Chương 10: Ðại Triển Thần Oai (2)
Hạng Thiếu Long biết đối phương chỉ thăm dò nên căn dặn mọi người ngồi yên, không được vọng động.
Hai đội mã tặc bắt đầu xông lên.
Khi lên đến nửa sườn núi, bọn chúng chia nhau ra mau chóng xông lên phía trên.
Bỗng nhiên những tên mã tặc đi hàng đầu ngã ngựa, không rơi xuống hố sâu có cắm tên tua tủa thì lăn lông lốc xuống sườn núi, kéo theo bọn phía sau cũng đổ kềnh cả người lẫn ngựa, cả bọn có quá nửa là bị thương. Bọn võ sĩ nhất tề quát lên, sĩ khí tăng nhanh.
Hạng Thiếu Long lòng kêu may mắn, biết được đối phương chỉ thua là vì khinh địch, không có đề phòng, nên sai bọn võ sĩ xuống sườn núi, nấp ở những hố sâu không có tên, giương cung đợi sẵn chuẩn bị đợt tấn công thứ hai.
xung quanh đuốc sáng trưng, sườn núi đầy máu đỏ.
Chỉ thấy một đại hán cầm một cây khôi hồ, hắn ngất ngưởng ngồi trên lưng ngựa quát lớn, "Bọn nước Triệu kia, Khôi Hồ ta sẽ cho chúng bây không toàn thây, sau này sẽ không đi lại trên đường này nữa."
Hạng Thiếu Long thầm mắng đối phương ngu xuẩn, nói như thế, chẳng phải đã ép người ta quyết chiến hay sao?
Hạng Thiếu Long ỷ mình sức khỏe hơn người nên giương cung bắn về phía Khôi Hồ một mũi tên, mũi tên rơi cách ngựa Khôi Hồ khoảng mười mét, nhưng đã khiến cho bọn mã tặc biến sắc.
Ai lại có sức khỏe như thế?
Ðám võ sĩ khâm phục lắm nhưng không dám nói ra miệng, sợ kẻ địch phát hiện.
Trong tiếng tù và, bọn mã tặc nhảy xuống ngựa, tấn công.
Ðợt tấn công thứ nhất do bọn mã tặc cầm trường mâu và thuẫn, dưới ánh sáng của ngọn đuốc, chúng cẩn thận dò từng bước lên sườn đồi, phá hoại cạm bẫy do Hạng Thiếu Long đặt ra.
Phía sau là bọn tiễn thủ, không ngừng bắn tên lên núi để yểm hộ cho bọn cầm mâu và thuẫn đang tiến lên núi, nhưng không biết Hạng Thiếu Long đã sớm ẩn nấp trong hố tránh tên.
Lúc ấy bọn võ sĩ đều khâm phục Hạng Thiếu Long đã tính toán như thần.
Hạng Thiếu Long đoán rằng, phía của đối phương còn gần bảy trăm người, dù cho có thể giải quyết được toàn bộ hơn bốn trăm người đang tấn công lên, số người của đối phương còn lại vẫn hơn hẳn phía mình, huống hồ không thể giết sạch bọn địch đang tấn công được. Hơn nữa phía mình tất sẽ có thương vong.
Trong lòng nghĩ ra một kế, liền quay sang Lý Thiện bên cạnh dặn dò, "Chờ khi bọn kia tấn công, ngươi lập tức dẫn mười người đến chuồng ngựa, khi nghe ba hồi tù và ngắc dài, lập tức phá chuồng thả ngựa, đuổi cho chúng chạy toán loạn xuống núi về phía đông nam, lúc ấy chúng ta có thể thoát ra từ phía tây."
Lý Thiện gật đầu lia lịa, tự mình đi tìm người.
Lúc ấy tốp mã tặc thứ nhất vừa đến được lưng núi, từ từ ép lại, không khí rất căng thẳng.
Khôi Hồ và ba tên thủ hạ bố trận ở phía đông, đang chuẩn bị đại khai sát giới.
Cục diện này, Hạng Thiếu Long lần đầu gặp phải, tim cũng đập thình thịch, sau lấy lại bình tĩnh thì hạ lệnh, "Phóng lôi thạch ! "
Hơn mười đống đá được giấu trong các lùm cây, được chặn lại bởi hàng rào, lăn ầm ầm xuống núi, khiến cho thuẫn vỡ người ngã.
Hạng Thiếu Long cao giọng nói, "Bắn tên!"
