh văng ba Hồn Sủng bay ra ngoài xa, đường phố, nhà cửa, cửa hàng đều bị hỏa diễm thiêu đốt dữ dội.
Khói bụi tràn ngập không gian, hơi nóng lan tỏa bốn phía, hàng ngàn cư dân nhìn cảnh tượng kinh khủng trong trấn mà bàng hoàng thất thần.
Trong trấn nhỏ này, Hồn Sủng Sư mạnh nhất chẳng qua là một gã Hồn Sĩ có một con Liệt Diễm Tinh Linh Chiến Tướng cấp cao Ngũ Đoạn, ngay cả kỹ năng Nộ Viêm còn chưa học xong, công kích Hỏa hệ mạnh nhất nhiều lắm chỉ đốt cháy vài ba căn nhà.
Giờ đây tận mắt chứng kiến một chiêu Nộ Viêm bạo phát, họ mới biết thực lực hai bên chênh lệch to lớn cỡ nào, căn bản không đáng để nhắc tới. Đám Hồn Sủng Sư trong trấn thấy hỏa diễm kinh hồn như thế, làm gì còn tâm tư nào khác, ý định hợp lực lên án công khai Sở Mộ cũng bị dìm tắt theo ngọn lửa bừng cháy kia.
Sở Mộ đứng trên đường phố, thu hồi Dạ Lôi Mộng Thú có vẻ sợ hãi ngọn lửa gần đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước.
Mạc Tà từ trong đống phế tích bước ra, chậm rãi đi tới trước mặt Sở Mộ, đôi mắt trắng bạc cũng tập trung vào thân ảnh kia.
"Không xuất thủ, ngươi cho rằng ta sẽ không phát hiện ra sự tồn tại của ngươi sao?" Hai mắt Sở Mộ chợt lóe sáng.
"Sủng Mị - Tà Mâu Ngưng Thị!"
Buông thả Nộ Viêm đã tiêu hao gần năm thành hồn lực của Sở Mộ, nhưng hiện tại thực lực Sở Mộ đã đạt tới Bát Niệm nên vẫn còn dư một chút hồn lực, đủ để thi triển một kỹ năng tiêu hao ít.
Tà Mâu Ngưng Thị chẳng qua là kỹ năng tinh thần cấp Năm, nhưng lực lượng hồn niệm của Sở Mộ lại mạnh hơn Dương Lạc Sâm Tứ Niệm. Vì thế kỹ năng Yêu Linh áp chế tinh thần vẫn có thể lung lạc được Dương Lạc Sâm.
Sắc mặt Dương Lạc Sâm ở đàng xa tái nhợt, linh hồn hắn trước đó đã bị Yêu Hỏa Tà Diễm của Mạc Tà đốt cháy gây thương tổn. Mặc dù còn đầy đủ hai hồn, nhưng nếu cưỡng ép triệu hoán nhất định sẽ khiến linh hồn bị tổn hại nặng nề hơn. Huống hồ, những Hồn Sủng cường đại của hắn đã bị Sở Mộ đánh chết hoặc trọng thương hết cả rồi.
Dương Lạc Sâm vốn tin tưởng vào thực lực của Vô Danh Lão Nô sẽ dễ dàng giải quyết Sở Mộ, chẳng qua hắn không ngờ Vô Danh Lão Nô triệu hoán ba Hồn Sủng cường đại liên thủ công kích vẫn để Sở Mộ chạy thoát, lại càng không ngờ Sở Mộ bỗng nhiên quay ngược trở lại, trực tiếp thiêu sống Vô Danh Lão Nô.
Cảm giác sợ hãi lạnh lẽo lan khắp toàn thân, lúc này Dương Lạc Sâm chỉ có thể kỳ vọng ba con Hồn Sủng vô chủ kia có thể cuốn lấy Sở Mộ.
Nhưng ba Hồn Sủng kia đã bị đánh văng ra ngoài trăm thước, Ma Quỷ Đằng và U Nhãn Quỷ Du sợ hãi hỏa diễm không dám tiếp cận nơi này, còn Phong Bạo Ưng đã bị chôn vùi trong đống phế tích chưa thấy xuất hiện.
"Mạc Tà."
Sở Mộ tung mình nhảy lên lưng Mạc Tà.
Kỹ năng hợp lực Nộ Viêm là tuyệt kỹ khi Sở Mộ đối mặt cường địch, không tới thời khắc quan trọng nhất Sở Mộ tuyệt đối không dễ dàng thi triển, mấu chốt là phải đợi đến khi đối phương khinh thường ở trạng thái không phòng bị mới xuất kỳ bất ý thi triển ra một chiêu tất sát, mới đạt được hiệu quả lớn nhất. Dương Lạc Sâm đã thấy chiêu này, thù mới hận cũ chồng chất, Sở Mộ làm sao để hắn sống sót rời đi?
"Ngao ô ô!"
Khi Sở Mộ đã ngồi vững vàng, Mạc Tà ngẩng đầu tru một tràng văng vẳng giữa đêm đen, tốc độ đột nhiên gia tăng thi triển Vong Tập.
"Tà Diễm Trảo!"
Trong ánh lửa bập bùng thiêu đốt thị trấn, một đạo trảo nhận sắc bén xẹt qua.
Máu tươi đỏ bừng bắn vào trong ngọn lửa, chốc lát sau mùi tanh nồng lan tỏa ra xa. Thân thể Dương Lạc Sâm cũng bị ngọn lửa đốt thành tro tàn. La Vực Yểm Thiếu nổi danh mạnh nhất lãnh thổ La Vực đã vĩnh viễn biến mất. Kể từ giờ phút này trở đi, cái tên Dương Lạc Sâm không còn tồn tại trên đời nữa, La Vực cũng vĩnh biệt một vị Yểm Thiếu lừng lẫy tiếng tăm. Hẳn là không lâu sau, tất cả mọi người sẽ cảm thấy nghi ngờ và khó hiểu về chuyện này, nhưng theo thời gian trôi đi, hết thảy cũng sẽ dần bị quên lãng.
Chỉ có điều, tin tức Tù Đảo Vương Giả đánh bại La Vực Yểm Thiếu Dương Lạc Sâm đã được truyền ra. Trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày, danh tiếng Tù Đảo Vương Giả Sở Mộ lại càng vang dội, toàn bộ La Vực cơ hồ không ai không biết tên hắn.
Đại hội tiến cử tại Thành phố Cương La có hàng vạn người chứng kiến, việc Tù Đảo Vương Giả Sở Mộ xuất hiện cường thế đánh bại La Vực Yểm Thiếu Dương Lạc Sâm lan truyền cực nhanh. Lấy phạm vi La Vực làm trung tâm, mấy địa vực xung quanh cũng được truyền bá nhanh như chớp. Một tháng sau, tin tức này đã truyền đến Yểm Ma Thành, khiến các đại nhân vật trong Yểm Ma Cung cũng phải sợ hãi than thở.
Sở Mộ đánh bại Thiên Quý đã khiến danh tiếng chấn động bốn phương rồi.
Còn lần này, dựa vào cuộc chiến ở Thành Cương La, cái tên Sở Mộ càng lan càng rộng, càng bay càng xa. Vốn hắn được liệt vào hàng ngũ thanh niên cao thủ đứng đầu, nay đã được xem như một cường giả chân chính. Những thanh niên mạnh nhất ở các địa vực khác đều nóng lòng, hy vọng có thể đối chiến với vị Tù Đảo Vương Giả danh chấn thiên hạ này.
La Vực Yểm Thiếu Dương Lạc Sâm tìm tới Sở Mộ không đơn thuần là nghe danh muốn phân cao thấp, mà là do Lam Yểm Ma Cung Chủ chỉ thị.
Sau khi biết được ngay cả La Vực Yểm Thiếu cũng thua trong tay Sở Mộ, sắc mặt Lam Yểm Ma Cung Chủ vô cùng khó coi.
Hiện tại, Lam Yểm Ma Cung Chủ đã có thể xác định Công chúa Cẩn Nhu và Hạ Nghiễm Hàn ẩn giấu trong trận tỷ thí tìm một cận thân hộ vệ, chính là vì tìm kiếm thành viên dự bị cho trận Thiên Hạ Quyết sau này. Sở Mộ đã bày ra thực lực cường hãn như thế, nếu trong đoạn thời gian sau hoàn toàn quật khởi, không chừng chỉ cần mười năm thì địa vị của hắn tuyệt đối không dưới Hạ Nghiễm Hàn.
Một mình Hạ Nghiễm Hàn đã khiến Lam Yểm Ma Cung Chủ đau đầu vô cùng rồi, nay lại xuất hiện thêm một Sở Mộ, e rằng cái ghế Lam Yểm Ma Cung Chủ của hắn cũng sẽ bị Hạ Nghiễm Hàn đoạt đi.
Thanh Yểm Ma Cung, Lam Yểm Ma Cung, Bạch Yểm Ma Cung, tổng cộng ba vị Cung Chủ đều nắm giữ danh hiệu cấp Mười. Hạ Nghiễm Hàn mấy năm gần đây tỏa sáng như mặt trời ban trưa trong Yểm Ma Cung, đồng thời đã có danh hiệu cấp Chín. Nếu không cẩn thận rất có thể hắn sẽ bị Hạ Nghiễm Hàn đá bay khỏi ghế.
"Cái tên Sở Mộ này không thể giữ lại, nhất định phải giải quyết bằng mọi giá." Lam Yểm Ma Cung Chủ âm thầm nghiến răng nghiến lợi. Hắn không dám hạ thủ đối với Hạ Nghiễm Hàn, nhưng vẫn còn dư sức xử lý Sở Mộ. Lam Yểm Ma Cung Chủ hiển nhiên không thể nào để Sở Mộ có cơ hội tiếp tục phát triển, sau này còn làm ảnh hưởng trực tiếp đến địa vị của mình.
"Chủ thượng, ta xin đề cử một người, có lẽ người này có thể diệt trừ tâm bệnh cho ngài." Lão nô đi bên cạnh Lam Yểm Ma Cung Chủ cung kính nói.
"Nói đi, tốt nhất là cao thủ đồng lứa thanh niên, không nên dẫn lửa đốt tới chỗ ta là được." Lam Yểm Ma Cung Chủ nói. Thanh niên đồng lứa chiến đấu với nhau, dù chết hay bị thương là chuyện bình thường. Nhưng địa vị Lam Yểm Ma Cung Chủ đã bị Hạ Nghiễm Hàn xung kích, hắn muốn xử lý triệt để nhưng không thể để lọt tin tức truyền vào tai đám Nguyên Lão kia được.
"Người này tên là Tả Tiêu, chính là cao thủ trong nhóm thanh niên đồng lứa, không phải là người trong Yểm Ma Cung. Hắn là một sát thủ lưu lạc, ở vùng Nam Vực có danh vọng rất cao, rất nhiều cao thủ đứng đầu địa vực cũng phải sợ hãi ba phần. Tên sát thủ này gần đây thường lui tới Lam Yểm Ma Thành chúng ta, có thể sai người dùng trọng kim thuê hắn làm việc." Lão nô nhỏ giọng nói.
"Nếu là sát thủ, cần gì phải để cho một tên thanh niên xuất thủ, trực tiếp thuê sát thủ cấp cao là được rồi." Lam Yểm Ma Cung Chủ thắc mắc.
"Chủ thượng có điều không biết, cái tên Tả Tiêu này nghe nói là đệ tử của Khang Trình. Nếu hắn xuất thủ, cho dù giết chết Sở Mộ cũng sẽ có Khang Trình đứng ra che chắn, coi như là Nguyên Lão cũng rất khó truy cứu. Ngọn lửa nóng bỏng này sẽ không lan đến chỗ ngài." Lão nô nở nụ cười gian trá nói.
"À? Lại là như vậy sao? Đệ tử Khang Trình... ừm, đã lâu không nghe thấy tin tức tên điên kia. Tả Tiêu đúng không? Vậy cứ thuê hắn đi." Lam Yểm Ma Cung Chủ gật đầu.
Đề xuất Voz: CHÚNG TA ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ [A time to remember]