Chương 117: Bí Mật Về Doanh Chính (1)
H
ạng Thiếu Long ngồi một mình trong viên lâm của ân Long Cư, một con suối nhỏ nhân tạo chảy ra từ khe đá, tạo thành một dòng suối, len lỏi qua các khe đá.
Nước suối lúc này đã hầu như kết thành băng, chỉ còn nước ở giữa vẫn đang chảy, trong rất kỳ lạ.
Bọn Ô Ðình Phương không dám đến quấy rầy gã.
Trong lòng nhớ lại chuyện xưa, nhớ lần đầu tiên gặp Triệu Nhã ở Hàm Ðan, bản thân đã triển khai thủ đoạn chinh phục ả như thế nào. Lại nhớ đến chuyện ả bị Triệu Mục dụ dỗ trên xe. Gã đã đoán được ả sẽ thay lòng đổi dạ, bởi vì Triệu Nhã có thể gục ngã trước bất cứ người đàn ông nào.
Ả chỉ theo bản năng, không thèm để ý đến trắng đen, nếu không, ả biết rõ Triệu Mục là kẻ hại nước hại dân mà vẫn bị lung lạc, thậm chí bị y hại mà vẫn không chịu xa rời. Nếu là Triệu Ni, Triệu Thiên thì đâu thể chịu sự uy hiếp mà đối phó với gã.
Nhưng gã vẫn tin ả, chỉ thấy vẻ mặt xinh đẹp của ả thì đã tin vào những lời lẽ ngọt ngào của ả.
Ðương nhiên, nếu gã vẫn tiếp tục trèo cao ở nước Triệu thì mối quan hệ của họ vẫn có thể giữ được. Giờ đây đã cho thấy ả không chịu nổi sự thử thách của lợi lộc và dục vọng.
Người ở thời đại này đều rất thích dùng tâm thuật, người có địa vị càng cao thì càng là như thế.
Cả Thành Tư, người đã cùng trải qua hoạn nạn với gã cũng trở mặt chẳng nhớ tình xưa, cũng khiến gã đau lòng.
Trong lúc ngồi suy nghĩ, gã đã vô tình đả tọa theo cách của Mặc tử kiếm pháp, trong chốc lát đã trở nên dễ chịu, bỗng bị tiếng bước chân làm giật mình, thì ra Ðào Phương đến tìm gã.
Chỉ cần thấy Ðào Phương vui mừng, đến tảng đã bên cạnh gã phủi tuyết rồi ngồi xuống nói,Tên tiểu tử ấy cuối cùng cũng đã phun ra tất cả."
Hạng Thiếu Long tính lại thời gian, nếu bắt đầu hỏi từ ngày hôm qua thì chí ít y đã bị hành hạ hơn ba mươi tiếng đồng hồ, tuyệt không phải là chuyện dễ chịu, gã vui mừng nói,Ðã hỏi được gì?"
Ðào Phương hơi thất vọng nói,Thực ra y chỉ là người mang thư, hoàn toàn không biết bí mật của Triệu Mục, chỉ báo cáo chuyện của nước Sở bằng lời nói mà thôi, sau đó chuyển lời của Triệu Mục về Văn Tín quân Sở Lãnh ở nước Sở, đó là đại thần mà Sở vương tin cậy."
Hạng Thiếu Long nói,Lần này Triệu Mục chuyển lời gì?"
Ðào Phương tiu nghỉu nói,Chỉ nói ba tháng sau Văn Tín quân sai người đưa lễ vật đến, chỉ như thế thôi. Những chuyện khác là những chuyện mới xảy ra như việc Ngao Ngụy Mâu bị giết chết."
Hạng Thiếu Long nảy ra một ý, nói,Giờ này vẫn thẩm vấn y chứ?"
Ðào Phương nói,Ðương nhiên! Ta sợ ý nói dối nên theo lời của Thiếu Long, không ngừng ép y lập lại, xem thử trước sau có điều gì không hợp."
Hạng Thiếu Long hỏi,Trước đây y có đến Hàm Ðan chưa?"
Ðào Phương lắc đầu nói,Lần đầu tiên y tiếp xúc với Triệu Mục. Sợ người khác nghi ngờ, nên bọn chúng mỗi lần đều phái những người khác nhau đến."
Hạng Thiếu Long hỏi,Lượt đi và về giữa Triệu và Sở nhanh nhất phải tốn bao lâu?"
Ðào Phương nói,Nếu là đi ngựa, vì phải qua nhiều trạm gác, nên bận cũng đã hết hai tháng, cho nên ta mới hoài nghi tên tiểu tử ấy nói dối."
Hạng Thiếu Long tinh thông phương pháp gián điệp, mỉm cười nói,Không, y không nói dối, đó là lối nói ám hiệu đề phòng bị kẻ khác bức cung, ba tháng có lẽ là cách nói giảm đi quá nửa, thực sự là chỉ nửa năm, đem lễ vật đến là lời nói ngược. Ta đã sớm nghĩ đến Triệu Mục là người do nước Sở phái đến, tuyệt không để Lỗ Công bí lục lọt vào tay người Triệu, cho nên ý độ thực sự là yêu cầu người Sở nửa năm sau phái cao thủ đến đánh cắp bí lục đem về, quả thật Triệu Mục rất trung thành với nước Sở."
Ðào Phương vỡ lẽ ra,Thì ra đó là lời nói ngược, lấy lễ vật mới là thật, chứ không phải đưa lễ vật. Người Sở thật xảo quyệt, Văn Tín quân đã sớm biết lễ vật ấy là gì nên vừa nghe đã biết."
Hạng Thiếu Long mắt sáng lên,Ðiều quan trọng nhất là phải biết rõ người đến Hàm Ðan là có vỏ bọc gì, liên lạc như thế nào, càng biết rõ càng tốt, ta đang lo không giết được Triệu Mục, lần này quả thật tuyệt vời vô cùng."
Ðào Phương đã hiểu rõ ý của gã, hớn hở bỏ đi.
Ðào Phương vừa đi, Kinh Tuấn đã đến, bộ dạng trông rất rầu rĩ.
Hạng Thiếu Long đứng dậy, mỉm cười,Xem ra đi học chẳng phải là chuyện thú vị phải không?"
Kinh Tuấn đến trước mặt gã, tiu nghỉu nói,Ðệ đã phí nhiều công sức mà chẳng nắm được bàn tay Triệu Chi."
Hạng Thiếu Long nói,Có gặp được nàng chưa?"
Kinh Tuấn than thở,Gặp thì có ích gì, có quá nhiều người như vậy, đệ thấy phần lớn học sinh đến đó học toàn là vì nàng mà thôi."
Hạng Thiếu Long há hốc mồm,Nàng cũng đi học ư?"
Kinh Tuấn lắc đầu,Lúc mới đầu, nàng ngồi ở một góc, khiến đệ cứ tưởng nàng vì đệ mà cũng đến lớp, một lát sau thì nàng bỏ đi mất, tan học đi tìm cũng chẳng thấy. Thôi, có cầm kiếm ép, đệ cũng chẳng đi nữa."
Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Thật chẳng có nhẫn nại tí nào, làm sao lấy được lòng mỹ nhân."
Kinh Tuấn chỉ lắc đầu.
Hạng Thiếu Long nói,Ngươi đi theo ta ra ngoài một chuyến."
Hai người thay đồ, lên xe ngựa ra khỏi phủ, vừa đến góc đường đã bỏ xe ngựa, Kinh Tuấn đứng canh.
Nửa canh giờ sau, Hạng Thiếu Long ra đến góc thành nam gặp Phố Bố.
Phố Bố vui mừng nói,Sự tình thuận lợi hơn tưởng tượng rất nhiều, người của Triệu Mục đã chấp nhận chiêu nạp toàn bộ chúng tôi, không phải tại hạ tự khen, khi Bình Nguyên quân còn sống, chúng tôi ở Hàm Ðan cũng có tiếng lắm."
Hạng Thiếu Long nói,Có tin tức gì không?"
Phố Bố có vẻ buồn rầu, nói,Chúng tôi vừa được thu nạp vào, chưa nghe được gì, xem ra chúng tôi trong một thời gian nữa cũng khó được bọn chúng tin tưởng."
Hạng Thiếu Long nói,Không sao, các người cứ ở lại đó một thời gian đến lúc ta sẽ tìm đến các người, sau khi hoàn thành việc lớn xong thì mới có thể dắt các người đi."
Phố Bố nói,Tất cả đều nghe theo sự căn dặn của Hạng gia, ngừng một lát rồi nói tiếp,Hạng gia, chúng tôi chỉ mong đi theo Hạng gia mà thôi."
Hạng Thiếu Long nói với vẻ thành thực,Ta hiểu, ta sẽ không phụ lòng hậu ái và kỳ vọng của các ngươi đâu."
Sau khi đặt ra phương pháp liên lạc, Hạng Thiếu Long nói,Các ngươi có biết một người Tề tên gọi Tề Vũ không?"
Phố Bố nói,Hạng gia hỏi thật hay, nhiệm vụ đầu tiên của tại hạ và Lưu Sào là bảo tiêu cho y, còn đưa y đi chơi bời khắp nơi. Tên tiểu tử ấy quả thật rất giỏi, bọn chị em thấy y đều như ruồi thấy mật ong."
Hạng Thiếu Long nhói đau trong lòng, nhớ lại Nhã phu nhân, hạ giọng nói,Có đưa y đến gặp Nhã phu nhân không?
Phố Bố nói,Chuyện này thì không, nhưng đêm qua y không cần người đi theo mà chuồn khỏi sứ tiết quán, nói không chừng là đi tìm ả."
Hạng Thiếu Long nói,Ngươi đừng nên nói chuyện này với ai, được rồi! Nếu không có chuyện gì đặc biệt thì đừng nên liên lạc với ta, dù có nghe được Triệu Mục có hành động bất lợi với ta cũng đừng nên đến thông báo. Hãy nhớ đấy!"
Phố Bố biết gã cơ trí hơn người, nói như thế tuy không hợp tình hợp lý nhưng phía trong tất có điều kỳ diệu. Nên cũng gật đầu.
Sau khi chia tay, Hạng Thiếu Long về lại Ô phủ, bất ngờ thấy Ô ứng Nguyên, Ô Trác và Ðằng Dực ba người đang chờ gã.
Trong mật thất, những nhân vật quan trọng của Ô gia đều có mặt, lại còn thêm Ðằng Dực, rõ ràng y đã được người của Ô gia tin cậy.
Ðây là một cuộc hội nghị quan trọng nhất liên quan đến sự tồn vong của Ô gia.
Ô Trác lên tiếng trước,Tại hạ và Ðằng Dực theo lời căn dặn của tôn cô gia chọn ra năm trăm người, theo phương pháp của tôn cô gia lần lượt kiểm tra bọn họ. Nào ngờ chỉ có bảy mươi bảy người có thể qua được ải, ngày mai sẽ bắt đầu huấn luyện bọn chúng, nhưng Ô Trác dám đảm bảo đó đều là những chiến sĩ một chọi được một trăm."
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Các người chỉ còn mười ngày, hãy nắm lấy cho kỹ."
Ai nấy đều ngạc nhiên, hỏi gã vì sao khẳng định chỉ còn mười ngày.
Hạng Thiếu Long thở dài, kể hết toàn bộ sự việc, chỉ giấu chuyện Doanh Chính giả mà thôi, bởi vì gã hứa phải giữ bí mật.
Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Giới Chi Môn (Dịch)