Bọn võ sĩ nấp dưới hố rùng rùng đứng dậy bắn tên như mưa xuống dưới, kẻ địch đang hỗn loạn thành một khối, không thể chống cự nên trúng tên lăn xuống sườn núi, lại thương vong thêm hai trăm tên nữa.
Bọn võ sĩ mừng rỡ reo hò vang trời. Khôi Hồ giận lắm, rút bọn bị thương về, lập tức tấn công đợt thứ ba.
Hạng Thiếu Long quan sát tình thế di chuyển của đối phương, biết được quân chủ lực đang ở sườn núi phía đông, nơi ấy không hiểm trở bao nhiêu, kêu thầm trời đã giúp ta rồi, hạ lệnh gọi bọn võ sĩ lên núi trở lại.
Nhân số ít cũng có chỗ hay, kẻ địch khó có thể quan sát được sự di chuyển của mình.
Ðợi mọi người rút lên núi hết, Hạng Thiếu Long sai chúng kéo một chiếc xe ngựa tới, bảo rằng đã có kế hoạch của mình. Bọn võ sĩ nghe nói có thể thoát được lòng mừng rỡ, lại thêm trên dưới một lòng, không ai có ý kiến khác. Cho đến phút này bọn họ vẫn chưa thương vong một người nào nên càng bái phục Hạng Thiếu Long như thiên thần.
Tiếng tù và vang lên, bọn mã tặc lại tấn công lần nữa, nhưng mã số mã tặc khoảng năm trăm tên, chiếm quá nửa là tấn công từ phía đông.
Hạng Thiếu Long chờ mã tặc lên quá nửa chừng núi mới sai người phát hiệu lệnh, tiếng ngựa hí vang trời, một trăm thớt ngựa hoang điên cuồng xông ra từ hướng bắc, bọn võ sĩ mau chóng hòa vào đàn ngựa, đuổi đàn ngựa phóng về phía đông, lại dùng trường mâu chọc vào mông ngựa, kích thích cuồng tính của lũ ngựa hoang, đàn ngựa hoang xông thẳng về phía bọn mã tặc đang lò dò kéo lên.
Hạng Thiếu Long không có thời gian để xem kết quả, gã dẫn đầu năm mươi tên võ sĩ xông ra triền núi phía tây an toàn xuống núi.
Hạng Thiếu Long biết được kẻ địch không thể nào ngờ được, Khôi Hồ không biết toàn bộ bọn thiếu nữ đã được đưa đi, nào ngờ xung quanh chỉ còn lại năm mươi tên ky sĩ.
Phía đông cố nhiên dồn lại thành một cục, nhưng bọn mã tặc ở hai bên kéo lại chi viện, nhất thời tiếng la hét vang trời Hạng Thiếu Long tuy trong quân đội đã học qua thuật cỡi ngựa, nhưng vẫn không thể giỏi bằng bọn võ sĩ, nên khi xuống núi lại rơi lại phía sau, bọn võ sĩ tưởng rằng gã trung can nghĩa đảm, không quản thân mình để yểm hộ mọi người trốn thoát.
Lúc này năm mươi tên võ sĩ chỉ còn lại ba mươi tên hốt hoảng chạy trốn.
Hạng Thiếu Long sau khi dùng trường mâu đâm chết mấy tên mã tặc đang bám theo mình, liền rượt theo đồng bạn, thốt nhiên vai gã đau nhói, thì ra đã bị trúng tên.
Hạng Thiếu Long la ối lên một tiếng, thúc ngựa chạy bừa, vội quá nên chẳng còn biết đường sá là gì nữa, chỉ biết phóng vội về phía trước, một lát sau chỉ còn một người một ngựa trong thảo nguyên.
Thớt ngựa bỗng nhiên khuỵu xuống, làm gã té nhào xuống ngựa cả mũi tên cũng gãy theo. Thì ra nó không thể chịu đựng được nữa nên kiệt sức mà chết.
Hạng Thiếu Long cảm thấy thân thể hư nhược, đầu váng mắt mờ, trên vai nhức nhối vô cùng, toàn thân đầy máu, gã nghiến rằng ngồi dậy, rút ngọn trủy thủ của Ðào Phương tặng, nén chịu đau khoét thịt vai lấy mũi tên ra, sau đó xé áo quấn sơ lại Cồ họng khát như lửa đốt, gã biết đó là hiện tượng mất máu quá độ, cố chịu đau lồm cồm bò đi.
Từ đằng đông tia sáng đầu tiên trong ngày bắt đầu xuất hiện, gã đã chạy suốt đêm nên thớt ngựa không chịu đựng nổi, rồi gã loạng choạng bước đi.
Đề xuất Voz: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám