Chương 108: Tiến Thoái Lưỡng Nan (2)

Kinh Tuấn cười hì hì thản nhiên nói,Vậy cũng đành chịu thôi! Cũng chính vì có mối nguy hiểm ấy, khi cùng mỹ nữ vui đùa mới có được cảm giác đặc biệt, cảm giác ấy cũng giống như lần đầu tiên giúp chú săn hổ lúc đệ năm tuổi."

Hạng Thiếu Long giật mình nói,Một đứa bé năm tuổi bước đi còn chưa vững, ngươi có thể giúp được gì?"

Kinh Tuấn cũng cười nói,Ðã quên sạch rồi, chỉ nhớ khi mãnh hổ đã rơi xuống cạm bẫy, tiếng gầm của nó đã khiến đệ vãi đãi trong quần Hạng Thiếu Long nén không được ha ha cười lớn, nét sầu biến mất.

Phía sau có tiếng vó ngựa vang lên. Hai người đồng thời quay lại nhìn ra sau.

Thớt ngựa ấy từ xa đến gần, người cưỡi ngựa đội chiếc nói tre có phủ vải, nhất thời không nhìn rõ mặt mũi, đến khi tới gần mới nhận ra.

Ðôi mắt Kinh Tuấn lập tức sáng rỡ lên.

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Chi cô nương định đi đâu?"

Triệu Chi kìm ngựa, đến bên Hạng Thiếu Long, quay mặt lại, lạnh lùng nhìn gã rồi nói,Binh vệ định đi đâu thế?"

Kinh Tuấn nháy mắt với nàng nói,Chi cô nương vẫn còn chưa trả lời câu hỏi của Hạng đại ca mà?"

Triệu Chi thấy Kinh Tuấn đã bực mình, cảm thấy gã là kẻ đáng ghét nhất, giận giữ nói,Người lớn nói chuyện, không có chỗ cho ngươi chen vào!“

Hạng Thiếu Long cười gượng, nói,Chi cô nương đã sai rồi, tiểu Tuấn là hảo huynh đệ của tại hạ, lời của hắn cũng chính là lời của tại hạ."

Kinh Tuấn không ngờ Hạng Thiếu Long lại đề cao mình như thế, nên lập tức vênh mặt, ưỡn ngực lên, cố ý thở dài tiếc nuối rồi nói,Ta còn tưởng Chi cô nương đến tìm Kinh Tuấn này!"

Triệu Chi giận đến nỗi mặt trắng bệch, nói,Ai cần tìm ngươi!"

Không biết thế nào mà từng hành động của Kinh Tuấn đều khiến nàng không vừa mắt, lòng giận lắm.

"Vậy nàng đến tìm ai?" Kinh Tuấn cười hà hà nói.

Hạng Thiếu Long không khỏi buồn cười, tên tiểu tử này thật biết trêu đùa nữ nhân.

Triệu Chi biết đã rơi vào cái bẫy bằng lời nói của Kinh Tuấn, nếu nàng trả lời đến tìm Hạng Thiếu Long, vì lời nói lúc nãy của Kinh Tuấn, rõ ràng nàng đã động lòng với Hạng Thiếu Long. Nếu trả lời không phải thì rõ ràng nàng đến tìm Kinh Tuấn. Sự thực, Triệu Chi cũng không hiểu đến tìm Hạng Thiếu Long để làm gì.

Ðêm ấy Hạng Thiếu Long đã đánh thắng Nghiêm Bình, một đại tôn sư trong giới kiếm thuật ở Hàm Ðan, khiến cho người trong toàn trường rúng động.

Triệu Bá trước nay vẫn tự cho mình là cao thủ, nhưng giờ đây cũng khiếp sợ, đặc biệt là lúc này Hạng Thiếu Long đã được Lý Mục chống lưng, Triệu Bá không dám dây vào cuộc đấu tranh của hai thế lực này, sau buổi tiệc ấy thì cảnh cáo bọn đồ đệ, đặc biệt là Triệu Chi, không được đến tìm Hạng Thiếu Long.

Nhưng Triệu Chi vốn là kẻ kiêu ngạo, lúc quay về càng nghĩ càng không phục, thức dậy thì giong ngựa đến Ô phủ, nửa đường lại gặp bọn Hạng Thiếu Long cho nên đuổi theo.

Lúc này không thể nói gì được, mặt đỏ ửng lên.

Hạng Thiếu Long không biết mối quan hệ của nàng với Liên Tấn như thế nào, than rằng,Lúc ấy bị buộc phải quyết chiến sinh tử, không phải là Liên Tấn chết thì tại hạ chết, vả lại Liên Tấn cùng một bọn với Triệu Mục, tại hạ lại quang minh chính đại đánh bại y, ai có thể trách tại hạ được."

Triệu Chi biết mình sai nên cúi đầu.

Chuyện Liên Tấn và Triệu Mục đã dùng xuân dược để làm hao phí thể lực Hạng Thiếu Long, sớm đã lan truyền trong giới quyền quý, Triệu Chi cũng nghe tin này nhưng không màng đến. Song không biết thế nào giờ đây do Hạng Thiếu Long nói ra thì khiến nàng lại tin, có lẽ bởi vì đêm ấy Hạng Thiếu Long tỏ ra không sợ cường quyền, quang minh lỗi lạc.

Tình yêu của nàng đối với Liên Tấn tuy mãnh liệt, nhưng đó chỉ đơn thuần là sự hấp dẫn với vẻ ngoài mà thôi.

Mùi vị tình đầu ấy tuy khiến nàng khó quên nhưng chưa đến lỗi khắc cốt ghi lòng, sau khi hình tượng hoàn mỹ của Liên Tấn bị sụp đổ, đoạn tình ấy cũng theo gió mà bay.

Hạng Thiếu Long thấy nàng thay đổi như vậy, cười nói,Chi cô nương, hay là để Kinh Tuấn đưa cô nương về nhà?"

Triệu Chi giật mình nói,Ta không cần ai đưa cả!" nói rồi vỗ ngựa vòng qua bên trái mà đi.

Hạng Thiếu Long nháy mắt với Kinh Tuấn, Kinh Tuấn cả mừng vỗ ngựa đuổi theo, gọi lớn,Chi cô nương, hãy đợi tại hạ!"

Hạng Thiếu Long trong lòng mừng thầm.

Triệu Chi cũng khá lắm, rất hợp với Kinh Tuấn về tuổi tác lẫn ngoại hình, điều chủ yếu là gã thấy Kinh Tuấn có lòng với nàng, nhưng nếu muốn được nàng, tên tiểu tử ấy cũng phí sức lắm.

Ðột nhiên Hạng Thiếu Long thấy mình thay đổi rất nhiều.

Nếu là trước đây, gặp nữ nhân nào gã cũng chạy theo, giờ đây không biết có phải có quá nhiều mỹ nữ hay không, vả lại cái chết của những người mà gã yêu đả kích nên tâm ý của gã đối với nữ nhân cũng nhạt nhẽo hơn, có vẻ như không mu ổn bước chân vào tình trường nữa.

Mỗi người sinh ra đời đều phải đối mặt với sự ra đi của người bên cạnh, và cuối cùng cũng dùng cái chết của mình để kết thúc. Trong một năm qua, gã đã trải qua nỗi thống khổ của sinh ly tử biệt.

Gã nhớ lại chuyện tối qua, lúc ấy lòng ham muốn nổi lên, nhưng không hề có liên quan gì đến tình yêu, chỉ là sự rung động của giới tính mà thôi. Nhưng rất khó khống chế. Ðêm nay khi gặp nàng phải cẩn thận hơn, nếu chung đụng với nàng thì sự việc sẽ càng phức tạp hơn. Chỉ mong rằng nàng đừng dụ dỗ mình, nữ nhân ấy quả thật biết cách quyến rũ nam nhân.

Phu nhân phủ đã ở trước mặt, Thiếu Long thở dài vỗ ngựa đi tới.

Bọn võ sĩ vội vàng thúc ngựa theo sát, mười một thớt ngựa lao vào trong phu nhân phủ.

Nhã phu nhân đã vào hoàng cung chỉ có Triệu Thiên và công tử Bàn ở trong phủ.

Triệu Bàn đã trưởng thành rất nhiều, không thích chơi bời, trêu ghẹo phụ nữ, kết bè kết đảng sinh sự như lúc trước nữa.

Triệu Thiên thấy y gặp chuyện buồn nên cùng học với y, còn Triệu Bàn thì trở nên siêng học trước mặt vị biểu tỷ công chúa xinh đẹp này.

Hạng Thiếu Long dâng lên trong lòng nỗi đau buồn, dắt Triệu Bàn ra hoa viên, truyền cho y Mặc tử kiếm pháp, lại sai thủ hạ vật lộn với y.

Khi Triệu Bàn đang mải mê luyện võ, Hạng Thiếu Long nói với Triệu Thiên,Không ngờ thằng bé này lại trở nên hiểu chuyện như vậy."

Triệu Thiên hai mắt đỏ hoe nói,Người hắn thương yêu nhất là Ni di, giờ đây trong lòng hắn chứa đầy thù hận, không những hận Triệu Mục, mà còn hận cả phụ vương, cho nên hắn mới lấy chàng làm tấm gương, cố gắng rèn luyện mình để cho trí dũng song toàn, để có thể trả thù cho Ni di."

Hạng Thiếu Long nhìn thấy vẻ mặt kiên nghị không xứng với tuổi tác của công tử Bàn, trong lòng chợt dâng lên một nỗi sợ hãi.

Gã cảm thấy Triệu Bàn tương lai không phải là người bình thường, nhưng tạm thời gã không đoán được y sẽ làm được chuyện gì sau này.

Triệu Thiên hạ giọng nói,Hắn chấp nhận muội, một mặt vì thiếp là người của chàng, mặt khác bởi vì thiếp cũng như hắn, đều căm ghét phụ vương và Triệu Mục."

Hạng Thiếu Long cảm thấy khó chịu, nói,Phụ vương của nàng chẳng phải tôn trọng nhất Ni phu nhân sao? Tại sao lại để cho Triệu Mục hành hung như vậy? ít nhất cũng phải điều tra chuyện này, huống hồ chi khiến cho Lý Mục bất mãn, làm cho nước Triệu lâm vào nguy cơ lớn nhất từ ngày diễn ra trận Trường Bình đến giờ."

Triệu Thiên rầu rĩ than,Không ai có thể hiểu rõ phụ vương, trước kia người không phải như vậy. Nhưng từ sau trận Trường Bình, người như trở thành một kẻ khác, nhu nhược, yếu đuối, chuyện gì cũng sợ hãi, thậm chí hơi e ngại đối mặt với quần thần, nhất là các vị đại tướng, để cho Triệu Mục nắm quyền, hai tay che trời. Như cái chết của Ni phu nhân, lẽ ra người phải sai người điều tra, nhưng Triệu Mục chen vào, chỉ vài lời thì chuyện to đã hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ biến mất, tất cả mọi người trong cung đều nhạt nhẽo với người."

Đề xuất Voz: Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN