Chương 118: Bí Mật Về Doanh Chính (2)

Ô ứng Nguyên nhíu mày nói,Vậy thì con đưa mẹ con Chu Cơ ra bằng cách nào? Nếu để cho độc phát thân vong thì càng hỏng bét."

Hạng Thiếu Long nói với vẻ chắc chắn,Chuyện này sẽ có thay đổi, nhưng khi Chu Cơ định nói ra thì Triệu Mục đến, nói tóm lại hãy giao cho Thiếu Long lo liệu."

Mọi người đều thở phào, tìm lại được tia hy vọng.

Ðằng Dực vẫn lạnh lùng ngồi nghe, vẻ mặt không hề thay đổi.

Ðào Phương khen,Thiếu Long quả thật tâm kế hơn người, ngược lại còn lợi dụng Triệu Nhã đi lừa Triệu vương và Triệu Mục, xem ra trong vòng mười ngày này chúng ta có bất cứ hành động lạ thường nào thì chúng cũng đều không can thiệp.

Ô Thị Lô gật đầu nói,Nếu không có Thiếu Long, lần này chúng ta sẽ thua chắc, một mảnh ngói cũng không còn."

Rồi quay sang Ô ứng Nguyên nói,Ðã sắp xếp ổn thỏa mục trường ở nước Tần chưa?"

Mọi người đều kinh ngạc, lúc này mới biết Ô ứng Nguyên đã đến nước Tần.

Ô ứng Nguyên nói,Con đã chọn bốn nơi để làm mục trường, hai năm trước đã sai người đến xử lý, giờ đây rất có quy mô, có thể chứa được tài sản và súc vật của chúng ta chuyển đến. Hừ! Con thật muốn tận mắt thấy bộ mặt của tên hôn quân Hiếu Thành vương sau khi chúng ta bỏ đi."

Hạng Thiếu Long nén không được hỏi,Trong mục trường có nhiều súc vật như vậy, lại có bọn ky binh canh gác, làm sao có thể đi được?"

Ô ứng Nguyên cười nói,Chúng ta sẽ không đụng đến nửa ngọn cỏ ở mục trường này, chúng ta sẽ chuyển những mục trường gần biên giới nước Tần. Mấy năm nay chúng ta mượn cớ đối phó với người Tần, không ngừng mở rộng mục trường ở vùng biên cương, những loại gia súc tốt nhất đều đã được đưa đến đó."

Ðào Phương tiếp lời,Bề ngoài người Triệu vẫn có mối quan hệ với Ô gia chúng ta, quân đồn trú ở biên cương làm sao biết được chuyện này, chỉ cần người Tần chấp nhận, dù cho có di chuyển toàn bộ gia súc đến cũng không phải là chuyện khó, huống hồ chi chúng ta chỉ đưa loại tốt nhất."

Ô Trác nói,Quân Triệu ở biên cương có rất nhiều là con em Ô gia tại hạ đã cài vào, khi làm việc rất thuận tiện."

Hạng Thiếu Long trong lòng phục lắm, thì ra để cứu mẹ con Doanh Chính, mấy năm nay Ô ứng Nguyên đã bỏ nhiều công sức, cho nên lúc này mới có thể nhẹ nhàng ung dung như vậy.

Ðằng Dực thản nhiên nói,Chúng ta sẽ không để lại bất cứ súc sinh nào cho người Triệu chứ?"

Ô Thị Lô lạnh nhạt nói,Chuyện này đương nhiên!"

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy bất nhẫn, nghĩ bụng trong mục trường toàn là xác gia súc, nhưng trước tình hình này chỉ đành như vậy mà thôi.

Rồi thay đổi chủ đề,Ðiều quan trọng nhất là chúng ta có thể cố thủ được bao lâu, càng lâu chúng ta có thể càng dễ dàng chạy thoát."

Ðằng Dực và Ðào Phương vừa mới nghe chuyện bí đạo nên cũng hiểu ý của gã.

Bởi vì người Triệu sẽ tưởng rằng bọn họ bị vây trong phủ, sẽ không sai người truy đuổi, mẹ con Chu Cơ thì cũng có thể thoát ra khỏi thành từ địa đạo, càng cố thủ được lâu thì họ càng chạy được xa, thậm chí trước khi quân đồn trú ở biên giới biết được chuyện này thì đã sớm đến được Hàm Dương.

Ô Trác nói,Chuyện này cứ để tại hạ và Ðằng Dực, mấy ngày hôm nay tại hạ đã bí mật cất giấu vũ khí trong bí đạo, Ðằng Dực huynh sẽ phụ trách huấn luyện cách giữ thành."

Ô ứng Nguyên nói với Ðào Phương,Ðào công tốt nhất hãy điều động người đến nơi khác, cố gắng phân tán bọn nô tỳ, lựa chọn bọn vũ cơ đưa ra ngoài thành, nhưng phải giả vờ bí mật mới được."

Mọi người, trừ Ðằng Dực, Hạng Thiếu Long đều cười.

Từ ngày người thân chết thảm, Ðằng Dực ít nở nụ cười. Hạng Thiếu Long lại nhớ chuyện Ô Thị Lô quyết định sống chết cùng Ô phủ, nén không được nói,Gia gia...“

Ô Thị lô ngăn lại, nói,Chuyện này chỉ có máu mới rửa sạch, khiến cho người đời sau của Ô gia mãi không quên mối thù với người Triệu, kẻ nào muốn đối phó với Ô gia thì phải trả một cái giá rất đắt."

Rồi thở dài, trong mắt lộ vẻ u buồn, chậm rãi nói,Tổ tiên của chúng ta thật ra là quý tộc người Tần, vì đấu tranh mà buộc phải lưu lạc đến nước Triệu, dựng nên mục trường, trở thành mục súc đại vương. Giờ đây người đời sau chúng ta về lại quê hương, ta có thể vì điều này mà chết, còn gì vinh dự bằng."

Ô Trác lặng lẽ, Ô ứng Nguyên và Ðào Phương đều lộ vẻ thê lương.

Ðằng Dực trong mắt lộ vẻ kính trọng, nói,Hảo hán tử!"

Ô Thị Lô mỉm cười, mệt mỏi đứng dậy,Cho nên mấy ngày nay ta phải tận tình hưởng thụ, không có chuyện gì đừng phiền ta." Nói rồi cười lớn bước ra khỏi mật thất.

Ðằng Dực sánh vai cùng Hạng Thiếu Long, hỏi,Chuẩn bị sắp xếp cho Thiên nhi thế nào?"

Hạng Thiếu Long biết y yêu quý nàng công chúa xinh đẹp ấy, sợ mình bỏ rơi ả mà đi, nói,Tại hạ sẽ đưa nàng đi theo."

Ðằng Dực yên tâm đi tìm Ô Trác.

Chiều hôm ấy, Ô Thị Lô bí mật cử hành hôn lễ cho Hạng Thiếu Long và Ô Ðình Phương, lại nạp Ðình Phương Thị làm thiếp cho gã, chính thức đặt ra danh phận.

Ðêm ấy Hạng Thiếu Long lại cùng Kinh Tuấn lẻn vào Chất Tử phủ.

Hạng Thiếu Long cứ theo đường cũ lẻn vào phòng Chu Cơ, hai người nằm trên giường thì thầm to nhỏ với nhau. Chu Cơ nằm cùng gối với Hạng Thiếu Long, người dính sát bên gã, vì nàng nằm nghiêng, hơi thở mê người ấy cứ thổi từng chập vào tai gã. Chẳng ai chống trả nổi sự khêu gợi của nàng, may mà Hạng Thiếu Long nằm ngửa, nếu không bị nàng nhìn vào mắt, thì không còn tỉnh táo nữa.

Trong cái thời đại nam nhân nắm quyền này, nữ nhân rất biết cách dùng vốn tự có của mình để khống chế nam nhân.

Chu Cơ cũng là hạng người như thế. Nếu không Trang Tương vương đâu có ngày đêm mong nhớ nàng, còn những nhân vật thông minh như tên hai giới tính Triệu Mục và đại phu Quách Khai cũng đồng thời say mê nàng. Chu Cơ không nói vào chuyện chính, hỏi,Ngươi có yêu ả dâm phụ Triệu Nhã chăng?"

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng, đàn bà quả nhiên là đàn bà, thời gian quý báu mà lại nói những chuyện đâu đâu, chỉ có một cách là thuận theo lời nói của nàng,Phu nhân quen ả sao?"

Chu Cơ thản nhiên nói,Trước đây, Triệu Mục thường dắt ả đến đây, ngươi nói thử có quen hay không?"

Hạng Thiếu Long nhớ lại Triệu Nhã đã từng ngầm bảo có mối quan hệ với Doanh Chính giả, xem ra đây chính là chuyện Triệu Mục sai khiến, trong lòng cảm thấy ghê tởm, đồng thời cũng có cảm giác giải thoát, bởi vì không cần có trách nhiệm với tình cảm của Triệu Nhã nữa.

Chu Cơ đột nhiên mỉm cười, nói với vẻ đắc ý,Triệu Mục tuy xảo quyệt, nhưng không phải đối thủ của chúng ta, ngươi hãy lợi dụng cho tốt ả dâm phụ này!"

Hạng Thiếu Long thầm khen lợi hại, một lời nói của nàng đã vạch trần thủ đoạn của mình, hít sâu một hơi nói,Lần này sự thành, quả thật cần phải nhờ ả giúp đỡ, nén không được nói,Phu nhân! Con trai của bà đang ở đâu?"

Chu Cơ nói,Hãy nói cho ta nghe kế hoạch của ngươi, để ta xem thử có khả thi hay không, rồi mới tiết lộ cho ngươi biết."

Hạng Thiếu Long là người từng trải, rất hiểu ý người khác, nên nói lại toàn bộ kế hoạch nhưng giấu tình tiết quan trọng nhất là bí đạo của Ô gia, đồng thời sửa lại là ra khỏi thành từ hướng tây.

Chu Cơ rất hài lòng, hôn lên má gã rồi đưa tay ôm lấy gã, hỏi,ở eo của ngươi có thứ gì rất cứng?"

"Ðó chính là công cụng để vượt tường và phi châm để giết người, Hạng Thiếu Long trả lời.

Chu Cơ biến sắc nói,Triệu Nhã có biết bản lãnh này của ngươi hay không?"

Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,ả đã từng gặp nhưng tại hạ chưa hề giải thích cách dùng, xem ra ả vẫn muốn ta trốn thoát một mình, chắc không tiết lộ với Triệu Mục đâu."

Chu Cơ thở phào, ghé sát tai gã nói,Chúng ta không thể chỉ dựa vào vận may, tối mai ngươi hãy đem cho ta một ít thuốc mê thật mạnh, ta sẽ tự tìm cách thoát ra."

Hạng Thiếu Long càng lúc càng cảm thấy người đàn bà này không đơn giản, nhíu mày nói,Chúng ta dù có đánh thuốc, tất cả bọn tỳ nữ cũng không thể vượt qua ải của bọn lính canh. Ðừng tin Quách Khai, y chẳng qua chỉ muốn lợi dụng thân xác của bà mà thôi."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Phần Cuối
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN