Chương 116: Lừa Gạt Lẫn Nhau (2)
Hạng Thiếu Long giật mình nói,Triệu vương chắc chắn sẽ không tha cho gia gia!"
Ô Thị Lô cười lớn nói,Ðâu cần y tha cho ta? Ta sẽ không để lại một mảnh da cho y, ta một đời vùng vẫy, khi chết há để cho kẻ khác làm nhục ư?"
Hạng Thiếu Long lạc giọng kêu,Gia gia!"
Gã lần đầu tiên cảm thấy kính trọng vị gia gia này.
Ô Thị Lô ung dung nói,Ðừng giữ cái lòng dạ đàn bà ấy, ta rất coi trọng con. Nếu muốn thành đại sự thì phải có kẻ hy sinh. Hiếu Thành vương muốn công phá Ô phủ, tất phải trả cái giá rất đắt. Ta thật sự vui mừng vì cho đến lúc này, ta vẫn có những thủ hạ chấp nhận theo ta." Dừng một lát rồi nói tiếp,Ngươi chỉ cần mang mẹ con Chu Cơ đi, Hiếu Thành vương sẽ lập tức công thành, nếu không ai chống cự với y vài ngày, làm sao các con chạy thoát được?" rồi kiên quyết nói,ý ta đã quyết, không cần nhiều lời."
Hạng Thiếu Long biết khó mà thay đổi ý kiến của lão, sự thực lão cũng là người trọng tình nghĩa, nói,Chuyện trong mật đạo có bao nhiêu người biết? Xem ra cả Ô Ðình Phương cũng không biết?"
Ô Thị Lô nói,Như thế mới có thể bảo mật, hãy yên tâm! Người biết chuyện này đều rất đáng tin cậy, mấy ngày hôm nay gặp Ô Trác, hắn sẽ dẫn đường cho con, chỉ cần ra đến ngoài thành thì tất sẽ có đường chạy thoát."
Rồi lạnh lùng hừ một tiếng,Y bất nhân ta bất nghĩa. Triệu vương đối đãi với ta như vậy, ta sẽ cho y nếm mùi cay đắng nhất từ sau trận Trường Bình, ta sẽ khiến cho y không còn một con chiến mã nào, để y ngồi mà nhìn nước Triệu sa sút từng bước một."
Ðôi mắt Ô Thị Lô hiện lên tia thù hận, Hạng Thiếu Long bỗng nhiên hiểu ra nếu một người cầm chắc cái chết trong lòng thì quả thật là đáng sợ nhất.
Về tới ân Long Cư chưa ngồi yên thì Nhã phu nhân đã sai người đến mời gã.
Hạng Thiếu Long đã có chuẩn bị tâm lý từ lâu, cưỡi con Tật Phong đến phu nhân phủ, vào sảnh gặp Triệu Nhã. Ðối diện với người ngọc, tuy gần trong gang tấc, nhưng Hạng Thiếu Long cảm thấy hai người như rất xa cách nhau.
Ðể ý kỹ quả nhiên bọn tiểu Siêu đều lặng lẽ, trong mắt mang đầy vẻ đau buồn.
Triệu Nhã vẫn cười tươi như hoa, nhưng Hạng Thiếu Long thấy nụ cười có vẻ miễn cưỡng và mâu thuẫn.
Ả ngạc nhiên nhìn Hạng Thiếu Long rồi nói,Thiếu Long hôm nay thần thái bay bổng, phải chăng sự việc đã có tiến triển mới?" rồi hạ giọng nói,Chàng đã nắm được điểm yếu của Triệu Mục rồi sao?"
Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Ðâu có dễ như vậy?"
Triệu Nhã nói,Phải chăng chuyện mẹ con Chu Cơ đã có tiến triển."
Hạng Thiếu Long giả vờ làm ra vẻ đau khổ, nhíu mày nói,Chỗ ở của mẹ con Chu Cơ canh giữ nghiêm ngặt, quả thật không có cách nào xông vào được, nàng có cách nào không?"
Triệu Nhã cúi đầu, đánh liều nói,Ðể ta nghĩ thử xem!"
Hạng Thiếu Long biết ả đối với mình quả thật có chân tình, nếu không, không thể để lộ ra dáng vẻ khác thường, giả vờ mà không giống tí nào. Rồi nghiêm ngặt nói,Ðêm qua ta đã nghĩ xong, quyết định làm theo lời Tinh vương hậu, ám sát Triệu Mục."
"Thiếu Long!" Triệu Nhã giật mình nói, rồi ngẩng mặt lên, thê lương nhìn gã.
Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy khoái trá, trầm giọng nói,Chỉ cần giết chết Triệu Mục thì có thể đưa mẹ con Chu Cơ bỏ chạy, hiện giờ ta đã có khoảng năm trăm tử sĩ của Ô gia, có đủ sức công khai giao tranh cùng Triệu Mục, chỉ cần làm gọn gang một chút, ai dám nói ta đã ra tay?"
Triệu Nhã nhìn gã đầy hoang mang.
Hạng Thiếu Long đương nhiên biết ả tưởng mình đã rơi vào cái bẫy của Tinh vương hậu nên trong lòng cảm thấy sung sướng vô cùng.“Tiện nhân, ngươi đã muốn ta chết thì ta sẽ diễn trò cho ngươi thấy."
"Nhưng ra tay lúc nào mới là hợp lý nhất đây?"
Triệu Nhã cúi đầu hạ giọng nói,Mười ngày nữa là tiết Nông mục, Triệu Mục sẽ cùng vương huynh đến mục trường của họ Ô để tế lễ, Thiếu Long phải nghĩ cho kỹ đấy."
Hạng Thiếu Long cảm thấy được nỗi đau khổ và dằn vặt trong lòng ả, hơi mềm lòng, dịu dàng nói,Ðừng mất lòng tin về ta đến thế chứ! Ta sẽ chia năm trăm người thành hai nhóm, một nhóm mai phục ở giữa đường, phục kích tọa giá của vương huynh nàng và Triệu Mục...“
Triệu Nhã lạc giọng kêu lên,Cái gì? Cả vương huynh chàng cũng..."
Hạng Thiếu Long chính là đang ép Triệu Nhã bội phản gã một cách triệt để. Chỉ cần lợi dụng Triệu Nhã, gã mới có thể lừa Triệu Mục và Triệu vương vào tròng. Rồi ánh mắt gã giả vờ ánh lên tia thù hận, nói,Vương huynh của nàng đã bao che Triệu Mục trong chuyện Ni phu nhân, không cần nói cũng biết y là kẻ chủ mưu, tên gian ác này, cần gì phải giữ y lại trên thế gian?"
Triệu Nhã bàng hoàng nhìn gã, đột nhiên như đã hạ quyết tâm, cúi đầu, mím môi rồi nói,Vậy một nhóm nữa đến phủ Chất Tử cướp người, nhưng mọi người làm sao rời khỏi thành được?"
Hạng Thiếu Long làm ra vẻ chắc ăn, nói,Ta sẽ đào một đoạn địa đạo ở phía tây thành để ra ngoài. Ô gia đủ nhân tài để làm việc này, đảm bảo thần không biết quỷ không hay, lúc ấy ngoài thành đã chuẩn bị đầy đủ nhân mã, khi đi sẽ chia thành mười đường, trên đường đều có chỗ ẩn nấp, cho dù đại quân có đuổi theo thì cũng khó tìm ra chúng ta, huống hồ chi lúc ấy thành Hàm Ðan vì cái chết của vương huynh nàng và Triệu Mục, sẽ như rắn mất đầu, nhốn nháo vô cùng, nếu để Tinh vương hậu nắm quyền, bà ta sẽ không đuổi theo chúng ta, kế hoạch này có thể nói không hề sơ hở, đến lúc đó ta sẽ hẹn thời gian và địa điểm gặp nàng và Thiên nhi là xong."
Triệu Nhã cúi đầu, sự thay đổi trên nét mặt không thể giấu được Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long giả vờ ngạc nhiên nói,Nhã nhi! Nàng sao thế? Kế hoạch của ta có vấn đề sao?"
"Không sao, chỉ là người ta nhất thời không tiếp nhận được, Triệu Nhã giật mình, lắc đầu nói.
Hạng Thiếu Long giả vờ trêu ả,Ðó gọi là có lòng thì coi như vô tâm, chỉ cần có chiến thuật tốt, ta đảm bảo tên hôn quân và gian thần chỉ còn sống mười ngày nữa mà thôi."
Triệu Nhã thê lương nhìn gã không nói lời gì.
Hạng Thiếu Long biết đến đây đã bỏ đủ thuốc, vươn vai đứng dậy nói,Nào, chúng ta hãy đi gặp Thiên nhi và tiểu Bàn."
Triệu Nhã cúi đầu hạ giọng nói,Thiếu Long!"
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ không xong, nhưng vẫn đầy hy vọng, nói,Chuyện gì?"
Triệu Nhã do dự một lát rồi lắc đầu nói,Không có chuyện gì, chờ đến nước Tần rồi hẵng nói."
Hạng Thiếu Long thở dài, biết Triệu Nhã đã bỏ qua cơ hội cuối cùng. Tình cảm giữa hai người cuối cùng kết thúc.
Từ đây về sau ân tình đã tuyệt, chẳng còn dính dáng gì với nhau.
Rời khỏi phu nhân phủ, gã cảm thấy một niềm khoái trá nhưng đau đớn.
Ðau đớn vì sự thay đổi của Triệu Nhã, khoái trá vì đã vứt bỏ được gánh nặng tình cảm kia.
Từ lần Triệu Nhã để Thiếu Nguyên quân vào tẩm thất, gã đã biết trong chuyện nam nữ ả rất mềm yếu, đó là bẩm sinh, Triệu Ni cũng gặp cảnh như ả, nhưng không hề quyến rũ kẻ khác.
Hiện giờ gọi là đau dài không bằng đau ngắn.
Nghĩ tới đây, lập tức xuất hiện một cảm giác như được giải thoát.
Thời hạn mười ngày rất quan trọng, Triệu vương cố ý tạo điều kiện cho gã, khiến y có thể sắp xếp chuẩn bị cho hành động ám sát, từ đó có thể mượn cớ đoạt toàn bộ cơ nghiệp to lớn của nhà họ ô.
Nếu không có một lý do quang minh chính đại, Triệu vương sẽ không dám động đến Ô gia, bởi vì như thế sẽ khiến cho người trong nước cảm thấy nguy ngập, kéo đến nước khác thì tình hình càng tồi tệ hơn, xem ra y cũng tính toán rất nhiều.
Giờ đây chỉ cần biết rõ Doanh Chính thật ở đâu thì gã có thể giả vờ sửa đường, ngầm vượt Trần Thương.
Nói không chừng cũng có thể thuyết phục Ô Thị Lô đi cùng.
Nghĩ tới đây, hận mình không có đôi cánh bay đến phủ Chất Tử để gặp Chu Cơ hỏi cho ra lẽ.
Thời tiết lạnh lẽo, gió bấc thổi ù ù.
Người trên đường thưa thớt, có lẽ họ đang nấp trong nhà, không muốn ra đường để chịu lạnh.
Có tiếng vó ngựa, một đội ky sĩ đang xuất hiện phía trước, vừa nhìn đã biết đó là bọn Thành Tư.
Hạng Thiếu Long thấy cố nhân, nên cũng nhiệt tình chào hỏi.
Nào ngờ Thành Tư lặng người, cười gượng nói,Hạng binh vệ, tại hạ có chuyện cần phải làm, có cơ hội thì hãy nói,
nói rồi thúc ngựa đi thẳng.
Hạng Thiếu Long ngẩn người. Lòng nhớ đến hai câu danh ngôn chí lý,Nhân tình ấm lạnh, thế thái vô tình."
Xem ra ở Hàm Ðan không ai hoan nghênh gã nữa. Phía sau có tiếng vó ngựa vang lên, một ky sĩ phóng lướt qua người, đưa cho gã một cuộn vải, mở ra mới thấy thì ra bọn Phố Bố hẹn gã gặp mặt, phía trên có ghi thời gian và địa điểm Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy ấm áp, quay về phủ.
Đề xuất Voz: Nếu anh nói rằng anh yêu em