Chương 115: Lừa Gạt Lẫn Nhau (1)

H

ạng Thiếu Long và Kinh Tuấn về Ô phủ.

Khi chia tay nhau, Kinh Tuấn có điều muốn nói nhưng thôi.

Hạng Thiếu Long thấy được tâm ý của gã, nói,Ban ngày sẽ không có chuyện đâu, đệ hãy yên tâm học hành! Nhưng hãy cẩn thận, ở Hàm Ðan ngoài Ô phủ thì chẳng còn nơi nào an toàn cả."

Kinh Tuấn cả mừng nói,Ðệ vốn là thợ săn, đâu dễ bị người khác săn như vậy."

Hạng Thiếu Long biết gã giảo hoạt đa trí, môn công phu trốn chạy là vô địch thiên hạ cho nên cũng không lo lắng lắm.

Về đến ân Long Cư thì bọn nữ nhân đã say sưa giấc điệp.

Hạng Thiếu Long tuy mệt mỏi nhưng tâm lý và tinh thần đã bị ảnh hưởng bởi một loạt những chuyện đêm nay nên không thể ngủ được, vì ngồi trên mép giường của thê thiếp mình đả tọa theo phương pháp trong tam đại sát chiêu, ngồi xếp bằng vận khí, hội ý về tâm, thế là bước vào cảnh giới vô ngã trước đây chưa từng có. Tinh thần thoát ra khỏi thể xác, khi tỉnh dậy trời đã sáng, bọn nữ nhân cũng đều thức dậy.

Hạng Thiếu Long không để ý đến sự ngạc nhiên của bọn nữ nhân, trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ, gã đã đả tọa ít nhất một canh giờ, tức là hơn hai giờ đồng hồ, mà giống như đã ngủ rất lâu, hai chân xếp bằng cũng không có cảm giác tê vì tụ máu.

Khi còn trong quân đội, gã cũng từng tập khí công, nhưng đứng là chủ yếu, lại không có cảm giác sảng khoái như lúc này, trong chốc lát không còn nhớ đến chuyện Nhã phu nhân nữa.

ăn uống xong, gã vội vàng tìm đến Tiêu Nguyệt Ðàm.

Lúc bấy giờ Tiêu Nguyệt Ðàm không hóa trang nữa, lộ ra bộ mặt thật, trông rất khác hôm qua, đầy vẻ nho nhã phong lưu Sau mấy câu khách khí, Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Tin Đồ gia đến Triệu, do bọn người phản đối Lã tiên sinh tiết lộ, đã truyền đến tai Triệu vương và Triệu Mục."

Tiêu Nguyệt Ðàm hơi biến sắc, lộ ra vẻ hoảng sợ.

Hạng Thiếu Long tiếp tục nói,Nhưng xem ra chúng vẫn chưa biết rõ Đồ gia đang ở đâu, nên đang sai người tra xét."

Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ta sẽ sai người đến nhắc nhở Đồ gia. Thiếu Long, Đồ gia rất cảm kích huynh, tin này rất hệ trọng Hạng Thiếu Long lúc này mới biết được Tiêu Nguyệt Ðàm không phải đến Hàm Ðan một mình, thấy lời nói với mình của y đã khác, cười thầm trong bụng, nói,Triệu Mục canh chừng bị quân rất nghiêm ngặt, rồi kể lại những lời của Chu Cơ, ngay cả chuyện Triệu Mục hạ độc Doanh Chính cũng không dấu diềm.

Tiêu Nguyệt Ðàm nghe xong biến sắc, im lặng không nói gì. Hạng Thiếu Long đêm qua cảm thấy y chủ yếu chỉ muốn đưa mẹ con Chu Cơ về Hàm Dương mà không nhiệt tình với Ô gia. Lúc này nghe xong tình hình thật sự thì mới biết dựa vào những người mới đến như bọn họ thì không thể nào nên cứu được mẹ con Chu Cơ, dù cho có thuật giả trang cao minh cũng vô dụng mà thôi.

Cũng như Chu Cơ đã nói, trừ phi phá thành mà vào, nếu không chẳng ai có thể cứu được Doanh Chính ra, dù có cứu ra được thì cuối cùng cũng bị chất độc phát tác mà chết.

Tiêu Nguyệt Ðàm hít sâu một hơi, hỏi,Thiếu Long làm sao biết được tin này?"

Hạng Thiếu Long nói,Bên cạnh Triệu Mục có người của tại hạ, đêm qua có cơ hội liên lạc với Chu Cơ phu nhân, chính miệng của phu nhân đã nói ra."

Tiêu Nguyệt Ðàm cũng phải khâm phục Hạng Thiếu Long, do dự một lát rồi nói,Thiếu Long đừng trách ta nói thẳng, nghe nói Triệu vương đã sớm hoài nghi Ô gia và Lã đại gia của chúng tôi ngầm qua lại với nhau, giờ đây chuyện Đồ gia đến Triệu lại bị tiết lộ, ai cũng đoán được là chúng ta sắp cứu hai mẹ con họ, các người giờ đây có thể nói vùng vẫy chẳng xong, làm thế nào mới tiến hành kế hoạch được?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười đầy tự tin,Chuyện này ngày mai tại hạ mới trả lời, tóm lại vẫn chưa đến lúc cùng đường Tiên sinh có thể chuyển lời cho Đồ gia rằng nếu quả thật muốn đưa mẹ con bị quân về Hàm Dương, hai bên chúng ta phải thật lòng hợp tác mới được."

Tiêu Nguyệt Ðàm biết Hạng Thiếu Long đã nhìn thấy tâm ý của họ, hơi đỏ mặt nói,Ðiều này đương nhiên! Tại hạ sẽ báo với Đồ gia, rồi nhíu mày nói,Thuật dùng thuốc của Triệu Mục vang danh thiên hạ, chúng ta làm cách nào để phá giải."

Hạng Thiếu Long cười nói,Ngày mai tại hạ sẽ có câu trả lời cho tiên sinh hài lòng."

Tiêu Nguyệt Ðàm thấy mặt mày gã sáng rỡ, thần thái nhẹ nhàng, lòng tin cũng tăng thêm vài phần, gật đầu nói,Xem ra tại hạ phải thân hành đi gặp Đồ gia một chuyến, nhanh nhất cũng phải ba bốn ngày mới quay về. Mong Thiếu Long đến lúc ấy sẽ có tin tốt."

Hạng Thiếu Long lại bàn bạc với y hồi lâu rồi mới đi ra.

Giữa đường thì gặp Ðào Phương. Ðào Phương trông có vẻ phấn chấn lắm, Hạng Thiếu Long tưởng tên gián điệp ấy một ngày không chịu nổi đã khai ra tất cả, nào ngờ Ðào Phương chỉ nói,Phương pháp của tôn cô gia thật hữu dụng, chỉ cần một đêm mà y đã sa sút lắm, chỉ muốn ngủ, ta thấy y không chịu đựng được bao lâu nữa."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ tin này cũng được xem là tốt, tuy thủ pháp không nhân đạo nhưng vẫn còn tốt hơn là làm bị thương y, dù là kẻ kiên cường hơn y, trong tình huống này cũng trở nên mềm nhũn.

Ðào Phương nói,Thiếu gia sớm nay đã rời thành đến mục trường, có lẽ nhiều ngày nữa mới quay về, rồi hạ giọng nói,Thiếu gia đi sắp xếp chuyện rời khỏi nước Triệu, mười ngày nữa sẽ là tiết Nông mục, chúng ta phải cử hành nghi thức cúng đất, do đại vương thân chinh tới mục trường chủ trì, lúc ấy chúng ta sẽ đưa một bộ phận gia quyến đến giấu ở một nơi bí mật đã chuẩn bị, chờ sóng yên gió lặng thì mới lần lượt đưa họ về nước Tần."

Hạng Thiếu Long lúc này mới cất được gánh nặng, với một kẻ lo xa như Ô ứng Nguyên, thì mọi chuyện tất cả sẽ đâu vào đấy.

Ðào Phương dắt gã đến tòa nhà của Ô Thị Lô, vừa đi vừa nói rằng,Ngày ấy ta ở thôn Tang Lâm gặp Thiếu Long, cũng biết Thiếu Long không phải là nhân vật tầm thường, nhưng vẫn không ngờ Thiếu Long lại có được thành tựu như ngày hôm nay."

Nhắc đến thôn Tang Lâm, Hạng Thiếu Long bất đồ nhớ lại Mỹ Tàm Nương, vẻ mặt hơi buồn. Không ngờ trong thời cổ đại này, điều gì cũng làm cho mình lo lắng nhiều hơn trước.

Ðào Phương cũng biết lòng dạ gã, an ủi vài câu, nhưng cũng biết chỉ nói suông thì chẳng có tác dụng gì nên nói,Lão gia muốn gặp Thiếu Long."

Ô Thị Lô tiếp kiến Hạng Thiếu Long trong căn mật thất, vừa gặp đã vào đề ngay.

"Hôm nay chọn thời gian, ta sẽ cử hành hôn lễ cho con và Phương nhi, chính thức kết thành phu phụ."

Hạng Thiếu Long khấu đầu cảm tạ.

Gã đã yêu sâu sắc Ô Ðình Phương nên rất vui mừng.

Ô Thị Lô nhíu mày nói,Ta tưởng các con thân mật với nhau như vậy, Phương nhi đã mau chóng hoài thai, quả thật kỳ lạ..."

Hạng Thiếu Long ngạc Nhiên, gã tuy đã nghĩ về chuyện này nhưng không hề để ý.

Ô Thị Lô rõ ràng không để ý, nói,Ta phải nói với con một chuyện đại sự có liên hệ sống chết với Ô gia, cả chuyện này Ðào Phương cũng không biết, chỉ có vài người trong nội bộ Ô gia chúng ta biết mà thôi."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn y.

Ô Thị Lô nghiêm mặt nói,Phàm là phủ đệ của vương hầu đều có bí đạo để trốn thoát, chuyện này ai cũng biết, chúng ta cũng không ngoại lệ, có bốn bí đạo để thoát ra ngoài phủ, lối thoát gần tường thành, nhưng đối với chúng ta mà nói chỉ có tác dụng che mắt mà thôi."

Hạng Thiếu Long bừng tỉnh, nói với vẻ nghi ngờ,Chả lẽ có một bí đạo thông ra ngoài thành?"

Ô Thị Lô kiêu hãnh nói,Ðúng là như vậy, bí đạo dẫn ra ngoài thành phía đông này phải trải qua ba đời bảy mươi năm mới xây xong, dài ba dặm, không biết đã hy sinh bao nhiêu tánh mạng của con em Ô gia, chỉ có đặt cửa thông khí mà đã tốn rất nhiều tâm huyết, sâu mười trượng, nương theo một con sông ngầm mà xây thành, cửa vào là mật động ở hậu sơn, phải qua một con địa đạo ở nhà sau mới có thể đến, bí mật vô cùng."

Hạng Thiếu Long lúc này mới hiểu tại sao cha con Ô gia lại rất chắc ăn trong việc trốn thoát khỏi Hàm Ðan.

Ô Thị Lô nói,Chỉ cần con đưa được mẹ con Chu Cơ về đến Ô phủ, chúng ta chắc chắn sẽ thoát ra được."

Hạng Thiếu Long cảm thấy phấn chấn, lòng tin tăng lên, vấn đề khó giải quyết nhất trong chốc lát đã tháo gỡ xong.

Ô Thị Lô lại buồn rầu nói,Bí đạo này rất khó đi, vừa ẩm ướt, vừa lầy lội, thời trẻ ta đã đi qua một lần, sau đó không vào nữa, vẫn mong rằng mãi mãi không cần phải chạy trốn, giờ đây già rồi, chắc càng khó đi hơn."

Hạng Thiếu Long nói,Nghe Ðào công nói tiết Nông mục chúng ta thừa dịp đưa một số người chạy trốn, gia gia người..."

Ô Thị Lô nói,Nếu ta cũng đi, tên hôn quân Hiếu Thành vương ấy sẽ lập tức hành động ngay, ai cũng có thể đi được, chỉ mình ta là không thể."

Hạng Thiếu Long vừa nghe đã biến sắc.

Ô Thị Lô cười nhạt, trong đó có chút ý đã đến đường cùng, dịu giọng nói,Thiên hạ này là thuộc về những người trẻ tuổi các con, ta đã già rồi, ngày tháng không nhiều nữa, không đủ dũng khí để đối mặt với cuộc sống mới ở nước Tần, cũng không chịu nổi khổ cực và nguy hiểm trên đường tẩu thoát, cho nên ta đã sớm nói với ứng Nguyên, quyết định ở lại đây.

Đề xuất Voz: Thời Không Đảo Lộn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN